Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Lạm bàn về biểu tượng lá cờ

Lá cờ chỉ đơn giản là một biểu tượng mà một số người chọn ra để biểu trưng cho đất nước, cho dân tộc. Nhưng sự thật là là cờ không nhiều giá trị cho bản sắc dân tộc, đất nước. Biểu tượng đó chỉ do sự chủ quan của một số người có quyền lực áp đặt và gia cố bằng niềm tự hào, sự ảo tưởng yêu nước và vô hình chung máu con người đã đổ ra cống hiến cho quyền lực, tham vọng của kẻ khác.
Vì thế màu sắc, hình ảnh của lá cờ là tùy thời, tùy quan niệm của thành phần nắm trong tay quyền lực, sức ảnh hưởng…. Vì lẽ đó màu cờ không chỉ là đỏ, là vàng mà còn có trắng xanh vàng đen và hình ảnh thì cũng đa dạng chứ không chỉ đơn thuần là 1 ngôi sao, 3 đường kẽ, 1 dấu thập, vầng trăng non, một mớ những vì sao,…
Màu cờ có sự đổi thay nên giá trị của lá cờ không thể hơn sắc đỏ thường hằng trong máu của con người. Vì bởi sắc đỏ luôn có trong máu con người ít nhiều gì cũng thể hiện lòng sắc son, sự thủy chung; sắc đỏ của máu không thường đổi thay như màu cờ và lòng dạ con người.
Và quan trọng hơn máu của con người là biểu trưng của sự sống chứ không mang bản chất vô tri của biểu tượng lá cờ. Dùng sự sống đánh đổi cho một vật thể chết và cho rằng cống hiến cho lý tưởng, cho vinh quang, cho sự trường tồn, tự hào dân tộc hay cho lòng người khác vốn đa đoan, muôn lối thì đâu thể khẳng định đó là việc làm đúng mực, hợp lẽ của một con người có sự hiểu biết khách quan, tổng thể,…
Thực ra hình ảnh lá cờ không gây nên tội huống hồ là hình ảnh lá cờ 3 sọc một thời tung bay trên đất nước Việt Nam. Hình ảnh lá cờ vàng 3 sọc đỏ cũng không là vết nhơ của lịch sử dân tộc Việt Nam bởi lẽ đó cũng là thời vàng son ngắn ngủi của một chế độ và cũng đã có không ít người Việt đã cống hiến máu xương, mạng sống cho lá cờ đó. Bỏ cả mạng sống để tranh đấu thì không hẳn những người Việt từng ngã xuống đã sai.
Hãy nhìn lại vấn đề lá cờ một cách khách quan, trung thực, thẳng thắn hơn. Nó không là sự đúng sai mà chỉ là sự sai khác về tư tưởng. Hai hay nhiều luồng tư tưởng sai biệt hoặc đối lập dù rằng có chung nhận định “Đó là lòng yêu nước” và con người đã đấu tranh sống chết vì lý tưởng chung có vẻ tích cực trên.
Và sau cùng “Kẻ thắng đã làm vua” khi đứng trên muôn vạn xác thây người chết. Có những người là bạn, là đồng chí; có những người được gọi là kẻ thù, là thành phần phản động, kẻ phản bội đã chết đớn đau và dường như vô nghĩa.
Vì sao?
Vì phần đông những xác người nằm xuống là người Việt; người Việt đã bắn giết lẫn nhau để phục vụ cái lý tưởng “Lòng yêu nước, yêu dân tộc, yêu đồng bào”. Rồi mai đây người Việt lại tiếp tục giết hại lẫn nhau để phục vụ cho cái lý tưởng gọi là “Vì màu cờ, sắc áo” đó.
Đặt trường hợp lá cờ 3 sọc vàng đã thắng thì những người cống hiến cho sắc cờ đỏ sao vàng sẽ là thành phần nổi loạn, lực lượng phản động xấu xa, tàn ác,… Điều đó không có gì sai với thực tế cũng như bản chất con người trong thời loạn - Giết người để sống còn. Thế đấy đó chỉ là một trò chơi mà quy luật cuộc chơi tựa như chiếc đồng hồ cát.
Trò chơi đồng hồ cát dùng để đo thời gian nhưng cát đã được thay bằng máu xương, mạng sống của con người. Và… khi con người chưa khách quan, tổng thể, đúng mực nhìn nhận thì trò chơi vẫn còn đang tiếp tục trên phạm vi thế giới.
