Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Cánh cửa vào Địa Ngục

Nhớ lại kiếp lâu xa. Khi Phật còn tại thế. Lúc ấy, tôi là con muỗi thường bay quanh Phật, nghe thuyết pháp. Ở bên cạnh Phật, tôi rất an ổn, ánh sáng phát ra từ thân Phật vàng rực rỡ nhưng lại rất ấm áp và êm dịu. Có khi tôi đậu bên vai trái, có khi ở vai phải, có lúc đậu trên tai trái, có lúc đậu trên tai phải.
Tôi là con muỗi, thi thoảng tôi vẫn hút máu Người. Cứ thế cho đến hôm, Phật thuyết về năm tội vô gián gồm giết cha, giết mẹ, giết A la hán, phá hòa hiệp Tăng, làm thân Phật chảy máu. Chúng sinh nào phạm một trong năm tội trên sẽ bị đọa vào Địa ngục vô gián chịu các sự hành hạ khổ bức, không lúc nào dừng nghỉ.
Do nhân duyên nghe thời pháp đó, những kiếp về sau tôi bị rơi vào Địa ngục đến hàng ngàn kiếp.
Sau khi đạt đóa vô ưu, tôi đã quán sát nguyên do làm thân muỗi.
Tôi nhận ra trong rất nhiều kiếp trước đó. Khi Phật còn hành hạnh Bồ tát, tôi đã từng là con của Người. Lúc tôi còn là một đứa trẻ, Bồ tát đã cho tôi cho một người bà la môn xấu xa, ác độc. Bỏ mặc tôi kêu gào, than khóc Người vẫn bình thản bước đi. Vì mối hận đó tôi đã nguyện “Nếu có kiếp sau sẽ theo Bồ tát mà báo thù”. Đến khi khôn lớn tôi hiểu rõ và nhận ra lỗi lầm nhưng đã không còn kịp để hóa giải lời thệ nguyện.
Lời nguyền đó chứa đầy sự hận thù căm tức ghi sâu trong tàng thức, không dễ hóa giải.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét