Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Lá thư thứ 2 gửi ông Tập Cận Bình và đồng sự

Ngày 30 tháng 05 năm 2014
Gửi ông Tập Cận Bình cùng giới lãnh đạo tối cao của đất nước Trung Hoa!
Chào ông Bình! Để việc trình bày được giản tiện tôi sẽ xem việc viết thư gửi cho ông cùng giới lãnh đạo tối cao của đất nước Trung Hoa như là cuộc đối thoại với riêng ông bởi lẽ cho đến thời điểm hiện tại ông vẫn đang là đại diện hợp pháp của giới lãnh đạo đất nước Trung Hoa.
Thật đáng tiếc cho những việc làm của ông cùng đồng sự đã gây ra trên biển đông. Quả thật là tôi đã có sự thất vọng về ông. Cho đến thời điểm hiện tại tôi thật không biết nên dùng danh xưng gì để gọi ông cho phải lẽ. Nhưng thôi tôi sẽ vẫn gọi ông là ông cho phải lễ với cương vị chủ tịch nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa.
Nhìn vào cách hành xử của ông nơi biển đông thì tôi biết lá thư đầu tiên tôi gửi cho ông đã chưa đến được những nơi cần đến. Đáng tiếc thay!
Có một người đã hỏi tôi với đại ý rằng:
- Liệu lá thư tôi viết có đến được tay ông? Liệu có ai dịch lá thư của tôi gửi đến ông không? Thật sự là dụng ý của tôi có phải là gửi những thông điệp tôi viết đến ông hay là gửi đến người khác?
Tôi đã trả lời:
- Câu trả lời cho câu hỏi bạn hỏi tôi vốn đã có trong lòng bạn. Tôi viết để cho người cần đọc, thích đọc tham khảo thế là đủ. Còn việc ông Tập Cận Bình hay người khác mà bạn đề cập đến nếu có cơ may xem qua thì càng tốt. Tôi viết chỉ mong người đọc xem qua rồi nhìn nhận lại mọi việc mà có những thái độ, cách ứng xử, hành động tùy thuận, thích hợp mà thôi.
Thôi hãy bỏ qua cuộc trao đổi của tôi với người bạn mà quay về với chính đề của lá thư thứ 2 tôi viết gửi cho ông.
Ông thấy sao? Ông đã “sa lầy” nơi biển đông, việc tiến thoái đã trở nên lưỡng nan. Thật khó cho ông và đồng sự. Giá như ông được tham khảo qua sách Trung Hoa, còn mãi một tình yêu; Hãy là đường xưa mây trắng bay…; Tùy bút luận xưa nay - Tập 3 hoặc chỉ đơn giản là việc được đọc qua bài viết Thư gửi ông Tập Cận Bình được tôi viết vào ngày 24 tháng 01 năm 2013 thì ông đã không phạm những sai lầm ngớ ngẩn và đáng tiếc.
Ông cùng thành phần lãnh đạo đất nước Trung Hoa đã gây ra tình hình căng thẳng trên biển đông, dấn thân vào việc leo thang xung đột chỉ vì kế sách “Mượn trời qua biển”, kế sách nhằm vào việc thanh trừng các tổ chức, lực lượng đối lập trong nước mà không bị công luận thế giới chỉ trích về việc vi phạm nhân quyền. Ông đã cả nghĩ đấy là một nước cờ lưỡng toàn kỳ mĩ, vừa “đánh sập” những tổ chức đối lập, vừa có thể “lấn lướt” các quốc gia cận kề lãnh hải, lãnh thổ nhưng sự thật là ông đang phạm sai lầm nghiêm trọng. Hình tượng người Trung Hoa khí tiết, trung nghĩa đã bị hủy hoại bởi chính do ông cùng giới lãnh đạo tối cao của đất nước Trung Hoa. Ông đang đánh mất phẩm giá của chính mình, ông bộc lộ cho nhân loại thấy rằng ông là một con người tham lam vô độ, vừa ngang ngược, tráo trở vừa manh động, hiếu chiến,… Đó quả thật không thể là hình ảnh của một vị lãnh tụ ở một đất nước Trung Hoa rộng lớn với nền văn hiến mang tính nhân văn truyền thống lâu đời.
Như tôi đã từng nói cộng đồng quốc tế và các nước trong khu vực biển đông sẽ ngay lập tức chặn đứng tham vọng của ông và cá nhân tôi cũng không cho phép ông cùng giới lãnh đạo Trung Quốc gây ra việc xáo trộn nền hòa bình thế giới.
Giàn khoan HD 981 ông hãy nên mau chóng kéo về và cũng hãy nên trả lại những vùng lãnh thổ, lãnh hải vốn dĩ không thuộc về đất nước Trung Hoa. Đó xem như là một hành động sửa sai cho những việc làm nông nổi, sai quấy vừa qua.
Hoa Kỳ, cộng đồng quốc tế, các nước quanh khu vực biển đông đã lên tiếng thể hiện rõ lập trường. Ông cùng giới lãnh đạo đất nước Trung Quốc rõ thật đang bị dồn vào đường cùng. Hoặc là chấp nhận việc sửa sai, rút giàn khoan HD 981 về nước hoặc là việc “Phóng lao phải theo lao”, tiếp tục manh động, châm ngòi nổ cho một cuộc chiến tranh khu vực dù biết trước kết quả người Trung Quốc sẽ thua. Lịch sử của liên quân 18 nước cùng ngồi mâm chia xẻ cái bánh Trung Hoa sẽ được tái hiện và còn hơn thế nữa.
Ông hãy nên nhớ rằng người dân Trung Hoa sẽ bỏ rơi ông vì chính ông đã hủy hoại hình tượng, khí tiết của dân tộc. Ông đừng cứ mãi ôm mộng tưởng hão huyền họ sẽ “kề vai, sát cánh” cùng ông bởi vì ông là vị lãnh tụ đáng kính của họ. Thật sự là không phải vậy. Ông và họ đang sống cách biệt ở hai tầng trời xa vợi. Ông và giới lãnh đạo Trung Quốc thật sự đã nghĩ nhiều hơn cho chính mình, cho tổ chức đảng của riêng ông. Họ đã thất vọng cách hành xử của ông, điều đó thể hiện rõ qua việc ra đời ngày các nhiều các tổ chức đối lập đưa ra những yêu cầu ly khai, tự trị. Đã có những cuộc đánh bom thể hiện rõ lập trường phản kháng cực đoan, quá khích và nếu ông cứ mãi ôm giữ sự bảo thủ, cục bộ cùng việc thẳng tay đàn áp các tổ chức đối lập ngày một trở nên tinh về chất, nhiều về lượng thì e rằng đất nước Trung Hoa sẽ chìm sâu vào khủng hoảng rạn nứt, “nồi da, xáo thịt”. Thêm vào đó, việc nhùng nhằng nơi biển đông sẽ khiến ông cùng giới lãnh đạo Trung Quốc lâm vào cảnh “Lưỡng đầu thọ địch” hay nói cách khác là “Thù trong, giặc ngoài” thì liệu có lối thoát nào cho ông.
Xuống thang nơi biển đông, một lời xin lỗi gửi đến toàn thể người dân Trung Hoa cùng nhân loại có lẽ là điều ông nên làm lúc này. Và sau đó, ông nên thoái vị để giữ lại chút phẩm giá, danh dự, sự tự tôn nơi chính mình. Đó là điều ông nên làm, ông bạn Tập Cận Bình ạ!
Tôi có thể khiến ông phải rời khỏi vũ đài chính trị ngay cả khi tôi chưa đặt chân đến đất nước Trung Hoa. Ông nghĩ điều này tôi có thể làm được không, thưa ông? Tôi biết rằng tôi đủ khả năng làm điều đó nhưng làm điều đó được gì?
Nếu lá thư này được gửi đến ông thì ông hãy đọc suy tư, nghiền ngẫm và xét xem ông nên làm gì cho hợp với lòng ông. Cũng chỉ có 2 phương án cho ông chọn lựa. Một là xin lỗi cùng thoái vị. Hai là tiến hành một cuộc chiến tranh xâm lược một đất nước kề cận Việt Nam; một đất nước nhỏ bé hơn về diện tích, ít hơn rất nhiều về con người; một đất nước cũng đang tồn tại một sự đoàn kết giữa các thành phần, tầng lớp xã hội rời rã, chán ngán cùng một tinh thần tự hào dân tộc ở đầu môi.
Tuy nhiên, ông hãy tin rằng người Trung Hoa sẽ thất bại nơi một cuộc chiến tranh phi nghĩa bởi lẽ ngay nơi đất nước Việt Nam cũng như ở chính đất nước Trung Hoa luôn có những người sẵn sàng ra sức ngăn chặn tham vọng ngông cuồng, nông nổi của giới lãnh đạo ở mỗi nước, đó là tham vọng chiến tranh, tham vọng phá vỡ nền hòa bình, ổn định nơi nhân loại. Và tôi cũng đã sẵn sàng cho việc chặn đứng tham vọng bá quyền của ông cùng đồng sự. Nhưng tôi sẽ không cầm súng ra chiến trường để bắn giết người Trung Hoa, tôi sẽ không dùng súng để bắn vào đầu đồng loại. Nếu chiến tranh xảy ra thì tôi sẽ ra chiến trường để cho người Trung Hoa mặc tình bắn giết, tôi đến chỉ để xem quân đội Trung Hoa khát máu đến nhường nào. Tháng 6 năm 2013, lẽ ra tôi đã sang Tử Cấm Thành dập tắt tham vọng ngông cuồng của ông trên biển đông. Đáng tiếc rằng tôi và giới lãnh đạo của dân tộc tôi cũng đang sống cách biệt giữa 2 tầng trời. Thế nên, tôi đã lỗi hẹn lời hứa đến Tử Cấm Thành và nếu… Chiến tranh giữa Việt Nam - Trung Quốc xảy ra thì tôi đành phải đến Tử Cấm Thành để kết thúc chiến tranh vì người Trung Hoa, người Việt Nam và vì nhân loại.
Cho dù với ngôn thuyết sắc bén, ngông cuồng không kém ở nơi tôi khiến lòng ông cùng giới lãnh đạo Trung Hoa căm phẫn thì ông cũng rất nên tỉnh táo trong từng hành động của chính mình. Nếu muốn tôi trả giá cho những điều đã viết thì điều đó không quá khó. Tôi đã rất sẵn sàng cho việc kết thúc. Cho dù ngày mai này ông hay một ai đó muốn tôi đến đất nước Trung Hoa “đền” tội thì tôi cũng sẽ đến để nhận lấy “quả” đã tạo. Và hãy xem như là chúng ta không còn ai nợ ai. Nếu bộ sách Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người ra đời đúng tiến độ thì sẽ chẳng có ai vì một cái chết của tôi mà gây khó cho ông cùng giới lãnh đạo Trung Hoa bởi lẽ đơn giản đó chỉ là chọn lựa của chính tôi
Có lẽ đến lúc đó thì nhân loại sẽ biết tôi đến Trung Hoa không chỉ vì lòng tự tôn, khí tiết người Trung Hoa. Vô Ưu đến vì một điều gì đó lớn lao hơn.
Thôi tôi tạm dừng lá thư ở đây. Thật sự là gần đây tôi không có nhiều thời gian cho mỗi bài viết. Tôi muốn viết nhiều hơn để cùng ông tháo gỡ những khó khăn nội tại nơi đất nước Trung Hoa nhưng thời gian thật sự không thuộc về tôi. Nếu có điều kiện tôi sẽ viết cho ông lá thư thứ 3. Trước hết, ông hãy xem 2 lá thư tôi đã vì ông, vì người Trung Hoa,… mà viết. Hy vọng những lá thư sẽ sớm đến tay ông. Nếu điều đó xảy ra thì biển đông sẽ thôi không dậy sóng cuồng, những việc hành xử sai lầm sẽ mau chóng được sửa sai.
Tạm biệt, ông Bình!
Người viết thư

Vô Ưu cẩn bút

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Thư gửi ông Tập Cận Bình

Ngày … tháng … năm …
Gửi Tổng Bí thư BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc - Tập Cận Bình!
Lệ đầu thư tôi gửi lời chúc mừng ông trên cương vị mới, người đứng đầu Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Chúc ông sáng suốt lèo lái con tàu đất nước đi đúng hướng, phát triển bền vững, xóa dần khoảng cách giàu nghèo giữa các thành phần, tầng lớp xã hội ở đất nước Trung Quốc.
Với góc nhìn của tôi thì việc ông gánh lấy trọng trách người đứng đầu đất nước Trung Quốc trong bối cảnh kinh tế, chính trị, xã hội,… đang phân hóa sâu sắc ở trong nước cũng như trên thế giới sẽ là một áp lực không nhỏ cho việc điều hành, quản lý đất nước.
Tôi được biết ông là người ủng hộ nền kinh tế thị trường nhưng lại khá thận trọng đối với việc cải cách chính trị,… Đối với vấn đề biển Đông dường như ông vẫn theo đuổi quan niệm của những người tiền nhiệm.
Nay tôi mạo muội viết một lá thư gửi ông mong rằng ông sẽ lưu tâm đến những vấn đề tôi đã trình bày. Tôi viết thư gửi đến ông với tư cách là một người bạn của người Trung Hoa.
Có lẽ ông cũng đã nhận thức được trọng trách nặng nề khi phải điều hành một đất nước với 1,3 tỷ người trong cơn bão suy thoái kinh tế thế giới. Áp lực dân số tăng nhanh, áp lực duy trì tăng tốc nền kinh tế, áp lực các phong trào đấu tranh đòi ly khai, tự trị,… áp lực lòng người bấn loạn do lối sống thực dụng len lõi vào mọi thành phần xã hội, nạn hối lộ, tham nhũng lan tràn đã làm xấu đi hình ảnh Đảng Cộng Sản Trung Quốc,…
Tôi sẽ vì người Trung Quốc, vì ông mà nhắc lại một bài học quý giá, có giá trị xuyên suốt, đúng mực từ nguồn tri thức cổ của người Trung Hoa xưa. Hiển nhiên là tôi sẽ làm mới cách dịch giải cho phù hợp với bối cảnh xã hội hiện tại. Dù vậy tôi sẽ khách quan giữ lại ý gốc, không làm sai lạc ý chính của tri thức người xưa.
Đại Học chi đạo, tại minh minh đức, tại tân dân, tại chỉ ư chí thiện.
Tri chỉ nhi hậu hữu định, định nhi hậu năng tĩnh, tĩnh nhi hậu năng an, an nhi hậu năng lự, lự nhi hậu năng đắc.
Vật hữu bản mạt, sự hữu chung thủy, tri sở tiên hậu, tắc cận đạo hỹ.

Đạo của người ham học hỏi sự hiểu biết khách quan, sáng rõ nói chung, của người làm chính trị nói riêng là làm cho gốc đức ở con người sáng rõ, khách quan, đúng mực. Muốn làm sáng rõ đức ở con người, của người làm chính trị thì phải đổi mới gốc hay nói cách khác đó là làm mới tư duy, nhận thức con người bằng việc nâng cao sự hiểu biết của con người, khi sự hiểu biết con người đạt đến sự khách quan, đúng mực, rõ ràng thì con người tự nâng tầm hợp tác, việc gắn kết của người dân với thành phần lãnh đạo đất nước sẽ chặt chẽ biểu hiện ở việc chung tay quản lý xã hội - kinh tế - chính trị. Muốn sự hợp tác, gắn kết chặt chẽ giữa người dân với chính quyền thì phải hướng con người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội đến với nhau bằng sự chân chất, thành thật, bằng vào sự hiểu biết đúng mực và sự đồng điệu cảm thông.
Khi con người ở mọi tầng lớp, thành phần xã hội có sự hiểu biết đúng mực và sự đồng điệu thì xã hội tự ổn định, cân đối hài hòa. Khi lòng người ổn định thì xã hội sẽ không còn rối ren, bất ổn, khi tình hình kinh tế - xã hội - chính trị không còn rối ren, biến động thì lòng người tự an ổn, khi mọi việc an ổn thì lòng người sẽ rộng mở, sự hiểu biết sẽ ngày càng tăng trưởng khách quan, khi sự hiểu biết tăng trưởng thì con người sẽ sống được với sự hiểu biết tổng thể, khách quan, đúng mực, lúc bấy giờ con người mới có thể sống bình đẳng, chan hòa bằng tình người yêu thương chân thành.
Vật có gốc ngọn, việc có đầu cuối, khi con người có sự hiểu biết rõ ràng tuần tự, thứ lớp trước sau ở mọi sự vật, mọi vấn đề,… thì con người sẽ có sự hiểu biết và cách hành xử đúng mực, khách quan, khi đó con người sẽ gần với đạo, nuôi dưỡng đức.
Người xưa muốn làm sáng rõ đức ở con người thuộc mọi tầng lớp xã hội thì trước phải trị quốc yên ổn, thái bình. Muốn trị quốc tốt thì trước phải tề gia, giữ gia đình êm ấm, hạnh phúc, trên dưới thuận hòa. Muốn tề gia đúng mực thì trước phải tu thân, sửa mình. Muốn tu thân, sửa mình thì trước phải chính tâm, giữ cho tâm luôn đúng đắn, ngay thẳng. Muốn giữ tâm ngay thẳng thì trước phải thành ý - gọt dũa, trui rèn cho ý trở nên thành thật. Muốn ý chân thành thì trước phải trí tri - biết tới nơi tới chốn, biết rõ mọi việc. Muốn biết rõ mọi việc mà không phạm sai xót, lỗi lầm thì người tu thân phải coi trọng việc cách vật - phân tích, suy xét sự vật. Khi phân tích, đánh giá, xét đoán sự vật khách quan, đúng mực thì chí tri. Chí tri thì ý thành. Ý thành thì tâm chính. Tâm chính thì thân tu. Thân tu thì gia tề. Gia tề thì quốc trị. Quốc trị thì thiên hạ bình. Muốn bình thiên hạ thì từ thành phần lãnh đạo cho đến người dân chúng, tất cả đều lấy tu thân làm gốc. Gốc loạn mà trị ngọn thì không thể được. Cái dày dặn mà xem mỏng manh, xem nhẹ, cái mỏng manh mà xem dầy dặn thì thật không ổn, thật kém hiểu biết. Đó gọi là biết gốc, là biết tới nơi tới chốn, là hiểu biết sáng rõ. Nếu không rõ biết gốc thì chẳng thể trị ngọn, gốc loạn mà đi trị ngọn thì sao có thể nói là làm việc đúng mực, giải pháp toàn vẹn. Gốc loạn biểu hiện nơi lòng người đang rơi vào thực trạng đức rã, đạo suy,… Gốc loạn mà trị ngọn thì cầm chắc thiên hạ đại loạn, quốc gia suy vong, gia đình đổ vỡ, lòng người ly tán, oán thán.
Thưa ông Bình! Ông nghĩ sao? Tri thức có nơi đạo Khổng hiện còn có giá trị đến ngày nay không?
Phải chăng đất nước Trung Hoa đang rơi vào vòng xoáy của chủ nghĩa thực dụng, lòng người đang rời đạo, bỏ đức, khủng hoảng tình yêu thương chân thành, không vụ lợi trong lòng người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội đang tiến đến cực điểm?
Ông sẽ giải quyết việc khủng hoảng nội tâm trong lòng người Trung Quốc bằng vào giải pháp nào?
Phải chăng lại tiếp tục tham vọng độc chiếm biển Đông với các quốc gia lân cận?
Việc làm chôn vùi khí tiết dân tộc Trung Hoa, việc làm gây công phẫn trong nhân loại về cách hành xử ngang ngược, ngông cuồng, tráo trở của giới lãnh đạo Trung Quốc, việc làm trái đức, vô đạo, bất nhân, bất nghĩa,…
Liệu xác suất độc chiếm được biển Đông của giới lãnh đạo Trung Quốc là bao nhiêu phần % khi lòng người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội đều sống vị kỷ, tự tư, tự lợi,…?
Vì lòng người dân mất niềm tin về khả năng lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc nên đã liên tiếp nổ ra các cuộc đấu tranh đòi ly khai, tự trị của người dân ở các vùng Tân Cương, Ninh Hạ, Tây Tạng, Nội Mông,… Lẽ nào giới lãnh đạo Trung Quốc lại tiếp tục chính sách độc tài, cực đoan, bảo thủ,… thảm sát những người đấu tranh vì người dân đòi quyền lợi chính đáng, đòi quyền sống bình đẳng, đòi phân chia giá trị thặng dư của người lao động chân chính một cách hài hòa, đúng mực hơn,…
Tại sao giới lãnh đạo Trung Quốc không xét lại việc “Vì sao người dân bị lôi cuốn vào các cuộc đấu tranh đòi ly khai, tự trị bất kể mạng sống?”?
Phải chăng là việc tham nhũng vượt mức ở một lượng không nhỏ trong hàng ngũ Đảng cộng sản Trung Quốc, trong thành phần lãnh đạo đất nước đã đánh mất lòng tin của người dân đối với việc Đảng cộng sản Trung Quốc?
Nhân dịp đó các tổ chức, lực lượng đối lập mới có thể lôi kéo tạo ra ngày càng nhiều cuộc đấu tranh lớn nhỏ.
Ông Bình! Ông nên nhìn lại xem xem “Có phải phần lớn cán bộ công chức mà nhất là thành phần bí thư, phó bí thư, chủ tịch, phó chủ tịch, các vị trưởng phòng,… từ cấp tỉnh thành, huyện xã đều nhà cao, cửa rộng, tài sản trong nước, ngoài nước khó mà tính đếm?”. Con cháu học hành ở những trường danh tiếng, du học nước ngoài,…
Lẽ nào thành phần cán bộ công quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc đều là những người tài giỏi cả về chính trị lẫn kinh tế. Nhưng nếu mà nhận định như thế thì làm sao trả lời câu hỏi “Tại sao người lao động, người dân Trung Hoa lại phần đông sống trong đói nghèo, đời sống quẩn bách, khốn cùng, oán trời, trách đất?”.
Thành phần kinh tế, diễn viên, ca sĩ, vận động viên,… thì giàu sụ với lượng tài sản khổng lồ là những nhà triệu phú, tỷ phú thế giới còn người lao động thì bữa đói, bữa no, chiếu chăn không ấm,… thế hệ trẻ thất học tràn lan, tham gia băng nhóm xã hội đen,…
Thêm nữa, dù là Đảng cộng sản Trung Quốc chịu ảnh hưởng chủ nghĩa duy vật đã từng ra sức triệt tiêu các loại hình tôn giáo mà hiện nay lại có thêm càng nhiều tổ chức tôn giáo mới lạ ra đời. Khi cuộc sống khốn khó, nội tâm bất an con người thường tìm về ngôi nhà tâm linh, nương náu tâm hồn. Người Trung Quốc ngày càng siêng năng cầu nguyện, cúng bái, lễ lạy, mong mỏi tâm linh trong tuyệt vọng. Có không ít tổ chức tôn giáo “mượn đạo, tạo đời” hoặc tổ chức, xây dựng lực lượng đối lập. Khiến xã hội Trung Quốc đã rối càng thêm loạn, phải chăng đây cũng là một bài toán khó mà ông phải giải?
Có lẽ ông cần phải thừa nhận sai lầm của đảng cộng sản Trung Quốc ở thời kỳ đầu khi ra sức đàn áp, xóa bỏ các loại hình tôn giáo. Từ đó, giúp người dân tìm hiểu, nhận biết ngôi nhà tâm linh một cách có khoa học, sáng rõ, tránh rơi vào mê tín dị đoan. Chỉ khi đó thì lòng người dân mới dần thoát ra bấn loạn, yếu đuối, bạc nhược, làm chủ nội tâm của chính mình. Việc làm đó sẽ góp phần giúp xã hội thoát ra khủng hoảng nội tâm, thoát ra vòng xoáy của chủ nghĩa thực dụng, ích kỷ, đánh mất tình người,…
Các khoản vay tới hạn, bất động sản, hệ thống tài chính ngân hàng không có dấu hiệu khôi phục, nền kinh tế đang trượt dốc do khủng hoảng nợ công Châu Âu, khủng hoảng kinh tế thế giới ảnh hưởng và khủng hoảng lòng người của người Trung Hoa,… Lại một bài toán khó giải cho ông.
Giải pháp độc chiếm biển Đông không thể là giải pháp tối ưu. Nếu giới lãnh đạo Trung Quốc vẫn theo đuổi kế hoạch không tưởng đó thì chỉ e rằng Đảng cộng sản Trung Quốc khó thể tiếp tục lãnh đạo đất nước Trung Hoa.
Nay tôi đã vì ông cùng người Trung Quốc chỉ ra không ít sai lầm. Nhận diện sai lầm đã là khó khăn, tìm ra giải pháp toàn vẹn khắc phục sai lầm lại càng không dễ dàng. Tôi mong rằng lá thư này sớm đến tay ông và ông có sự chú tâm đến những điều tôi đã trình bày.
Với sự chân thành góp ý của một người bạn, tôi nghĩ ông nên chuyển giao lại quần đảo Hoàng Sa, những hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa cùng những vùng lãnh hải, lãnh thổ đã chiếm đóng về cho đúng chủ. Là một người đứng đầu hàng ngũ lãnh đạo đất nước Trung Quốc ông càng phải nên thể hiện là một người có sự hiểu biết khách quan, sáng rõ, đúng mực, không thể vì bất cứ lý do gì mà làm một việc làm tổn đức, hại đạo. Vì lẽ người lãnh đạo đất nước với 1,3 tỷ người không thể là một người kém đức.
Ông Bình! Ông hãy tự tôn trọng mình và coi trọng khí tiết dân tộc Trung Quốc. Nếu ông cần tôi góp ít lời cho sự ổn định, bền vững đất nước Trung Quốc thì tôi sẽ chân thành gửi đến ông những lời đóng góp đúng mực, khách quan.
Cuối thư tôi chúc ông khỏe mạnh, sáng suốt trong những quyết định quan trọng khi quản lý, lãnh đạo đất nước. Chúc ông đảm bảo giữ được sự lãnh đạo đất nước bằng đảng cộng sản Trung Quốc.
Tái bút:
Hy vọng ông có thể là một người bạn đáng tin cậy của tôi và người dân Trung Hoa. Mong rằng sẽ có người nhận ra chút ít giá trị của lá thư này mà chuyển ngữ cũng như chuyển đến những nơi cần đến. Cảm ơn bạn rất nhiều!
Một lần nữa tôi trân trọng gửi lời nhắc nhở đến những nhà chính trị, những nhà quản lý xã hội nói chung, ông Tập Cận Bình nói riêng: Đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ dựa vào học thuyết chủ nghĩa duy vật và khoa học mà có thể làm tốt việc quản lý, lãnh đạo đất nước, an định lòng người vì đó thật sự là điều không tưởng. Nếu vẫn bảo thủ với quan điểm cứng nhắc, sự hiểu biết phiến diện, kém cõi của một số ít người thì tôi e rằng chiếc ghế lãnh đạo, quản lý đất nước đã đến hồi đổi chủ. Tôi khách quan xác nhận lại điều này vì lẽ thế giới tâm linh, cõi giới vô hình là thật có và quả thật giữa thế giới vật chất và thế giới vô hình có những mối gắn kết, những tương tác không thể tách rời. Nghiêng về bất kỳ bên nào cũng đều sẽ khiến xã hội rối ren, lòng người bấn loạn. Trong khi hiện tại, nhân loại đang rơi vào việc những người theo chủ nghĩa duy tâm đang giành lại sức ảnh hưởng đối với đời sống nội tâm con người. Nếu nhân loại không mau chóng thừa nhận sự tồn tại thế giới vô hình, tìm hiểu thế giới tâm linh dựa trên cơ sở logic, khoa học, cũng như nền tảng duy vật biện chứng thì con người sẽ dễ rơi vào hiện tượng cuồng tín, mê tín dị đoan, từ bỏ lao động, thánh chiến,… Xã hội con người lại thêm một lần chìm nổi trong “Con nước ròng, con nước lớn” của 2 dòng học thuyết chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa duy tâm.

Người viết thư
Vô Ưu cẩn bút
Chú thích: Đây là bài viết được post lại từ một bài viết cũ nơi blog. Bài viết sẽ làm lời dẫn cho bài viết tiếp theo Lá thư thứ 2 gửi đến ông Tập Cận Bình.

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Biển đông bao nỗi đoạn trường (P.3)

Đã lâu rồi tôi không xem tivi, nghe đài, đọc báo và thời gian gần đây tôi cũng không có nhiều thời gian để theo dõi các phương tiện truyền thông. Gần đây, tôi có nghe việc giàn khoan Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Namvà Việt Namcực lực phản đối hành động ngang ngược của nước bạn Trung Quốc. Thi thoảng tôi lại được nghe những giải pháp liên quan đến vấn đề biển đông, việc kêu gọi đoàn kết dân tộc, niềm tự hào, tự tôn con Rồng, cháu Việt,… rồi cả việc bạo loạn, biểu tình. Tôi đã có sự chú tâm đến việc viết bài về biển đông.
Mặc dù vậy tôi cũng không chủ động tiếp cận với các phương tiện truyền thông nhằm góp nhặt thêm thông tin liên quan đến giàn khoan HD 981. Nguyên nhận của việc tôi không đón nhận thông tin từ giới truyền thông là vì tôi đã cả nghĩ rằng dù các phương tiện truyền thông có phát đi thông điệp gì đi nữa thì phần nhiều thông tin ở giới truyền thông đưa ra cũng chỉ góp phần làm rối rắm thêm vấn đề biển đông, bởi do thông tin nơi giới truyền thông phát ra thường mang tính thời cuộc, chủ quan và cục bộ. Nếu tôi quá chú tâm đến nguồn thông tin từ giới truyền thông có thể nội dung bài viết của tôi sẽ đánh mất sự khách quan do bởi tính đối kháng về phương thức giải quyết vấn đề…
Hiện tại đã là 1 giờ 45 phút khuya ngày 20/5/2014 sau khi viết và post bài viết Biển đông bao nỗi đoạn trường? (P.2), tôi lại không thể chợp mắt được. Thôi vậy, tôi sẽ viết tiếp Biển đông bao nỗi đoạn trường? (P.3). Liên quan đến vấn đề biển đông trên blog doavouu bạn có thể tìm đọc bài viết Lật ngửa quân bài ở ván bài biển Đông, Lật tẩy quân bài chủ,…
Quả thật là những bài viết liên quan đến loạt bài Biển đông bao nỗi đoạn trường? tôi đã không có nhiều thời gian để trình bày. Tuy nhiên, tôi sẽ cố gắng diễn đạt vấn đề ổn nhất ở mức có thể.
Người xưa thường nói “Biết người, biết ta trăm trận trăm thắng”. Và hẳn là đây không là những câu từ không có giá trị. Vậy nên tôi sẽ “xét” lại tương quan lực lượng giữa người và ta cùng tình hình thực tế nơi biển đông lẫn bối cảnh thế giới ở thời điểm hiện tại.
Bây giờ, tôi sẽ tiếp cận vấn đề biển đông ở mức độ căng thẳng, triệt để nhất. Cụ thể là va chạm, xung đột vượt mức dẫn đến chiến tranh nổ ra. Cộng đồng quốc tế vì e ngại Trung Quốc đã rời khỏi những vấn đề liên quan đến việc biển Đông dậy sóng.
Dưới sự kêu gọi đoàn kết, tự hào dân tộc người Việt dấn thân vào chiến tranh hơn 90 triệu người lao ra chiến trường. Trung Quốc cũng chỉ chờ có thế hơn 1,3 tỷ người thì việc “cho chết bớt” 500 triệu người để điều chỉnh, ổn định dân số cũng như việc xâm chiếm được nước Việt Nam là điều mà giới chính trị, giới lãnh đạo Trung Quốc sẵn sàng đánh đổi.
Phải chăng nếu kịch bản được dàn dựng như thế này thì ý đồ của giới lãnh đạo Trung Quốc đã được thực thi và các nhà quản lý đất nước Việt Nam cùng người Việt đã “sụp bẫy” chiến thuật?
Thắng bại đã rõ. Dù người Việt Namcó thông minh, sáng tạo, gan dạ, dũng mãnh đến mấy thì khi đối đầu trực diện với Trung Quốc 10 phần cầm chắc thua đến 9,999 phần.
Thêm nữa, liệu có thật là số đông người Việt ngày nay đã sẵn sàng cho việc hy sinh cho Tổ quốc?
Dù rất đắng lòng nhưng câu trả lời rằng “Không” sẽ rõ tiếng hơn trong nội tâm của không ít người Việt. Cho dù có rất nhiều người ra sức hô hào kêu gọi sẵn sàng hy sinh cho đất nước nhưng liệu có mấy ai thật sự kiên định và thật lòng với lời đã nói? Lời nói liệu có đi đôi với việc làm?
Không chỉ vậy. Có không ít những người nêu cao tinh thần tự hào dân tộc, đoàn kết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lại chính là những tổ chức phản động cùng lực lượng cơ hội, a dua, gây rối.
Vậy phải chăng việc kêu gọi đoàn kết, tự hào dân tộc đã bị vô hiệu hóa? Thậm chí việc hành xử, cách tiếp cận giải quyết vấn đề biển đông bằng việc làm không đúng mực trên đã gây ra tác dụng xấu, tạo ra nhiều tổn thất, mất mát. Việc làm quá khích, cực đoan, manh động của người dân cùng với cách ứng tình huống thiếu sáng suốt của giới lãnh đạo đất nước Việt Nam đã khiến người Việt rơi vào gian kế của giới lãnh đạo Trung Quốc. Vì việc làm, cách ứng xử không đúng mực của người Việt đã tạo ra sự nhùng nhằng, lấn tới của giới lãnh đạo Trung Quốc nơi biển đông.
Với kịch bản này quả thật là không có nhiều lối thoát cho một cuộc chiến tranh nổ ra và bản đồ thế giới sẽ được vẽ lại.
Vậy nên cách ứng xử của giới lãnh đạo Việt Namhiện tại đã mắc không ít những sai lầm không đáng có. Đoàn kết dân tộc, chuẩn bị cho cuộc chiến tranh là điều chưa thật cần thiết trong bối cảnh xung đột, tương quan lực lượng cũng như cục diện tình hình hiện tại. Hơn nữa, con người ở thế kỷ 21 đã đủ hiểu biết để giải quyết vấn đề biển đông mà không cần đến việc ném mạng người vào chiến tranh.
Nhìn vào cách hành xử của các nhà quản lý đất nước Việt Nam tôi dễ dàng nhận ra họ đã cuốn vào vòng xoáy của biển đông dậy sóng. Kêu gọi đoàn kết dân tộc, kêu gọi người ngư dân bám biển, điều động quân đội vào cuộc,… đó là những nước cờ ngỡ như chủ động nhưng thật ra đã bị động rất nhiều. Ngoài ra, tôi cũng có một giả thuyết giới lãnh đạo Việt Nam đang bắt tay cùng giới lãnh đạo Trung Quốc chơi trò vờn nhau trên biển đông nhằm tạo điều kiện cho chính phủ Trung Quốc có thời gian “dọn dẹp” các bất ổn nơi nội tại đất nước Trung Hoa rộng lớn, việc giải trừ, tiêu diệt các tổ chức đấu tranh đòi ly khai, tự trị ở các vùng Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, Ninh Hạ,… Có lẽ nào lại thế? Và câu trả lời sẽ là “Không” bởi lẽ giới lãnh đạo đất nước thực sự bị cuốn vào trò chơi Chuyển dịch di tâm đại pháp của giới lãnh đạo Trung Quốc. Và khi bị động hoàn toàn thì giới lãnh đạo Việt Namcó nguy cơ tạo điều kiện cho động tác giả lấn đất ở giới lãnh đạo Trung Quốc thành sự thật mất đất của người Việt.
Bằng vào việc biết ta, biết người thì tin rằng người Việt sẽ rõ ràng thường biết là thật không thể dùng tinh thần đoàn kết đơn lẻ của người Việt mà những mong gìn giữ được toàn vẹn lãnh thổ cũng như hải phận của đất nước Việt Nam. Hay nói cách khác là vấn đề chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam hoàn toàn không thể chỉ dựa vào niềm tin ảo tưởng sự thắng lợi cũng như niềm tự hào, tự tôn dân tộc Việt hão huyền cũng như bằng vào một quá khứ hào hùng xa vời. Việc người Việt chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh trực diện với Trung Quốc là điều chứa đựng tính bất toàn, bất khả thi. Điều đó sẽ gây ra việc leo thang xung đột và chỉ cần người Việt đưa ra một động thái sai lầm thì giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ thừa dịp “Đổ thêm dầu vào lửa”… Điều này sẽ gây tổn thất và bất lợi cho người Việt. Vậy nên thật không cần phải chuẩn bị quyết liệt cho cuộc đối đầu trực diện với Trung Quôc trên biển đông Có một thực tế là cộng đồng quốc tế, Hoa Kỳ, Nga, Châu Âu, các nước Asian,… không muốn Trung Quốc thực hiện hoàn tất tham vọng bá quyền cũng như việc “gặm nhấm” biển Đông. Thế nên, nếu người Việt bằng vào cách biện pháp ngoại giao mềm mỏng, kiên quyết và đúng mực thì giàn khoan 981 sẽ sớm được kéo về Trung Quốc. Thậm chí là Trung Quốc phải trao trả các vùng lãnh hải, các quần đảo đã chiếm đóng trong hải phận Việt Nam cùng các nước trong khu vực. Biển đông sẽ lặng sóng lâu dài.
Trong thuật dụng binh cũng như việc lãnh đạo đất nước thì việc thu phục nhân tâm là điều quan trọng bâc nhất. Vậy nên việc lấy nhân nghĩa để thắng gian trá là việc đáng làm và nên làm.
Bây giờ, tôi sẽ tiếp cận vấn đề ở biển đông (nói chung) hay vấn đề giàn khoan 981 (nói riêng) ngay trong nội tại đất nước Trung Hoa cũng như ở sự toan tính của giới lãnh đạo Trung Quốc mà đại diện là ông Tập Cận Bình. Tôi sẽ mở lòng để hiểu và đồng cảm với người Trung Hoa cũng như cách hành xử của các nhà chính trị hàng đầu Trung Quốc.
Hiển nhiên là sẽ có những câu hỏi tại sao được đặt ra và tôi sẽ đi tìm câu trả lời đúng mực, sáng rõ cho những câu hỏi tại sao nhằm tìm nguyên nhân thực sự ẩn giấu đằng sau nơi cách hành xử ngang ngược, tráo trở, manh động,… ở giới lãnh đạo Trung Quốc, là thành phần trí thức nhiều hiểu biết của nhân loại.
Cây có gốc ngọn, việc có đầu cuối. Vậy nguyên nhân thật sự của sự manh động, loạn cuồng của giới lãnh đạo Trung Quốc trên biển đông là gì? Tại sao giới lãnh đạo lại ngang nhiên gây hấn và làm nhàu nát hình tượng của người Trung Hoa hết lần này đến lần khác thông qua những việc lấn đất Ấn Độ, giành giựt các vùng đảo và lãnh hải với Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Việt Nam, Philipin, Inđonêxia,…?
Phải chăng những việc giành giật, tranh chấp, gây xung đột với các nước để có được phần hơn lãnh hải, lãnh thổ, quyền kiểm soát biển đông chỉ do đơn thuần giới lãnh đạo Trung Quốc là những kẻ có lòng tham cùng tham vọng bá quyền?
Có một điều chắc chắn rằng giới lãnh đạo Trung Quốc với phần nhiều thành phần trí thức học rộng, biết nhiều thì không có lý nào họ không ý thức, nhận thức được tham vọng bá quyền của họ sẽ bị người dân các nước trong khu vực tranh chấp cùng cộng đồng quốc tế sẽ ra tay chặn đứng. Họ sẽ rõ biết họ sẽ gặp thất bại trên biển đông vì lẽ thế kỷ 21 đã hoàn toàn không còn là thế kỷ của Chân Lý Nằm Trong Tay Của Kẻ Mạnh. Và việc Hoa Kỳ, Châu Âu, Nga, Asian,… sẽ “nhúng tay” vào vấn đề giàn khoan 981 là điều hoàn toàn chắc chắn. Ý đồ lấn đất, lấn biển của giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ bị thất bại cùng một hệ lụy người Trung Quốc là những kẻ tham lam, gian xảo, xấu xa,… sẽ được khắc lên bông hoa đã từng và dường như đang rất đẹp Trung Hoa. Giới lãnh đạo Trung Quốc học rộng, biết nhiều ít nhiều cũng ý thức được kết cuộc tồi tệ, đớn đau này.
Vậy tại sao giới lãnh đạo Trung Quốc vẫn mãi đeo đuổi những việc làm gây dậy sóng biển động, những việc làm về cơ bản là hại nhiều hơn lợi cho người Trung Hoa?
Dường như giới lãnh đạo Trung Quốc đang xử lý tình huống biển đông trong tâm trạng rối bời, không có lối thoát, không có lời giải đáp thỏa đáng, đúng mực cho vấn đề gây hấn, manh động. Giới lãnh đạo Trung Quốc từ khi gây ra sự khuynh đảo biển đông luôn hành xử một cách bị động chứ hoàn toàn không mang tính chủ động như vẻ thể hiện bên ngoài.
Rõ thật là giới lãnh đạo Trung Quốc đang có vấn đề hay nói cách khác là đang gặp phải vấn đề nan giải. Và vấn đề đó thật sự là gì?
Sự vươn vai lớn mạnh bộc lộ tiềm năng kinh tế, con người ở đất nước Trung Quốc cho thấy rằng đất nước Trung Hoa thật sự là Thần long, mãnh sư. Vậy nên với Thần long, mãnh sư thì những chướng ngại bên ngoài (nếu có) không dễ khiến Thần long, mãnh sư nao núng, rối trí. Vì lẽ đó vấn đề sẽ nằm ở bên trong của đất nước Trung Hoa.
Khi nhìn ở góc nhìn tổng quát, toàn diện, khách quan thì nơi mọi sự vật, hiện tượng đều có tốt xấu đan xen không dễ tách rời, không thể tách rời. Và tôi sẽ xét nội tại đất nước Trung Hoa ở góc nhìn sâu rộng, xuyên suốt đó.
Trung Quốc đã vươn lên thành một cường quốc kinh tế trong một thời gian ngắn và ngay lập tức tập trung xây dựng lực lượng quốc phòng lớn mạnh là vì điều gì?
Trung Quốc nhanh chóng hóa thân thành Thần long, mãnh sư là nhờ vào sức dân hơn 1 tỷ người cùng sự đồng lòng buổi đầu. Thêm nữa, người Trung Quốc vốn rất giỏi giang trong việc kinh doanh mua bán cùng sự cần mẫn, chăm chỉ. Thế nên thật không khó để nhận biết thành quả mà người Trung Quốc đạt được khi tiếp nhận khoa học, công nghệ, thông tin một cách chủ động, tích cực.
Tuy nhiên, khi xét tính 2 mặt của 1 vấn đề thì ta sẽ dễ dàng nhận ra trong cái tốt luôn tiềm tàng cái xấu, trong ưu thế của người Trung Quốc đã có mầm mống của sự bất lợi. Khi Trung Quốc bước lên đỉnh cao, chạm cột mốc huy hoàng thì dấu vết của sự bất lợi ngày càng lộ rõ. Áp lực dân số quá lớn gây bất ổn cho nền kinh tế, chính trị, xã hội, môi trường, dân sinh,…
Trong một xã hội sống thực dụng, ích kỷ với lối sống vật chất. Tình gắn kết giữa người với người đã rạn nứt nghiêm trọng. Sự phân tầng giàu nghèo nơi đất nước Trung Quốc ngày càng rõ rệt và thành phần quản lý xã hội, đất nước Trung Quốc mau chóng trở nên giàu có với đầy đủ uy quyền, thế lực. Một Đảng Cộng sản nhân dân Trung Hoa với những con người dấn thân ban đầu là giai cấp vô sản nhanh chóng trở nên rất giàu có, xa hoa… và hệ lụy là niềm tin nơi lòng dân với thành phần lãnh đạo đất nước đã không còn trong sáng như ngày xưa, cái ngày mà khó khăn, gian khổ, chia ngọt xẻ cay,… vì chúng ta, người dân và giới thống trị đã, đang sống ở 2 tầng trời cách biệt. Thêm vào đó, giới trí thức, giới doanh nghiệp,… thành phần những người nhiều hiểu biết hơn đã dùng sự hiểu biết hơn để bòn rút sức người ở thành phần người kém hiểu biết hơn, của cải vật chất được người lao động cần mẫn mau chóng tìm vào túi riêng của những kẻ có lòng tham vô tận. Sự khốn cùng và cả việc bị chèn ép bằng những thủ đoạn tinh xảo dần dần lộ vết khiến thành phần những người thuộc tầng lớp nghèo khó đoàn kết lại ở một mức độ tương đối cùng với việc kích động, lôi kéo của một thành phần bất mãn nhà cầm quyền đã gây ra hàng loạt sự rối ren trên mảnh đất rộng lớn Trung Hoa. Chiêu bài tự hào, tự tôn dân tộc được thành phần bất mãn đảng cộng sản Trung Hoa lợi dụng triệt để và tỏ ra hữu hiệu. Có một điều gần như luôn đúng ở mức đa số là số đông người lao động nghèo khốn cùng là người thuộc các đồng bào dân tộc thiểu số. Dù tiếng là đồng bào thiểu số nhưng số dân cũng lên đến vài trăm triệu người và những cuộc đấu tranh đòi ly khai, tự trị đã nổ ra làm rối ren thêm tình hình xã hội Trung Quốc hiện rất bất ổn, dễ vỡ.
Giới lãnh đạo Trung Quốc với rất nhiều nỗi lo đã bị thêm những đòn đánh từ bên trong càng thêm bấn loạn, rối trí.
Những nỗi lo của giới lãnh đạo Trung Quốc hiện nay là gì?
Làm sao để đảm bảo Đảng cộng sản là đảng duy nhất luôn duy trì việc lãnh đạo đất nước Trung Hoa? Làm cách nào để giữ lấy vị trí cường quốc kinh tế? Làm sao để trả các khoản vay nước ngoài gần tới hạn? Làm sao giảm bớt sự bùng nổ dân số dù rằng chế tài sinh 1 đã thực thi rất nghiêm ngặt, khắt khe? Làm sao để giảm khoảng cách chênh lệch giàu nghèo đang không ngừng nới rộng? Làm sao giải quyết các vấn đề dân sinh - xã hội, việc ô nhiễm môi trường?...
Có rất nhiều, rất nhiều cái làm sao mà giới lãnh đạo Trung Quốc phải giải quyết một cách nhanh chóng, bức thiết nhưng giải pháp cho mọi vấn đề cũng như ở một vấn đề đều không thể thông suốt, triệt để.
Áp lực bất lợi nơi ưu thế của đất nước Trung Quốc không hề kém cạnh với ưu thế một thời ở đất nước Trung Hoa. Thêm nữa, lối sống thực dụng, ích kỷ đã len vào mọi ngõ ngách thành phần, tầng lớp xã hội và cả giới lãnh đạo Trung Quốc. Lòng tham đã ngự trị nơi ý thức, nhận thức, tư duy của số đông người Trung Quốc và “Chết là hết” đã góp phần tạo ra lòng tham không có điểm dừng nơi nhân loại (nói chung) và người Trung Quốc (nói riêng).
Giới lãnh đạo Trung Quốc thật sự lo sợ những cuộc đấu tranh đòi ly khai, tự trị thành công vì lẽ chỉ cần có một vùng đất được chính thức công nhận là một đất nước không còn thuộc về nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Trung Hoa thì đất nước Trung Hoa sẽ bị “xé toạc” ra thành nhiều mảnh. Giới lãnh đạo Trung Quốc hoàn toàn chưa có cách thức hữu hiệu để giải trừ mối nguy tiềm tàng đã rất nhiều thế kỷ này. Do lo sợ sự tan rã đất nước, sự bất ổn, rối ren đất nước trên diện rộng nên giới lãnh đạo buộc phải tìm cách thanh trừ, tìm diệt các tổ chức, lực lượng, thành phần kích động việc ly khai, tự trị.
Tuy nhiên, giới lãnh đạo Trung Quốc thấm nhuần tư tưởng “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”, “Thà giết lầm hơn bỏ sót” là cách thức thường dùng của kẻ làm chính trị. Nhưng việc ra tay quyết liệt sẽ chạm đến vấn đề vi phạm nhân quyền mà nhân loại ở thế kỷ 21 đang lên án, ra sức ngăn chặn.
Sau cùng, giải pháp gây xáo trộn, dậy sóng biển đông nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của cộng đồng quốc tế cùng người dân Trung Quốc đã được chọn. Và khi mọi người đang chú tâm tình hình trên biển đông thì giới lãnh đạo Trung Quốc cùng quân đội ra sức thanh trừng, tìm diệt các tổ chức đối lập cũng như những lực lượng đòi ly khai, tự trị - những đòn đánh như “Bàn tay sắt”, “Cú đấm thép” sẽ được thực hiện chớp nhoáng, nhanh gọn, sạch sẽ nhằm tiêu diệt, răn đe, gây suy yếu các tổ chức được gọi là phản động xấu xa. Hẳn đây mới chính thật là mục tiêu chính của việc giới lãnh đạo Trung Quốc trong việc gây ra sóng dậy biển đông.
Sở dĩ, giới lãnh đạo Trung Quốc chấp nhận gây mất hình ảnh người Trung Hoa trong ánh nhìn nhân loại bằng việc gây hấn ngang ngược trên biển đông còn có cả một dụng tâm sâu kín khác.
Dù việc lấn đất, lấn biển trên biển đông là động tác giả nhằm che giấu thực chiêu thanh trừng nội bộ nhưng giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ chẳng ngần ngại việc chuyển động tác giả thành sự thật nhằm thu đoạt phần lợi về mình nếu các nước trong khu vực tranh chấp nhún nhường, lui về mà không kiên định lập trường cùng hành động ra sức gìn giữ. Không chỉ vậy. Giới lãnh đạo Trung Quốc cũng tính đến việc chờ đợi các nước trong khu vực tranh chấp lộ ra sơ hở, ứng xử sai lầm nhằm “danh chính ngôn thuận” lấy giả làm thật.
Giới lãnh đạo Trung Quốc hẳn là không ngần ngại cho việc “đổ máu” quân và dân Trung Quốc nơi biển đông vì lẽ đây cũng là một nước cờ cao có thể có ở giới lãnh đạo đất nước bất nhân, bất nghĩa. Vài trăm triệu mạng người dân Trung Hoa sẽ sẵn sàng được giới lãnh đạo Trung Quốc bất nhân, bất nghĩa “ném xuống” biển đông nhằm giải quyết bài toán khó - dân số Trung Hoa, đây là một cái lợi mà giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ được hưởng. Và máu của người Trung Hoa đổ xuống biển đông sẽ mang lại món lợi khác, đó là những vùng đất, vùng biển được xâm lấn, cướp về.
Dẫu rằng có 2 hay nhiều hơn những món lợi lớn từ việc dậy sóng biển đông được giới lãnh đạo Trung Quốc tính đến nhưng giới lãnh đạo Trung Quốc cũng không dám hành động sơ suất, lỗ mãng vì giới lãnh đạo Trung Quốc cũng không dám chủ động đánh “Canh bạc được ăn cả, ngã về không”. Giới lãnh đạo Trung Quốc rõ biết rằng “nếu không có một động thái sai lầm nơi các nước tranh chấp thì giới lãnh đạo Trung Quốc không thể “danh chính ngôn thuận” hoàn tất việc làm càn. Vậy nên giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ điều động quân đội gây hấn trên biển đông rồi chờ đợi.
Trong khi đó Hoa Kỳ, cộng đồng quốc tế cũng như các nước trong khu vực tranh chấp cũng đang chờ đợi Trung Quốc phạm sai lầm nơi biển đông để mà trừng phạt, thâu tóm,…
Rõ biết điều đó, biết có mối nguy đó nên trước mắt việc khuấy động biển đông của giới lãnh đạo Trung Quốc chỉ nhằm vào việc “Mượn trời qua biển” hay nói cách khác thì đó chỉ là đòn tung hỏa mù để thanh trừng nội bộ, dẹp loạn Tân Cương, Nội Mông, Ninh Hạ, Tây Tạng,…
Nếu giới lãnh đạo cùng thành phần quản lý xã hội Việt Nam cùng người Việt tiếp cận vấn đề biển đông ở góc nhìn này thì những ứng xử đã có sự ôn hòa, nhẫn nại cũng như sự đồng cảm, chia sẻ ít nhiều những khó khăn và sẽ chung tay “gỡ rối” giúp khi người Trung Hoa đồng thuận, cần đến.
Ở góc nhìn này, hẳn là vấn đề giàn khoan HD 981 đặt nhầm vị trí hay vấn đề biển đông sẽ được giới lãnh đạo Việt Namgiải quyết dễ dàng. Ngoài việc kêu gọi cộng đồng quốc tế lên tiếng về vấn đề biển đông thì một lá thư gửi đến những người đồng cấp nơi nước bạn Trung Quốc với nội dung thể hiện sự cảm thông, chia sẻ nhưng cũng thể hiện lập trường kiên định giữ đất, giữ biển và cả việc yêu cầu giới lãnh đạo Trung Quốc trả Hoàng Sa, Trường Sa về cho người Việt. Nội dung thư thẳng thắn đề cập đến những vấn đề liên quan đến việc biển đông dậy sóng, cả kế hoạch “Mượn trời qua biển” của giới lãnh đạo Trung Quốc, gợi ý về khoảng thời gian cần đủ để thực hiện việc rút giàn khoan về nước. Khi lá thư được gửi đi thì giới lãnh đạo Việt Nam kiên nhẫn dõi theo những động thái của giới lãnh đạo Trung Quốc, chờ đợi đến cột mốc thời gian cho phép mà giới lãnh đạo Trung Quốc không rút giàn khoan về thì việc công bố những thông tin về dụng tâm thật sự của giới lãnh đạo Trung Quốc khi gây ra việc dậy sóng biển đông. Lúc bấy giờ, người Trung Hoa cùng cộng đồng quốc tế nhằm ngăn chặn những sự cố đáng tiếc có khả năng gây ra, việc leo thang chiến tranh nơi biển đông cũng như những xáo trộn trên thế giới.
Bài viết Biển đông bao nỗi đoạn trường tôi sẽ tạm dừng ở đây. Tin rằng nếu nội dung bài viết này được in ấn, dịch thuật và rộng truyền trên phạm vi thế giới thì giới lãnh đạo Trung Quốc cùng người Trung Hoa sẽ biết nên làm gì, cần làm gì?
Tôi sẽ viết thêm 1 hoặc 2 bài viết về vấn đề biển đông. Bài viết thứ nhất là Lá thư thứ 2 gửi đến ông Tập Cận Bình và giới lãnh đạo đất nước Trung Hoa. Bài viết thứ 2 là Thế Chân Vạc trên biển đông (bài này không chắc latuan sẽ viết). Sau đó, latuan sẽ quay lại nội dung bài viết Câu chuyện về blog Một thoáng phương đông.

Hy vọng nội dung bài viết Biển đông bao nỗi muộn phiền sẽ sớm đến được những nơi cần đến và biển đông sẽ không vì những cách ứng xử sai lầm nơi số ít người mà trở nên rối rắm, tệ hại hơn.

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Biển Đông bao nỗi đoạn trường? (P.2)

Phóng bút đoạt nhân tâm
Cuồng ngôn bình thiên hạ
Lẽ ra vấn đề giàn khoan 981 được giới lãnh đạo Trung Quốc cố tình đặt xâm phạm vào lãnh hải, lãnh thổ Việt Nam đã có thể giải quyết tốt, không gây ra nhiều tổn thất, mất mát cho người dân các nước Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Nhật, Hàn, Singapore,… bằng một cách ứng xử đúng mực, tổng thể, khách quan hơn.
Giá như giới lãnh đạo Việt Namcùng giới quản lý đất nước, xã hội cũng như người Việt chọn lựa cách ứng xử ôn hòa, nhẫn nại và có hiểu biết hơn.
Cụ thể là ngoài việc khẳng định chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, kêu gọi cộng đồng quốc tế lên tiếng về sai phạm của giới lãnh đạo Trung Quốc nơi biển đông thì giới quản lý đất nước cần phải rạch ròi được một vấn đề cơ bản nhất của thuật dụng binh. Đó là kế sách “Cầm tặc, cầm vương”. Phải khoanh vùng đối tượng gây ra sự việc biển đông dậy sóng hiện nay (nói chung) hay nói khác đi là vụ việc giàn khoan Trung Quốc được “đặt nhầm” vị trí (nói riêng).
Lẽ ra, giới quản lý đất nước Việt Namchưa thật sự cần thiết kêu gọi đến tinh thần đoàn kết, lòng tự hào, tự tôn dân tộc ở người Việt. Bởi lẽ lòng tự hào dân tộc sẽ làm nới rộng khoảng cách gắn kết, gia tăng lòng thù hận, đố kỵ, ganh ghét,… điều này dễ khiến vấn đề trở nên căng thẳng, khó kiểm soát hơn. Và nhất là khi giới quản lý đã sớm biết về sự hiện diện của các tổ chức phản động, là thành phần cơ hội sẽ luôn sẵn sàng gây nên những sự kích động, gây ra bạo loạn, rối ren và với họ sự tụ tập của đám đông là điều mà họ luôn rất cần đến.
Lẽ ra, giới quản lý xã hội nên mở lòng ra để hàn gắn vết thương lòng của người Việt, người Hoa, người Trung Quốc,… trong bối cảnh giới lãnh đạo Trung Quốc liên tiếp phạm phải những sai lầm nghiêm trọng.
Xin hãy chú ý cách dùng từ của tôi! Người Trung Quốc, người Hoa,… và giới lãnh đạo Trung Quốc tôi luôn có sự phân định rạch ròi.
Vì sao?
Vì lẽ sai phạm của giới lãnh đạo Trung Quốc không thể đổ lỗi cho người Trung Hoa, cũng như người Việt gốc Hoa, người Hoa ở các nước. Việc làm đúng mực này sẽ ngay lập tức cô lập giới lãnh đạo Trung Quốc bất nhân, bất nghĩa. Giúp cho nhân loại, người Việt, người Hoa cùng cộng đồng quốc tế nhận diện thành phần người Trung Quốc đã gây ra việc đánh mất hình ảnh người Trung Hoa trước bạn bè quốc tế. Khi nhận diện được “đối tượng gây rối” thì người Việt, người Hoa, người Trung Quốc, người dân các nước sẽ có sự hiểu nhau, điều này sẽ tạo nên sự đoàn kết giữa mọi người. Với sức mạnh đoàn kết cùng sự hiểu biết này thì phải chăng vấn đề biển đông đã không gây ra những phương hại cho các bên, người lao động đã không mất việc, những khu công nghiệp đã không bị đóng cửa, phá hủy, Bình Dương, Hà Tĩnh,… đã không hỗn độn, thành phần phản động, cơ hội đã không có dịp khuấy đảo thao túng, lũng đoạn tình hình, hình ảnh người Việt đã không bị méo mó, biến dạng về sự cực đoan, manh động, quá khích cùng thiếu hiểu biết, không tường lý lẽ,…
Giá như giới quản lý xã hội, các phương tiện thông tin đại chúng đã tiếp cận vấn đề biển đông, giàn khoan 981,… bằng một tư duy đúng mực, tỉnh táo và sáng suốt hơn là làm một công cụ nhận diện đám cháy, phát tán ra thêm những đám cháy, cổ vũ cho việc đám cháy lan tỏa, bùng phát thì đã không có những khu công nghiệp bị đập phá, đốt rụi,...
Nếu các phương tiện thông tin đại chúng tiếp cận với những doanh nghiệp người Hoa cũng như số đông người Việt gốc Hoa đã sống nhiều đời nơi đất nước Việt Nam và thực hiện những bài phỏng vấn ngắn về sự vụ giàn khoan 981 thì hẳn là người Việt gốc Hoa, người Hoa… đã có dịp bộc bạch về sự thất vọng của họ trước cách hành xử vô lối, ngang ngược của giới lãnh đạo Trung Quốc. Hiển nhiên là sẽ có rất nhiều lời phản đối về cách hành xử ở giới lãnh đạo Trung Quốc của người Hoa, người Việt gốc Hoa được thông qua những phương tiện thông tin đại chúng, những lời bộc bạch tin rằng sẽ được gửi đến ông Tập Cận Bình cùng thành phần lãnh đạo đất nước Trung Hoa. Tin rằng sẽ có rất nhiều là thư tâm huyết của người Hoa được gửi đến Đại sứ quán Trung Quốc ở Việt Nam cùng các nước, những lá thư yêu cầu chính quyền Trung Quốc dừng ngay những hành động gây hấn vô lối cũng như những lời yêu cầu việc rút ngay giàn khoan 981 về lại lãnh hải Trung Quốc.
Với số đông lời yêu cầu từ người Hoa, người Trung Quốc ở khắp mọi nơi trên thế giới thì hẳn là giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ không thể làm gì khác ngoài việc rút ngay giàn khoan 981 về nước.
Nếu bằng vào cách ứng xử đúng mực này vấn đề giàn khoan phải chăng đã được giải quyết?
Tại sao người Việt gốc Hoa lại sẵn sàng yêu cầu giới lãnh đạo đất nước Trung Hoa dừng ngay những sai phạm trên biển đông cùng với việc rút ngay giàn khoan 981 về nước?
Vì lẽ họ đang yên ổn sinh sống, làm việc trên mảnh đất Việt Nam trải qua rất nhiều đời. Họ yêu cuộc sống, nơi ở hiện tại cũng như con người Việt Nam. Họ cũng như người Việt hay con người nói chung không muốn có chiến tranh, họ không muốn sống trong sự kỳ thị, nghi ngại và thù địch,…
Tại sao doanh nghiệp, cộng đồng người Hoa đang sinh sống và làm việc ở Việt Nam cũng như ở khắp mọi nơi trên thế giới không đứng về giới chính trị Trung Quốc mà lại sẵn sàng lên án hành động ngang ngược, sai trái của giới lãnh đạo Trung Quốc?
Vì lẽ họ là giới làm ăn, họ cần sự yên ổn để xây dựng, phát triển doanh nghiệp. Hơn nữa, người Hoa vốn trọng khí tiết, tín nghĩa thế nên họ sẽ không thể đứng nhìn giới lãnh đạo đất nước hủy hoại hình tượng người Trung Hoa trước cái nhìn của toàn nhân loại.
Vì lẽ đó, nếu giới lãnh đạo Việt Nam cần đến một bức tâm thư với vô vàn chữ ký nhằm gửi đến ông Tập Cận Bình cùng thành phần nội các Trung Quốc với nội dung yêu cầu chính phủ Trung Quốc dừng ngay mọi hành động ngang ngược, tráo trở, xâm lấn nơi biển đông thì tôi tin rằng việc làm này không mất nhiều thời gian, công sức. Có lẽ đến lúc nhận được lá thư tâm huyết của người Hoa trên toàn thế giới cùng người dân Trung Hoa thì giàn khoan 981 đã “yên vị” ở đất nước Trung Hoa.
Nếu thành phần quản lý đất nước, xã hội Việt Nam có nhận thức, tư duy và cách ứng xử đúng mực thì phải chăng người Việt, người Hoa,… đã có sự hiểu nhau, cùng đoàn kết vượt qua rào cản kỳ thị dân tộc, đồng lòng, chung tay giải quyết vấn đề biển đông một cách ôn hòa, minh bạch, ổn thỏa và dễ dàng.
Tin rằng nếu vấn đề biển đông (nói chung) hay sự cố giàn khoan 981 được giới lãnh đạo Việt Nam giải quyết bằng cách ứng xử như trên thì đã không xảy ra những sự cố quá khích, cực đoan, ngoài ý muốn, những việc làm gây hủy hoại tài sản, vật chất, tình gắn kết hữu nghị giữa người Việt với người Hoa, người Nhật, người Hàn,… và hình ảnh người Việt với nhiều biến dạng, xuất hiện tì vết. Nếu giới lãnh đạo đất nước Việt Namtin tưởng, gần gũi cùng chia sẻ thông tin cần đủ đến người dân thì những sự cố đáng tiếc vừa qua đã không xảy ra. Đây là điều đáng tiếc, là sai lầm không thể chối bỏ ở giới lãnh đạo cùng các nhà quản lý đất nước Việt Nam.
Trước những sự việc đáng tiếc vừa qua nơi Bình Dương, Hà Tĩnh,… tôi thật sự lấy làm đáng tiếc và xấu hổ. Tôi chỉ là một người dân Việt nên vì lẽ đó tôi chỉ có thể gửi đến các bạn người Hoa, người Việt gốc Hoa, người Nhật, người Hàn, người Đài Loan, người Singapore,… lời xin lỗi chân thành. Tôi tin rằng người Việt sẽ ra sức sửa sai mong rằng các bạn cùng bạn bè ở mọi nơi trên thế giới bỏ qua những lỗi lầm về những hành động cực đoan, quá khích, không đúng mực mà tôi cùng một thành phần nhỏ những người Việt đã sai lầm gây ra. Tôi cũng xin lỗi vì đã cuốn những người dân Việt vào những việc làm manh động, cực đoan, quá khích cũng như việc gây ra những đổ vỡ, tổn thất. Tôi thật sự xin lỗi bạn cùng mọi người. Và có lẽ đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Tôi thật lấy làm đáng tiếc! Xin lỗi vì tất cả!

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Biển Đông bao nỗi đoạn trường? (P.1)

Phóng bút đoạt nhân tâm
Cuồng ngôn bình thiên hạ
Tôi đã từng nghĩ rằng sẽ đặt thân ra ngoài thế sự kể từ khi những nỗ lực cho việc xuất bản bộ sách “Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người” bị chặn đứng bởi thành phần quản lý xã hội và giới lãnh đạo của đất nước Việt Nam. Tôi từng phải uống chén đắng khi những đầu sách được chính thức xuất bản đã không dễ chen chân vào thị trường sách bằng hình thức mua bán nhằm thu hồi vốn với mục đích tái đầu tư cho việc ra đời những đầu sách còn lại. Nhưng khi tôi quyết định tặng sách thì những quyển sách nhanh chóng hòa vào dòng thị trường sách bằng hình thức mua bán.
Dẫu biết rằng tình người ở lối sống thực dụng là vậy nhưng lòng tôi cũng dậy lên chút nỗi niềm xót xa, bồi hồi... Tuy nhiên, tôi vẫn nhận ra việc tặng sách là việc đáng làm, cần làm lẽ ra tôi nên thực hiện sớm việc làm đó. Tôi tin rằng rồi thì sẽ có người nhận ra chút ít giá trị còn đọng lại nơi bộ sách được viết cho người ở lại bởi tâm huyết của một người đã sẵn sàng với việc ra đi
Rồi thì… hữu xạ tự nhiên hương - sự đúng mực của nhân quả, luân hồi - của chết không dễ dàng là hết sẽ được người đời nhận ra và loài người sẽ sửa sai toàn diện nếu muốn sống còn. Ngọn đuốc chánh pháp nơi xã hội loài người sẽ được bừng sáng hài hòa, đúng mực chứ không phải là hình thức rực sáng chói lòa, phù phiếm khi Phật giáo được thừa nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại với những Đại lễ Vesak long trọng, hoành tráng, xa hoa, hoang phí và vô nghĩa.
Việc tiếp tục duy trì blog Một thoáng phương đông cũng nhằm vào mục đích rồi sẽ có người nhận ra chân giá trị của những bài viết về chánh pháp, về con đường sáng rõ, chân thật của cách thức thoát ra 3 cõi, 6 đường ở những người đã nhàm chán sinh tử - việc lăn lên, lộn xuống nơi 6 nẻo luân hồi cũng như là việc góp phần tạo ra sự bình an, hòa bình, ổn định, thịnh vượng, đoàn kết và bác ái nơi xã hội loài người với những ai chưa nhàm mỏi nơi trò chơi sinh tử. Điều tôi e dè nhất chính là việc đúng mực, sáng rõ nơi ngọn đuốc soi sáng sự hiểu biết nơi nhân loại của Phật Thích Ca bị thất truyền. Đó là điều khiến loài người sẽ đắm chìm, cuồng loạn,… trong màn đêm vây bủa của màn lưới vô minh tăm tối.
Tôi thật sự không muốn phải tranh luận hơn thua, cao thấp, đúng sai cũng không cần đến những lời khen tặng ở những người khách, người bạn đã tình cờ hay gắn bó đồng hành với những bài viết dường như là độc thoại của cá nhân tôi. Nhưng tôi cũng tin rằng nếu đừng vội đánh giá thì người đọc sẽ sớm nhận ra đó không là tư tưởng, nhận thức của cá nhân tôi hay một ai đó mà đó chính thật là tiếng nói trong lòng mỗi người, là nỗi niềm trăn trở, băn khoăn của toàn nhân loại và hiển nhiên là trong đó có bạn, nhất là khi bạn dừng lặng để cân bằng lại chính mình.
Rồi thì tôi sẽ biến mất nơi dòng đời nhưng chưa từng đến, chưa từng sinh ra trong lòng nhân loại. Danh lợi vô thường, phù phiếm đã không còn là sự cám dỗ, mong cầu của cá nhân tôi. Có còn lại chăng chính là trách nhiệm về sự hiểu biết khách quan, đúng mực mà tôi tình cờ nắm bắt - chiếc chìa khóa mở ra mối tương quan không thể tách rời giữa duy tâm - duy vật, mối nối giữa vật chất có - không. Tuy nhiên, tôi không thể ngồi giữ mãi, tôi sẽ trao trả chiếc chìa khóa đó cho bạn và tôi sẽ dừng lại, mất dạng. Tôi đã từng nghĩ là sẽ sớm tìm chỗ ẩn thân có thể là cuối tháng 5 năm 2014. Chỉ là bước đầu của việc rời xa chuyện thị phi, điên đảo nơi thế tục vì thế nên việc post bài tôi vẫn sẽ duy trì.
Vì sao tôi lại sớm có ý định ẩn thân?
Vì tôi đã cảm nhận được rằng tôi không còn thích hợp để bon chen, tranh cạnh nơi xã hội vật chất, tôi thuộc về một thế giới khác, tôi thuộc về sự lặng lẽ, tịch mịch, an nhàn. Hơn nữa, khi chiếc chìa khóa được trao lại cho mọi người thì tôi cũng làm xong việc cần làm. Hiện tại có lẽ mọi người chưa cần đến sự hiểu biết của tôi bằng xương, bằng thịt nên chọn lựa lui về sau, an nhẫn, thoát ly là việc tôi rất nên làm.
Cây muốn lặng nhưng gió lại chẳng chịu dừng. Tình hình biển đông lại dậy sóng vì sự giẫy dụa, loạn động của một con mãnh thú bị trúng hàng loạt mũi tên - Trung Quốc. Thêm vào đó là cách hành xử vụng về, kém cỏi của các bên mà điều đáng quan ngại nhất lại chính là sự thiếu tầm, thiếu tâm của giới chính khách, nhà ngoại giao ở các nước.
Lẽ nào tôi sẽ ngoảng mặt làm ngơ, im lặng để an thân, bình yên thoái ẩn. Tôi hoàn toàn có thể xem mình như đã chết kể từ tháng 6 năm 2013 ngay khi có ý định dấn thân làm một quân bài trong Trò chơi quyết chiến Tử Cấm Thành (Sách Trung Hoa, Còn Mãi Một Tình Yêu) nhưng lại không đành lòng nhìn không ít người bị cuốn trôi vào tâm bão của sự cực đoan, quá khích do kém hiểu biết, thiếu thông tin - những con cờ thí bị thao túng, lợi dụng.
Thôi thì tùy thuận viết loạt bài Phóng bút đoạt nhân tâm - Cuồng ngôn bình thiên hạ những mong cảnh tỉnh mọi người cùng bạn vậy. Việc dừng lại là không đổi nhưng việc viết bài cũng không hẳn không thể làm.
Quyết định rồi thì lại nhận được tin nhắn của Viettel và VNPT với nội dung “Thủ tướng chính phủ yêu cầu và kêu gọi mọi người Việt Nam hãy đề cao tinh thần yêu nước, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc bằng những việc làm thiết thực, đúng luật pháp, không để kẻ xấu lợi dụng, kích động làm những việc quá khích gây tổn hại đến lợi ích và hình ảnh đất nước”.
Lẽ nào đó chỉ là tất cả những gì mà Thủ tướng chính phủ cùng giới lãnh đạo đất nước có thể nói và chia sẻ thông tin cho người dân Việt Nam. Lời nói này thật sự có giá trị không? Sự gắn kết của người dân Việt Nam và giới lãnh đạo đất nước phải chăng chỉ có vậy? Liệu người dân có được mấy ai nhận thức được mức độ, tầm ảnh hưởng của sự việc hiện tại về vấn đề biển đông thông qua những câu từ không đầu, không cuối, chẳng rõ trọng tâm là đâu để mà có cách hành xử đúng mực, phù hợp?
Nỗi lòng, tâm huyết người dân Việt liệu giới quản lý đất nước có thật sự quan tâm, nắm bắt và rõ biết?
Dường như đã không có sự hiểu nhau giữa người dân và chính phủ Việt Nam. Giới quản lý Việt Nam có lẽ đã quên rằng chúng ta đã, đang đi cùng trên một chiếc thuyền. Vì giới lãnh đạo đất nước đã quên điều đó nên đây cũng sẽ là một lời cảnh tỉnh thẳng thắn, chân thành sau rất nhiều lần tôi đã gửi những thông điệp với nội dung tương tự.
Vì đã bị giới lãnh đạo đất nước không xem tôi tồn tại, bỏ rơi tôi nên tôi cũng không thể đặt mình trong giới hạn, khuôn thước của giới lãnh đạo đất nước tôi sẽ lên tiếng về vấn đề biển đông không chỉ giới hạn nơi lòng yêu nước của người Việt Nam mà sẽ là tình yêu thương của con người nơi nhân loại.
Lẽ ra vấn đề biển đông dậy sóng đã được tôi giải tỏa cách đây hơn 3 năm về trước nhưng chính vì sự xa rời dân của thành phần quản lý mà vấn đề biển đông ngày càng trở nên xấu thêm. Nếu nội dung của bộ 3 quyển sách Hãy là đường xưa mây trắng bay, Tùy bút luận xưa nay - Tập 3, Trung hoa - Còn mãi một tình yêu được chính thức xuất bản cùng rộng truyền thì hẳn là vấn đề biển đông đã được giải quyết rốt ráo, tận gốc rễ và còn hơn thế nữa. Hiển nhiên là bạn cùng mọi người có thể hoài nghi những điều tôi vừa mới nói nhưng giá như bạn có thể kiên nhẫn xem qua những bài viết liên quan đến vấn đề biển đông mà tôi đã lược post trên blog Một thoáng phương đông thì hẳn sẽ nhận ra lời tôi nói không hẳn là hoàn toàn vô lý, không có cơ sở.
