Lại một kiếp khác, tôi thấy một đồng cỏ hoang vu không một bóng người. Không tin vào mắt mình. Tôi là một con bọ hung. Tôi đang vo tròn những viên phân bò trên đồng cỏ. Tôi làm việc rất chăm chỉ và cẩn thận như thể đó là một công việc cao quý, thiêng liêng.
Quái lạ sao có thể thế được?
Tôi đi tìm nguyên nhân thì bắt gặp tôi có mặt trong một đám đông nhung nhúc.
Ôi! Trời ơi! Một xác người vàng bủng, trương thối. Tôi là một trong vô số những con dòi bọ đang đánh chén thịt người. Tôi cảm nhận mùi xác chết nồng lên trên mũi. Thật tởm lợm!
Nhưng không phải, trong kiếp sống của một con dòi, những con dòi hăm hở ăn cái xác thối. Với chúng đó là một món ăn ngon lành, béo bổ. Những kiếp lâu xa liền kề đó, tôi vẫn là con dòi trong đống phân, trong xác chuột chết, trong những mảng thịt dư thừa của bọn sư tử, chó hoang,...
Lại rơi vào vùng tối đen, tôi thấy đói ghê gớm bụng sôi lên ùng ục, nước dãi chảy đầy quanh mặt. Tôi thấy người ta đang bày tiệc, những mâm đầy thức ăn. Tôi rón rén lần tới. Dường như người ta không chú ý đến tôi. Tôi đánh liều nhấc một cái đùi gà hấp còn nóng hôi hổi, rồi vùng chạy vào trong gốc khuất. Đưa lên mồm. Cốp! Đau buốt cả răng. Xòe tay ra, tôi không thấy đùi gà đâu. Tôi dáo dác đưa mắt tìm kiếm, không rơi rớt ở đâu cả. Nhìn lại, cái đùi gà vẫn nằm nguyên trên bàn.
Quái lạ! Lần này, tôi thận trọng hơn. Tôi lần đến con heo sữa quay. Tôi đói ghê gớm, cúi xuống. Cốp! Hai hàm răng lại đánh vào nhau. Sợ mọi người đuổi theo, tôi bỏ chạy nhưng cũng chẳng ai đuổi theo. Bụng tôi réo mỗi lúc một lớn. Tôi đói dữ dội.
Tôi chợt nhìn thấy một cái bánh ai đánh rơi ven đường, tôi nhặt lên ăn, cũng lại không được. Kinh hoảng, tôi nhận ra mình là con quỷ đói lang thang. Tôi đói lả người và chết ngất bên cạnh chiếc bánh. Trải qua thời gian không biết bao lâu, tôi dần tỉnh, có tiếng chuông chùa từ xa vọng lại.
Tôi tiếp tục đi tìm chân tướng sự việc. Tôi nghe tiếng kêu gào rên siết. Ở Địa ngục, tôi đang bị trói chặt vào một trụ sắt nung đỏ và một hình hài gớm ghiếc đang dùng một cái kềm to cũng được nung đỏ bành miệng tôi ra những viên sắt góc cạnh nóng hừng hực, đỏ lòm được nhét vào miệng. Tôi giãy dụa gào khóc xin tha. Tôi nghe tiếng thịt cháy xèo xèo, rát bỏng. Tôi nhìn thấy từng viên sắt đỏ trôi chảy trong cơ thể, tôi chết ngất. Lại sống, lại chịu hình phạt. Nhiều kiếp sau tôi vẫn ở Địa ngục chịu nhiều hình phạt thống khổ khác.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét