Ác mộng của người mẹ trẻ.
- Không.
Một tiếng thét vang dội giữa màn đêm. Anh chồng trẻ choàng tỉnh quay sang nhìn người vợ trẻ. Người cô vợ trẻ đẫm ướt mồ hôi, ánh mắt thất thần, hoảng loạn. Quá bất ngờ, người chồng chưa kịp có phản ứng gì thì đã nghe cô vợ trẻ khóc rú lên.
Anh chồng đã kịp lấy lại bình tĩnh, vỗ về người vợ và ân cần hỏi:
- Có việc gì mà em hoảng loạn quá vậy? Em nằm mộng thấy gì thế?
Cô vợ trẻ ràn rụa nước mắt nói:
- Em nằm mơ gặp con. Nó là con trai. Anh ơi! Nó là con trai. Huhu!
Người chồng nói:
- Là con trai thì tốt rồi. Sao em khóc? Em đã bảo “Em thích con chúng ta là con trai mà”.
Cô vợ trẻ vừa khóc đáp lời:
- Nhưng nó chết rồi.
Người chồng nổi cáu gắt:
- Em nói gỡ gì thế?
Cô vợ trẻ vẫn khóc:
- Em nằm mơ gặp con chúng ta và nó nói “Mẹ ơi! Con van mẹ. Xin mẹ đừng sinh con ra đời”.
Người chồng nhìn vẻ mặt thảm não của người vợ, anh ta lấy lại sự điềm tỉnh và nói:
- Thôi em đừng khóc nữa. Con mình mới có hơn 2 tháng tuổi thôi, có đâu mà gặp. Em hãy bình tỉnh lại kẻo không ảnh hưởng đến cái thai. Em khóc hoài sẽ ảnh hưởng đến con. Ông bà nói “Người mẹ mang thai mà có tâm trạng không vui sẽ tạo ra những người con có gương mặt héo hon và cuộc đời của con sẽ gặp nhiều buồn khổ. Thôi nín đi em.
Người vợ trẻ vẫn cứ mãi khóc, người chồng lại dỗ dành:
- Thôi em ngoan, đừng khóc nữa kể lại giấc mơ cho anh nghe đi. Em đừng khóc nữa, đêm đã khuya lắm rồi.
Sau một hồi gào khóc, cô vợ trẻ đã tỉnh táo trở lại và cô bắt đầu câu chuyện:
- Anh à, em rất hạnh phúc khi được làm vợ của anh. Và càng hạnh phúc hơn khi kết quả tình yêu của hai ta là cái thai hơn 2 tháng tuổi. Anh biết không? Ngày anh cùng em đi đến trạm y tế được bác sĩ cho biết “Em đã có thai”, em hạnh phúc biết đến nhường nào.
Mắt cô vợ trẻ ngân ngấn nước và tiếp tục:
- Đêm nay, em lại nghĩ đến cái giây phút tuyệt diệu đó, em đã hơi khó ngủ. Vậy mà vừa chợp mắt em đã thấy mình lạc đến một nơi đầy sương khói, mờ ảo. Ở nơi đó có rất nhiều đứa trẻ tinh nghịch, dễ thương. Bọn trẻ khoác những bộ cánh trắng, chúng như là những thiên thần. Chúng quây quần vui đùa bên nhau, cũng có một số đứa trẻ ngồi lộ vẻ buồn chán, sầu não. Có một số đứa dường như bị khuyết tật,… Rồi em chợt thấy có một bé trai kháu khỉnh đang mãi vui đùa cùng chúng bạn. Tình cờ đứa bé quay lại nhìn thấy em. Em nhận ra nó rất giống anh, nhất là đôi mắt. Đứa bé nhìn thấy em, bé dừng lại không đùa với đám trẻ nữa. Đứa bé đi lần đến em và đưa tay vẫy. Em mừng rỡ chạy đến đón bé. Đứa bé đã cầm lấy ngón tay, cái bàn tay bé xíu, đỏ hồng, dễ thương lắm anh à. Đứa bé đã kêu “Mẹ ơi! Con thương mẹ lắm” rồi nhoẻn miệng cười. Rất dễ thương anh ạ!
Em ôm bé vào lòng, em cảm nhận sự hạnh phúc dâng lên trong lòng. Nhưng đứa bé đã quay lại nhìn bọn trẻ. Những thiên thần nhỏ bé vẫy gọi í ới, em vội vàng xoay cái nhìn của con đi nơi khác nhưng em đã nghe con nói “Mẹ ơi! Con không muốn sinh ra đời. Con không muốn làm gánh nặng cho cả cuộc đời ba mẹ”. Em đã ngăn không cho bé lên tiếng và yêu thương nói “Con là nguồn sống của ba mẹ, ba mẹ sẽ rất hạnh phúc khi có một bé trai kháu khỉnh như con. Con đẹp và dễ thương lắm. Con không là gánh nặng, con là nỗi niềm mong chờ của ba mẹ”. Đứa bé lại nói “Nhưng con không muốn vừa sinh ra đời đã mang món nợ gần mười bảy triệu đồng. Một khoản tiền nợ nước ngoài mà con chưa từng chạm đến và ba mẹ cũng chưa từng chạm đến” và nó khóc òa. Em đã giật mình vì chợt nhớ khi sáng vào xem mạng internet biết được thông tin “Dự báo của Economist, đến năm 2013, nợ công của Việt Nam sẽ tăng lên mức 75,7 tỷ USD, tương đương tăng 12%. Khi đó, nợ công bình quân đầu người của Việt Nam sẽ tăng lên mức hơn 840 USD”. Em chợt nghĩ “Có lẽ mình đang mơ?”. Nhưng tiếng nói của đứa bé lại vang lên, kéo em trở về thực tại “Mẹ ơi! Con van mẹ đừng sinh con ra đời. Con van mẹ.”. Em đã cuống cuồng níu giữ lại cậu bé trai nhưng không được, nó đã thoát ra khỏi vòng tay của em. Em đã khóc và nài nỉ “Con ơi! Đừng bỏ mẹ”, em đã đuổi theo nhưng càng đuổi thì lại càng thấy xa. Dù rằng đứa bé đang lê những bước chân thảm não, run rẩy, chậm chạp, nó khóc nấc nghẹn ngào nhưng em không thể đuổi theo kịp. Anh ơi! Em đã đánh mất con của mình rồi. Hình bóng bé trai cứ nhạt nhòa dần, em đã nói vọng theo “Đừng bỏ mẹ, con ơi! Con ơi! Mẹ không sinh ra, con sẽ về đâu?”. Đứa bé quay lại, khuôn mặt ràn rụa nước mắt nói “Mẹ ơi! Về đâu cũng được nhưng con không muốn sinh ra ở kiếp người, con sẽ không làm con của ba mẹ dù rằng “Con yêu ba mẹ””. Rồi bóng hình con trai chúng mình tan biến, không còn lại gì cả, anh ơi!
Cô vợ trẻ lại khóc òa:
- Anh ơi! Em đã làm mất con rồi.
Anh chồng trẻ ngùi ngùi trấn an:
- Thôi mà em! Đừng khóc nữa, đó chỉ là giấc mơ. Chỉ tại ban ngày em nghĩ ngợi nhiều quá đấy thôi. Em bình tĩnh và ráng ngủ lại. Em cần phải giữ gìn sức khỏe cho tốt. Người mẹ trẻ nào mang thai chẳng có chút bấn loạn tinh thần. Đó chỉ là giấc mơ thôi.
Cô vợ trẻ thều thào:
- Không, em cảm thấy đó không là giấc mơ, nó rất thật. Huhu!
… Và ở bên kia, có một thiên thần nhỏ bé với đôi cánh trắng đáng yêu đang lặng lẻ lau những giọt nước mắt lăn dài trên hai má đỏ hồng. Nhưng không thể lau khô được những giọt nước mắt, thiên thần bé nhỏ đã gục đầu, giấu nỗi buồn vào tận trong tim.
…
Tôi đang viết một câu chuyện kinh dị, một câu chuyện giả tưởng,… Không. Tôi đang viết lại thực tại và tương lai rất gần. Và … nếu ta cứ mãi im lặng thì có thể ta sẽ là cô vợ hoặc là người chồng trẻ hoặc có thể ta sẽ là thiên thần bé nhỏ, mong manh, không bền vững và gục đầu giấu những giọt nước mắt vào tận trong tim. Trân trọng!
Tôi đã từng đưa ra cái hẹn ngày 12 tháng 12 năm 2012 để nhận phản hồi về việc “Mượn trời qua biển”. Nay đã đến ngày hẹn, tôi vẫn nhận được một khoảng trống mênh mông và lặng im. Đã nhiều lần, tôi hành xử với thái độ hòa hoãn thể hiện việc “Đao hạ lưu nhân” nhưng người đã hành xử không đúng mực. Nếu đã không thể “Mượn trời qua biển” thì tôi sẽ “Đoạt trời qua biển”.
Con người một khi không nhận ra sai lầm thì khó thể sửa sai. Chết là hết là một sai lầm then chốt.
Sai lầm này sẽ đẩy nhân loại vào tận cùng khổ đau, thù hận, tang thương, xâm lấn, chiến tranh, áp bức, bóc lột và tàn hoại,... Tôi sẽ đưa ra những dẫn chứng cụ thể, logic, khoa học bằng vào lý luận biện chứng duy vật và yêu cầu nhân loại tự kiểm chứng lại bằng thực nghiệm để nhận biết thế giới vô hình, việc luân hồi,…
Hơn 2500 năm trước Phật Thích Ca đã dùng Thanh kiếm trí tuệ cắt đứt tấm màng vô minh trói buộc con người và chúng sinh trong 3 cõi. Nay, tôi sẽ dùng một Thanh quái đao nhằm đoạn dứt huyền nghi, cắt lìa tham, sân, si, mạn, nghi ở nhân loại và chúng sinh nơi 6 đường.
Tôi sẽ vẽ ra những con đường bạn đi ở tương lai và cho bạn tùy nghi chọn lựa, tôi sẽ không bức ép, không cưỡng cầu,… Bạn cứ thong thả lựa chọn. Nhưng tôi sẽ nhắc bạn nhớ bạn đang trôi nổi trong luân hồi, thời gian của bạn là hữu hạn, thân người khó được, chánh pháp khó tìm cầu.
Dẫu sao tôi vẫn cho bạn cơ hội xóa sổ Vô Ưu nếu bạn cảm thấy đó là việc làm cần thiết. Nếu cần xóa sổ Vô Ưu bạn cứ liên lạc với tôi thì tôi sẽ đến dù cho nơi đó là “Núi đao, biển lửa”. Mong rằng “Bạn đừng để tôi đánh cho rơi khỏi “Bảo thành - chiếc ghế” rồi bạn mới hoảng loạn chẳng biết tại vì sao?
Tôi sẽ dùng luận thuyết hợp pháp, hợp với lòng người để đánh gục những chiếc đầu chất chứa tham lam, sân hận, si mê, hoài nghi và kiêu mạn. Nếu cần thiết tôi sẽ đổi một mạng để giúp nhân loại có những bước chuyển mình, sửa sai những sai lầm mà nhân loại đang mắc phải trên diện rộng nhằm cứu lấy sự an toàn trong lòng nhân loại và sự bền vững của hành tinh xanh.
Trân trọng!
.jpg)
Hay, nhưng chỉ lo chưa làm được nhiều tác giả đã ra đi trong bề bộn, còn nhân loại cứ mải miết với tham, sân, si...dù sao cũng đặt niềm tin vào những ý tưởng cao đẹp đó sẽ thành hiện thực...
Trả lờiXóa