Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Ở bài viết Không Mở Miệng, Người Bảo “Đồ Câm” tôi đã trình bày một góc nhìn hiện tượng về những con người dường như ôm giữ lý tưởng biết yêu người, ước mong về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả để rồi họ trở thành thành phần được gọi là không yêu nước - Những kẻ phản bội dân tộc, phản bội đất nước mà xã hội đang tạm thừa nhận, đồng thuận lời tuyên án mang danh nghĩa Tòa án công lý của hiến pháp, pháp luật Việt Nam. Và… họ đã phải trả giá bằng một cái giá mà một thành phần người nào đó cho rằng đảm bảo sự đúng đắn, cần thiết,…
Nhưng nếu chỉ xét riêng một thái cực của giới trí thức tạm gọi không thức thời nơi xã hội Việt Nam hiện tại thì tôi khó tránh khỏi điều thiếu xót, chủ quan, phiến diện. Thế nên tôi lại xét đến một thái cực khác của giới trí thức Việt Nam . Do thái cực khác này có vài điểm đặc trưng sai biệt với thành phần trí thức được xã hội Việt Nam hiện tại mặc định là những kẻ phản bội nên tôi tạm gọi đây là thành phần trí thức thức thời - Trí sĩ yêu nước.
Họ là ai?
Đây là một thành phần đông đảo của đất nước Việt Nam đương thời. Thật đáng mừng là giới trí thức Việt Nam nhiều đến vậy. Tiêu biểu cho giới Trí sĩ yêu nước Việt Nam đáng kể đến là các vị dân biểu, các vị đại biểu quốc hội, giới lãnh đạo, các nhà quản lý xã hội Việt Nam,…
Trước hết, tôi sẽ xét đến các vị dân biểu, đại biểu quốc hội.
Họ có phải là giới học nhiều, hiểu rộng; là thành phần trí thức đáng tự hào của dân tộc Việt Nam hay không?
Và… phải chăng họ chính là những tấm gương tiêu biểu, điển hình của tình yêu dân tộc, tình yêu đất nước - Trí sĩ yêu nước?
Hay họ chỉ đơn giản là giới trí sĩ thức thời, biết cúi lòn để sống mập thân, tốt tướng, phì gia, để thụ hưởng danh lợi cùng địa vị…?
Họ là những trí thức được người người thừa nhận và tôn trọng; Người Việt Nam nói chung đã kính cẩn mời họ ngồi vào những chiếc ghế nơi quốc hội nhà nước Việt Nam . Thế nên nếu bảo họ là thành phần ngu dốt, tri thức kém cỏi, sự hiểu biết nông cạn,… là điều không thể được. Vì lẽ đó họ chính thật là giới trí thức nhiều hiểu biết của dân tộc Việt Nam . Họ đại diện cho người dân trên mọi miền đất nước, được sự tin yêu, trọng dụng, nể vì; là tiếng nói của người dân cho một đất nước của dân, do dân và vì dân thì hẳn họ là những trí sĩ yêu nước hàng đầu của đất nước Việt Nam.
Phải chăng mọi người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội Việt Nam đã tin cậy, giao vận mạng đất nước, giá trị con người Việt Nam, sự phát triển, tiến bộ xã hội cho họ?
Họ thật đáng để được mọi người tung hô, tán dương, khen thưởng…! Họ đáng được người dân gom góp phần giá trị thặng dư mà người lao động lao nhọc, cần mẫn tạo ra và được quy đổi thành cái gọi là thuế, là tiền quản lý rồi trả lương cho những người góp công xây dựng, phát triển đất nước. Họ xứng đáng nhận lấy phần công sức xây dựng xã hội, con người và đất nước Việt Nam với một niềm tự hào cùng lòng tự trọng…
Và … họ, những trí sĩ yêu nước Việt Nam đã làm được gì để đền trả sự tin yêu, niềm kỳ vọng của người dân trên mọi miền đất nước Việt Nam ?
Quốc hội Việt Nam được đánh giá là một tổ chức lãnh đạo hàng đầu đất nước có tính thụ động bậc nhất. Tính thụ động của một người thường là biểu hiện của sự tiêu cực, biếng lười, ăn không ngồi rồi của con người đó.
Vậy các vị đại biểu, các vị dân biểu đã làm gì trong những buổi họp, hội liên hoàn nơi quốc hội?
Và… giá trị của những buổi họp là gì?
Sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về để được điểm danh, ghi nhớ và hàng tháng sẽ được kết toán, cộng dồn để tính số lương và bổng lộc được nhận chăng?
Những vị đại biểu quốc hội, những vị dân biểu đáng kính đã góp phần công sức gì cho định hướng xây dựng và phát triển đất nước, xã hội Việt Nam ?
Sự tiến bộ của ngành giáo dục, sự phát triển vượt bậc của khoa học, sự ổn định của xã hội, sự kín kẽ của hệ thống chính trị, sự hài hòa của ngành kinh tế, dịch vụ, sĩ nông công thương,… chăng?
Dường như họ không có một tiếng nói nào có giá trị thiết thực, có trọng lượng đúng mực, đáng kể cho định hướng phát triển đất nước, xã hội, con người Việt Nam trong kỷ nguyên được nhân loại (nói riêng) đã ra sức phô trương, điểm tô, thêu dệt là Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng và Hiện Đại hay với tôi chỉ đơn giản là Kỷ Nguyên Con Người Sống Trong Sự Hiểu Biết, Yêu Thương Chân Thành.
Vậy sự hiện diện, giá trị tồn tại của quốc hội, của các vị đại biểu, dân biểu là gì?
Để tiêu tốn một lượng tiền khổng lồ mà người dân đóng thuế hàng năm cũng như là các khoản vay từ nước ngoài, cộng đồng quốc tế chăng?
Và … với một giá trị không rõ ràng gần như là không có giá trị, sự hiện diện vô ích, xa xỉ cho mục tiêu xây dựng, phát triển đất nước.
Có phải việc tồn tại gần như vô nghĩa đã góp phần làm tiêu tốn, thâm thủng nguồn nợ công nơi ngân sách của đất nước (Tôi không nói là ngân sách của nhà nước) chăng?
Với sự cồng kềnh, kém hiệu quả của hệ thống quản lý cùng sự mất giá trị của giới trí thức trong định hướng xây dựng, phát triển đất nước thì có lẽ khủng hoảng nợ công Châu Âu sẽ sớm đến Việt Nam vào một thời gian không xa.
Khi đó, ai sẽ gánh trả những khoảng nợ khổng lồ mà người Việt Nam (nói riêng) đã vay?
Các nhà quản lý, giới lãnh đại, những vị đại biểu quốc hội, các ngài dân biểu, những trí sĩ yêu nước chăng?
…
Tại sao tôi nói người Việt Nam (nói riêng) mà không là người Việt Nam ?
Vì lẽ chỉ có một số ít người đã vay và tùy tiện sử dụng, chi tiêu các khoản vay mà không thông qua người dân cũng như các thành phần, tầng lớp xã hội khác cùng được biết dù rằng chính thành phần lực lượng lao động này đã phải “gồng gánh” chi trả các khoản vay nước ngoài hết đời này sang đời khác. Thế nên dùng cụm từ người Việt Nam sẽ là có lỗi với người dân Việt và điều đó sẽ đánh mất đi lòng tự trọng còn sót lại trong tôi.
Tại sao sao tôi dùng cụm từ ngân sách của đất nước mà không là ngân sách nhà nước?
Bởi lẽ tôi không mong các nhà quản lý xã hội sử dụng tiền ngân sách quốc gia như tiền của cá nhân, tiền của gia đình. Vì lẽ đó tôi cảm thấy và nhận thức rằng nên dùng cụm từ ngân sách của đất nước sẽ hợp lẽ hơn. Và tôi cũng mong rằng điều này sẽ khiến các nhà quản lý xã hội (nói chung - Phạm vi thế giới) sẽ ý thức, tự trọng khi sử dụng tiền của người dân đúng mực. Điều này sẽ góp phần hạn chế, ngăn chặn hiện trạng tham nhũng tràn lan, việc khủng hoảng nợ công rộng khắp trên quy mô thế giới.
…
Quả thật, ăn không ngồi rồi hưởng lương cao dù rằng lòng không sinh hổ thẹn nhưng khó tránh khỏi miệng đời dị nghị, dèm pha; Lại mang tiếng tiêu cực, thụ động, biếng lười.
Thế là giải pháp đôi khi ném một khối đá tảng xuống mặt hồ đang yên ả được lựa chọn. Vì là thành phần trí thức, nhiều hiểu biết nên họ đã tư duy, do dự, suy tính rất nhiều trước khi cất lên một tiếng nói, đưa ra một đề xuất cho có lệ, có lẽ chỉ nhằm vào mục đích cho người biết rằng “Ta còn sống” vì thế Ta còn lãnh lương.
Có lẽ vậy nên lời nói đã được chắt chiu, gạn lọc tránh chạm đến những vấn đề nhạy cảm của xã hội, tránh gây ra xung đột với giới chính trị và các vấn đề thời cuộc nóng bỏng như tranh chấp biển Đông, mua sắm vũ khí, chạy đua vũ trang,… Những vấn đề cấp thiết của xã hội, những vấn đề vì quyền lợi người dân thường sẽ dẫn đến sự va chạm không đáng có với thành phần lãnh đạo, giới chính trị. Và… khi đó thì nguy cơ “mất ghế” sẽ được tính đến; việc bị trù dập, xa lánh; rồi quyền lợi, danh dự, địa vị xã hội cá nhân được nâng lên quan điểm gia đình, dòng tộc khiến lòng người trí sĩ yêu nước, đại diện cho sự tinh khôn của dân tộc thêm rối bời, lo lắng, nghĩ suy.
Người không vì mình trời tru, đất diệt. Thế là đành thôi phải biết sống yêu mình; Còn yêu người - đó là chuyện của xã hội, chuyện của người Ta chẳng cần lo kẻo phí hoài tâm trí, công sức…
Phải chăng đó là giá trị của sự học, của ngành giáo dục ngày nay?
Học để khôn ngoan, gian xảo. Học để biếng lười, để sống ích kỷ, để tư duy thu hoạch phần hơn, phần lợi về mình; Còn thiên hạ, xã hội, người lao động,… thì sống chết mặc bây. Học để biết sợ những điều mà từ lâu con người đã tự trói buộc, mặc định là đáng sợ, là nguy hiểm cho bản thân rồi trốn tránh, lòn cúi khi cần thiết; Sống sót là điều cần thiết, là điều quan trọng cho cá nhân và dòng tộc.
Còn lòng tự trọng ư? Nó là gì? Nó không là gì cả, nó không đáng để ta giữ gìn. Từ xưa đến nay và lịch sử chẳng từng đánh dấu những cái chết bi thảm cho những kẻ ôm giữ lòng tự trọng. Ta chẳng làm kẻ dại sống chết vì lòng tự trọng rẻ tiền, mạt hạng.
…
Tôi viết ra những điều này với lòng tự hào, niềm kiêu hãnh khi dám nói ra những điều mà sự hiểu biết, tư duy, nhận thức nhân loại chưa dám đối mặt chăng?
Có đáng để tự hào khi nhìn thấy và chỉ ra vết nhơ, sự bại hoại, suy đồi, sút kém về giá trị của ngành giáo dục, nền tảng của tri thức nhân loại bằng vào tiếng kêu cứu tuyệt vọng, rã rời mà không thể cứu vãn thời cuộc, cục diện xã hội không?
Đây có phải chăng chỉ là sự đi xuống, tụt giảm giá trị của riêng ngành giáo dục ở đất nước Việt Nam ?
Không. Đó là giá trị lệch lạc của sự học ở con người và ngành giáo dục trên phạm vi thế giới. Và chính sai lầm nơi giá trị của sự hiểu biết nhân loại đã khiến cục diện xã hội thế giới lâm vào tình trạng rối ren, bấn loạn, hỗn độn,…
Người Việt Nam cũng chỉ là một con thiêu thân trong vô số con thiêu thân trên thế giới đang lao vào lửa mà thôi. Vì lẽ đó tôi viết những bài viết không chỉ vì người Việt Nam mà tôi viết vì nhân loại.
Giá trị của sự học và ngành giáo dục đang xây dựng, định hướng, tạo ra thế hệ những con người không có còn lòng tự trọng thì xã hội loài người sẽ đi về đâu?
Định hướng Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng và Hiện Đại không bao giờ, không thể được dựng xây bởi những con người đánh mất lòng tự trọng, hèn kém và bạc nhược. Vì lẽ đó tôi mong rằng những nhà quản lý xã hội thế giới, những tri thức hàng đầu nhân loại hãy thiết thực hơn khi đánh giá định hướng của sự phát triển con người trong bối cảnh xã hội hiện tại.
Đừng quá phô trương, lạc quan, che đậy hay tô hồng,.. thực tại khiến con người mãi sống trong sự ảo vọng rồi từng bước hủy hoại sự tồn vong nhân loại - Khi giá trị con người không còn nữa, lòng tự trọng của con người bị đánh mất hoàn toàn. Lòng tự trọng ở con người đó là giá trị phần người của con người. Đó là dấu vết còn lại để nhận biết, phân biệt giữa con người và loài vật. Hãy nên nhớ lấy điều đó!
(Còn tiếp)

Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!
Trả lờiXóa