Tương tự như thế, thông qua bài viết này tôi sẽ mở ra một góc nhìn có thể nói là rất khác biệt, hoàn toàn mới về cách tư duy, ứng xử, khả năng giải quyết vấn đề.
Thông điệp mà thông qua Viettel, VNPT Thủ tướng chính phủ gửi đến người dân có lẽ là bất kì một người có chút hiểu biết nào cũng có thể lập ngôn và kêu gọi mọi người làm theo. Có thể lời nói đó xuất phát từ người dân sẽ có giá trị hơn là lời nói được khởi nguồn từ Thủ tướng chính phủ. Lẽ ra, Thủ tướng chính phủ và giới lãnh đạo phải làm được điều gì đó xác đáng, có giá trị hơn. Lời kêu gọi đó phải chăng đã bị muộn màng. Cụ thể là những khu công nghiệp cao ở Bình Dương, Hà Tĩnh,… đã bị thiêu rụi với những tổn thất nặng nề, không dễ thống kê, tính đếm. Hàng loạt khu công nghiệp ở nhiều tỉnh thành phải đóng cửa,… Người công nhân mất việc, mất quyền lợi lao động, cơ sở vật chất thượng tầng, hạ tầng bị tan hoang, mối thù hằn trong lòng giữa người với người càng khó hàn gắn hơn tất cả…
Giới quản lý đất nước sớm biết có mầm mống của lực lượng các tổ chức phản động nhưng đã phản ứng vụng về, bưng bít che đậy thông tin khiến người dân mất cảnh giác, chủ quan rơi vào sự lũng đoạn, thao túng của thành phần xấu, cơ hội. Trách nhiệm này sẽ thuộc về ai nơi thành phần quản lý đất nước? Và ai sẽ là người đủ năng lực ra sức sửa sai? Tại sao điều này lại bị lờ đi? Phải chăng giới quản lý đất nước Việt Namđã không có lỗi trong sự kiện Bình Dương?
Tôi cũng sớm biết sẽ có bạo loạn cách đây gần 1 tháng và tôi đã từng phát thông điệp này đi từ rất sớm nhưng liệu giới lãnh đạo đất nước đã có mấy ai quan tâm đến lời nói của một người dân? Tôi có phải chịu trách nhiệm về hậu quả của sự kiện Bình Dương, Hà Tĩnh,… hay hậu Biển đông dậy sóng?
Dù là một người không quá quan tâm đến những vấn đề xã hội - chính trị nhưng tôi đã được nghe một thông điệp với đại ý thành phần phản động đang len lỏi, lợi dụng tầng lớp trí thức, giới văn nghệ sĩ. Và có thể sẽ có một lúc nào đó tôi sẽ được soi vì sự có nét giống thành phần phản động. Không sao cả. Bạn, giới quản lý xã hội có thể khoác lên người tôi bất cứ chiếc áo nào mà bạn và họ cho là đúng cùng với những chế tài, quản thúc, trừng phạt. Tôi không quan tâm đến điều đó, tôi sẽ tiếp tục làm những việc mà tôi rõ biết rằng điều tôi làm không hề sai, đúng mực, làm vì loài người và lấy đại cuộc làm trọng.
Tại sao giới trí thức lại có thể bị thành phần phản động, cơ hội, kẻ xấu thao túng, lũng đoạn, lợi dụng? Hay nói cách khác tại sao thành phần trí thức lại trở nên là những kẻ phản động và ngày càng nhiều?
Phải chăng đã có những việc làm khuất tất, không đúng bị giấu nhẹm và những thành phần cơ hội đã vịn vào đó để lôi kéo, kích động giới trí thức, người dân?
Phải chăng những người đã nói ra những việc làm sai trái, gian trá nơi thành phần quản lý đất nước, quản lý xã hội bị mặc định là thành phần phản động?
Phải chăng việc khoanh vùng, bắt gọn, trừng phạt những người dám nói những điều chưa thật chuẩn mực của giới quản lý đất nước sẽ là cách làm tốt nhất để quản lý đất nước, xã hội?
Có lẽ cách hành xử đó sẽ không đạt được kết quả như mong đợi ở những nhà quản lý đất nước vì có một sự thật là một tay không thể che cả bầu trời. Có lẽ chính vì thế mà thành phần bị mặc định là phản động đã ngày càng gia tăng cả về số lượng và chất lượng. Nước bạn Trung Quốc cũng đã vì cách hành xử kém cỏi của giới lãnh đạo đất nước mà liên tiếp dính đòn đau từ nơi nội tại và trong lúc rối loạn cách xử trí đã phạm sai lầm gây dậy sóng ở bên ngoài nhằm chuyển dịch sự chú ý của mọi người cũng như việc kêu gọi tinh thần đoàn kết, tự hào, tự tôn dân tộc. Nhưng cách hành xử đó đã phạm sai lầm thành phần được gọi là phản động đã “Tương kế, tựu kế” khiến tình hình trong nước càng thêm xấu đi, và hình tượng người Trung Hoa đang trở nên rất xấu xa, bần tiện trong cái nhìn nhân loại.
Dường như giới lãnh đạo Việt Namcũng đã phạm sai lầm tương tự. Ra sức kêu gọi, tuyên truyền đoàn kết, tinh thần tự hào, tự tôn dân tộc và cũng đã “sụp hầm” với hình ảnh người Việt quá khích, cực đoan, manh động, hành xử kém, thiếu hiểu biết và vô vàn sự mất mát tổn thất cùng tiếp tục phạm sai lầm.
Lẽ ra, với vấn đề biển đông giới lãnh đạo Việt Namnên có cách hành xử sáng suốt, đúng mực hơn. Thật không nên kêu gọi, hô hào, biểu dương tinh thần đoàn kết, lòng tự hào, tự tôn dân tộc ở những thời điểm nhạy cảm, nóng bỏng vì lẽ làm sao có thể kiểm soát tốt một số đông con người với những nhiệt huyết cùng sự bồng bột? Có lẽ cũng không cần đến mồi lửa của những kẻ giấu mặt thì sự quá khích, cực đoan, manh động sẽ dễ dàng xảy ra. Phải chăng đây là lập luận có cơ sở, chứa đựng sự đúng mực, logic?
Thêm nữa, việc giới lãnh đạo nhận biết đã có sự hiện diện của phần tử xấu, thành phần phản động, cơ hội - những kẻ tinh ranh thường dùng gian kế “Đục nước béo cò” mà lại đi kêu gọi niềm tự hào, tự tôn dân tộc thì 10 phần có đến 9 phần là “sụp hầm” do chính mình đào lên.
Ngoài ra, lòng tự hào, tự tôn dân tộc kêu gọi không đúng thời sẽ là con dao 2 lưỡi và lưỡi dao bén ngót đáng ngại chính là sự kích động lòng thù hắn, sự kỳ thị dân tộc nơi các nước, làm nới rộng khoảng cách giữa các bên. Hệ lụy là dẫn đến việc không hiểu nhau tương ứng với cách ứng xử cùng hành động gây ra những sai lầm nghiêm trọng.
Các nhà chính trị, nhà ngoại giao ở các nước trong khu tranh chấp cùng cộng đồng quốc tế không kể lớn nhỏ cùng đồng thanh hô vang “Đề nghị, yêu cầu các bên bình tĩnh, ra sức kiềm chế và giải quyết vấn đề biển đông bằng con đường thương lượng, ngoại giao”. Câu từ quả nhiên là “Đao to, búa lớn” thể hiện tôi đã lên tiếng và chấm hết. Chẳng mấy ai dại rước họa vào thân, những lời nói vô nghĩa, có thể có chút ít giá trị mang tính cộng đồng. Sau đó, các bên dừng lại chờ đối tượng mắc sai lầm nhằm đánh hội đồng dù rằng chưa xác định được mục tiêu - đối tượng chính là ai? Quả thật các chính trị gia, các quan chức ngoại giao đã quen rồi việc ăn to, nói lớn để thể hiện tầm vóc không có nhiều giá trị thật nơi bản thân. Cạn nghĩ các nhà ngoại giao, những vị chính khách lấy tư cách gì, có khả năng thực sự gì trong việc giải quyết việc dậy sóng biển đông? Nếu Trung Quốc cố tình phớt lờ, ngang nhiên làm càn liệu có được mấy vị chính trị gia mạnh miệng có thể đưa ra những hành động xác đáng đúng mực? Thật là…!
Tất cả thoạt trông rất rối rắm, phức tạp nhưng xét lại toàn cảnh thì tựa như một trò chơi được sắp xếp rất chỉnh chu, các vai diễn diễn rất hoàn hảo ở từng vị trí. Khi Hoa Kỳ lên tiếng cảnh báo rằng sẽ chuyển hướng về phía đông thì Trung Quốc ra sức khuấy đảo biển đông chạm Philippin, Hàn Quốc, Nhật Bản,… và Hoa Kỳ được hoan nghênh tiếp đón nơi biển đông, rất “danh chánh, ngôn thuận”. Sau khi bị “vấp” sự hiện diện của Hoa Kỳ ở các vùng tranh chấp được Hoa Kỳ bảo hộ Trung Quốc mang giàn khoan tiến vào hải phận Việt Nam và Hoa Kỳ đã có dịp thể hiện vai trò anh cả của cộng đồng quốc tế. Những va chạm giữa Việt Nam, Trung Quốc đã giúp Hoa Kỳ đã diễn tốt vai diễn được báo trước, Trung Quốc, Việt Nam cùng các nước cũng đã phối hợp rất ăn ý trong kịch bản được đạo diễn bởi các chính trị gia. Giới lãnh đạo Trung Quốc cần một sự chuyển dịch sức chú ý của người dân ra biển đông nhằm giảm tải sự bạo loạn, đấu tranh đòi ly khai, tự trị khắp mọi miền đất nước Trung Hoa vẫn không thể thoát ra khỏi vòng lẩn quẩn của sự quá tải con người, vật chất, khủng hoảng toàn diện - Bài toán khó vẫn không tìm ra được lời giải. Giới lãnh đạo Việt Namthông qua việc dậy sóng trên biển đông nhằm thẩm định lại tình hình đoàn kết dân tộc, phát hiện dấu tích của những tổ chức, lực lượng phản động nhưng chung quy lại thu được nhiều tổn thất, mất mát và người dân lao động ở các nước Trung Quốc, Việt Nam,… lãnh đủ. Hình tượng một vài dân tộc bị biến dạng, méo mó,…
Tóm lại, đó là một sự sai lầm. Tư duy sai lầm, nhận thức sai lầm và cách ứng xử sai lầm.

(Còn tiếp)