Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Viết tiếp blog Một thoáng Phương Đông

Lẽ ra Hãy là đường xưa mây trắng bay… đã kết thúc chỉ với bấy nhiêu thôi nhưng rồi sách đã không được nhà xuất bản Tổng hợp, nhà xuất bản Trí Việt - First New hỗ trợ vấn đề xuất bản. Khi tôi đặt câu hỏi “Phải chăng nội dung sách có vấn đề, có điều không ổn?” thì tôi không nhận được câu trả lời đủ để thuyết phục. Bộ phận tiếp nhận và trả bản thảo đã né tránh trả lời những câu hỏi mang tính trực tiếp, thẳng thắn, Thế nên tôi đành hiểu rằng họ sợ trách nhiệm, họ không đủ can đảm để gánh vác những câu trả lời có tính trách nhiệm cao với tri thức nhân loại, họ trốn chạy những điều có phần nằm ngoài sự hiểu biết, khả năng tư duy, nhận thức của họ. Thà rằng họ dịch thuật, chuyển ngữ những bộ sách nước ngoài đã tạo được tiếng vang trong lòng người đọc hơn là mạo hiểm với một quyển sách được viết bởi tâm huyết của một người bản địa. Vậy nên bộ sách mà First New (Trí Việt) từng đeo đuổi là Hạt giống tâm hồn có là gì, đó chỉ là cơm áo gạo tiền, danh lợi của những người công tác nơi hệ thống truyền thông, họ cần bầu sữa mẹ để sống, họ chưa đủ chững chạc, trưởng thành để đối diện với sự hiểu biết của chính họ.
Biết vậy tôi đã một phen bôn ba ra Hà Nội để gửi sách cho chủ tịch nước Trương Tấn Sang, phó chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết,… và cả quốc hội. Tuy nhiên, tôi đã không có duyên gặp được những người lãnh đạo nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, những người làm công tác bảo vệ đã nói rằng “Nếu muốn gửi … đến các vị đương kim lãnh đạo đất nước thì con đường duy nhất chỉ có thể là gửi bưu điện”. Và tôi đã gửi sách bằng con đường bưu điện đến các vị lãnh đạo nhà nước Việt Nam nhưng xem chừng chỉ là một quyển sách nên không đủ để các vị bận lòng.
Sau đó, được sự góp ý của vài người bạn thì sách Hãy là đường xưa mây trắng bay… với nội dung sơ khởi ban đầu được hoàn chỉnh thêm với phần 2 cùng lần lượt 4 đến 8 quyển sách liên quan tạo nên bộ sách “Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người”. Toàn bộ nội dung bộ sách cũng được gửi trình quốc hội cùng chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội cùng thủ tướng chính phủ. Và câu trả lời từ giới lãnh đạo đất nước Việt Nam cũng chỉ là một khoảng không vô nghĩa.
Tôi đã xét lại nội dung bộ sách và không tìm được những điều sai trái, tôi cũng không nhận được những phản biện từ các bên liên quan thể hiện sự chỉ trích, đánh giá tính tiêu cực nơi bộ sách. Vì lẽ đó tôi quyết định chuyển nội dung sách lên blog Một thoáng Phương Đông.
Hãy là đường xưa mây trắng bay… với phần I Đạo đời hỗn độn và chuyển tiếp qua phần II với tiêu đề Viết lại sự hiểu biết của loài người cùng lời bạt:
Xuyên suốt phần I, tôi đã trình bày quyển sách với vai trò của một người hiểu đạo, giữ đạo. Do vậy tôi đã tạo nên một khối hỗn độn, mập mờ về đời và đạo. Tôi đã chịu sự ảnh hưởng về tư tưởng trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử; Và hai câu chí tình mà Lão Tử vì Khổng Tử đã nói. Tôi sẽ trình bày sơ lược về câu chuyện lâu xa này.
Khi Khổng Tử đến gặp và mời Lão Tử cùng ra sức giúp dân, giúp nước, giúp triều đình - Nhằm đem lại nền thái bình, thịnh trị cho xã hội. Lão Tử đã thoái thác với nguyên do là ông đã nhận ra sự mục nát, bạo ngược của vua chúa lúc bấy giờ. Khổng Tử đã trích lời các bậc minh quân như vua Nghiêu, vua Thuấn,... để khuyên giải, chiêu dụng.
Lão Tử nhận ra Khổng Tử quá hăm hở, cậy tài, cố thể hiện bản thân qua việc chăn dân, trị quốc, bình thiên hạ ở trong thời loạn lạc - Dân tình khốn khó, các nước phân tranh, cướp hại lẫn nhau, giới cầm quyền các nước thì suy đồi, bạo ngược - Nhận biết sự ham muốn thể hiện của Khổng Tử là rất nguy hại. Lão Tử đã có lời:
Những người ông nói đó, thời thịt xương tan nát cả rồi, chỉ còn lời của họ thôi. Hàm ý nói rằng những điều mà các cổ nhân dạy đã không hoàn toàn đúng, không còn phù hợp với hoàn cảnh hiện tại. Xã hội hiện đang rối ren, loạn lạc, chiến tranh triền miên,… là do sự vô đạo, trái đức của các ông vua hôn quân; Thế nên, ông không dại dột làm kẻ tôi trung. Vả lại người quân tử nếu gặp thời thì ngồi xe ngựa, không gặp thời thì đội nón lá mà đi chân đất.
Lão Tử nói tiếp:
Tôi lại nghe người buôn giỏi thì giấu kĩ vật quí, ra vẻ như không có gì cả: Người quân tử đức cao thì dung mạo như ngu độn. Thế nên, ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục; Cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi. Những cái đó không có ích lợi gì cho ông đâu.
Tuy nhiên, Lão Tử vẫn rõ biết Khổng Tử có thiện chí “Vì dân, vì nước mà đến” nên khi tiễn biệt đã lại thêm một lần nữa khuyên giải với ý mong muốn Khổng Tử quay về giữ đạo, không nên làm tôi, làm quan lại ở triều đình phong kiến vô đạo, trái đức, coi mạng người dân như cỏ rác,… Những người làm tôi trung sẽ không biết sống chết khi nào, không thể làm chủ mạng sống của chính mình. Lão Tử nói:
Tôi nghe nói người giàu sang tiễn nhau bằng tiền bạc, người nhân nghĩa tiễn nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, mạn phép tự coi mình là người nhân nghĩa mà tiễn ông bằng lời này “Kẻ thông minh và sâu sắc thì khó sống vì ham phê bình người; Kẻ giỏi biện luận, biết nhiều thì nguy hại tới thân vì hay nêu cái xấu của người. Kẻ làm con và kẻ làm tôi đều không có cách gì giữ mình cả”.
Sau lần gặp Lão Tử, Khổng Tử đã phải thừa nhận với các học trò rằng:
Loài chim, ta biết nó bay được; Loài cá ta biết nó lội được; Loài thú ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẫy, lội thì ta dùng câu để bắt, bay thì ta dùng tên để bắn. Nhưng đến loài rồng cưỡi gió mây mà lên trời thì ta không sao biết được. Hôm nay, ta gặp Lão Tử, ông ta là con rồng chăng?
Ngoài việc bị ảnh hưởng tư tưởng giữ đạo của Lão Tử, tôi còn khép mình vào trong những khuôn phép giới điều của các tôn giáo - Việc giữ niềm tin, đức tin cho các tín đồ và nguyên tắc ứng xử trong cuộc sống. Thế nên tôi đã không vượt ra khỏi thân phận của người giữ đạo.
Mặc dù tôi cũng nhận ra có những sự gượng ép khi mà việc trình bày lại không thể hiện được hết sự thật về bước đường tìm đạo, hành đạo của đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Tôi lại nhận biết - Nếu những sự thật này không được tỏ bày thì có những việc sẽ mãi là nghi vấn, nhân loại sẽ mơ hồ không nhận ra chân giá trị của Tam tạng kinh.
Vấn đề này sẽ hạn chế số người tìm đạo, học đạo, hành đạo. Việc này lại liên quan đến sự an nguy, tồn tại của loài người.
Tôi vẫn hiểu rằng “Khi những sự thật này được phơi bày cũng sẽ góp phần chứng thực thế giới tâm linh thực sự tồn tại”. Đây cũng là chìa khóa để đảm bảo sự tồn vong của trái đất và nhân loại.
Cho đến khi nhận biết được thông điệp là “Đè bẹp sự phát triển và từng bước loại bỏ Phật giáo”, tôi sực tỉnh “Tôi không phải là người giữ đạo. Vô Ưu đi trong phi đạo”. Thế nên, điều tôi cần làm là trái đạo, là phá cho tan hoại những gì không thật nhằm góp phần làm sáng rõ sự thật.
Một lời gửi đến những người học Phật. Hãy nên đến với đạo Phật bằng sự hiểu biết giác ngộ. Nếu chỉ dừng lại ở niềm tin, đức tin và sự sám hối thì những người học Phật có khác gì những tín đồ của các tôn giáo khác.
Điểm cao tột của giáo lý, kinh điển Phật là sự hiểu biết, giác ngộ về cuộc sống. Điều này sẽ mang lại cho người học Phật sự hạnh phúc ngay trong giờ phút hiện tại và sự giác ngộ, giải thoát hoàn toàn.
Lời tri ân của Vô Ưu đến Lão Tử:
Lão Tử! Tôi đã học ở ông những điều rất hay và bổ ích. Tôi nhận biết hai câu nói của ông rất chí tình. Nhưng ông đã dừng lại ở vai trò người giữ đạo và truyền đạo. Vô Ưu không là người giữ đạo. Thế nên, tôi nhận ra “Nếu đã là người thì ai mà không phải chết. Chỉ có người chết mới không chết mà thôi".