Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Giáo dục - Cội nguồn và thực tại

Nguồn gốc sơ khai của ngành giáo dục là việc con người học hỏi, tìm hiểu tự nhiên, tích lũy những hiểu biết bổ ích trong tự nhiên nhằm có cuộc sống tốt hơn. Việc góp nhặt, tìm tòi tạo thành những kinh nghiệm cho con người, về sau con người truyền dạy trao đổi cùng nhau và tiếp tục học hỏi mọi thứ có trong tự nhiên. Vì học hỏi tự nhiên nên việc làm của con người tùy thuận theo tự nhiên. Việc học hỏi không ngừng và học tất cả những gì con người thấy có lợi cho cuộc sống.
Càng về sau con người tích lũy nhiều hiểu biết, họ đã chia ra nhiều ngành học khác nhau và việc học được gọi là giáo dục. Nhưng khi hiểu biết được nâng cao, con người lại tách rời, không còn gần gũi, tùy thuận tự nhiên như trước. Việc giáo dục chủ yếu ở nhà trường, lớp học,… vì con người lầm lạc nghĩ rằng chỉ học ở trường là đủ dẫn đến việc giáo dục, răn dạy ở nhà ít dần và gần như mất hẳn. Điều này vấp phải một sai lầm tai hại. Việc dạy và học của ngành giáo dục chịu áp lực và sự chi phối của sự phát triển kinh tế, xã hội,… khiến ngành giáo dục chỉ chú trọng đến việc đào tạo nhân tài qua việc nhồi nhét một dung lượng kiến thức khổng lồ, không ngừng tăng lên vào bộ nhớ của thế hệ trẻ.
Thế hệ trẻ lặn ngụp trong khối kiến thức đồ sộ và do không được sự quan tâm của người lớn nên đã không trao dồi, luyện rèn nhân cách đạo đức.
Hơn nữa, chúng mệt mỏi với nhiều môn học quan trọng mà chúng không biết học để làm gì?
Thậm chí ngay cả những người đứng đầu ngành giáo dục cũng quên mất việc dạy những môn học đó cho thế hệ trẻ nhằm mục đích gì?
Đơn cử như môn giáo dục công dân, môn đạo đức những cô cậu học sinh học chúng để làm gì?
Phải chăng học để rèn luyện nhân cách đạo đức làm người?
Hai môn học này có còn giá trị thực tiễn hay chỉ là môn học hình thức?
Vì lẽ những người học sinh không tập và làm theo được. Trong cuộc sống người lớn dạy chúng khác hẳn và thực tế hơn. Người lớn không làm đúng với những điều mà thế hệ trẻ đã được học. Sống phải thực dụng, phải biết cách thu gom danh lợi, tiền tài,… khi cần thiết có thể dùng bất cứ thủ đoạn miễn sao đạt được mục đích cá nhân. Đó là những gì thế hệ trẻ học được ở người lớn, ở ngành văn hóa, giải trí phim ảnh,… Lối sống thực dụng. Thế nên với những đứa trẻ chăm ngoan đến một lúc nào đó chúng sẽ bị mất phương hướng, cảm thấy lạc hậu, chậm tiến hơn bạn bè. Một số đứa trẻ trở nên mất tự tin, nhút nhát, yếu đuối. Số khác nổi loạn đến mức người lớn mất khả năng kiểm soát,…
Bạn đừng cho rằng tôi phô trương, phóng đại quá mức vấn đề. Có chăng là tôi đã lên tiếng quá chậm trễ.
Môn sử học được truyền dạy với mục đích gì?
Ai sẽ nhận trách nhiệm trả lời câu hỏi này?
Kiến thức lịch sử loài người được cập nhật từng năm, ai đủ trí tuệ để nhận biết tất cả?
Thế hệ trẻ cần biết đến thế chiến thứ nhất, thế chiến thứ hai, lịch sử Liên Bang Xô Viết, nền dân chủ Mỹ, sự phát triển của Nhật sau thế chiến thứ hai,… để làm gì?
Phải chăng học sinh học chỉ để biết, để thi tốt nghiệp rồi quên lãng?
Giá trị thực sự của môn sử học phải chăng là…?
Lịch sử loài người được ghi nhận lại để nhân loại nhận biết những sai lầm mà con người đã vấp phải xuyên suốt quá trình phát triển nhằm rút ra những bài học kinh nghiệm, tránh vấp phải những sai lầm tương tự. Lịch sử nhắc cho nhân loại nhớ chiến tranh, thù hận là máu và nước mắt của loài người. Chiến tranh không có giá trị gì đối với sự phát triển, tiến bộ của loài người nhưng nhân loại đã nhầm lẫn chỉ lưu giữ lịch sử với mục đích dạy, học và quên đi.
Vì không nhận biết rõ mục đích của việc lưu giữ lịch sử nên nhân loại đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh mới, nhằm giảm bớt dân số thế giới bằng các cuộc xung đột, tranh chấp, giao tranh, gây hấn giữa các nước trong khu vực và trên thế giới.
Và còn bao nhiêu môn học có trong ngành giáo dục mà nhân loại không rõ biết giá trị thực tiễn?
Phải chăng đã đến lúc ngành giáo dục chú trọng việc rèn luyện tài đức cho thế hệ trẻ?
Xã hội sẽ ra sao nếu thế hệ tương lai chỉ là một lực lượng người tài và rất nhiều thành phần bất hảo,… còn những người có nhân cách đạo đức thì gần như không tồn tại?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét