Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Vô Ưu tranh cử vai trò Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.

Chiến tranh, xung đột vũ trang, tranh giành quyền lực giữa các đảng phái, các quốc gia, môi trường ô nhiễm, dân số bùng phát, dịch bệnh thiên tai diễn ra khắp nơi,…
Nhân loại đang cần một tổ chức, một người lãnh đạo có khả năng an định xã hội loài người nhằm dứt trừ chiến tranh, thù hận và có những giải pháp hữu hiệu chống sự biến đổi khí hậu, sự đói nghèo và nạn bùng phát dân số.
Nhân loại đã không còn nhiều niềm tin và lời hứa của giới chính trị ở các nước lớn. Vai trò của Liên Hiệp Quốc quá nhạt nhòa trong một xã hội loài người đầy bất ổn, rối ren. Tất cả những gì Liên Hiệp Quốc làm được là kêu gọi kiềm chế và gần như không làm được gì ngoài những chuyến viện trợ nhân đạo muộn màng cho những quốc gia nghèo đói, tan tác vì chiến tranh.
Trước tình cảnh xã hội loài người bất ổn, tôi sẽ ra mặt tranh cử vai trò tổng thư ký Liên Hiệp Quốc với lời khẳng định sẽ chấm dứt chiến tranh, thù hận trên thế giới. Hạn chế sự bùng nổ dân số. Giảm thiểu nạn đói nghèo. Cùng nhân loại đề ra những giải pháp hữu hiệu chống biến đổi khí hậu toàn cầu,…
Việc đầu tiên khi tôi đắc cử vai trò tổng thư ký Liên Hiệp Quốc là cải tổ, cơ cấu lại tổ chức Liên Hiệp Quốc nhằm giúp tổ chức này hoạt động thực sự có hiệu quả. Đảm bảo Liên Hiệp Quốc là tiếng nói của nhân loại, là sức mạnh đoàn kết của nhân loại.
Chỉ khi đó Liên Hiệp Quốc mới có thể ngăn chặn những cuộc tắm máu, tàn sát loài người. Khi nhân loại đồng lòng thì nạn đói sẽ được đẩy lùi, dân số sẽ bình ổn lại và loài người sẽ cùng chung tay đối phó với nạn biến đổi khí hậu.
Nếu việc cải tổ, cơ cấu lại tổ chức Liên Hiệp Quốc không được chấp thuận bởi lòng tham dục của con người thì tôi với tư cách tổng thư ký Liên Hiệp Quốc sẽ tuyên bố giải tán tổ chức Liên Hiệp Quốc. Bởi lẽ sự tồn tại của tổ chức này không có nhiều ý nghĩa, không mang lại lợi ích cho nhân loại.
Với ý định ứng cử vai trò Liên Hiệp Quốc, bạn sẽ nhận thấy tôi đang sống trong sự ảo tưởng, ngông cuồng nhưng tôi vẫn cứ ảo tưởng xây dựng một xã hội loài người hòa bình, tiến bộ và hạnh phúc hơn là sống thực trong một xã hội đầy chiến tranh, thù hận và bất ổn.
Bạn nên nhận biết “Dù bạn đang ở cương vị, thành phần, tầng lớp nào trong xã hội loài người thì tôi vẫn thực sự đang giúp bạn”.

Hy vọng những cảnh tỉnh của tôi sẽ giúp bạn định hướng lại và tìm ra giải pháp tốt nhất cho sự tiến bộ, phát triển và tồn tại của nhân loại. Vì sự tồn tại của nhân loại tôi sẽ làm con cờ bị vứt đi trong ván cờ viết lại sự hiểu biết của loài người.

Câu chuyện về đất nước Somali

Một số người trong quốc gia bạn đã lấy sự đau khổ, đánh đổi mạng sống, cướp bóc giết hại người khác. Họ đã sống bất chính khiến nhân loại căm phẫn, xem dân tộc quốc gia bạn như là một dân tộc tàn ác, quân cướp biển, giết người.
Bạn có tự hào không mỗi khi nhân loại đề cập đến đất nước Somali, họ nghĩ ngay đến quốc gia cướp biển?
Bạn có thừa nhận những điều mà một nhóm người trong quốc gia bạn gây ra thật tàn ác, tệ hại. Rồi sẽ có ngày họ lầm lạc, táo tợn bắt nhầm một con tàu - Trên con tàu đó có một nguyên thủ quốc gia, một mệnh phụ phu nhân của một cường quốc quân sự nào đó.
Lúc đó, tôi chỉ e rằng trong vòng 24 giờ, quốc gia bạn bị xóa tên trên bản đồ thế giới. Bạn đừng hy vọng rằng thế giới sẽ lên tiếng bảo vệ bạn. Vấn đề nhân quyền, nhân đạo sẽ giúp bạn an toàn.
Khi chân lý nằm trong tay kẻ mạnh và khoảng thời gian 24 giờ không đủ dài để nhân loại nhận ra bạn còn tồn tại hay không?
Nếu may mắn hơn thì công luận thế giới lên tiếng yêu cầu đất nước bạn dừng ngay những hành động tàn ác và yêu cầu Liên Hiệp Quốc can thiệp. Có lẽ sẽ không cần nhiều quốc gia đến bảo vệ và cô lập đất nước bạn.
Thật ra quốc gia bạn chỉ là một con cờ trong ván cờ của các quốc gia khác. Sự tồn tại nạn cướp biển của đất nước bạn giúp củng cố vị thế của một số quốc gia - Đem lại sự giàu mạnh qua việc buôn bán vũ khí, giúp họ xây dựng lực lượng bảo vệ tuần duyên trên biển. Các quốc gia đó thu được lợi nhuận không nhỏ từ việc hộ tống những con tàu thương mại,…
Dường như bạn có lúc đã nhận ra “Bạn đã bị lợi dụng”. Bạn đã muốn tách ra khỏi ván cờ nhưng những khó khăn về phát triển kinh tế, xã hội và sự cạn nghĩ, bạn nghĩ “Bạn có thể lợi dụng việc bị lợi dụng để tồn tại, phát triển một quốc gia. Tiền bạc, vũ khí cướp được sẽ tăng cường khả năng chiến đấu, giúp bạn đủ sức đương đầu với những quốc gia tạo ra nạn cướp biển ở quốc gia Somali”.
Lòng tham của con người là vô hạn. Vì thế trong mắt nhân loại bạn ngày càng trở nên cuồng bạo, manh động và nguy hiểm.
Nếu cứ như thế thì không bao lâu nữa công luận thế giới lên tiếng, bạn sẽ mau chóng bị cô lập. Cho dù bạn đã cướp được rất nhiều vũ khí hiện đại, tối tân. Nhưng chúng có ích gì khi bạn mang số vũ khí đó đối đầu với những cường quốc về vũ khí - quân sự.
Bạn chỉ là một quân cờ. Bạn sẽ bị vứt ra khỏi ván cờ khi không còn giá trị  lợi dụng - Khi trò chơi kết thúc.
Giới lãnh đạo và những người thường dân Somali, bạn có nhận ra cách tốt nhất để bạn tồn tại là thoát ra khỏi ván cờ định mệnh. Bạn hãy đồng lòng lên tiếng ngăn chặn sự lầm lạc của một nhóm người. Thế giới sẽ hỗ trợ, hoan nghênh khi dân tộc bạn ý thức nhận ra điều đó.

Nếu bạn vẫn mê lầm không nhận ra thì tôi chỉ còn có thể gửi đến quốc gia, dân tộc bạn lời chia buồn sâu sắc.

Cảnh do tâm sinh - Dấu vết của luân hồi

Nhìn nhận sự tồn tại của luân hồi sẽ giúp con người nhìn rõ mọi sự vật, hiện tượng tồn tại, biến diệt, hình thành trong cuộc sống và vũ trụ.
Có những buổi chiều, tôi lang thang trên biển vắng. Tôi dừng lại, ngồi trên bãi cát và nhìn những con sóng lăn tăn. Gió từ biển thổi vào, tôi có cảm giác rất thư thái, dễ chịu. Có hôm tôi thấy rất vui khi nhìn những em bé nghịch nước và xây những lâu đài cát. Có hôm tôi buồn đến lạ, tôi nhớ nhà,... Cùng là cảnh biển vắng về chiều, sao tâm tôi lại có những cung bậc cảm xúc khác nhau.
Cũng lại như vậy. Đứng trước phong cảnh thanh nhàn, u tịch của một vùng núi, ngắm mặt trời lặn tắt, mỗi người chúng ta sẽ có những cảm xúc khác nhau. Có người cảm nhận sự cô đơn, buồn tẻ; Có người nhận thấy vẻ đẹp hoang sơ; Có người lại thấy sự bình yên, tĩnh tại,…
Hóa ra cảnh không tạo ra cảm xúc trong mỗi người mà những cảm giác vui buồn, hân hoan, yêu ghét,… lưu xuất từ trong bản tâm vắng lặng.
Cảnh đã không sinh được tâm nhưng tâm lại sinh ra cảnh. Thật vậy! Có những cơn mưa tháng sáu dai dẳng khơi gợi lòng người những nỗi buồn, những nhớ mong da diết. Rồi cơn mưa chiều bỗng trở nên thật đẹp khi tôi tình cờ gặp em trên một góc phố không quen hoặc là khi tôi nhận được tin sức khỏe bà hồi phục tốt sau ca mổ tim phức tạp,… Ngôi nhà lá xác xơ, gió lùa, tạm bợ được thay bằng ngôi nhà mái ngói khang trang,…
Những điều tôi vừa trình bày chỉ góp phần giúp bạn thừa nhận cảnh do tâm sinh nhằm mục đích trình bày vấn đề sau:
Cảnh do tâm sinh và sự luân hồi, giữa chúng có một mối liên quan mật thiết.
Bạn có biết về những đứa trẻ bị bệnh tự kỷ?
Những đứa bé thật tội nghiệp! Chúng vụng về, nhút nhát, sợ sệt và hoảng loạn khi gặp phải người khác lạ. Bệnh tự kỷ là căn bệnh khá mới, khó trị, thường gặp ở các nước có nền kinh tế phát triển.
Tại sao căn bệnh này trước đây rất hiếm gặp mà khi con người bước vào kỷ nguyên hiện đại chúng ngày càng trở nên phổ biến và gia tăng không ngừng về số lượng?
Tôi đi tìm nguyên do và nhận biết những đứa trẻ đó không phải một sớm một chiều mà trở nên như vậy. Tất cả những nỗi lo lắng, sợ sệt được tích lũy từ những kiếp lâu xa trước đó. Xã hội, kinh tế phát triển đã cuốn người lớn vào cuộc mưu sinh. Những ngôi nhà to rộng, kín cổng cao tường, những đứa bé gần như bị tách rời khỏi thế giới loài người,...
Một số đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như thế, không bè bạn, không người thân, người cha nát rượu,… chúng trở nên rụt rè, yếu đuối,… Những hồi ức được ghi nhận qua nhiều đời và họ đã trở lại kiếp người với những khiếm khuyết về tinh thần.
Tôi còn nhận thấy những người vướng vào căn bệnh tự kỷ là những chiến binh, những tướng lĩnh phục vụ trong quân đội,… đã từng có mặt trong những đoàn quân viễn chinh tắm máu loài người. Khi họ chết với những ký ức tội ác, máu và những mảnh vụn xác thân người, họ đã hoảng loạn không thể quay lại ở kiếp người. Đã rất lâu xa, nỗi sợ dần nguôi ngoai, họ đã trở lại nhưng với một tâm hồn không còn định tỉnh,…
Tôi dò tìm nguyên nhân của những em bé nhiễm chất độc da cam. Thật nhức nhối!
Họ là ai?
Họ là thường dân, là binh lính của các bên tham chiến. Bom đạn đã cày nát thân người họ, đầu vỡ, tay chân gãy lìa. Những hóa chất độc hại không chỉ hủy hoại thân thể mà ảnh hưởng cả hệ thần kinh của những nạn nhân - Sự kinh hoàng, ảo giác,... Họ đã chết trong sự đau đớn cùng cực và một ký ức không dễ xóa nhòa trong tâm thức.
Sự đau đớn về tinh thần, thể xác khiến họ lạc lối trong các nẻo Atula, người, súc sinh, ngạ quỷ và Địa ngục với những phần chấp vá, không vẹn nguyên.
Loài người đã nợ xương máu và tinh thần của những nạn nhân chất độc màu da cam, chiến tranh, cả những người bị bệnh tự kỷ, những người điên loạn,... Nhân loại phải trả lại cho họ sự nguyên vẹn về tinh thần, hình hài bởi lẽ họ cũng là nạn nhân của chiến tranh, của sự thiếu hiểu biết và không ít người trong số họ đã từng là những người thân yêu của chúng ta.
Cách duy nhất để giúp họ trở lại vẹn nguyên là tạo cho họ sự bình yên, sự sẻ chia và gần gũi.
Căn bệnh béo phì, những căn bệnh quái lạ,… những đứa trẻ vừa mới sinh ra đã bị suy gan, suy thận, tim,… những căn bệnh lẽ ra chỉ xuất hiện ở người lớn.
Khoa học sẽ mãi không tìm ra được nguyên nhân khi chấp chặt vào tri thức chủ quan của nhân loại.
Tôi nhận biết những người bệnh đã từng chịu đau đớn của những căn bệnh quái ác đó từ những kiếp lâu xa. Họ đã không kịp buông bỏ sự đau đớn, cả nỗi ám ảnh về nguyên nhân gây ra cái chết cho họ.
Tôi chỉ có một lời khuyên gửi đến bạn “Bạn phải học cách buông bỏ hoặc là đi tìm lại gương mặt thật của mình khi chưa được sinh ra”.
Giới tính thứ ba cũng không ngừng tăng lên trong xã hội được xem là văn minh phát triển.
Nguyên nhân nào đã tạo ra những con người bị rối loạn giới tính?
Có tương quan nào về sự  chuyển đổi giới tính của những chủng loài có trong tự nhiên?
Họ đã đến từ đâu?
Sự kỳ vọng của người lớn, gia đình đã có nhiều anh em trai nhưng đứa út vẫn lại là cậu bé. Thôi thì con hãy là một bé gái cho vui cửa, vui nhà. Những đứa bé trai được chăm lo như bé gái, những đứa bé gái được dạy dỗ như là những đứa bé trai. Chúng lớn lên và đôi khi chúng ngộ nhận giới tính của chính mình. Đáng tiếc, chúng vẫn ghi nhớ ký ức tuổi thơ nhầm lẫn vào trong tâm thức, chúng khôn lớn, già và chết đi. Rồi lại sinh ra.
Thật không may ! Lại một gia đình cần một bé gái nhưng lại một cậu bé ra đời. Đó là một trong những nguyên nhân tồn tại giới tính thứ ba.
Nhưng tại sao ngày nay giới tính thứ ba không ngừng gia tăng số lượng?
Phim ảnh và một số hóa chất, hocmon tăng trưởng,... tạo ra đã làm thay đổi hành vi, gây rối loạn tâm sinh lý con người cũng là một nguyên nhân.
Một số đứa trẻ lớn lên không tin vào giới tính của mình. Tôi quá yếu đuối để làm một chàng thanh niên khỏe mạnh. Số khác lại cảm thấy tôi quá mạnh mẽ nên không thể là một cô gái yếu đuối.
Tham dục con người cũng góp phần không nhỏ tạo ra giới tính thứ ba. Sự ham muốn tìm hiểu tận tường cơ thể của những người khác giới - Những bắp tay rắn chắc, những cơ thịt chứa đựng sự sung mãn, những đường cong gợi cảm, cảm giác của đối phương,… Tất cả được ghi nhận, tích lũy  lại. Trải qua nhiều đời kiếp lâu xa, khi định tâm về giới tính không còn vững, tất cả sẽ biểu hiện ra bên ngoài, không thể che giấu. Có lẽ bạn phải nên tự cứu mình. Hãy tìm lại sự an định của nội tâm. Thiền định, sống lành mạnh sẽ giúp bạn giảm thiểu, dứt trừ những ham muốn, những ngộ nhận về chính bản thân mình. Bạn phải tự cứu bạn vì phía sau bạn là đường tối, lối rẽ.
Chuyển sang vấn đề khác:
Khi không phải trả quả cho những nghiệp nhân xấu ác mà mỗi người đã tạo tác trong tiền kiếp. Tùy theo sự tích lũy thiện nghiệp, con người sẽ được sinh ra trong hoàn cảnh sang giàu hay đói nghèo khác nhau. Đó chỉ là phúc phận của mỗi người.
Tuy nhiên, mỗi người bình thường ra đời đều có trong tâm những tiềm thức trí tuệ, tài năng, sức khỏe, sở thích, sự tham đắm, u mê, tự tính học hỏi, biếng lười,… là như nhau.
Tùy điều kiện môi trường sinh sống và lớn lên mà mỗi người có những sự khai mở khác nhau. Khi chưa đạt được sự hiểu biết và nhận thức, những đứa trẻ thường không thể tự khai mở những tiềm thức ẩn chứa trong tâm, chúng sẽ học hỏi mọi thứ xung quanh và ở những người lớn.
Thế nên việc quyết định cho sự khai mở này là những người nuôi dạy những đứa trẻ.
Đã có rất nhiều người lớn đã sai khi mở tiềm thức cho trẻ. Họ đã mở sự ích kỷ, sự tham đắm ăn uống, chưng diện, biếng lười, ngang ngược,… Đứa trẻ đó lớn lên với những tiềm thức hư xấu, chúng không thể dừng lại vì mọi thứ đã trở thành thói quen. Những chàng thanh niên hay cô gái đó sẽ khó thể mở những tiềm thức hữu ích khác. Bởi vì những tiềm thức khác đã bị ép vào sâu bên trong tâm thức. Chúng chỉ có thể khai mở khi có một biến cố lớn lao thay đổi hoàn toàn cuộc đời người đó. Biến cố lớn lao này thường là những biến cố rất khổ đau.
Việc khai mở tiềm thức giống như ta ăn một bữa tiệc với nhiều loại trái cây chôm chôm, xoài, ổi, mít, sầu riêng, măng cụt, mảng cầu, bơ, táo, hồng, nho, lựu,... Khi ta tham đắm một loại trái cây nào và đã ăn no rồi thì không thể thưởng thức mùi vị của những loại trái cây khác.
Cho dù ta có dùng một loại trái cây thượng hạng và ngon nhất thì ta vẫn là người thiệt thòi nhất vì ta không thực sự là người thưởng thức buổi tiệc với nhiều loại trái cây.
Có không ít những đứa trẻ được người nuôi dạy khai mở trí tuệ, tài năng,.. ngay từ thơ bé. Sự kỳ vọng biến đứa bé thành một thiên tài, một ngôi sao sáng trên bầu trời.
Sự ích kỷ của người lớn đã khiến những tài năng nhỏ tuổi sớm tắt lịm. Đã có những đứa trẻ với hệ số IQ, EQ cao đã được bảo bọc trong niềm kì vọng của người lớn. Chúng đã sớm bộc lộ những khả năng thiên bẩm đạt được những thành công nhất định. Rồi chúng nhận ra chúng bị cướp đi tuổi thơ hồn nhiên. Chúng hụt hẫng, phản kháng, nổi loạn và hư hỏng.
Người lớn vẫn không nhận ra sai lầm. Họ vẫn áp đặt kỳ vọng, răn đe và mất tất cả. Đứa trẻ thiên tài đã không còn tin vào người thân chúng. Sự hào nhoáng, hư danh hảo huyền sẽ giết chết những tài năng sớm nở, chóng tàn.
Hãy khách quan nhìn nhận có rất nhiều những tài năng trẻ tuổi được đánh giá là những thiên tài tương lai đã biến mất và không để lại chút dấu tích.
Và rất nhiều những sai lầm khác khi khai mở tiềm thức cho những đứa trẻ.
Bạn hãy nên nhận thức rõ nhằm khai mở tiềm thức những đứa con thân yêu.
Mỗi người sẽ không thể khai mở được hết những tiềm thức cho dù họ có ý thức khai mở tất cả tiềm thức vì lẽ họ sẽ già chết trước khi hoàn thành công việc đó. Những gì ghi nhận trong tiềm thức của mỗi người thực sự là quá nhiều, trải qua vô số kiếp trôi lăn trong 6 nẻo.

Ngay cả những người đạt được sự giác ngộ, giải thoát hoàn toàn họ cũng không khai mở hết tiềm thức; Họ chỉ mở những tiềm thức giúp họ giác ngộ và giải thoát.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Tranh chấp biển Đông

Tham vọng bá chủ của các cường quốc - Tiếng nói của nhân loại.
Tranh chấp biển Đông giữa các nước Trung Quốc, Nga, Nhật Bản, Hàn Quốc, Việt Nam, Philipin, Inđonêxia, Đài Loan,…
Có thể thấy đây là cuộc tranh chấp khá phức tạp, Trung Quốc đang gia tăng sức ép, gây hấn một cách rất ngang ngược, bất chấp những quy ước về luật biển đã được quốc tế công nhận.
Nếu nói giới chính trị Trung Quốc không hiểu rõ về quy ước lãnh hải thì không có lẽ đó.
Vậy ra giới chính trị Trung Quốc rõ biết luật biển mà vẫn phạm cho thấy giới chính trị Trung Quốc không coi cộng đồng quốc tế và cả người dân Trung Quốc ra gì?
Có lẽ giới chính trị Trung Quốc tin rằng với vai trò là một quốc gia có nền kinh tế lớn mạnh, dân số đông nhất thế giới, có sức ảnh hưởng đến nền kinh tế Mỹ cũng như nhiều nước trên thế giới thì cộng đồng quốc tế sẽ không dám can thiệp vào việc tranh chấp trên biển Đông. Và... người dân Trung Quốc hiện không rõ biết giới chính trị đang thực hiện “Kinh thiên đại âm mưu” - Điều chỉnh dân số Trung Quốc trên phạm vi, quy mô lớn.
Thật ra cộng đồng quốc tế vẫn nhận biết tranh chấp biển Đông đang leo thang, sự ngang ngược của giới chính trị Trung Quốc nhưng sự thực dụng đang quyết định ý thức các nước trong cộng đồng quốc tế.
Can thiệp vào biển Đông sẽ được lợi gì?
Thế nên các nước còn đang do dự dõi xem tình hình biển Đông diễn tiến ra sao nhằm đưa ra những giải pháp tùy thuận “Gió chiều nào, xoay theo chiều đó”.
Điều này cho thấy sự vô trách nhiệm và thủ đoạn của giới chính trị của các nước trong cộng đồng quốc tế. Họ đã xem sinh mạng người dân, của nhân loại không bằng chiếc ghế mà họ đang nắm giữ.
Tôi mong mỏi quyển sách này nhanh chóng được lan truyền nhanh rộng trên thế giới để nhân loại nhìn thấy dã tâm của giới chính trị các nước trong tham vọng bá chủ quyền lực.
Qua đó cũng mong giới chính trị các nước tự xét lại vai trò, vị trí, việc làm của họ có hợp đạo, thuận đức nhằm có những điều chỉnh phù hợp.
Nhân loại sẽ không thể giao vận mạng nhân loại cho những người lãnh đạo vô đạo, kém đức, bất nghĩa, bất nhân vì khi đó thế giới sẽ không ngừng dứt chiến tranh, thù hận, loạn lạc khắp nơi và nếu Thế chiến thứ III nổ ra, bom hạt nhân lại nổ thì trái đất sẽ chỉ còn là bụi vũ trụ.
Hiện tại có rất nhiều nước đang “ôm giữ” giấc mộng bá chủ hoàn cầu nhưng có lẽ họ không nhận ra được hết hậu quả của giấc mộng đó.
Tôi đưa ra giả thuyết việc thực hiện giấc mộng bá chủ diễn ra gặp điều kiện thuận lợi nhất.
Giả như họ thành công trong việc thôn tính các quốc gia còn lại thì trong quá trình cai trị, họ sẽ phải đối mặt với những cuộc đấu tranh phản kháng và hiển nhiên là người dân quốc gia đó không tránh khỏi đau thương, mất mát.
Giả thiết dân số thế giới quá đông, giới chính trị độc tài, tàn bạo ra sức tiêu diệt hết tất cả các dân tộc khác chỉ còn lại người dân của chính quốc. Sự đơn điệu của các yếu tố di truyền sẽ dẫn đến diệt vong cộng đồng người đó.
Giả thuyết điều này không  xảy ra, xã hội tiếp tục phát triển, dân số tăng cao đến một lúc nào đó. Tư dục của giới lãnh đạo lại đẩy những người anh em xông vào bắn giết lẫn nhau. Sự chia rẽ trong nội bộ thành phần lãnh đạo sẽ tạo ra vô số nước lớn nhỏ khác nhau và nhân loại tiếp tục tắm máu.
Còn khi đó bạn sẽ nhận ra và buộc phải thừa nhận sự tồn tại của luân hồi vì người dân trong xã hội sẽ mang những hình hài quái thai, dị dạng và bạn đã nợ họ.
Hơn nữa, cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi bạn cũng sẽ giống như họ,… hoặc bạn đang mang trên mình vẩy cá, lông thú hoặc đang phải lẩn trốn, đền trả những tội ác bạn đã gây ra cho loài người ở trong kiếp ngạ quỷ và Địa ngục.
Tham vọng bá quyền của các cường quốc, việc tranh chấp biển Đông và nhiều vấn đề bất ổn khác trên thế giới sẽ được giải quyết trong hòa bình, trong sự hiểu biết của nhân loại.
Điều này đồng nghĩa với việc cần thiết phải rộng truyền quyển sách này, khi đó nhân loại sẽ thật sự là một khối đoàn kết thống nhất, có cách nhìn sáng rõ về cuộc sống, xã hội và cả thế giới tâm linh.
Việc quyển sách được lan truyền sâu rộng trong người dân Trung Quốc và thế giới là đồng nghĩa với việc nhân loại sẽ chuẩn bị lực lượng hùng mạnh gồm có người dân Trung Quốc, cộng đồng các quốc gia và nhân loại yêu chuộng hòa bình. Đây là lực lượng quốc tế thể hiện lập trường gìn giữ sự hòa bình, an ninh ở biển Đông và trên thế giới.
Những mong giới chính trị Trung Quốc biết khó tự rút lui, dừng lại kế sách “Lưỡng bại câu thương” gây hại cho các quốc gia có lãnh thổ, lãnh hải ven khu vực biển Đông và người dân Trung Quốc. Trong khi đó giới chính trị Trung Quốc lại đóng vai trò “Ngư ông đắc lợi”.

Đồng thời đây cũng là lực lượng quan trọng trong việc gìn giữ hòa bình, an ninh thế giới, là lực lượng chặn đứng những tham vọng, dã tâm của các quốc gia hiếu chiến, ôm mộng bá chủ hoàn cầu.

Vạn pháp quy tâm

Vũ trụ vạn hữu hay nói một cách khác là mọi sự vật, hiện tượng tồn tại trong vũ trụ  từ những vật vô tri như gỗ, đá, mưa, gió,… đến những vật hữu tri như chim cá, muôn thú và loài người,…
Những sự vật, hiện tượng có thể nhận biết bằng mắt thường như sấm chớp, băng tan, sự sinh trụ dị diệt của vạn vật,… cho đến những sự vật, hiện tượng không thể dùng mắt mà phân định được như không khí, chân không và các cõi vô hình,…
Chúng đều hiện diện trước ngôn ngữ mà loài người dùng để giao tiếp. Chúng có trước cả loài người. Thế nên trước khi loài người có sự hiểu biết và dùng tiếng nói giao tiếp thì chẳng có bất kì loài gì, vật gì có tên gọi.
Đến khi con người có chút hiểu biết, biết phân biệt so sánh thì loài người mới tiến hành đặt tên cho muôn vật. Sự phân định, đặt tên này ban đầu hoàn toàn là ngẫu nhiên và khách quan.
Bởi lẽ khi chưa có ngôn ngữ thì con vật nào cũng không có tên nên việc đặt cho con vật đó là con hổ hay con bò đều không có sự khác biệt. Việc đặt tên mọi vật vì thế rất lộn xộn, tùy tiện và trùng lập.
Về sau những người có hiểu biết nhận thấy sự rối rắm đó đã đề xuất ý kiến “Đưa ra những quy ước chung để đặt tên các sự vật, các giống loài,…”.
Việc làm đúng đắn, cần thiết này được loài người chấp nhận và tất cả các sự vật, hiện tượng mà con người nhận biết về sau đều có được tên gọi.
Ban đầu, việc đặt tên muôn vật rất khách quan. Lâu về sau, việc đặt tên có phần mang tính chủ quan nhằm chia nhóm các sự vật, hiện tượng, muôn loài và muôn vật,…
Qua những điều tôi trình bày ở trên cho thấy. Cùng với sự hiểu biết ngày càng cao, con người đã dùng tâm ý, ý thức phân biệt để đặt tên vạn vật có trong vũ trụ. Những việc làm đó của con người được gói gọn vào cụm từ “Vạn pháp quy tâm” - Vạn vật có trong vũ trụ nhờ tâm phân biệt và ngôn ngữ của con người mà thành hình và có tên gọi.
Như tôi đã từng khẳng định về sự hiện hữu của thế giới tâm linh tồn tại song hành với thế giới vật chất. Thế giới vật chất hữu hình thì bạn đã rõ biết, tôi chỉ trình bày thêm về thế giới tâm linh vô hình.
Tuy nhiên, muốn trình bày về thế giới vô hình thì tôi vẫn phải chia nhóm và đặt tên gọi cho từng nhóm. Tôi đã nói trước đó việc đặt tên về sau là do sự chủ quan của con người, hoặc dựa vào số đông, hoặc dựa vào việc đặt tên của người đi trước,…
Cõi giới vô hình lại không thể nhìn thấy được. Chúng chỉ do tâm ý mà sinh ra những rung cảm thăng hoa, vui tươi, sầu khổ, hoảng loạn, dè dặt, hạnh phúc, chán chường, nặng nề,…
Dựa vào những rung cảm khác nhau đó, những người có sự hiểu biết về thế giới vô hình mới phân định ra cõi Thiên đàng, cõi Địa ngục, cõi Ma quỷ,…
Tùy sự hiểu biết mà họ có những sự phân định khác nhau. Nhiều người đã dùng sự hiểu biết này trở thành giáo chủ những tôn giáo và thế hệ đi sau tiếp nối thế hệ đi trước xây dựng tôn giáo dựa trên giáo lý, kinh điển được truyền thừa.
Tuy nhiên, không phải vị giáo chủ nào cũng có sự hiểu biết rành rẽ về cõi vô hình nên giáo lý, kinh điển cũng có ít nhiều khiếm khuyết.
Thêm nữa, mãi về sau tư dục của con người khiến cho giáo lý, kinh điển càng thêm mai một, mất dần sự thật.
Phật Thích Ca ra đời. Trong quá trình tìm đạo, hành đạo, Người tham cứu, học hỏi phần lớn các giáo lý, kinh điển các tôn giáo khác nhau. Người không thể phân định được tôn giáo nào cao tột. Người cũng không quá quan tâm về sự phân chia đó vì lẽ người đang chú tâm đi tìm con đường xa lìa sự khổ cho loài người.
Đến ngày thành đạo, Phật nhìn rõ vạn pháp là hư huyễn, không thật có cũng không thật không, biến chuyển liên tục. Nhìn lại chính mình, Phật nhìn rõ xác thân này rồi cũng tàn hoại, sự vui buồn, được mất, hơn thua, cũng biến chuyển,… Phật nhận ra đó chỉ là ý, là vọng tâm lưu xuất ra từ bản tâm vắng lặng, tĩnh tại của người. Bởi vì Phật nhận biết Người đang dùng bản tâm vắng lặng để nhìn rõ sự luân chuyển của vạn pháp.
Khi nhận biết rõ sự lý vô thường của vạn pháp, của xác thân,… Phật không còn tham đắm, dính mắc và Người đạt được sự an lạc, tự tại và giải thoát.
Tuy nhiên, Người vẫn nhớ bi nguyện cứu khổ loài người và muôn vật. Người đã từng quán chiếu thế giới tâm linh vô hình và thế giới vạn hữu nhận ra sự luân chuyển lên xuống, qua lại của muôn loài.
Nhằm giúp con người dễ lĩnh hội, nắm bắt về sự hiểu biết, giác ngộ và sự giải thoát, Phật nhận biết Người cần có phương pháp truyền đạt hiệu quả.
Vì thế Phật đã gọi muôn vật - Những chủng loài có sự sống luân chuyển giữa hai phần hữu hình và vô hình với cùng cái tên chung là chúng sinh.
- Phần hữu hình, Phật chia ra hai nhóm gồm loài người và súc sinh.
- Phần vô hình, Phật dựa vào tâm thức rung cảm của những chúng sinh tồn tại trong phần vô hình chia ra làm bốn nẻo gồm Trời, Atula, Ngạ quỷ, Địa ngục.
Phật đã không áp đặt tính chủ quan vào việc phân chia 3 cõi vì lẽ Phật đã đạt bản tâm vắng lặng, tịch diệt, rõ biết vạn pháp đều là tướng hư vọng.
Việc dùng ngôn ngữ phân chia 3 cõi chỉ là phương tiện nhằm truyền đạt giáo lý về con đường giải thoát mầu nhiệm cho chúng sinh trong 6 nẻo được thuận tiện, hiệu quả.
Thế nên việc Phật chia thế giới vô hình và hữu hình ra làm 3 cõi 6 đường là tùy thuận vào nhận thức, sự hiểu biết của con người thời Phật tại thế - Vạn pháp quy tâm.

Chữ tâm trong vạn pháp quy tâm chứa hàm ý là tâm phân biệt của con người.

Câu chuyện xung đột Trung Đông, Hàn Quốc - Triều Tiên, Thái Lan - Campuchia,…

Về nguyên nhân gây ra tranh chấp giữa các nước thì khác nhau nhưng bản chất thì gần như là giống nhau - Sự tư dục của giới chính trị ở các nước. Niềm tự tôn, tự ái ảo tưởng của một số ít người mà họ cho rằng bị xâm phạm.
Hậu quả là những người dân phải sống trong mất mát, đau thương và thù hận.
Có lẽ những người dân thường không muốn sự tranh chấp, xung đột leo thang chiến tranh, họ chỉ muốn sống cuộc sống bình yên. Thế nên những người dân thường hãy nên cùng nhân loại yêu chuộng hòa bình đồng lòng lên tiếng chấm dứt ngay những cuộc chiến tranh phi nghĩa.
Vấn đề xung đột hai miền Triều Tiên:
Phải chăng người dân Hàn Quốc - Triều Tiên đều căm ghét và muốn bắn giết lẫn nhau?
Tôi được biết có rất nhiều những người con Triều Tiên có ba mẹ là người Hàn Quốc và ngược lại.
Vậy tại sao họ lại giết hại nhau?
Phải chăng người Hàn Quốc - Triều Tiên là chủng người khát máu và tàn bạo?
Thật ra là người dân đã bị cuốn vào cuộc tranh đoạt quyền lực của giới lãnh đạo, giới chính trị - Việc tự ái, hơn thua của một nhóm người và có thể họ đã chịu sự chi phối giật dây của một nhóm người khác.
Kết quả họ nhận được là cha chết, anh chết, vợ mất chồng,… hận thù chồng chất.
Nếu người dân Hàn Quốc - Triều Tiên nhận ra sự phi nghĩa của cuộc chiến thì có lẽ tranh chấp giữa hai miền Triều Tiên đã sớm được giải quyết.
Lẽ ra người dân hai miền nên đoàn kết, đồng lòng lên tiếng yêu cầu giới lãnh đạo nên dừng lại việc gây hấn, chia rẽ, leo thang chiến tranh.
Nếu giới lãnh đạo không dừng lại thì những người dân không cần phải thực hiện bạo động đấu tranh. Bạn chỉ dừng lại không ủng hộ giới cầm quyền, dừng sản xuất, kêu gọi những người thân buông bỏ vũ khí, giải tán quân đội,… vì dẫu sao những người bên kia chiến tuyến cũng là những người anh em có cùng tổ tiên, nguồn gốc.
Hãy để những kẻ hiếu chiến, thích bắn giết nhau tự giết chết nhau. Nếu họ thực sự yêu quý dân tộc họ thì họ phải vì người dân mà chết chứ không đẩy người dân vào chỗ chết.
Tôi hy vọng nhân loại nhìn nhận rõ vấn đề “Cách hay nhất để thoát ra khỏi chiến tranh, thù hận là hãy đứng ra ngoài chiến tranh và thù hận”.
Ở góc nhìn của một đứa trẻ, việc tranh chấp, xung đột giữa các nước khiến tôi nhớ đến một câu chuyện mà phần lớn nhân loại đều rõ biết nhưng tôi mạo muội khơi gợi lại:
Có hai chú gấu con tìm được một miếng pho mát rất thơm ngon. Chúng chia nhau nhưng vụng về nên chia không đều. Chúng tranh cãi và giành giật. Một con sói gian xảo đã đến giúp hai chú gấu chia miếng pho mát đó.
Kết thúc câu chuyện thì bạn đã biết. Bạn đừng vội chuyển sự thù hận sang căm giận tôi. Tôi vẫn khách quan nhìn nhận vấn đề và chấp nhận trả giá cho những sự thật mà tôi đã trình bày.
Nếu bạn nhìn nhận vấn đề tôi trình bày là hợp lý thì hãy nên dừng lại. Đừng vì sự tự ái, kiêu hãnh mà gây ra những xung đột mới. Mọi chuyện chỉ là sự lầm lạc. Hãy nên đứng ngoài chiến tranh và thù hận! Dân tộc bạn và nhân loại chỉ muốn sống trong hòa bình, trong hiểu biết và thương yêu.
Những cuộc tranh chấp, xung đột ở các quốc gia khác cũng chỉ là những hình thái khác của lòng tham một số ít người - Giới lãnh đạo, chính trị đã làm nên những cuộc chiến tranh, tắm máu người dân.

Nhân loại đã hiểu biết nên chăng việc ngăn chặn lại những cuộc chiến tranh bắn giết?

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Lời xin lỗi của NATO và Mỹ

Lời hứa và khả năng hòa giải của các cường quốc trước những vấn đề xung đột - Trung Đông, Hàn Quốc - Triều Tiên, Thái Lan - Campuchia, Trung Quốc và các quốc gia khác,…

