…
Thử hỏi với Bát chánh đạo, Tứ diệu đế,… mà Phật Thích Ca đã thuyết cách nay hơn 2500 năm thì các môn khoa học, giáo dục, đạo đức, ý thức, tư duy sống của con người ngày nay liệu có thể so bì?
Nếu con người và tri thức nhân loại có sự khách quan, đúng mực thì phải chăng là con người sẽ phải thừa nhận “Thật sự là không có một bộ môn khoa học hay một phương pháp tư duy vượt trội nào của nhân loại hiện nay đạt đến sự tinh tế, đầy đủ, khách quan và cụ thể như hệ thống tri thức nơi Bát chánh đạo”?
Đời có phải là bể khổ không?
Nội dung Tứ diệu đế phải chăng đã lột tả ngắn gọn, xúc tích nhất mọi khổ não nơi đời sống con người, nguyên nhân và cách con người thoát ra những khổ não, phiền muộn để được tiếp xúc nhiều hơn với niềm vui, sự an lạc, hạnh phúc. Giáo lý Phật Thích Ca đâu từng phủ nhận niềm vui có nơi xã hội loài người. Không chỉ vậy ngón tay chỉ mặt trăng của Phật Thích Ca còn giúp con người xây dựng cuộc sống tốt đẹp, nhiều niềm vui hơn thì có gì sai.
…
Chỉ vì tầm nhìn hẹp hòi, kiến thức nông cạn, tư duy kém cỏi mà loài người mà nhất là đại diện tri thức nhân loại đã chặn đứng sự hiểu biết đúng mực, khách quan và tổng thể của nhân loại. Rạch ròi đời đạo, nhốt giáo lý chánh pháp vào đạo Phật, lập hàng rào cô lập với sự hiểu biết tổng thể, khách quan và sáng rõ. Một việc làm vụng về mà chỉ cần có chút ít khách quan thì con người sẽ tự nhận ra việc làm đó tương tự việc làm mù mắt chính mình,…
Đó là việc làm khiến tầm nhìn của con người bị giới hạn, kéo theo sự hiểu biết, khả năng tư duy, nhận thức bị lệch lạc, rời xa sự thật, dẫn đến vô số những sai lầm gây ra việc hủy hoại cho chính loài người và sự sống.
Loài người với thói quen tự phụ hơn người để rồi trở nên kém cỏi vô cùng. Cứ xem như không có yếu tố hư huyền, sự tồn tại của thế giới tâm linh vô hình thì giáo lý nơi Bát chánh đạo, Tứ diệu đế vẫn còn rất nhiều điều để con người và tri thức ngày nay ra sức tham cứu, học hỏi, tin nhận và vận dụng.
Chết là hết chăng? Hay chính trong lòng của giới khoa học và những người theo trường phái duy vật biện chứng vẫn còn đang hoài nghi, không rõ biết? Lòng họ còn nhiều bất an và bấn loạn, họ vẫn chưa muốn chết, họ vẫn còn nhiều việc phải làm, cần làm, họ cần có thêm nhiều thời gian,…
Sau cùng, đứng trước giờ phút sinh tử họ níu kéo, họ hoang mang “Chết ta sẽ về đâu?”,… Vì vậy mà họ không dễ dàng “Chết là hết”, họ vẫn còn tồn tại trong lưới luân hồi sinh tử với vô vàn mắc xích nhân duyên, nghiệp quả chằng chịt trả vay.
Và… nếu một ngày nào đó trái đất bị hoại diệt mau chóng bởi lòng tham vô đáy, sự si mê không cùng,… của con người thì đó là cộng nghiệp của toàn nhân loại. Quả gây nên sự phá hủy, tàn hoại hành tinh xanh không chỉ do nhân là lòng tham, sự si mê, tâm hoài nghi, lòng tự phụ,… của một số ít người hay chỉ 1 thế hệ mà đó là tổng hợp tất cả sự yếu kém, non nớt, bạc nhược,… và ích kỷ ở số đông loài người và trải qua rất nhiều thế hệ. Một khi loài người cùng đồng thuận và chấp nhận gieo nhân xấu thì việc cùng nhận quả đắng âu cũng là lẽ thường. Chết chùm rồi lại cùng ra sức góp nhặt, tích lũy, dựng xây là những việc làm còn mãi nơi ý thức, nhận thức, tư duy ở loài người và chúng sinh nơi 3 cõi. Không sao cả! Điều này hoàn toàn đúng với sự thật “Điểm kết thúc từ nơi khởi đầu”.