Máu thịt con người sẽ vẫn không ngừng đổ xuống cho niềm tin, lý tưởng và những con người với sự hiểu biết chủ quan, phiến diện, cực đoan sẽ tiếp tục hủy hoại mạng sống của mình và đồng loại vì một điều chung nhất - lòng yêu nước, yêu dân tộc mà khác biệt lập trường, quan điểm, định hướng xây dựng.
Có vẻ chiếc đồng hồ cát ở đất nước Việt Namđang có phần máu xương bên trên dần cạn và nếu không đủ hiểu biết để sửa sai thì đồng hồ cát sẽ được đảo cực để tắm máu người Việt thêm lần nữa.
Và… với ai khác bạn ngụy biện lá cờ đỏ sao vàng đã đúng khi đánh đuổi Pháp, Mỹ để cứu nước thì được nhưng với tôi thì lời bào chữa đó vô nghĩa, không có nhiều giá trị.
Có thể trước đây khi sự hiểu biết tôi còn nông cạn, chủ quan, phiến diện trói vào sự giáo dục 1 chiều thì tôi sẽ tin vào điều đó. Nhưng hiện tại tôi đang nhìn cuộc sống bằng sự khách quan, tổng thể, bằng sự hiểu biết sáng rõ, đúng mực thì sự việc đã khác.
Vì sao?
Phàm việc gì cũng có sự đúng sai, cũng có cái giá của nó.
Cái giá của cái mà người đời gọi là lòng yêu nước, tự hào dân tộc là bao nhiêu máu xương của đồng bào người Việt bỏ ra?
Và hiện tại người Việt đã, đang và sẽ được gì?
Độc lập, tự do, hạnh phúc ư?
Xã hội Việt Nam phải chăng đã có được điều đó hay ngày càng bị gò bó, trói buộc, giam hãm, chèn ép nặng nề hơn?
Hãy khách quan nhìn nhận! Hàng loạt chế tài, án phạt, quy chế,… đang trói chặt mỗi con người Việt Nam và chúng không ngừng được bổ sung và nâng cao mức phạt và quy ra tiền.
Tất cả đều được quy đổi bằng tiền; ai là người được lợi, được hưởng từ những số tiền đóng phạt?
Người dân ư? Có thật không?
Nếu không thật thì những số tiền phạt khủng và khiếp đó đã đi đâu, về đâu?
Đừng nói với tôi là xây dựng đất nước vì đó cũng chỉ là lời gian trá, lừa mị. Thuế, thuế, … rất nhiều thứ thuế; giảm mức thu thuế này thì đã bọc hậu thêm nhiều loại hình thuế khác.
Hàng năm số tiền thuế thu được là bao nhiêu và đã đi đâu, về đâu? Tại sao người dân không được biết?
Nếu sử dụng nguồn thuế - ngân sách quốc gia đúng mực thì hẳn là số tiền nợ quốc tế mà người dân phải gồng gánh trả hết đời này sang đời khác đã không ngừng tăng lên vượt mức qua từng năm và không có một tín hiệu nào khả quan cho thấy người Việt sẽ trả dứt nợ.
Lẽ nào người Việt sẽ luôn là con nợ, là nô lệ ngàn năm.
Cuộc đời kẻ nô lệ có tự do, có độc lập, có hạnh phúc không?
Có, một chút thôi nếu ta đừng mở to mắt ra nhìn thẳng vào cuộc sống; Hãy khép mắt mà bước đi và chẳng cần biết ngày mai sẽ về đâu?
Khi đó bạn sẽ có một chút tự do, độc lập và hạnh phúc. Ừ, một chút thôi nên lòng ta cũng bồi hồi, xót xa.
Thế đấy, xã hội ngày nay đầy dẫy tệ nạn bài bạc, số đề, ma túy, mại dâm, đâm thuê chém mướn,… Những người sống lương thiện cứ nom nớp lo sợ khi bước đi trên đường sau những buổi tan ca mệt nhoài.
Bối cảnh xã hội này có khác gì thời được gọi là ngụy quân, ngụy quyền, tốt đẹp hơn hay xấu xa, tệ hại hơn?
Đập phá những cái được gọi là cũ, là sai; rồi xây dựng, đổi mới bằng rất nhiều công sức, tiền của để tạo ra một xã hội không khác gì cái trước đó hoặc tệ hại hơn.
Việc làm này có đúng, có ý nghĩa không?
Ai đó, hãy trả lời đi!
Đấu tranh giành lấy đất nước, giải phóng người dân khỏi ách áp bức, bóc lột của giặc ngoại xâm Pháp, Mỹ. Nghe thật hay, thật lý tưởng nhưng là lời thật hay chỉ là sự dối lừa, gian trá.
Thế còn những năm tháng đói nghèo, khốn khổ triền miên của những năm 70, 80 thì sao?
Những cuộc thanh trừng giai cấp tư sản - tiểu tư sản cứng nhắc, man rợ đã khiến Bác Hồ bật khóc thì sao? Và hàng loạt những sai lầm khiến người dân khốn khổ, bần cùng trước đây và bây giờ thì sao?
Khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng, sự mất giá trị gần như toàn diện của ngành giáo dục, uy tín chính đảng tụt giảm không phanh, sự đoàn kết dân tộc rời rã, lối sống thực dụng, ích kỷ ngự trị trong lòng mọi thành phần, tầng lớp xã hội,…
Xóa đói, giảm nghèo trên giấy, căn bệnh chạy đua thành tích tồn tại, phát triển trong mọi ngành, mọi giới,… tranh giành quyền lực, bất tài nhưng vẫn dùng mọi cách để giữ ghế và ngoi lên,… thì sao?
Ô hay! Đất nước Việt Nam rồi sẽ về đâu khi những chiếc bánh vẽ được chìa ra cho mọi người dân và lời động viên “Hãy lót lòng rồi thì sẽ no”. Nhưng ăn bánh vẽ mãi làm sao no lòng cho đặng?
Khi sự hiểu biết con người nâng lên, họ đã, đang và sẽ nhận ra “Tất cả là sự dối lừa”; họ còn im lặng vì lối sống thực dụng, ích kỷ đang chiếm dụng nội tâm. Nhưng khi sự dối lừa với vô vàn bánh vẽ và lối sống thực dụng, ích kỷ không đủ để mỗi người an ổn, bình yên,… tất cả sẽ đấu tranh, lên tiếng đòi quyền sống, đòi sự công bằng.
Vì sao giới chính trị, kinh tế lại là thành phần ăn trên, ngồi trước, làm thì ít hưởng thì nhiều?Tại sao lương công chức 3 cọc, 3 đồng mà phần lớn những nhà quản lý đều nhà cao, cửa rộng, ruộng đất cò bay gãy cánh?
Vì sao và vì sao?
Có bao giờ các nhà quản lý, điều hành đất nước nhận ra những câu hỏi vì sao? Có thể có nhưng một chút thôi và không đáng để bận tâm chăng?
Vì đó là chuyện của người ở lại, người kế nhiệm còn ta phải hưởng thụ đặc quyền, đặc lợi ngay trong nhiệm kỳ quyền lực của mình.
Mai này nếu có người nhận ra ta dối lừa, gian trá thì đã là chuyện quá khứ, chuyện đã qua rồi và ta đã “hạ cánh” an toàn.
Hơn nữa, nếu truy nguyên gốc thì lỗi thuộc về cơ chế, thời đại. Ô hay! Ta ngây ngô làm một người vô tội, hồn nhiên sống.
Pháp Mỹ đô hộ, đàn áp, bóc lột người Việt, có không?
Có, ai mà không vì lợi ích của mình nhưng hãy có chừng mực thì tất cả đều sống tốt.
Hãy nhìn lại sau lưng, nhìn lại quá khứ, nhìn các nước khác tồn tại bạn sẽ nhận ra bản chất của cuộc sống. Hong Kong, Ma Cau, Nhật Bản, Hàn Quốc, Triều Tiên,…
Họ đã từng một thời bị đô hộ, bị quản thúc và hãy xem chính quốc đã bóc lột đất nước họ như thế nào?
Nếu không giành lấy chủ quyền đất nước thì phải chăng ta đã phát triển vượt bậc, đã vươn xa hơn. Nhưng đó chỉ là giả thuyết ngu ngơ, nông nổi.
Tại sao tôi lại đặt ra một giả thuyết vụng về và không thật?
Vì bởi định hướng xây dựng, phát triển đất nước Việt Nam đang đi lẩn quẩn, vô định, thật sự không biết sẽ đi đâu, về đâu với vô vàn điều không thật.
Và… một thoáng vu vơ tôi đã đặt ra một giả thuyết rối lòng người. Đừng trách tôi gây rối vì với cách hành xử của bạn khó tránh khỏi lòng người phân vân tự hỏi “Giá như…?”.
Tôi không hẳn là kẻ hai lòng nhưng cũng đặt vấn đề để gạn lọc những dối lừa, nông nổi nơi sự hiểu biết con người. Nói chỉ là nói chứ tôi đâu mơ mộng gì một đất nước Việt Nam văn minh, hiện đại hơn ngay thời điểm hiện tại; còn vận động, lôi kéo mọi người đập phá tất cả để rồi gây dựng lại thì tôi khác gì “Kẻ cắp ý tưởng vụng về”. Nói để biết rồi quên và sửa sai.
Chê trách cách người hành xử, áp bức, bóc lột người Việt Namđể rồi lấy máu xương dân tộc giành lấy chủ quyền đất nước. Sau cuộc chém giết người Việt đã bị thương tích nặng nề, lê những bước chân khập khiễng, xiêu vẹo, dần khỏe lại, dựa vào người đứng lên. Rồi cho phép người đến bóc lột sức lao động người dân và cùng người ngoài đè nén bóc lột sức dân với chiêu bài “Tự do - dân chủ - độc lập”.
Có đúng thế không?
Sau một vòng quay ta chấp nhận cùng người bóc lột, áp bức dân ta chứ không chấp nhận người Việt khác cùng người đàn áp dân ta. Vậy ta vì dân ta hay vì ta?
Những lập luận này đã sai chỗ nào, xin mọi người hãy cho tôi biết! Nếu biết rằng sai thì tôi sẽ sửa sai và lời xin lỗi chân thành tôi sẽ gửi đến người.
Đừng tự lừa mình, dối người. Tôi đã không muốn bươi móc chuyện ngày qua nhưng tôi đã chán ngán nghe những lời dối lừa, trơ trẽn; những cái bánh vẽ đã không khiến tôi no lòng và tôi nghe niềm đau của người dân, người lao động cần mẫn nuôi sống dân tộc Việt Nam.
Một chút thôi tôi muốn vì họ mà lên tiếng. Điều tôi cần không là sự đấu tranh, là bạo loạn lật đổ chính quyền tôi chỉ cần 1 sự sửa sai kịp thời và đúng mực.
Những điều tôi nói có sai không?
Nếu sai trái thì hãy quản thúc tôi để tôi không gây nhiễu loạn lòng người. Nhưng mà thôi quản thúc để làm gì chỉ tốn cơm ăn, áo mặc, chiếm dụng một khoảng đất. Vậy nếu tự cho rằng tôi là kẻ gây rối, tên phá hoại thì hãy ban cho tôi một đặc ân - một giấc ngủ sâu mãi mãi sẽ chấm dứt những lời nói đảo điên của một kẻ dại khờ.
Những trang blog mà tôi lập ra chỉ là hiện tượng của vấn đề, bản chất của vấn đề là ở nơi tôi. Thế nên đóng cửa những trang blog thì tôi sẽ mở ra những trang blog mới. Vì lẽ đó giải quyết ở hiện tượng sẽ không chấm dứt được vấn đề. Và nếu tùy tiện đóng những trang blog của tôi chỉ e tôi phản kháng vượt mức thì “khi ngọc nát, đá cũng sẽ tan” và không hẳn tôi là đá nhưng tôi chấp nhận sẽ nát (nếu cần). Hơn nữa, tôi không muốn phải “bới lông tìm vết” mãi vì xấu mặt người cũng chẳng đẹp mặt tôi.
Tôi muốn dừng lại và việc đối mặt là điều tôi cần. Chấp nhận sự ra đời của bộ sách Sự Hiểu Biết Làm Thay Đổi Nhận Thức, Giá Trị Con Người và sửa sai những sai lầm then chốt là yêu cầu mà tôi đưa ra để rồi tôi rời khỏi cuộc chơi.

Tôi sẽ tôn trọng luật chơi khi người có lòng tự trọng.

1 nhận xét:

  1. Tất cả xương máu của dân chỉ đắp thang danh vọng cho đám làm chính trị mà thôi. Lật đổ ông vua này chỉ để lập nên ông vua khác. Tháo gông cùm này chỉ để tròng vào cái gông cùm khác. Chỉ khi nào dân trí nâng cao, mỗi người dân tự là ông chủ của tư duy thì chế độ cai trị sẽ chấm dứt, mọi gông xiềng sẽ tự biến mất...
    "Suy cho cùng mỗi cuộc chiến tranh
    Dù ai thắng, nhân dân đều bại"

    Trả lờiXóa