Trong các cuộc chiến tranh xảy ra gần đây, đã không ít lần các cường quốc quân sự tấn công nhầm mục tiêu dẫn đến thương vong cho dân thường.
Dưới sức ép của công luận quốc tế, đã có nhiều giới chức lên tiếng nhận trách nhiệm nhưng lại đổ lỗi cho nhiều nguyên do khác nhau như thời tiết khắc nghiệt, do hệ thống định vị nhầm lẫn, do sai xót về kỹ thuật,…
Những lời nhận lỗi này có giá trị gì khi mà những mục tiêu đánh bom vẫn cứ nhầm lẫn và người dân vô tội vẫn phải chịu chết oan uổng.
Phải chăng những lời xin lỗi này chứa đựng sự muộn màng, lạnh lùng và vô cảm của giới quân sự, chính trị các nước lớn?
Phải chăng họ thừa hiểu chân lý đang nằm trong tay kẻ mạnh và người dân, quân đội chỉ là những con cờ thí trên một ván cờ đua tranh quyền lực - Mạnh được, yếu thua?
Có lẽ, họ không đặt bản thân vào trong hoàn cảnh của những người dân thường bị chết oan uổng. Họ chỉ cần dừng lặng đánh giá vấn đề. Nếu những người bị chết, bị thương vong do bắn nhầm mục tiêu là cha mẹ, anh em, người thân của họ thì hẳn là họ sẽ có một thái độ, một cách cư xử khác.
Những cuộc hòa giải kéo dài, không dừng lại. Tang thương, mất mát, đau khổ người dân các nước trong cuộc tranh chấp không ngừng nếm trải.
Giới chính trị ở các nước xung đột đang làm gì, nghĩ gì?
Dường như họ không có thiện chí dừng lại, họ muốn leo thang chiến tranh, xua người dân vào chỗ chết?
Vai trò các nước hòa giải gần như không có ý nghĩa. Cụ thể những xung đột, tranh chấp cứ leo thang.
Những lời cam kết, hứa hẹn trên bàn đàm phán chỉ là những phế vật không giá trị.
Sao lại có những cuộc tranh chấp không hồi kết?
Tôi đi tìm nguyên nhân và nhận ra các nước tham gia hòa giải đã làm những việc không mang nhiều ý nghĩa. Họ vướng vào một lỗi lầm thường thấy “Lấy ngọn bỏ gốc”.
Để đơn giản tôi sẽ giới hạn những tranh chấp ở cấp quốc gia sang cấp độ thấp hơn.
Cụ thể như là việc tranh chấp về đất đai giữa hai gia đình.
Có hai gia đình tranh chấp với nhau về một bờ ranh đi chung. Việc tranh chấp ban đầu xuất phát từ những người lớn ở mỗi gia đình. Họ đã lôi kéo con cháu vào cuộc dẫn đến va chạm, gãy tay, gãy chân.
Có một số người hàng xóm thấy việc sai quấy lên tiếng can thiệp, hòa giải nhưng người lớn ở mỗi gia đình đều cho rằng mình là người đúng nên việc tranh chấp không dừng lại. Người hòa giải bèn đi tìm những người hàng xóm xung quanh ra khuyên giải hai nhà và nhờ họ chỉ rõ ranh giới bờ ranh nhưng cũng không ai rõ biết. Việc xung đột tiếp diễn thêm nhiều người u đầu mẻ trán.
Những người hàng xóm trong khu vực tranh chấp rất khó chịu mỗi khi xung đột xảy ra vì bị mất an ninh, trật tự. Còn những người con cháu trong hai nhà cũng mệt mỏi, chán chường vì việc làm sai quấy của người lớn.
Việc tranh chấp này sẽ dứt khi những người lớn ở hai gia đình chết đi?
Không hẳn vậy, những người kế thừa sẽ tiếp tục tranh chấp vì niềm tự ái, tự tôn bị tổn thương.
Chỉ khi nào có một người hiểu biết ra mặt hòa giải thì tranh chấp giữa hai gia đình sẽ chấm dứt. Người hiểu biết đó sau khi cân phân nặng nhẹ vấn đề sẽ tìm gặp con cháu và cả người lớn nói rõ một điều việc tranh chấp giữa hai nhà chỉ là xuất phát từ những tự ái, tự tôn cá nhân.
Việc xung đột đã làm những người thân, con cháu cả hai nhà gãy tay, gãy chân, u đầu mẻ trán, mất mạng.
Nếu cả hai nhà tiếp tục tranh chấp thì sẽ có nhiều người chết và thù hận giữa hai nhà là khó khỏa lấp.
Hơn nữa, việc tranh chấp giữa hai nhà sẽ gây phiền lòng những người bên cạnh.
Nếu người hòa giải đứng ở lập trường khách quan và trình bày chuẩn mực sự lợi hại của việc tranh chấp thì sẽ có những người con cháu hiểu biết ở hai nhà nhận ra sự phi lý của việc tranh chấp. Góp phần khuyên giải những người khác, cả những người tạo ra tranh chấp nhằm đi đến việc hòa giải để sống thuận hòa.
Tôi đang tự hỏi các nước tham gia quá trình hòa giải xung đột tranh chấp ở các nước Trung Đông, Trung Quốc và các nước, Hàn Quốc - Triều Tiên, Lybia, Syria,… họ đang dùng phương cách gì để hòa giải những xung đột?
Phải chăng lực lượng hòa giải đang chỉ coi trọng các nhà lãnh đạo, giới chính trị các nước mà xem nhẹ vai trò người dân các nước đang bị tranh chấp?
Nếu thật đúng như vậy thì rõ ràng các cường quốc hòa giải đã “Lấy ngọn bỏ gốc” quên mất vai trò của người dân và sức mạnh đoàn kết nhân loại.
Hay là các nước tham gia việc hòa giải có mục đích nào khác?


Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Câu chuyện bên lề Giải trình luận án... (Phần 3)

Như tôi đã trình bày ở trên, nhìn những người cao tuổi già lẩn khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi thật lòng muốn giúp họ thoát ra căn bệnh già lẩn quái ác nhưng biết làm sao khi đó chính là chọn lựa của những người cao tuổi khó tính, không mở lòng ra để sống tốt hơn. Tôi lại nhận biết được một phương pháp giúp người cao tuổi nâng cao trí nhớ, sự tập trung, giữ được sự cân bằng về tinh thần, giảm trừ bệnh tật, sức khỏe ổn định. Phương pháp ngồi thiền là trợ pháp hữu hiệu giúp người cao tuổi có được sự minh mẫn, sáng suốt,…
            Những lúc rảnh rỗi, ít việc bạn hãy rèn luyện việc ngồi thiền. Việc ngồi thiền sẽ giúp thần trí bạn được ngơi nghỉ, cân bằng lại; Bạn có khoảng thời gian thoát ra khỏi những lo lắng, chộn rộn,… trong cuộc sống hàng ngày.  
Phương pháp ngồi thiền căn bản gồm có 3 giai đoạn: Nhập, trụ, xuất.
1.      Nhập thiền:
Bạn hãy chọn một nơi bằng phẳng, sạch sẽ, thoáng mát, kín gió. Đối với người cao tuổi thì hãy nên dùng một chiếc gối mềm đặt ở nơi ngồi. Ngồi lên chiếc gối, điều chỉnh thân hình ngay ngắn, giữ xương sống thẳng. Đầu hơi cúi về trước, mắt nhắm hờ, nét mặt bình thản, tự nhiên.
Có hai cách ngồi:
- Ngồi bán già: Nâng chân trái để lên phần đùi của chân phải hoặc ngược lại.
- Ngồi kiết già: Nâng chân trái để lên đùi chân phải, nâng chân phải để lên đùi chân trái, kéo gót bàn chân áp sát vào thân.
 Đặt bàn tay phải nằm trên lòng bàn tay trái. Những ngón tay chồng lên nhau, hai đầu ngón tay cái vừa chạm nhau, đặt hai bàn tay nằm giữa lòng hai bàn chân.
 Nếu lòng bàn chân bên nào trũng nên dùng khăn chêm vào cho bằng.
Dùng mũi hít không khí vào cơ thể và tập trung mường tượng “Không khí trong lành, sạch sẽ tràn khắp cơ thể làm cơ thể trở nên tươi mới, tràn đầy sức sống”. Sau khi nghĩ tưởng như vậy rồi thì thở ra bằng miệng, ngay khi thở ra lại tập trung mường tượng “Tất cả khổ đau, phiền muộn, bệnh tật đều được đẩy ra ngoài qua luồng khí được thở ra”.  Thở như thế vài lần từ mạnh rồi đến nhẹ dần. Thở xong ngậm miệng lại, về sau cả việc  hít và thở được thực hiện bằng mũi đều đều, nhè nhẹ.
2.      Trụ
Có 3 bước căn bản mà người ngồi thiền phải rèn luyện thuần thục thì mới phát huy được hiệu quả tốt nhất của việc ngồi thiền.
Bước 1: Tập trung đếm hơi thở. Sau khi hít không khí vào rồi thở không khí ra bằng mũi bạn hãy dùng ý đếm 1; lại hít vào, thở ra bạn đếm 2; cứ tiếp tục như thế,… bạn đếm đến 10 thì đếm lại từ đầu với con số 1.
Trong quá trình đếm, bạn có thể bị nhầm lẫn số đếm thì đếm lại vòng đếm với con số 1. Sau một thời gian rèn luyện thuần thục thì bạn không đếm số nữa. Bạn hãy chuyển qua bước 2.
Bước 2: Sau khi điều hòa, ổn định hơi thở, bạn hãy tập trung chú ý, theo dõi luồng khí di chuyển trong cơ thể. Khi hít vào, luồng khí lưu chuyển đến đâu bạn hãy chú tâm nhận biết. Khi thở ra bạn cũng cảm nhận luồng không khí lưu chuyển ra sao?
Lưu ý: Bạn hãy giữ hơi thở nhẹ, đều, ổn định trong suốt quá trình ngồi thiền. Ở bước 1 và 2, bạn hãy dừng lại hết mọi suy tư, lo nghĩ,… để giữ sự tập trung đếm cùng việc theo dõi hơi thở một cách thuần thục. Việc làm chuyên tâm này sẽ giúp tinh thần bạn có được sự tập trung có chủ định, trí não khỏe mạnh, tinh tường, minh mẫn. Sau khi nhuần nhuyễn bước 1, 2 bạn hãy chuyển qua bước 3.
Bước 3:  Bạn vẫn bắt đầu với việc đếm và theo dõi hơi thở. Sau khi điều hòa, ổn định hơi thở. Bạn hãy dừng lặng việc đếm và theo dõi hơi thở, buông bỏ hết tất cả mọi thứ chạy lăng xăng trong đầu. Bạn hãy giữ tâm an tịnh, bình thản. Lúc bấy giờ, bạn sẽ thấy nội tâm bạn luôn bị xáo trộn, trí não bạn luôn chạy theo mọi thứ điên đảo diễn ra hàng ngày. Chuyện vui buồn, được mất, hơn thua,… Việc đã qua - thời thơ ấu, lỗi lầm ngày trước,… Việc hiện tại - chuyện cơm áo gạo tiền,… Việc chưa đến - ngày mai đám cưới thằng Tí, ngày kia là ngày kị cơm của ông nội con Tèo,… cứ đan xen, nhảy loạn trong đầu. Bạn hãy tỉnh táo, bình thản nhìn những tấn tuồng bi hài của trò đời. Bạn sẽ nhận ra “Ngay thời điểm hiện tại bạn sẽ chẳng thể cùng lúc giải quyết tất cả mọi việc. Mọi việc rồi sẽ qua đi dù có hay không có sự sắp xếp của bạn”. Tôi nói “Mọi việc rồi sẽ qua đi dù có hay không có sự sắp xếp của bạn”, lời nói này có hợp lý không? Tôi sẽ đưa ra một ví dụ rất thực tế. Giả như bạn có dự định “Ngày kia bạn sẽ đi dự đám kị cơm ông nội của con Tèo thì về đêm trời trở lạnh, bạn không may bị tai biến và được nhập viện điều trị”. Dù rằng không có sự hiện diện của bạn thì ngày kị cơm của ông bạn hàng xóm vẫn tổ chức bình thường, điều này có thể xảy ra không? Do đó, bạn đừng quá coi trọng vai trò, sự hiện diện của bản thân vì bạn thật sự không là gì cả. Mạng sống của chính bạn, bạn còn không làm chủ được thì việc sắp đặt, làm chủ mọi việc có giá trị gì? Thế nên bạn đừng tìm về quá khứ vì quá khứ thì đã qua; Bạn cũng đừng tìm đến tương lai vì tương lai thì chưa đến và không một ai dám chắc rằng “Tại thời điểm tương lai đó, bạn còn sống hay đã chết”. Hãy sống tốt và trân quý cuộc sống ở hiện tại. Chấp nhận sự thật đó bạn sẽ bình thản đối mặt với những lo nghĩ, toan tính vẩn vơ. Bạn đừng chạy rong theo những ý nghĩ, những suy tư vì ngay tại thời điểm ngồi thiền bạn sẽ không thể giải quyết được bất kỳ một việc nào cả. Bạn cũng đừng cố xóa những ý nghĩ đó vì ngay khi ý nghĩ này mất đi thì sẽ phát sinh ý nghĩ khác. Tâm trí bạn luôn chộn rộn, đan xen mọi chuyện như thế. Từ trước đến nay, do mãi chạy theo cuộc mưu sinh mà bạn không nhận ra điều đó. Lúc bấy giờ bạn lại nhận ra “Bạn không thật sự làm chủ trí não của chính mình”. Nhận thức rõ như thế bạn sẽ bật ra câu hỏi “Vậy những nghĩ tưởng lăng xăng, những hình ảnh đã qua, những lo toan,… là gì? Tại sao bạn muốn dừng lặng lo toan, giữ đầu óc thảnh thơi mà chúng cứ chạy càn loạn làm cho tinh thần bạn mệt nhoài, rối trí?”. Những suy tư, lo nghĩ, tưởng nhớ,… chính thật là những kẻ trộm. Những tên trộm này sẽ trộm sức khỏe tinh thần của bạn, làm bạn mệt mỏi, chán chường, mất đi sự tỉnh táo, sáng suốt, minh mẫn. Bất kỳ ai khi làm việc trong điều kiện thiếu sáng suốt, mất tập trung,… sẽ dễ gây ra những việc không đúng, tạo nhiều lỗi lầm. Hiểu rõ như thế bạn sẽ phải khắc chế những tên trộm. Bạn không thể bắt hết lũ trộm này và cũng không cần bắt chúng. Vì khi bạn bắt một tên trộm thì đồng nghĩa với việc bạn phải giữ lấy tên trộm đó; Rồi lại có tên trộm khác lẻn vào, bạn đuổi bắt, giữ lại thì tiếp tục có thêm nhiều tên trộm khác vây quanh bạn. Bạn sẽ mệt nhoài với việc đuổi bắt, giữ mà tâm trí không dừng lặng được. Bạn không nên làm vậy. Bạn cứ bình thản, tỉnh táo, tập trung nhìn tên trộm; tên trộm sẽ tự biến mất. Việc này giống như là việc tên trộm muốn trộm của nhà người nhưng người chủ đã tỉnh táo canh giữ thì tên trộm sẽ phải rời đi và những tên trộm theo sau nhìn thấy ông chủ tỉnh táo cũng không dám bén mảng, dòm ngó nhà người nữa. Rèn luyện như thế lâu ngày dài tháng bạn sẽ có khoảng thời gian giữ tâm trí dừng lặng dài lâu thêm. Điều này đồng nghĩa với việc trí não bạn tỉnh táo, sáng suốt và có sự tập trung cao. Tuy nhiên, bạn cũng không thể giữ mãi tâm trí dừng lặng, những tên trộm vẫn quẩn quanh ngôi nhà của bạn. Vì thế bạn sẽ dùng sự tập trung tinh thần để khiến chúng biến mất hoàn toàn. Qua quá trình rèn luyện ít nhiều gì bạn cũng đã có thể kiểm soát được tâm trí, bạn hãy bắt đầu nhớ nghĩ có sự tập trung về những chuyện đã qua với những kí ức, hình ảnh, nghĩ tưởng,… tốt, hay, đẹp. Điều này giúp trí não bạn thư thái, thoải mái, an ổn. Khi kiểm soát tốt tâm trí, bạn hãy nhớ nghĩ về những chuyện không vui, những việc “Trái ý nghịch lòng” mà con cháu đã gây ra,… nhưng bạn đừng chìm vào trong sự buồn lo, sầu khổ. Bạn hãy đi tìm và bắt lấy những khía cạnh tốt dù là nhỏ nhặt trong những việc xấu xa đó để mà cảm thông, tha thứ, bỏ qua những lỗi lầm. Làm được như thế là bạn hoàn toàn thanh thản, thoát ra khỏi mọi ưu tư, phiền muộn. Làm thế nào để tìm ra mặt tốt trong lỗi lầm của con cái? Giả như trong một cuộc tranh cãi người con đã nặng lời xúc phạm, không nghe theo ý kiến của bạn. Điều này khiến bạn rất buồn, bây giờ bạn hãy xét lại vấn đề này ở góc đánh giá khác, tốt hơn. Thực tế là trước đó con bạn vẫn là người con biết vâng lời có lẽ việc tranh cãi khiến con bạn tức giận, đánh mất khả năng kiểm soát nên đã nói lời sai quấy, cay độc. Con cái làm theo ý riêng thể hiện việc chúng đã có ý thức tự lập, khôn lớn. Dù rằng theo đánh giá của bạn thì việc con bạn cố làm chắc rằng chuốc lấy thất bại nhưng những vấp ngã bước đầu sẽ giúp con bạn trưởng thành, mạnh mẽ hơn. Vì bạn rõ biết sự từng trải mà bạn có được cũng chính là kinh nghiệm của những lần thất bại trước đó và học được ở trường đời,… Hoặc là con cái từ bỏ, xua đuổi bạn. Hiển nhiên bạn sẽ rất tức giận, đau lòng và oán hận những đứa con bất hiếu, vô ơn. Nếu bạn vẫn chấp giữ những ý nghĩ đó thì bạn khổ đau hơn và tinh thần bạn sẽ suy sụp. Sự căng thẳng thần kinh sẽ kéo theo nguy cơ tai biến, nhồi máu, đột quỵ,… tìm đến bạn. Bạn hãy chuyển dịch ý nghĩ sang hướng tốt hơn. Việc con bạn ruồng bỏ bạn rõ thật là việc làm sai nhưng tại sao con cái lại hành xử tệ bạc? Bạn hãy xét lại “Phải chăng bản thân bạn cáu gắt, khó ăn khó ở, trái tính trái nết,… khiến con cháu phải xa lánh?”. Nếu thật sự bạn đã sai thì bạn hãy sửa đổi, không bao giờ là muộn cho việc sửa sai lỗi lầm; Nếu con bạn sai thì bạn hãy tha thứ cho con trẻ, sống bình thản. Nếu có thể bạn hãy chân thành nghĩ về những việc hay, hãy nói những điều tốt của con bạn, đừng bêu xấu tội bất hiếu của con cháu. Bởi lẽ chúng là con cháu bạn, chúng không phải là kẻ thù của bạn. Có lẽ con bạn hãy còn trẻ dại, thời gian chúng sẽ lớn lên và việc nuôi dạy con góp phần giúp chúng hiểu rõ tấm lòng của bạn,… Bạn phải rõ biết “Bạn tìm cách hóa giải những chuyện buồn đau không phải chỉ vì con bạn mà vì chính bản thân bạn”. Sự bao dung, tha thứ, vị tha,… sẽ nuôi dưỡng sức khỏe tinh thần của bạn. Khi tất cả những gút mắc, vướng bận, chuyện vui buồn,… trong lòng tan biến thì bạn mới thật sự làm chủ được nội tâm, tâm hồn của bạn. Bạn sẽ có được tâm trạng an lạc, thanh thản.
3.      Xả thiền:
Trước khi dừng việc ngồi thiền, bạn dùng mũi hít vào và thở ra bằng miệng vài ba lần (hơi thở từ nhẹ đến mạnh dần). Sau đó, bạn cần làm những động tác xoay chuyển giúp cơ thể giảm những tê mỏi, căng cứng và khí huyết lưu thông bình thường trở lại. Ban đầu thả lỏng thân, xoay người, xoay hông, cổ qua lại. Tiếp theo dùng hai tay chà xát lẫn nhau, dùng tay chà xát vào vùng hông, vùng cổ, mặt, đầu, vành tai. Xoa hai lòng bàn tay vào nhau tạo ra hơi nóng rồi áp hai bàn tay lên đôi mắt. Thao tác này giúp tinh thần tỉnh táo, mắt sáng tỏ hơn và trị được một số bệnh thông thường ở mắt nếu được thực hiện thường xuyên. Duỗi thẳng chân và dùng hai tay xoa bóp hai chân giúp chân không còn tê mỏi. Kết thúc việc ngồi thiền.
Việc xả thiền tùy thuộc vào thời gian ngồi thiền. Nếu chỉ ngồi trong khoảng thời gian ngắn mà có việc gấp cần làm thì bạn chỉ xoay chuyển thân người, hông, cổ, co duỗi chân vài lần là có thể đi lại bình thường. Nhưng khi thời gian ngồi thiền lâu bạn nên chú ý làm tốt, thực hiện kỹ các thao tác xả thiền thì việc ngồi thiền mới đạt hiệu quả cao nhất. Bạn không nên làm thao tác xả thiền qua loa, đại khái rồi đứng lên, bước đi ngay bạn sẽ bị té ngã vì hai chân tê buốt. Thao tác dùng tay chà xát cơ thể cần mạnh nhưng không gấp, cứ thong thả trong từng thao tác.

Nếu có thể bạn hãy sắp xếp việc ngồi thiền hai buổi mỗi ngày với những thời điểm cố định nhằm nâng cao khả năng tập trung tinh thần, làm chủ được các trạng thái tâm lý, cảm giác của bản thân,… Ban đầu, bạn sẽ không thể ngồi lâu vì thế bạn hãy bắt đầu làm quen dần với 20 phút cho một buổi ngồi thiền. Sau đó tăng dần thời gian ngồi thiền lên nhưng cũng đừng cố gắng, gò ép bản thân quá mức. Cốt yếu cho buổi ngồi thiền thành công là ở việc bạn dừng lặng mọi suy tư, lo nghĩ. Ngồi thiền là phương pháp tốt giúp bạn hàm dưỡng nội tâm, nuôi dưỡng sức khỏe thể chất và trí não,… Trạng thái tĩnh tại, dừng lặng của thiền định sẽ giúp bạn khai mở, nâng cao sự hiểu biết về cuộc sống; Sự hiểu biết này ẩn chứa và sẵn có trong tâm hồn bạn, bạn sẽ không học được sự hiểu biết lợi lạc này từ bên ngoài. Tôi vốn là người vụng về, kém trí, ít hiểu biết về cuộc sống. Vì không hiểu biết nhiều nên tôi chập choạng bước trên đường đời. Việc thiền định đã giúp tôi khai mở sự hiểu biết, giúp tôi vững tin đối mặt lòng người đa đoan, muôn lối với một nụ cười bình thản nở trên môi.

Câu chuyện về cái bánh mì 100 tỷ đô la của Zimbadwe

Nhiều người sẽ nhận định “Thật là một câu chuyện hoang đường!”.
Nhưng đó lại là sự thật đã từng xảy ra ở đất nước Zimbadwe.
Lại sẽ có nhiều người nghĩ rằng “Có lẽ cái bánh mì trên được làm từ những nguyên liệu quý, đặc biệt? Nhân của bánh mì hẳn là có trộn lẫn vàng, kim cương?”.
Nhưng trên thực tế, đó chỉ là những cái bánh mì dùng để ăn hàng ngày. Vậy ra người dân Zimbadwe thật giàu có, đời sống, mức sống họ thật cao.
Lại lầm lẫn! Người dân Zimbadwe là những người nghèo khó, trình độ dân trí thấp. Cái bánh mì trị giá 100 tỷ đô la bởi vì Zimbadwe phải trải qua thời kì lạm phát tồi tệ nhất trong lịch sử phát triển loài người. Đây là câu chuyện rất thật mà người dân Zimbadwe phải nếm trải.
Rồi đây quốc gia nào lại phải rơi vào thời kì lạm phát tồi tệ tương tự?
Bạn thử nghĩ xem “Một sớm mai thức dậy, bạn phải vác một vali đầy tiền để đi chợ mua sắm. Có lẽ bạn sẽ điên mất vì phải mua những vật dụng hàng ngày với số tiền lên đến tỷ tỷ đô la?”.
Lạm phát?
Là hiện tượng đồng tiền bị mất giá?
Nếu đã là đồng tiền mất giá thì ngành kinh tế sẽ phải chịu trách nhiệm không hề nhỏ về vấn đề mất giá đồng tiền?
Và nhà quản lý chịu trách nhiệm gì trong việc điều tiết phát triển nền kinh tế?
Sẽ không có ai nhận lãnh trách nhiệm và dù cho có người nhận lãnh trách nhiệm thì đã muộn. Hậu quả người dân sẽ phải gánh vác những sai lầm của việc phát triển nền kinh tế không bền vững.
Khi ngành kinh tế phát triển đòi hỏi một lượng hàng hóa khổng lồ. Nhằm đáp ứng nhu cầu đó các khu công nghiệp ra đời.
Ngành công nghiệp đã thu hút lực lượng lao động bằng chính sách tiền lương. Giả sử ban đầu tiền lương phải trả cho người công nhân là 50.000đ/ngày.
Do tính ổn định, thường xuyên về công việc, ngành công nghiệp đã thu hút phần lớn lực lượng lao động dẫn đến thiếu hụt lao động trong sản xuất nông nghiệp.
Ngành nông nghiệp đã tăng lương người lao động lên 80.000đ/ngày để đảm bảo việc sản xuất.
Việc cạnh tranh này khiến ngành công nghiệp mất lực lượng sản xuất và lao vào cuộc cạnh tranh người lao động bằng việc tăng lương thưởng lên 120.000đ/ngày.
Cuộc đua cạnh tranh về người sẽ không có hồi kết vì cả ngành công nghiệp và nông nghiệp đều cần lực lượng sản xuất để sản xuất hàng hóa và mức lương cho người lao động không ngừng tăng lên.
Người lao động thì lại rất cần lương cao. Cuộc cạnh tranh không lành mạnh về lực lượng lao động không chỉ diễn ra giữa ngành nông nghiệp, công nghiệp mà lan cả sang các ngành nghề khác như kinh tế, giáo dục, văn hóa, ngân hàng, chính trị,…
Sự cạnh tranh không lành mạnh này sẽ mang lại hậu quả gì?
Chi phí phát sinh do chi trả lương thưởng lao động sẽ cộng dồn vào chi phí sản xuất hàng hóa.
Kết quả làm cho hàng hóa đến tay người tiêu dùng với mức giá cao hơn rất nhiều so với giá trị thực của chúng. Mà người tiêu dùng lại chính là phần lớn người lao động.
Nếu bạn nhìn với góc nhìn tổng thể thì bạn sẽ nhận ra bạn sản xuất ra một mặt hàng chỉ với giá 100.000đ nhưng sau khi mặt hàng đó đi một vòng lớn quay về đến tay bạn thì bạn sẽ phải mua với mức giá 1.000.000đ. Mặc dù giá trị hàng hóa và giá trị sức lao động tạo ra sản phẩm đó không hề tăng lên.
Không dừng lại ở đó, còn có rất nhiều vấn đề khác khiến giá hàng hóa thêm tăng cao như chi phí quảng cáo, tiếp thị, bảo hộ, độc quyền, chính sách thuế,… khiến giá cả hàng hóa cao gấp hàng trăm lần giá trị thực của chúng.
Cụ thể, qua nhiều thông tin khác nhau, tôi được biết chi phí quảng cáo, tiếp thị các sản phẩm sữa lên đến 60 - 70%.
Vậy chi phí sản xuất, chi phí nguyên liệu, lương công nhân, chi phí khác sẽ chiếm thêm bao nhiêu phần trăm và giá trị thực còn lại trong chất lượng sữa sẽ đáng giá là bao nhiêu?
Vấn đề tôi trình bày ở trên cũng chỉ là một vấn đề trong số những vấn đề gây ra sự lạm phát.
Theo tôi đó cũng là vấn đề căn bản, gốc rễ và cốt lõi gây ra hiện tượng lạm phát nhưng có lẽ các nhà quản lý trên thế giới đang đứng ở một góc nhìn khác hẳn nên việc điều chỉnh lạm phát họ chỉ ở giá vàng, đô la, tỉ giá ngoại tệ, ngân hàng, chứng khoán, bất động sản,…

Ngay cả những người tiêu dùng - Người lao động cũng đang mải mê kiếm thật nhiều tiền và hiển nhiên việc lạm phát sẽ khiến họ phải chi tiêu rất nhiều tiền.

Vòng quay luân hồi

Sinh lão bệnh tử là một vòng quay ở một đời người. Con người đã nhận biết nhưng thường hay quên lãng và không thật sự rõ biết. Khi còn sống, con người sẽ không nghĩ rằng “Mình sẽ chết”. Thậm chí, ngay cả khi đã chết vẫn có không ít người không chấp nhận “Mình đã chết”. Đó chính là “Dấu vết” để nhận biết thế giới tâm linh, vô hình. Thật ra con người đã không rõ biết “Ngay thời điểm hiện tại đã luôn luôn diễn ra sự sinh lão bệnh tử ngay trong thân xác và tinh thần. Mọi thứ đều đang biến chuyển chưa từng dừng lại trong mỗi người ngay cả lúc sống lẫn lúc chết”. Đó là sự thật. Hơn nữa, vẫn có những đứa bé vừa chào đời đã mắc bệnh hiểm nghèo và chết. Ở tuổi 20 đầy nhiệt huyết vẫn có thể chết vì cơn gió lạnh đầu đông. Tôi cũng có thể chết khi vội vã bước sang đường,… Vậy sinh lão bệnh tử phải chăng luôn hiện hữu? Ý thức rõ thật quy luật sinh lão bệnh tử bạn sẽ nhận ra “Giá trị của sự sống”.
Không chỉ vậy, sinh lão bệnh tử có chứa đựng chìa khóa khai mở sự hiểu biết về vòng quay luân hồi của vạn vật. Chữ tử không chỉ mang hàm nghĩa là “Sự chết” mà còn có nghĩa là “Con”. Và… bạn hãy nhìn xem xác thân vật chất của con người khi về già phải chăng teo tóp, thu nhỏ lại, chiều cao cũng thấp dần. Đôi khi cả chiều cao và cân nặng của người già cũng chỉ bằng đứa trẻ; về tinh thần, sự hiểu biết,… nếu bạn dám nhìn vào sự thật thì dường như trí não người già cũng suy giảm, giới hạn như là một đứa trẻ. Họ sợ sệt, lo lắng, toan tính vụn vặt, tấm lòng cũng không còn rộng mở như khi ở độ tuổi niên thiếu hoặc là khi cường tráng. Nếu bạn bắt gặp những người già không có ý thức nuôi dưỡng tâm hồn, nội tâm thì bạn sẽ nhìn thấy những người cao tuổi già lẩn, mất trí. Bạn đừng vội xót thương cho họ vì nếu không hiểu biết bạn sẽ trở thành họ ở thời điểm tương lai. Sự hiểu biết sẽ giúp bạn bước ra những cảnh đời bi thương, tăm tối. Phải chăng cuộc đời con người là một vòng quay tròn và lẩn quẩn? Con người sau khi “Chui ra vỏ ốc” đứng lên lớn mạnh, hùng dũng bước đi rồi từ từ bé nhỏ trở lại, tan rã và lại đi tìm lấy, chiếm giữ “Một vỏ ốc mới”.
Tôi đã tham khảo được trong kinh sách về một vòng quay luân hồi - Sự luân chuyển lên xuống, qua lại của chúng sinh trong 3 cõi 6 đường, giữa hai thế giới vô hình và hữu hình.
Để đơn giản tôi sẽ trình bày hai vòng quay riêng lẻ nhưng trên thực tế hai vòng luân hồi thuận nghịch đan xen, hòa quyện vào nhau.
Vòng luân hồi thuận: Vũ trụ vốn dĩ gồm hai thành phần - Phần vật chất hữu hình và phần vật chất vô hình. Khi có vật chất sẽ đồng nghĩa với việc có sự sống và không có một Đấng quyền năng nào đủ khả năng tạo ra vật chất. Vật chất là sẵn có trong vũ trụ. Cho đến khi mầm sống đầu tiên theo quan điểm của khoa học ra đời và phát triển. Sự tiến hóa sẽ dẫn đến sự phong phú, đa dạng các dạng sống, chủng loại khác nhau. Loài trên cạn, loài dưới nước, loài ăn động vật, loài ăn thực vật, loài to lớn, loài nhỏ bé, loài nhìn thấy được, loài chỉ nhìn thấy được bằng kính hiển vi, loài không thể nhìn thấy được - Thế giới tâm linh, vô hình,… và chúng luân chuyển lên xuống, qua lại với nhau. Điều đặc biệt là để luân chuyển từ thế giới hữu hình sang thế giới hữu hình có một bước lưu chuyển trung gian ở thế giới vô hình.
Vòng luân hồi nghịch: Đã có khiếm khuyết trong sự tìm tòi, hiểu biết của cá nhân tôi. Lý giải việc luân chuyển qua lại, lên xuống giữa những chủng loài có hệ thần kinh kém phát triển, không nhiều hiểu biết là điều dễ hiểu, không khó để nhận biết. Nhưng đối với chủng loài có hệ thần kinh thông minh như loài người thì thật sự khó luận giải. Sự thông minh, trí tuệ, khả năng phân biệt rạch ròi, tốt xấu, hay dở,… ở loài người là rất cao. Tại sao loài người lại chấp nhận rơi vào những cõi giới, những chủng loài cấp thấp? Tôi rõ biết là không có một Đầng quyền năng nào “Rỗi hơi” làm việc trừng phạt con người ở nơi địa ngục tối tăm. Không có một ai còn nhớ mình đã bị hành hạ, giày vò nơi địa ngục và… không một ai nhớ được những lỗi lầm đã phạm phải ở tiền kiếp mà sửa sai trong kiếp hiện tại. Vậy nên việc trừng phạt của các Đấng quyền năng ở địa ngục là không có giá trị. Thế nên sẽ không có Đấng quyền năng nào đảm nhận việc làm vô ích, vô nghĩa nơi địa ngục. Vạn pháp quy tâm để nhận biết rằng “Tất cả việc làm thiện ác, xấu tốt, khổ não, việc trừng phạt, địa ngục, ngạ quỷ,… chỉ lưu xuất từ trong bản tâm mê lầm, trói buộc trong sự giới hạn hiểu biết ở mỗi người”.
Thật không hợp lý khi khẳng định chắc thật là “Con người giết trâu, mổ heo,… lại phải thay hình đổi dạng nhằm trả món nợ đã vay”. Người giết thịt và người ăn thịt, ai mới thật là người tạo tội? Lại không hẳn là câu hỏi đúng. Tôi giết thịt vì sinh kế cho gia đình, cho những đứa con bé bỏng, đáng yêu. Tôi phải đền tội vì làm việc chân chính để nuôi sống gia đình? Trong khi những người ham thích “Món ngon vật lạ” lại thoát tội. Công lý nằm ở đâu? Tôi lại nhận biết “Khi mang xác thân vật chất, con người cần phải ăn để tồn tại”. Ăn thực vật hay động vật, về bản chất thật không có nhiều sự khác biệt, rất nhiều sinh mạng đã phải chết cho từng chén cơm rau. Phải chăng đạo lý giác ngộ có điều khiếm khuyết?
Tôi nhận ra “Món chay hay món mặn không hẳn là quyết định cõi giới mà tôi sẽ luân chuyển” nhưng câu hỏi “Tại sao con người lại chấp nhận quay về những chủng loài đội lông mang vảy?” vẫn chưa câu trả lời.
Rồi tình cờ tôi nhìn thấy những việc làm, hành động của những người cao tuổi già lẩn mất trí. Họ hoàn toàn không còn sự chọn lựa “Lối đi” cho bản thân. Tôi đã có được lời giải cho vòng quay luân hồi với một nỗi lòng nặng trĩu. Việc già lẩn ở con người vốn là một việc được tích lũy, trải qua nhiều kiếp. Khi đã có chìa khóa khai mở cho việc luân hồi ở 3 cõi 6 đường thì mọi việc trở nên sáng rõ. Vấn đề không phải ở việc ăn mặn hay ăn chay, người giết thịt hay kẻ ăn thịt,… mà là ở việc tham đắm thọ hưởng, sân hận, si mê dẫn đến con người rơi vào  những đường xấu. Không những vậy, con người còn rơi vào nẻo xấu do sự thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh, việc không sống thật ở thời điểm hiện tại, việc sống trong thế giới ảo tưởng, việc không chấp nhận sự thật khi “Mình đã chết”, việc cuồng loạn, níu giữ khi “Mạng sống gần dứt”,… Mọi thứ được tích lũy trong tâm thức phân biệt, dính mắc và sẽ hiển hiện khi đủ duyên.
Khi con người không hiểu biết sống thật ở thời điểm hiện tại,  nếu xảy ra tai nạn hoặc biến cố đột ngột “Con người chết mà không kịp nhận thức rõ điều đó”. Vì ngỡ là còn sống, con người sẽ rong rủi, lang thang. Cho đến khi con người thèm một miếng thịt trâu, một con chim sẻ,… và nếu có một quả trứng, một bào thai tượng hình thì con người sẽ chuyển kiếp.
Những người bạn đang tìm “Bóng dáng” của bản  thân trong những trò chơi game, trong đam mê của những chất kích thích, sự phấn khích của cờ bạc đỏ đen, của thú vui thân xác,… bạn đang không thật sống ở thế giới thật. Vạn nhất gặp phải điều bất hạnh, bạn sẽ lạc lối trong thế giới huyễn hoặc đang cố tạo ra, lang thang mãi trong thế giới ảo khi về lại thế giới vật chất chỉ e trên thân “Mọc đầy lông lá”.
Mọi việc sẽ tích lũy lại, bạn không dễ dàng từ bỏ một thói quen nếu không quả cảm từ bỏ thói quen đó. Chủ bạc sẽ trở thành con bạc; người bán ma tuý,… sẽ sớm trở thành con nghiện; cướp của, giết người rồi thì sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật, lương tâm. Công lý luôn tồn tại, công lý có trong sự hiểu biết của mỗi người.
Những điều tôi trình bày là lẽ thật. Bạn hãy chiêm nghiệm. Thận trọng!
Thật sự vòng quay luân hồi rất mầu nhiệm và công bằng. Luân hồi không đáng sợ như con người lầm tưởng. Con sâu rúc vào kén, hóa nhộng rồi thành bướm. Con sâu không chết đi, con sâu chỉ trở thành con bướm. Nếu nhận biết rõ thật như thế, con sâu sẽ không buồn phiền, khổ não vì con sâu biết rằng “Ngày mai, mình sẽ bay cao và bay xa hơn đến với những chân trời mới”. Chúng sinh 3 cõi 6 đường cũng đều như vậy nhưng điều quan trọng nhất là phải sống thật, an trú trong hiện tại và sống với sự hiểu biết sáng rõ về sự sống cũng như giá trị của tự thân. Một điều quan trọng không kém là phải giữ sự cân bằng, an toàn cho trái đất vì lẽ “Giữ được non xanh lo gì mai này không có củi đốt”.
Nhưng phải chăng không có lối thoát khỏi vòng quay luân hồi? Không. Vòng quay luân hồi vốn tự có lối ra. Tôi đã bước qua lối đó rơi vào luân hồi và cũng sẽ bước qua lối đó để thoát khỏi luân hồi. Nếu bạn nhận thức luân hồi quá khốc liệt, tàn nhẫn, mang xác thân vật chất chỉ khốn cùng, đau khổ thì tôi sẽ chỉ bạn lối ra. Sự tồn tại cái tôi trong bạn đã khiến bạn lạc lối trong 3 cõi. Bạn hãy hành trì buông bỏ cái tôi vốn không thường tại, hiện hữu bởi do sự mê lầm và sống thật trong hiện tại. Khi nhân duyên đủ, xác thân tan rã về tứ đại bạn hãy buông bỏ cái tôi thường tại vốn kết tinh bằng không đại cho tâm hòa vào hư không bao trùm tất cả. Bạn đã thoát khỏi luân hồi. Bạn đừng lo lắng loài người tuyệt diệt vì dù cho toàn nhân loại hành trì đồng thời thoát ra khỏi luân hồi thì sự sống vẫn tồn tại. Bởi lẽ có hai dạng chúng sinh mà bạn không rõ biết luôn tồn tại đảm bảo duy trì sự sống trong vũ trụ. Đó là chúng sinh một tâm có nhiều thân và chúng sinh một thân có nhiều tâm. Hơn nữa, những chủng loài cấp thấp hơn sẽ luân chuyển sang nẻo Người duy trì sự tồn tại của con người.
Bạn hãy chọn lựa con đường bạn đi “Dừng lại hay tiếp tục trôi nổi trong luân hồi”. Nếu muốn bước vào những nẻo tốt ở 6 đường thì bạn hãy sống thật với sự hiểu biết sáng rõ và an trú ở thời điểm hiện tại để thường xuyên tiếp xúc với bản tâm vắng lặng, không phân biệt, dính mắc. Khi có chánh định và biết buông bỏ, dừng lại đúng lúc bạn sẽ tự chủ hoàn toàn trong các nẻo luân hồi. Từ bi hỷ xả là trợ pháp hữu hiệu giúp bạn dũng mãnh, tinh tấn hành bồ tát đạo. Bạn nên tỉnh táo, sáng suốt lựa chọn lối đi cho bản thân vì lẽ “Thân người khó được, chánh pháp khó tìm cầu”. Nếu đã có đủ duyên thì bạn hãy nên trân quý giá trị của sự sống và giá trị con người.
Tâm có thể rỗng không, tịch tịnh. Tâm vốn là hư không. Ý thức phân biệt, dính mắc,… tạo ra cái tôi ở mỗi người. Cái tôi đó không hình dạng, màu sắc, không thể cầm nắm, nếm ngửi. Thể của cái tôi cũng là hư không. Nhưng chúng sinh trong 3 cõi u mê, chấp giữ nên theo nghiệp lăn lên, lộn xuống trong 6 đường vì nghĩ tưởng cái tôi là thật có. Nếu bạn nhận ra đời là bể khổ. Muốn thoát khỏi luân hồi; không muốn trôi nổi, đói khổ trong kiếp ngạ quỷ, không muốn chịu nỗi đau kinh khiếp do việc bị hành hạ ở cõi địa ngục tối tăm, không muốn “mang lông, đội vảy”,… Chấp nhận “Chết là hết” thì bạn hãy hành trì buông bỏ cái tôi. Khi “nhắm mắt lìa đời” hãy tan ra như làn khói nhẹ, như hạt sương mai,… Bạn sẽ được giải thoát hoàn toàn. Bạn hãy sống tùy thuận theo đạo. Dứt trừ tham lam, sân hận, si mê, hoài nghi và kiêu mạn. Lối sống đó sẽ giúp bạn có cuộc sống an lạc, thanh thản, hạnh phúc. Từ bi hỷ xả giúp bạn sớm được giải thoát hoàn toàn. Thật không dễ buông bỏ! Nếu bạn không thật sự quả cảm và mạnh mẽ từ bỏ lối sống thực dụng ích kỷ, xấu xa, đam mê hưởng thụ. Tôi vì bi nguyện của Đức Phật Thích Ca nói lời đúng thật, không hư dối gửi đến nhân loại. Trân trọng!

Hãy xét lại vấn đề “Bạn nên cứu người hay cứu bạn trước?”.