…
Tại sao tầm nhìn, khả năng nhận thức, tư duy của con người cách nay những hơn 2500 năm lại có sự vượt trội, hơn hẳn người đương thời?
Phải chăng sự hiểu biết của con người đã bị lỗi ở nơi tư duy, nhận thức và tri thức chủ quan, giới hạn? Phải chăng “Chết là hết” đã tạo ra sự tụt hậu tri thức nhân loại?
…
Giá như người đời, đại diện tri thức nhân loại, giới quản lý xã hội có đủ sự khách quan, tầm nhìn, nhận thức, tư duy đúng mực về giá trị đạo Phật, về Bát chánh đạo, Tứ diệu đế,… thì xã hội loài người đâu dễ trải qua mấy phen suýt hoại diệt với đau khổ, hận thù, chiến tranh, nước mắt, hơn thua, được và mất...
Nếu không có một giáo lý chánh pháp giúp con người nhận ra chân tướng vạn pháp, sự tồn tại mê lầm bản ngã trong mỗi con người thì sự hỗn mang, cuồng loạn nơi xã hội loài người hiện nay sẽ về đâu và làm sao cứu vãn sự tồn tại của hành tinh xanh trước lòng tham không đáy của loài người chưa đủ đầy hiểu biết?
Làm sao đối trị lòng tham, sự si mê, sân hận, hoài nghi, kiêu mạn đang tăng trưởng vượt mức trong lòng người trên phạm vi thế giới?
Biến đổi khí hậu toàn cầu, băng sẽ tan, dịch bệnh bùng phát, chiến tranh leo thang, xung đột sắc tộc, tôn giáo, sự áp bức, bất công vượt mức ở mọi hình thái xã hội,… có cội nguồn từ nơi đâu?
Lòng tham, sự si mê, thù hận, tự phụ rởm đời,… do sự hiểu biết bị giới hạn, bị ngăn che bởi vật chất, sự chủ quan, duy ý chí với nguồn tri thức mê lầm.
Có lẽ phổ truyền chánh pháp chân thật đúng nghĩa ẩn tàng nơi Tam Tạng kinh sẽ là giải pháp không dễ thay thế, không thể thay thế của loài người đương đại. Sự hiểu biết của loài người cần chạm đến sự hiểu biết tổng thể, khách quan, xuyên suốt 3 thời - Quá khứ, hiện tại, vị lai và cả 3 cõi, 6 đường để mỗi người sẽ tự có sự chọn lựa đúng lúc, hợp với lòng mình.
Nếu vẫn tiếp tục che mờ sự hiểu biết khách quan, tổng thể, sáng rõ bằng sự tự ti, bạc nhược, yếu đuối, chủ quan, hẹp hòi, phiến diện và cục bộ thì đó đã là chọn lựa nhân loại. Loài người đã chọn lựa lối đi tiến vào Kỷ Nguyên Đổ Nát Hoàn Toàn Và Tàn Hoại Hành Tinh Xanh.
Không sao cả. Chẳng ai bị mất đi. Tất cả chỉ là sự bắt đầu lại. Từ chút một mỗi tâm ý sự sống chưa phá bỏ cái tôi thường tại sẽ lần tìm kiếm, góp nhặt lại hình hài, vóc dáng, cảm giác, tri giác, sự hiểu biết và cả sự đau khổ lẫn niềm vui,…
Lẽ ra con người nên có đủ sự hiểu biết cho chọn lựa của chính mình. Nếu những ai tình cờ biết đến một sự chọn lựa thì có lẽ hãy nên chọn lựa lối đi cho riêng mình. Vòng quay luân hồi nơi hành tinh xanh sẽ không ngừng và mỗi một tâm ý sự sống luôn tiếp tục trôi lăn cho đến khi nhận diện và ý thức về sự dừng lại.
Trong mỗi quá trình góp nhặt hình hài, nhất là việc góp nhặt từ bụi vũ trụ thì đó là một quá trình dài đăng đẳng, đầy lao nhọc, gian truân và có cả yếu tố khổ não, muộn phiền. Tuy nhiên, đó chỉ là một cuộc chơi mà mỗi người tự chọn lựa cho chính mình những vòng tròn huyễn hoặc, kỳ bí,… Và những vòng tròn sinh tử cứ quay mãi cho đến khi mỗi tâm ý sự sống ý thức đến sự dừng lại và tìm được cách phá vỡ sự vô minh, sự hiểu biết không đúng thật về vạn pháp, về cái tôi thường tại.
…
Việc diễn giải Bát chánh đạo, Tứ diệu đế tôi đã phần nào khôi phục lại bản gốc thời hơn 2500 năm về trước. Hiển nhiên là việc diễn giải sẽ không được vẹn toàn như thật nhưng chí ít việc làm đó sẽ mở lối cho việc dịch giải kinh điển phóng khoáng, mạch lạc, tùy thời và khế hợp hơn.
Chỉ bằng vào việc loại bỏ yếu tố hư cấu, huyền hoặc, bí ảo,… nơi Tam Tạng kinh thì mỗi người sẽ tự nhận diện được giá trị đúng mực, sáng rõ của giáo lý chánh pháp. Một khi nhận diện được ngón tay chỉ mặt trăng thì mỗi người sẽ rõ biết về con đường đạt đến sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn. Khi nắm bắt được sự thật có nơi Tam Tạng kinh thì mỗi người sẽ tự chọn lựa cho mình một lối đi phù hợp và khách quan.
Chúc các bạn an lạc, hạnh phúc và tìm được lối đi hợp với lòng mình nơi 3 cõi, 6 đường cũng như việc vượt thoát luân hồi!
…
Tôi không hề có ý định diễn giải lại Tam Tạng kinh. Tôi biết sự vụng về, kém trí của cá nhân sẽ không tương hợp với vai trò của một học giả. Tôi càng không hão huyền mơ tưởng vị trí của một hành giả, tôi thật khá lắm điều nên không hợp làm hành giả đúng nghĩa.
Tôi chỉ tạm xem mình như là một người khách. Là một người khách, tôi sẽ có đến và đi. Nếu có sự tương hợp, hữu duyên thì tôi sẽ trả lời những điều mà bạn chưa rõ ở cả 2 nẻo đạo đời, nhất là khi bạn đặt ra những câu hỏi về những vấn đề cần biết. Tôi sẽ không mãi làm một nghệ sĩ cô độc, kém cỏi vừa hát, vừa đánh đàn. Tôi sẽ dừng lại khi nhận ra cung đàn lạc điệu hoặc bản tình ca đã chạm đến những giai điệu cuối.
Đồng thời, tôi cũng sẽ là một người chủ. Là người chủ, tôi sẽ đến đi như chưa từng đến đi. Đây cũng là kiếp sống cuối cùng của tôi trong vai diễn là một người khách. Mai này, đoạn đời còn lại dù tại thế hay xuất gia, dù làm gì hay ở đâu thì tôi cũng sẽ tự chấm hết những vòng tròn bí ảo đã bao lần cột trói chính tôi trên muôn nẻo đạo đời nơi 3 cõi 6 đường.
Cả đời tôi hoặc chí ít là cho đến thời điểm hiện tại tôi thật sự không hề lo sợ sự hiểu biết của tự thân kém cỏi hơn người. Nếu có người đạt sự hiểu biết về 3 cõi, 6 đường, quy luật luân hồi và cách thức thoát khổ, giải thoát hoàn toàn vượt trội hơn tôi thì thật là tốt. Ngọn đuốc chánh pháp của Phật Thích Ca đã có người gìn giữ và khêu sáng. Nếu điều đó xảy ra thì nhân loại, muôn loài và hành tinh xanh đã được cứu.
Tôi thật sự rất trân trọng và thầm cảm ơn những người bạn đã dùng sự hiểu biết khách quan, tổng thể soi rọi, xét lại tính đúng mực, tính khả dụng của giáo lý Tam Tạng kinh. Và… vì giá trị chánh pháp, từ bi tâm của Phật Thích Ca, sự hỗn độn, cuồng loạn, đảo điên, mất phương hướng ở loài người hiện nay mà phổ truyền lan tỏa sự hiểu biết và sự thật về con đường giác ngộ giải thoát hoàn toàn.
Điều quan trọng hơn cả là nếu bạn nhận ra chút ít giá trị nơi Tam Tạng kinh thì bạn hãy sống với điều đó.
Phải chăng với Bát chánh đạo, Tứ diệu đế,… thì Bước ngoặc lịch sử nơi sự hiểu biết khách quan, sáng rõ, tổng thể và đúng mực của nhân loại đã được khai mở cách đây những hơn 2500 năm?
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)