Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Tập đoàn tài chính bảo hiểm, kẻ rèn dao, tên sát nhân giấu mặt

Tôi mua tương lai cho mình và bán tương lai của dân tộc
- Lời xin lỗi muộn -
Đây là cuộc phỏng vấn của người bạn tôi với Mix-tơ Y (Mr Y). Mr Y là người đàn ông lịch lãm, thành đạt trạc tuổi ngũ tuần (50 tuổi). Ông Y có một cô vợ trẻ đẹp chỉ vừa 25 tuổi - Mrs X.
- Ông Y, xin ông vui lòng cho tôi cùng mọi người được biết bí quyết nào ông “cưa đổ” và cưới được cô X về làm vợ. Miss X nổi tiếng là người xinh đẹp nhất vùng, có rất nhiều thanh niên trai tráng trong vùng vây quanh, tán tỉnh…
- Có gì khó đâu. Chỉ cần có rất nhiều tiền là đủ còn bọn thanh niên thì chỉ được giỏi khua mồm thôi. Thời buổi này không tiền thì đừng nói chuyện yêu đương. Anh đây cưa đổ biết bao cô gái nhưng có cô nào mà không đến với anh vì tiền… Thấy cô X xinh đẹp nên anh cưới về làm vợ, sinh con. Thời buổi này chồng phải hơn vợ ít nhất 1 con giáp, khi đó người đàn ông thành đạt rồi thì mới đủ tiêu chuẩn cưới vợ, giữ vợ,… cô em à.
- Ông Y, cám ơn sự trao đổi rất thẳng thắn, rất sốc của ông. Dù rằng tôi cũng không hoàn toàn tán đồng những gì ông nói,… Ông có phần xem nhẹ phẩm giá người phụ nữ. Ông đã gần 50 tuổi, lại đi làm suốt. Nếu ông cho rằng Mrs X đến với ông chỉ vì tiền thì không khéo những khi ông đi làm khó tránh khỏi Mrs X hai lòng, có tình nhân bên ngoài… Xin lỗi vì đã chạm đến vấn đề riêng tư nhưng ý tôi muốn hỏi là làm cách nào để ông giữ Mrs X một lòng, một dạ với ông?
- Tôi thách vợ tôi dám léng phéng với đàn ông bên ngoài. Tại cô không biết chứ gia đình bên đó một tay tôi lo, chu cấp đầy đủ, dư dả hàng tháng. Tôi đã mua bảo hiểm cá nhân với số tiền đủ để trói vợ tôi cả nhiều đời, cô ta là người thừa kế hợp pháp nếu không phản bội tôi. Nếu cô ấy không giữ mình thì ly dị, tôi kiếm cô gái trẻ đẹp khác. Còn ly dị với tôi thì đừng nói việc chia tài sản khi cưới nhau  thì chúng tôi đã có những điều khoản ràng buộc trong hợp đồng hôn nhân được ký kết…
- Ông Y, cám ơn ông. Hình như hôm nay ông hơi quá chén. Khi nói về tình yêu ông có phần quá khích,…
- Cô à, gì mà quá khích. Thời buổi này không có tiền đừng nói chuyện tình yêu. Thời buổi này phải có nhiều tiền mới sống tốt, mới khỏe mạnh được,… cô biết không?
Tôi lại biết đến một gia đình khác có 4 nhân khẩu và hiện tại cả 4 người trong gia đình này đều đã mua bảo hiểm cá nhân cả. Tổng số tiền mà gia đình này bỏ ra mua bảo hiểm ngót nghét cả tỷ đồng. Gia đình này đã bỏ tiền ra mua tương lai cho cả bản thân họ và con cái. Có gói bảo hiểm đã hoàn mãn, có những gói bảo hiểm còn đang được đóng góp hàng năm. Đơn cử trường hợp đứa con nhỏ 6 tuổi của gia đình này mua gói bảo hiểm hơn 200 triệu và sau 18 năm sẽ được nhận lại số tiền hơn 500 triệu đồng. Thoạt nghe, nếu vội đánh giá thì bạn sẽ cảm thấy thật tốt, an toàn cho cuộc sống của con cái và cả cha mẹ nhưng thật ra việc mua tương lai cho gia đình này thật không nhiều lợi ích. Và … hệ lụy của việc mua tương lai cho bản thân là việc bán cả tương lai dân tộc.
Xét lại việc không nhiều lợi ích của việc mua bảo hiểm tương lai cho gia đình. Bạn hãy xét xem sau 18 năm với tình hình trượt giá, lạm phát kinh tế như hiện nay thì 200 triệu hiện tại sẽ tương đương 500 triệu đồng ở tương lai thậm chí là giá trị còn thấp hơn rất nhiều lần. Thế nên có thể nói đây là kênh đầu tư không hiệu quả. Để rõ hơn vấn đề tôi sẽ trình bày một trường hợp tương quan. Giá vàng hiện tại (năm 2013) là 4,6 triệu/chỉ và cách đây 10 năm (năm 2003) thì giá vàng dao động ở mức 460 ngàn đồng. Giả sử nếu việc lạm phát kinh tế giữ nguyên cho đến năm 2023 thì tin rằng giá vàng sẽ vượt mức giá 46 triệu đồng/chỉ rất nhiều lần. Với đà khủng hoảng kinh tế và lạm phát như hiện nay và nếu con người không có giải pháp khả thi, hiệu quả thoát ra vòng xoáy thực dụng thì tin rằng sẽ có sự phá vỡ các hình thái xã hội đang tồn tại vì thế giá vàng cũng như tình hình vật giá sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát, dự đoán của con người. Thế nên, nếu quy đổi thành vàng thì với khoản đóng bảo hiểm 200 triệu thì 10 năm sau trượt giá đã là 2 tỷ đồng, 20 năm sau đã là 20 tỷ đồng. Một mức lũy tiến thật kinh khiếp. Nếu bất cẩn ta sẽ tính toán 10 năm thì lũy tiến lạm phát gấp 10 lần, 20 năm lũy tiến lạm phát gấp 20 lần nhưng thực tế là sau 20 năm thì lũy tiến lạm phát đến 100 lần. Nếu theo phép tính không hẳn là hoang tưởng như trên thì bạn đã bán đắt giá trị hiện tại để mua một giá trị nhỏ ở tương lai.
Một hệ lụy khác của việc mua gói tương lai giá trị thấp là tình cảm của con người bị đồng tiền hóa. Tình yêu giữa vợ chồng được gắn kết bằng tiền, ba mẹ, con cái chỉ còn là nghĩa vụ, trách nhiệm, tình người trở nên xa lạ trong lòng của mỗi con người.
Thật hoang đường chăng?
Vài mươi năm về trước khi người VN chưa biết đến 2 từ bảo hiểm thì mối quan hệ giữa người với người gần gũi, tối lửa, tắt đèn có nhau. Còn bây giờ giới hạn của kín cổng, cao tường, tiền bạc, tài sản,… con người dường như cách xa nhau. Ngày trước người thân, người quen ốm đau, đói khổ thì con người dễ sẻ chia, chăm sóc lẫn nhau.
Giờ thì ba mẹ, ông bà có tiền bảo hiểm, tiền hưu trí,… tiền của dồi dào hơn cả của con cháu thì con cháu có thể chăm sóc bằng cách nào?
Người có tiền đa phần xem thường người khác thì thử hỏi con cháu làm sao có thể dưỡng nuôi chân thành. Gần gũi thì mang tiếng vì tiền, xa lánh thì chịu lời bất hiếu… Người nhiều tiền, lớn tuổi, lại kèm tính ích kỷ, gia trưởng,… thì con cháu lòn cúi, một dạ, hai vâng thì khó có thể nói là yêu thương chân thật.
Con người khi không có sự gắn kết bằng tình người mà chỉ nương gá với nhau bằng trách nhiệm, bổn phận,…
Khi trách nhiệm, bổn phận,… không còn nữa thì con người với con người còn lại gì?
Tôi đang vẽ ra viễn cảnh của 100 năm, 1000 năm sau chăng?
Khi đó con người có khác loài vật và sau đó con người sẽ học lại cách làm người chăng?
Nguồn tiền mà tập đoàn tài chính bảo hiểm thu gom được sẽ đi về đâu và nguồn tiền trong xã hội sẽ vận hành, luân chuyển như thế nào?
Đó là vấn đề mà người mua bảo hiểm mua gói tương lai giá trị thấp cho gia đình và bán tương lai dân tộc ở mức giá trị cao.
Số tiền có trong hệ thống ngân hàng ở các nước có nguồn gốc từ đâu?
Ngoài số tiền thu hút vốn nhàn rỗi trong dân còn có các khoản vay nước ngoài, các khoản vay nước ngoài có nguồn gốc từ các tập đoàn bảo hiểm tài chính. Đây là khoản tiền không hề nhỏ. Đơn cử số tiền 75,7 tỷ USD nguồn vốn vay nước ngoài và nguồn 10 tỷ USD của kiều bào Việt Nam ở nước ngoài gửi về trong năm 2012 sẽ chui tọt vào trong hệ thống ngân hàng. Sau đó, số tiền trên sẽ được cho người dân vay ăn chênh lệch lãi suất, là việc cộng dồn giá trị thặng dư ảo vào sản phẩm hàng hóa gây ra hiện tượng lạm phát tiền, suy thoái kinh tế.
Số tiền 75,7 tỷ đồng là nguồn tiền được vay lại các quỹ tiền tệ quốc tế, là con nợ của các tập đoàn bảo hiểm tài chính. Được biết các khoản vay nước ngoài có mức lãi suất từ 2% - 10%/năm. Trung bình là khoảng 2,1%/năm. Với khoản vay 75,7 tỷ USD với lãi suất 2,1%/năm được đưa vào hệ thống ngân hàng và cho người dân vay lại với mức lãi suất 14,4% /năm (Mức lãi suất hiện tại. Đã từng có thời điểm mức lãi suất lên đến 21,6%/năm).
Ai đã hưởng lợi phần chênh lệch này?
Quả thật với khoản chênh lệch này thì con người không cần làm gì cũng đã sống rất tốt, mặc tình hưởng thụ. Vậy mà… cộng thêm cả phần thuế, các khoản thu không ngừng tăng hàng năm mà nợ nước ngoài vẫn ngày càng nâng lên, nợ công cũng tăng vọt vì có một sự thật là những năm gần đây nước ta luôn bội chi ngân sách.
Việc ngăn chặn lạm phát kinh tế, trượt giá, trả nợ nước ngoài,… luôn được lạc quan báo cáo rằng còn trong khả năng giải quyết nhưng chỉ thấy năm sau cao hơn năm trước và không hề thấy dấu hiệu nào cho thấy tính khả thi của việc trả nợ nước ngoài.
Ai đã chiếm dụng phần chênh lệch lãi suất giữa 2,1% và 14,4 - 21,6%?
Việc sử dụng khoản chênh lệch đó có hiệu quả không?
Người đã tính toán thì không thể trách tôi tính toán, tôi đã tính toán thì nhiều cái tôi… tôi … tôi … theo sau tính toán. Tôi là người vay trực tiếp khoản vay lãi suất 20%/năm dùng vào việc chăn nuôi, khi tạo ra sản phẩm tôi sẽ cộng dồn 20% lãi suất ngân hàng vào sản phẩm. Có lẽ khoản chênh lệch được hưởng từ 2,1% - 21,6% là khoản công sức, trí tuệ bỏ ra,… người đã tính toán tôi không thể không tính toán, vậy tôi cộng dồn 20% công sức, trí tuệ và trong giá thành sản phẩm. Người có hưởng lương sống thế thì tôi phải cộng thêm phí sinh hoạt 30%/năm vào giá thành sản phẩm, cộng thêm phần thuế và các khoản đóng góp vào giá thành sản phẩm… cộng thêm phần lối sống thực dụng vào. Giá bán của sản phẩm tôi làm ra đã gấp hơn 2 lần  giá trị thật của chúng. Giá thành 100% thì giá bán phải trên 200%, giá bán tính tại nơi sản xuất.
Tôi thứ 2 - thương lái thu mua, mọi người ai cũng tính toán, tôi dại gì làm không công, hơn 100% giá trị phát sinh cộng vào giá bán sản phẩm. Sản phẩm đến chợ, siêu thị đã mang giá trị trên 300%. Người bán hàng cũng chẳng dại thế nên 100% giá trị ảo được cộng dồn vào. Người tiêu dùng sẽ mua sản phẩm với giá bán 400 - 500% giá trị thật.
Vì chúng ta tính toán nên sẽ không một ai không tính toán và những người đứng ở thành phần ăn trên ngồi trước sẽ ít chịu tác động của việc lạm phát giá trị ảo trong sản phẩm hàng hóa hơn những người lao động trực tiếp, những người nông dân, công nhân, người tiêu dùng ít tiền,…
Với mức trượt giá, lạm phát hiện tại thì gần như người mua các gói bảo hiểm sẽ gửi tiền mua tương lai không lãi suất nếu không muốn nói là phần lãi suất âm. Tiền đến tay các tập đoàn bảo hiểm tài chính, con nợ của người mua bảo hiểm thì phần lãi suất sẽ được nâng lên 5 - 6%/năm để cho các nước cũng như hệ thống ngân hàng vay lại…. Qua quá trình xào nấu, vòng vèo thì từ 0% giá trị thặng dư ảo của người mua bảo hiểm cũng là người tiêu dùng thì tiền được quy đổi thành sản phẩm hàng hóa cộng dồn 300 - 400% giá trị thặng dư ảo. Đây là nguyên nhân của lạm phát tiền và giá trị sản phẩm. Không sửa sai ở gốc khó mong lạm phát kinh tế giảm thấp.
Không chỉ vậy đây chỉ là lạm phát sơ khởi, lạm phát vòng thứ nhất. Qua năm sau, lạm phát sẽ tăng sinh thành lạm phát cộng dồn. Tuy nhiên không hẳn cộng dồn bằng toán cộng mà lũy tiến bằng toán nhân. Cụ thể, giả như đáo hạn nợ nước ngoài mà không có khoản tiền nhàn rỗi đủ chi trả thì vay nóng 10% để đáo hạn. Lại có 10% cộng dồn vào giá trị thặng dư ảo tại nguồn. Đáo hạn xong, vay số tiền lớn hơn.
Ở chuỗi chu chuyển tiền hạ tầng cũng bị tình trạng như ở thượng tầng, vay tiền nóng đáo hạn rồi lại vay nâng lên, chỉ có một lượng nhỏ tiền được đưa vào đầu tư cho sản xuất nhưng sẽ gánh toàn bộ phần lạm phát xã hội phát sinh.
Sản phẩm hàng hóa đến tay người tiêu dùng mỗi ngày mỗi tăng mạnh ngoài khả năng kiểm soát của các nhà quản lý. Người lao động nghèo khốn quẫn, oán thán…
Bình ổn giá mặt hàng tiêu dùng là giải pháp được đặt ra, tăng lương,…
Đáng tiếc là việc bình ổn giá đầu ra mà không bình ổn giá đầu vào trong đó có cả phần lạm phát vốn vay,… Tăng lương trong khi nền kinh tế tăng trưởng chậm, việc sử dụng vốn vay không hiệu quả, tham nhũng gia tăng,…
Lấy tiền ở đâu ra để bổ khuyết vốn ngân sách đối ứng?
Tăng thuế, tăng các khoản đóng góp, án phạt,…
Ai gánh lấy các khoản bội chi này nếu không phải là người tiêu dùng?
Rốt cuộc quanh đi, quẩn lại thì người tiêu dùng, người lao động lãnh đủ. Khi người lao động, người tiêu dùng chưa có sự hiểu biết sáng rõ, chưa cùng đường thì xã hội còn tạm gọi là ổn, gồng mình chịu.
Nhưng khi người lao động, người tiêu dùng rõ biết, quay lưng, ngoảnh mặt với ngành kinh tế, nhà quản lý thì xã hội sẽ về đâu?
Bởi lẽ cùng đường rồi, chết thì cùng chết chứ có đâu bắt mình em chịu.
Em là ai?
Em là người lao động nghèo, là người tiêu dùng đó thôi. Bình ổn giá đầu ra, giá đầu vào để mặc tình thị trường mà nhất là thị trường nước ngoài thao túng,… Nâng lương cho em nhưng lại buộc em phải vắt cạn sức lao động để đóng thuế nuôi toàn bộ hệ thống quản lý cồng kềnh mà việc vận hành không hẳn hiệu quả, không hẳn là vì em.
Người ta gửi vào ngân hàng với suất 8%/năm và tôi vay trở lại với lãi suất 14,4%/năm. Người tiêu dùng sẽ chịu toàn bộ phần giá trị thặng dư lạm phát được cộng vào giá bán sản phẩm hàng hóa (trên 200%). Hiện nay, chúng ta đang bỏ công sức, trí tuệ ra làm thuê cho các tập đoàn tài chính, tập đoàn bảo hiểm, làm thuê trên mảnh đất của chính mình. Thêm nữa, các nhà quản lý cho phép các nhà đầu tư nước ngoài sở hữu 40 -50 % vốn kinh doanh của hệ thống ngân hàng trong nước là đồng nghĩa với việc ta sẽ trả trực tiếp giá trị sản phẩm hàng hóa cho các nhà đầu tư nước ngoài.
Thị trường chứng khoán cũng thế, là một kênh đầu tư của lòng tham. Con người cố gom một khoản tiền lớn, có một lượng tiền không nhỏ có chứa đựng sự phi nghĩa, gian trá,… được đưa vào hệ thống tài chính. Và những người có lòng tham đó chờ đợi vận may. Họ rong chơi hưởng thụ và mong rằng số tiền của họ sẽ lớn lên sau vài đêm. Họ tàn ác đến mức họ không nhận ra họ đang dùng tiền bóc lột người lao động. Trong bối cảnh kinh tế khủng hoảng, với nguồn vốn được quy động theo kiểu cha chung không ai khóc, những ông chủ, những cổ đông lớn lũng đoạn thị trường những nhà đầu tư non trẻ, những nhà đầu tư sống bằng lòng tham chết tức tưởi,… Tiền mất, tật mang.
Công ty mẹ, công ty con phá sản nhưng những ông chủ lớn, những cổ đông lớn đã hạ cánh an toàn. Có một số không nhỏ bị gãy cánh vì một khoản tiền lớn vay ngân hàng, một khoản lớn khác vướng vào bất động sản bị đóng băng. Nhưng dẫu sao cây to gãy ngọn thì hãy còn gốc… Thật đoạn trường.
Tóm lại, sàn chứng khoán, bất động sản là kênh đầu tư không dễ chơi ở thời điểm hiện tại. Nếu lao vào kênh đầu tư này thì phải thật tỉnh táo và sáng suốt.
Kênh ngân hàng xem ra cũng không còn béo bở. Cũng như kênh bảo hiểm, kênh ngân hàng cũng đang là kênh chịu đựng rủi ro.
Vì sao?
Vì những người tham gia đầu tư cả hai kênh này đều là những người cầm dao ở lưỡi. Nếu phạm chút sai lầm thì sẽ đứt tay ngay lập tức. Dù rằng người đầu tư vào hai kênh này là chủ nợ nhưng lại chỉ cầm một mảnh giấy làm bằng. Nếu khủng hoảng kinh tế tiếp tục lún sâu, hệ thống ngân hàng chết cứng như là chuỗi ngân hàng của Mỹ do nợ xấu chồng chất, mất khả năng thanh khoản,… Tập đoàn bảo hiểm tài chính mất khả năng thu hồi vốn và tuyên bố phá sản. Các nhà đầu tư mua bảo hiểm sẽ mất trắng khoản tiền đóng góp vì chẳng thể tìm ra được người chịu trách nhiệm chi trả chỉ thấy những văn phòng đại diện, công ty đại diện tan hoang vì cơn cuồng nộ của số đông. Cũng giống như việc giật hụi thôi mà.
Ta mua tương lai của mình, bán tương lai dân tộc. Ta mất trắng, ta chỉ có thể khóc thương cho mình, ta chỉ có thể nguyền rủa sự tham lam, ngu ngốc của chính ta. Sẽ không có ai khóc thương ta vì ta là kẻ phản bội dân tộc (dù rằng ta không biết, ta cũng bị gạt) và vì họ đang lao đao chống chọi trong cuộc sống đầy lo toan và ngờ vực.
Những kênh đầu tư ngon ăn đều sắp chết cả rồi chỉ còn lại vàng thôi. 10 năm từ 460 ngàn đồng/chỉ đã nhảy vọt 4,6 triệu đồng/chỉ. Cái gì cũng có thể mạo hiểm chứ riêng vàng hẳn sẽ an toàn hơn. Vàng có giá trị quốc tế.
Nếu tôi có số tiền lớn lúc đầu năm 2012 (Đây là số tiền nhàn rỗi) tôi sẽ mua vàng khi giá vàng xuống thấp. Giả như tôi mua được 100 cây vàng rồi tôi đem gửi ngân hàng, đợi cho giá vàng lên gần đến đỉnh điểm (Vấn đề  này chịu khó quan sát, đánh giá thì dễ thôi mà, tôi đâu cần đến mức giá cao nhất), tôi bán vàng lấy tiền mặt. Vàng lên cao rồi thì hẳn có lúc cũng hạ nhiệt. Thấp xuống, thấp xuống,… gần đụng đáy rồi. Mua vàng thôi. Từ 100 cây vàng trước đó tôi sẽ mua 120 cây vàng… trò chơi thật thú vị, tôi chẳng mất gì mà còn được tiền lãi suất vàng hàng tháng dư ăn, dư mặc. Tiền nhàn rỗi mà nếu kheo khéo ra vào hợp lý thì đến cuối năm 2012 tôi đã có gần 200 cây vàng.
Cũng lại như vậy mua USD gửi ngân hàng cũng là kênh đầu tư không tệ. Tin rằng khi các nhà đầu tư chuyển sang hướng kinh doanh này trong bối cảnh tình hình khủng hoảng kinh tế thế giới kéo dài, lan rộng thì nền kinh tế các nước tự chết, không thể cứu. Có lẽ kinh đầu tư vàng sẽ thú vị hơn.
Nhưng điều quan trọng nhất thì bạn phải dùng tiền nhàn rỗi bởi lẽ nếu dùng tiền vay ngân hàng thì bạn phải có thế chấp đủ lớn và nếu không khéo thì lãi suất ngân hàng sẽ bóp chết bạn.
Nếu các nhà đầu tư đều chuyển hướng vào kênh đầu tư vàng thì nền kinh tế sẽ “ngủm củ tỏi” ngay lập tức. Nếu bạn là nhà đầu tư, nhà kinh tế thật sự thì bạn sẽ tự biết mình nên làm gì? Chuyện của thiên hạ mà.
Tập đoàn bảo hiểm tài chính là kẻ rèn dao và những người mua bảo hiểm là người cung ứng tiền của, tài vật rèn con dao đó. Hiện tại, con dao đó được dùng để xẻ thịt người lao động trực tiếp tạo ra sản phẩm vật chất, người tiêu dùng,… Chơi dao thì sẽ có ngày đứt tay. Bạn nên cẩn trọng!

Lời Xin Lỗi Muộn

Không biết tại sao mà bài viết này lại trùng vào đúng ngày mùng 1 tết. Mùng 1 tết tôi xin gửi đến bạn lời xin lỗi vì đã nêu ra những mặt trái của việc phát triển kinh tế thiếu bền vững, thiếu định hướng có phần muộn màng. Tôi xin lỗi vì đã để khoảng cách giàu nghèo giữa các thành phần, tầng lớp xã hội rất lớn mà không kịp mở lời góp ý điều chỉnh dẫn đến xã hội ngày càng rối ren, xáo trộn và lòng người bấn loạn, bất an. Tôi xin lỗi vì đã để những người học cao, hiểu rộng hơn dùng sự hiểu biết để bòn rút, bóc lột sức lao động, giá trị thặng dư sản phẩm của người lao động nghèo, những người ít hiểu biết hơn, những người đã sản xuất gần như là toàn bộ sản phẩm hàng hóa cho xã hội, cho đất nước. Tôi xin lỗi vì đã mặc cảm thân phận “thấp cổ, bé miệng” mà không dám nói những lời nói chân thật, cất tiếng nói công bằng cho người lao động nghèo. Tôi thật sự xin lỗi vì không thể giúp được gì cho bạn. Tôi cũng xin lỗi vì để việc tranh chấp biển Đông kéo dài làm tổn hại mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước Việt - Trung. Tôi đau lòng khi nhìn những cảnh đời bất hạnh, những người già neo đơn, những nạn nhân chất độc màu da cam. Đáng tiếc! Tôi chỉ có thể nhìn với một nỗi lòng nặng trĩu mà không thể giúp họ dù chỉ là một nụ cười trên khuôn mặt héo hắt. Tôi rất xin lỗi. Với những sai lầm khác nữa về định hướng giáo dục, về việc phát triển kinh tế, về việc thanh thiếu niên hư hỏng ngày càng nhiều hơn,… tôi thành thật xin lỗi và sẽ cố góp ý xây dựng xã hội tốt hơn ở ngày mai.
Lời chúc tết an vui tôi xin gửi đến cho tất cả.
Có thể những bài viết của tôi đã vạch ra những lỗ hỗng đáng sợ cho nền kinh tế cũng như là cho xã hội Việt Nam. Nếu có người nhận ra và vận dụng thì tin rằng nền kinh tế VN chết chắc nhưng thà rằng tôi chỉ ra những lỗ hỗng chết người để các nhà quản lý sớm có những giải pháp hợp lý, hữu hiệu khắc phục còn hơn là để những nhà đầu tư tinh mắt vụ lợi bòn rút nguyên khí quốc gia…
Và trên cả là tôi mong rằng các nhà quản lý xã hội đừng vì thiếu tư duy quản lý và việc bị trói sự hiểu biết vào thành phần, tầng lớp xã hội cũng như góc tư duy, tầm nhìn hạn hẹp, chủ quan mà nhấn chìm cuộc sống người dân, người lao động,… làm đất nước VN lâm vào rối loạn, hỗn độn triền miên.
Mua lại tương lai dân tộc đó là việc làm quan trọng bậc nhất nhằm làm giảm việc lạm phát tiền, trượt giá sản phẩm hàng hóa, khủng hoảng kinh tế,… Đây là việc trước mắt và tiếp theo là hướng con người trong mọi thành phần, tầng lớp xã hội có tư duy, nhận thức sống nhân văn hơn mà nhất là những người thuộc tầng lớp “ăn trên ngồi trước”, rèn luyện lại nhân cách đạo đức làm người, lấy sự yêu thương chân thành, đùm bọc sẻ chia khó khăn cùng nhau làm nền tảng. Và … còn rất nhiều việc phải làm, phải sửa sai.
Tôi mong rằng tầm nhìn của tôi thiển cận chỉ thấy 1 chẳng thấy 2, chỉ thấy 10 năm chẳng thấy được 20, 100 năm như góc nhìn xa, trông rộng của các nhà quản lý.
Dù rằng những điều tôi trình bày là đúng hay sai thì tôi cũng gửi lời xin lỗi thật lòng đến bạn cùng tất cả mọi người. Bởi lẽ ngay cả khi những lời tôi nói đều đúng thì thật ra tôi cũng đã sai rất nhiều.
Xin lỗi và cám ơn các bạn!

Hệ thống ngân hàng, người hùng hay tội đồ?

L.A, 9 giờ 45 phút, ngày 4 tháng 2 năm 2013, hôm nay tôi sẽ viết bài về hệ thống ngân hàng.
Dù vậy tôi cũng không biết là phải bắt đầu từ đâu?
Quả thật là không thể tùy tiện xét nét về công hay tội của một người huống hồ là nói việc đúng sai của cả một hệ thống tài chính ngân hàng ở trong nước hay nói rộng ra ngoài phạm vi thế giới. Nói về luật thì tôi lại không đủ tư cách pháp nhân để làm người phán quyết.
Nói về lợi khi chỉ ra sai lầm của người thì tôi cũng không được gì?
Nói về lý thì tôi vẫn có quyền lạm bàn lúc “trà dư, tửu hậu”,… À, mà nếu tôi không đủ tư cách pháp nhân thì nói theo kiểu không có tư cách pháp nhân, thiếu đạo, trái đức. Nếu nói vì bạn mà viết thì bạn nghe nhàm nên sẽ chán.
Thế nên, tôi sẽ vì sự ngẫu hứng bốc đồng, vì chim thiên nga cuồng loạn khi giãy chết mà viết vậy. Nhưng tôi cũng đánh giá sai mất rồi, tôi đen đúa, xấu xí thế này không thể so với chim thiên nga được có lẽ chỉ là con quạ đen giãy chết thôi.
Hiện nay, hệ thống ngân hàng đã tạo thành chuỗi hệ thống ngân hàng với vô số loại hình phong phú, đa dạng. Không chỉ là vô số thương hiệu ngân hàng khác nhau với các chủng loại nhà nước, liên doanh, tư nhân, các quỹ tính dụng,… và có cả chủ hụi, con hụi,… Trước đây, việc chơi hụi được coi như là bất hợp pháp bởi do nhà quản lý muốn bảo hộ cơ chế độc quyền hay nói khác hơn là tính độc tài hệ thống tài chính ngân hàng. Nhưng hệ thống ngân hàng lúc sơ khai thật không đủ khả năng phân phối giá trị thặng dư cho tất cả những thành phần xã hội cần vốn, người dân nghèo, ít đất khó mong chạm đến số vốn cần vay.
Vì lẽ đó mà việc chơi hụi vẫn được âm thầm duy trì, dù việc chơi hụi là bất hợp pháp, trái với pháp luật. Hơn nữa, việc tham gia trong hệ thống tiền tệ thật sự mang lại nhiều nguồn lợi lớn nên chủ hụi, con hụi vẫn cố gắng duy trì và làm chui việc chơi hụi. Do vậy việc chơi hụi đã tạo ra ít nhiều tiêu cực giật hụi, trốn nợ, mướn xã hội đen vào cuộc đòi quyền lợi, đòi nợ,…
Thêm nữa, việc giao dịch ngoài hệ thống tài chính của nhà nước khiến nhà quản lý thất thu một khoản giá trị thặng dư không nhỏ. Trên thực tế là số tiền luân chuyển trong trò chơi hụi là rất lớn. Thế là nhà nước buộc phải thừa nhận hệ thống huy động vốn chui này và hụi tạm xem như không còn chui nữa. Trước mắt thì việc thu phí từ việc chơi hụi còn hạn chế nhưng tin rằng khi ổn định thế cuộc thì các nhà quản lý sẽ tính toán phí cho ra ngô, ra khoai. Việc này cũng đúng thôi, sự công bằng mà chủ nghĩa thực dụng đang ngự trị trong xã hội loài người có mấy ai làm không công.
Việc chơi hụi cũng giành giựt thị phần giá trị thặng dư xã hội quyết liệt với hệ thống ngân hàng chính quy cũng giống như là số đề giành tiền của từ xổ số kiến thiết vậy.
Chơi kiểu quýt làm mà cam chịu ý lộn cam hưởng thì ai không đau?
Dẹp xổ số kiến thiết là hết số đề thôi. Nhưng xổ số kiến thiết lại cũng là một con gà đẻ trứng vàng. Mỗi ngày có đến 2 đến 3 loại vé số xuất xưởng, 10.000đ/tờ vé số. Mỗi tỉnh phát hành 1.000.000 tờ vé số/ngày nên số tiền thu về là 10 tỷ đồng. Mỗi ngày có không dưới 2, 3 tỉnh thành phát hành vé số thì số tiền vài ngàn tỷ được lưu chuyển qua hệ thống vé số. Giả sử ngày nào cũng có người trúng 10 tờ độc đắc 6 số thì cũng chỉ có không đến 20 tỷ phải chi trả cho người chơi vé số. Nhưng trên thực tế là lâu lâu mới có người trúng độc đắc 6 số vậy số tiền mấy chục tỷ đó đã đi đâu và về đâu. Có lẽ chỉ có ít % không lớn được chi trả cho những người lê đôi chân đi bán dạo, những người tham gia trong hệ thống phát hành xổ số kiến thiết,…
Số tiền khổng lồ còn lại đã đi về đâu?
Có lẽ số tiền đó khó có thể đi vào những kênh xây dựng đầu tư hiệu quả, hàng ngày có hàng chục, hàng trăm đến hàng ngàn tỷ đồng,… đi về đâu mà người dân không hề biết?
Thua keo này bày keo khác ngày hôm sau người dân vẫn mua số và số tiền họ mất có đến hàng chục tỷ đồng/ngày vậy thì hàng tháng, hàng năm số tiền đó sẽ là bao nhiêu?
Người dân bán sức lao động mỗi ngày rồi mua sự rủi may, việc đầu tư không hiệu quả cũng góp phần vào gia tăng lạm phát. Vé số đã tăng giá từ 500đ/tờ đến 10.000 đ/tờ thì mất bao nhiêu năm?
Đó là gì nếu không phải là kết quả của lạm phát. Cho đến thời điểm hiện tại bạn có nhận biết rõ giá trị của xổ số kiến thiết là gì không?
Giải quyết công ăn việc làm cho một số lượng người, tin rằng dẹp bỏ ngành xổ số kiến thiết cũng không có người nào thất nghiệp chết cả. Nếu cùng đường thì ra đứng đường cũng sống được kia mà.
Giá trị của ngành vé số gần như chỉ nhằm vào việc luân chuyển một lượng tiền cục bộ, chia chác và làm biến mất số tiền công sức của người lao động, khiến người lao động sống với niềm tin mong manh, chán chê rồi con người sẽ thử vận may nơi số đề và rồi nhà cửa, gia đình tan hoang, không còn nữa,… và niềm tin về sự sáng suốt của các nhà quản lý theo đó của tan thành sương khói,…
Nếu gắng gượng cho rằng không hẳn là phát hành 1.000.000 tờ vé số thì cũng chỉ bán được 70% <=> với 7 tỷ đồng nhưng đây cũng không là số tiền nhỏ dù có chi tiêu cho các khoản đầu vào thì số tiền còn lại cũng “đè chết” người ngay. Còn nếu cho rằng chỉ có 20 - 30% số vé được bán nên việc xổ số kiến thiết không mang lại lợi nhuận khủng mà tôi đã trình bày, chỉ duy trì cố gắng không phải bù lỗ như cách mà ngành điện lực, ngành nước, ngành dầu khí,… than vãn, khóc lóc kể khổ thì … thì …
À, mà kinh doanh kém hiệu quả đến mức chỉ bán được có 30% sản phẩm làm ra, số sản phẩm còn lại đốt bỏ gây ô nhiễm môi trường, hiệu ứng nhà kính, biến đổi khí hậu,… thì duy trì mảng kinh doanh đó làm gì?
Tuyên bố phá sản, dẹp đi có hơn không?
Vậy mà các nhà quản lý vẫn chưa từng có ý định dẹp bỏ ngành xổ số kiến thiết bởi lẽ họ đang nghĩ rằng “Họ là người làm chủ cuộc chơi “lừa người, lợi mình” nhưng trò chơi đã không còn khách quan thế nên đã trở thành “lừa người, hại mình”, con người khi đánh mất niềm tin thì chỉ là đồ bỏ đi, sẽ không có ai cần đến nữa”.
Chỉ vì cái lợi trước mắt các nhà quản lý đã không xét kỹ vấn đề lợi hại, được mất của trò xổ số kiến thiết. Có lẽ họ nghĩ đơn giản hơn - Chơi trò đập chén cơm mình cho bể chén cơm người thì cũng đói cả đám thôi thì nhẫn nhịn một chút. Đành rằng số đề chơi qua mặt các nhà quản lý nhưng cứ từ từ rồi cũng có cách tận thu. Số đề được xem là hại dân, hại nước. Hại nước là do có một số tiền khủng lưu thông mà nhà nước không đánh được thuế, nhưng hại dân thì mới thật ghê gớm, tôi vẩn vơ lạc về các tỉnh miền nam, miền bắc để biết rằng có những nơi nhà nhà, người người đánh số đề, mạnh mẹ mẹ đánh, mạnh con con đánh, vợ chồng cùng đánh số đề dô ta… và có rất nhiều cảnh tan nhà, nát cửa.
Số đề phá hoại gia cang của người nghèo lẫn kẻ giàu từ thành thị đến nông thôn và dân đen là nạn nhân của số đề chỉ có nước mắt lưng tròng nhìn về quá khứ đẹp đẽ, và tương lai chỉ còn là viễn cảnh xám xịt, tối đen,… trộm cắp, giựt dọc,… tiến đến cướp, trấn lột, vướng và đường dây buôn bán ma túy, buôn người - Đói ăn vụng, túng làm càn mà.
Bọn dân đen kém đến tệ, các nhà quản lý dù rằng không thu được gián tiếp số tiền “mượn đường” chơi số đề qua kênh xổ số kiến thiết nhưng thi thoảng nghe dân tình oán thán thì một đợt ra quân là sẽ thu được số tiền khủng, gom cả mồi chài,…
Tiền của nhà quản lý thì cũng thuộc nhà quản lý có mất đi đâu, chỉ tội cho dân đen chết đen như than.
Gom đủ tiền thả người, người được thả ra tiếp tục “ngựa quen đường cũ” - đây là giai đoạn vỗ béo, mập mạp, béo tốt thì đến ngày giờ “vắt sữa”. Cứ thế … lại thả ra, cứ thế … cứ thế…
Ôi chao! Sao giống liên minh mèo và chuột gớm? Bạn nghĩ sao? Nếu xã hội không có tệ nạn xã hội, không cướp giựt, đâm thuê, chém mướn, mại dâm,… thì lực lượng an ninh, công an có còn tồn tại không? Xã hội an ổn, hài hòa, thái bình thì có đất sống cho các nhà quản lý xã hội không?
Có lẽ họ phải về vườn cuốc đất cả thôi. Thế nên không thể không dung dưỡng cho người xấu tồn tại vì người xấu có thì kẻ tốt có, tội phạm không, anh hùng không. Lẽ nào vì lẽ đó mà việc giáo dục nhân cách con người trở nên là thứ cấp, là không cần thiết,…
Tôi cố hướng con người về sống tùy thuận theo đạo là sai lầm lớn nhất của tư duy sống của tự thân chăng?
Thuở bé tôi thấy những con kiến vàng bắt sâu, bắt rệp lá thì tôi nghĩ con kiến vàng là người bảo vệ cây trồng là loài hữu ích, lớn lên tôi biết loài kiến đã biết nuôi sâu, nuôi rệp là để dùng loại nấm, loại men mà những loài này tạo ra. Tôi đã từng bảo vệ, nuôi giữ loài kiến để bảo vệ cây trồng dù rằng chúng cắn tôi nhiều lần rất đau. Rồi bây giờ tôi cảm nhận tôi đã bị phản bội, ra sức tận diệt chúng thì xem ra cũng chẳng ích gì thôi thì ngươi có nuôi sâu, nuôi rệp thì nuôi nhưng đừng làm thái quá. Cây mà nhiều sâu bệnh quá thì tôi mua thuốc kiến về xịt một lượt là trắng tinh tươm ngay, còn mà quá lắm thì tôi nhổ cả gốc cây cho bỏ, ăn không được thì phá cho hôi mà.
Ơ hay… lẽ nào xã hội con người đang tiến hóa đến cách xây dựng như loài kiến ở trên.
Thây kệ! Chuyện không dính đến ta nhưng đừng làm quá, nước có thể đẩy thuyền nhưng nước cũng có thể lật thuyền, lời nói người xưa không hẳn đã sai. Mong bạn cẩn trọng và hy vọng rằng tôi đã nói quá vấn đề dù rằng những điều tôi nói không phải là không có lý.
Ấy chết! Tôi lại chuyện nọ xọ chuyện kia mất rồi. Thật xin lỗi nhưng cũng mong bạn cảm thông có lẽ thời gian dần cạn, mà tôi còn nhiều điều trăn trở nên nói lan man, nói cứ như là lời trối để về cõi vĩnh hằng vậy. Lại một lần nữa xin nhận lỗi cùng mọi người.
Quay lại vấn đề hệ thống ngân hàng tài chính. Đây là ngành đã tạo ra lạm phát kinh tế. Là tội đồ với tội danh “mượn dao giết người” và đã có nhiều người chết thật cũng như chết lâm sàng. Ngành tài chính ngân hàng thật sự chính là ngành trực tiếp và gián tiếp gây ra khủng hoảng kinh tế.
Còn nhớ cách đây vài năm, đã có lúc lãi suất ngân hàng lên đến trên 1,78%/tháng tương đương với 21,36%/năm. Nhằm tiện cho việc trình bày thì tôi chỉ lấy 20%/năm làm chỉ số tính toán. Dù rằng 1,36% thật không phải là con số nhỏ (1,36% của 10 tỷ là Một trăm ba mươi sáu triệu đồng).
Giả như tôi vay 200 triệu để chăn nuôi lời lỗ thế nào tạm thời tôi chưa biết nhưng chắc chắn rằng mỗi năm tôi sẽ đóng lãi suất ngân hàng vào khoảng 200 triệu*20% = 40 triệu đồng.
Thế nên điều tôi cần làm là phải chuyển số tiền 200 triệu thành con số bao nhiêu để thỏa mãn khả năng trả lãi suất, đảm bảo cuộc sống hàng tháng và tích lũy?
Chắc chắn rằng vay 200 triệu để thu về lợi nhuận ròng 50 triệu đồng là mục tiêu kém nhất mà người vay đặt ra khi lao vào cuộc chơi vay vốn ngân hàng. Bây giờ tôi xét vấn đề ở góc nhìn cận cảnh. Trong bối cảnh xã hội hiện tại, để đảm bảo tồn tại trong cuộc sống thì mỗi tháng tôi phải chi tiêu ít nhất là 3 triệu/tháng <=> 36 triệu năm cho điện nước, ăn uống,… không tính tiền nhà ở. Vậy nên đây là phần cộng dồn cho chi phí sản xuất. Giả như tôi lấy công làm lãi, không thuê nhân công (Đây là mô hình lý tưởng, thật không mang tính thực tế, dù vậy thì mức lạm phát đủ làm bạn choáng).
Giả như tôi sản xuất một giống loài đặc sản nào đó. Ví như là gà Đông Tảo với giá thành sản xuất là 100.000đồng/kg (Đây là giá giả định, bạn hãy tạm chấp nhận là giá thật của thị trường). Xem như tôi là người chăn nuôi giỏi thì từ 200 triệu đồng vào thì tôi sản xuất ra 2000 kg thịt gà đông tảo (Có thể nói đây cũng là điều không tưởng vì chăn nuôi không dễ, không thể đạt năng suất, tỷ lệ sống 100%).
Nếu như tiền vốn 200 triệu ban đầu là vốn nhàn rỗi của tôi thì tôi có thể bán gà với giá 120.000đ/kg (Chấp nhận 20% lợi nhuận). Bán cả đàn 2000 kg thịt tôi thu được 240 triệu - 200 triệu tiền vốn ban đầu thì tôi lãi được 40 triệu. Xem như là chấp nhận được nếu lòng tôi không tham nhiều lắm và kinh tế đừng lạm phát đến mức tôi phải chi tiêu trên 3 triệu đồng tháng. Vì lẽ nếu 3 triệu đồng tháng thì tôi phải trừ chi phí tiêu dùng hàng năm là 36 triệu đồng. Kết quả là sau một vụ nuôi vất vả tôi thu về lợi nhuận ròng 4 triệu đồng/ vụ. Làm ăn mà thế này thì có lẽ tôi mãi mãi không lấy được vợ, tôi thật quá bất tài và vô dụng.
Tính rồi tôi mới biết là dân nghèo, khổ, tội,… Nếu tôi làm nhà quản lý khi ăn chén cơm, uống ly rượu tây tôi sẽ nghĩ đến đời sống người dân nhiều hơn và sẽ cố dùng tiền đóng góp của người dân thật sự hiệu quả, đúng với giá trị công sức lao động mà người dân bỏ ra.
Nhưng hiện tại tôi đang đóng vai trò người dân để sống còn tôi buộc phải bán giá 130.000 đ/kg (30%) hoặc 140.000 đ/kg(40%) trừ tiền vốn + phí sinh hoạt tôi còn 34 - 44 triệu, xem như là có thu hoạch tạm ổn. Nhưng thú thật với mọi người là cả hàng ngàn năm nay tôi, người nông dân gần như chưa bao giờ có quyền định giá sản phẩm mình là ra, đó là điều mà tôi đang mơ. Chẳng hiểu sao xã hội con người lại xây dựng được mô hình quái dị như vậy mà tồn tại được cả ngàn năm. Có lẽ do nhờ chiến tranh, đập phá, tàn sát tất cả kể cả con người rồi gầy dựng lại. Thế nên nếu nhân loại vẫn xây dựng theo mô hình xưa cũ này thì không xảy ra chiến tranh, loạn lạc trên phạm vi thế giới mới là chuyện lạ.
Nhưng điều đáng nói ở đây là tiền vay ngân hàng với mức lãi suất 20%/năm thế nên giá thịt gà đông tảo phải chốt ở giá khác.
200 triệu tiền giá thành thịt gà sẽ cộng với phần tiền đóng lãi suất ngân hàng 40 triệu, cộng chi phí sinh hoạt 36 triệu/năm, cộng chỉ tiêu lợi nhuận 50 triệu/năm tôi sẽ được một con số: 200 triệu + 40 triệu + 36 triệu + 50 triệu = 326 triệu đồng. Tôi lấy con số này chia cho 2000kg thì tôi được giá bán 1kg thịt gà đông tảo là 163.000 đồng/kg. Đây chỉ là giá bán tại trại sản xuất. Tin rằng nếu bạn muốn ăn thịt gà đông tảo xuất tại trại giá 163.000 đồng thì không thể mua ở thị trường với giá trên 200.000 đồng/kg. Bởi lẽ, những người mua bán cũng là người biết tính toán rất siêu vì thế nên việc cộng dồn lãi suất ngân hàng, chi phí sinh hoạt, chỉ tiêu lợi nhuận. Với người nông dân 200 triệu đã thành 326 triệu đồng thì 300 triệu của người làm kinh tế sẽ là 300 triệu + 60 triệu + 36 triệu + 50 triệu = 446 triệu đồng. Tất cả sẽ được cộng dồn vào giá bán sản phầm, người tiêu dùng lãnh đủ và còn kèm vô số loại phí mạng nhện. Sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi, lạm phát kinh tế tăng theo chiều tăng của lãi suất ngân hàng nhưng khi lãi suất ngân giảm thì lạm phát chẳng thể giảm theo mau chóng vì khi mọi thứ vật giá đều lên, lương bổng cũng tăng thì làm sao mà giảm xuống cho được.
Hơn nữa, khi huy động lãi suất cao thì đã có 1 lượng tiền khủng đã tiêu hóa trong nội tại của hệ thống ngân hàng, khi ăn dầy lãi suất ngân hàng kèm với khủng hoảng kinh tế thì đã có vô số ngành kinh doanh cũng như khoản vay nông dân đã mất khả năng chi trả, nợ xấu lan tràn thì làm sao có thể một sớm, một chiều hồi phục cho được.
Những người đã từng làm ăn thua lỗ sao có thể giảm giá sản phẩm khi mà nợ ngân hàng cũ mới còn chồng đống, lương thì đã nâng sao có thể giảm thậm chí còn phát sinh thêm nhiều khoản này, khoản nọ, khoản kia,…?
Chứ không cán bộ, công nhân viên chức làm sao sống được với mức lương chưa đến 3 triệu?
Vậy mà họ vẫn sống đó thôi nếu không muốn nói là sống tốt hơn công nhân, nông dân rất nhiều.
Sao kỳ lạ vậy? Bạn có biết tại sao không?
Tôi thì chẳng rõ lắm chỉ thấy người ta cho con em chui vào các cơ quan công quyền bất chấp thủ đoạn, bất chấp lượng tiền bạc dồi dào phải bỏ ra nhằm mua được lối vào,… Kinh tế khủng hoảng người ta khoái leo lên chiếc thuyền to cho an toàn cùng với việc đi chùa quỳ lạy và cầu nguyện,…
Trên thực tế là người nông dân không thể hô biến đồng tiền một cách tài tình như vậy họ chịu rất nhiều rủi ro về con giống, điều kiện thời tiết, bệnh dịch, giá cả thức ăn, thuốc, phân bón,… hầm bà lằng các món phụ trợ trội,…
Có lẽ người nông dân cũng không dám vay đến 300 triệu đồng và cho dù muốn họ cũng chẳng vay được số tiền đó. Họ vướng những rào cản về phương thức, dự án làm ăn, cơ sở vật chất, sổ đỏ với điều kiện cần và đủ, cần phải có quen biết,… Thế nên, họ chỉ mơ giấc mơ con và giấc mơ đó đã đè nát cuộc đời họ.
Khởi điểm họ có 2 bàn tay trắng cùng một khu đất và vay 30 triệu đồng để chăn nuôi. Có thể bạn còn hoài nghi nhưng với 30 triệu đồng trong bối cảnh hiện tại có thể nói là chẳng thể làm được gì cả. Muốn chăn nuôi thì phải có chuồng trại, dựng chuồng trại bây giờ thật khó dưới 15 triệu, dựng trại rồi con giống, vật nuôi sẽ là bao nhiêu nữa?
Chưa nuôi được mấy tháng thì tiền vốn hết sạch, vật nuôi bữa đói, bữa no, chủ nuôi còn thế thì lấy gì đảm bảo chăn nuôi có hiệu quả. Kết quả việc chăn nuôi thất bại, nợ ngân hàng 1 cục.
Quay đi, quay lại đã hết năm, đáo hạn ngân hàng, đào đâu ra tiền đáo nợ ngân hàng?
Vay nóng bên ngoài với lãi suất cao và vay 35 - 40 triệu sau khi thương lượng nâng mức vay ngân hàng lên 50 - 60 triệu đồng. Anh ok, tôi ok. Ừ thì ok. Rồi thì cũng xong trả khoản vay nóng 35 - 40 triệu đồng + trên dưới 1 triệu đồng tiền vay nóng (Hiện nay phần lớn người vay đều lâm vào tình trạng đáo hạn ngân hàng kiểu này. Anh sống, tôi sống chỉ có người nông dân vay tiền là chết dần, chết mòn, chết tức tưởi). Điều đáng thương tiếc ở đây là người nông dân đi vay rất khổ sầu nhưng vẫn gắng đon đả, cười nói đưa đẩy, đưa tiền, nhận tiền, mất tiền đều phải cười và luôn miệng cám ơn.
Tôi chẳng biết nên nói đời người nông dân đi vay là tủi hay nhục nữa. Thôi nói họ tủi để tôi ít nhục vậy. Rõ khổ. Chỉ thấy những người cho vay nở nụ cười thánh thiện như biểu trưng của một bậc đại nhân, của một kẻ ban ơn, rất đẹp mặt.
Sau khi đưa qua, đưa lại trong tay người nông dân còn dưới 15 - 20 triệu đồng, lui về làm lại cuộc đời, càng làm càng bại, trời hại người nghèo, đất phụ người ngay chăng? Hay người khôn hại người ngu?
Ba năm sau số tiền vay đã là 200 - 300 triệu đồng chiếm khoảng 50 - 60% giá mảnh đất thế chấp. Thế là từ 2 bàn tay trắng cùng với một miếng đất thì người nông dân đi vay đã lấm lem bụi đời và không còn một mảnh đất chọi chim. Có chút ít tiền hóa giá mảnh đất ông bà họ đi thuê nhà trọ nơi xa, bỏ xứ mà đi vì ở lại chỉ thêm mang nhục.
Người nông dân mất đất ra đường đi bán mua vận may cho người khác bằng những tờ vé số rủi may mà rủi nhiều hơn may… Nếu bạn tin thì điều tôi nói sẽ đúng. Vậy mà các chỉ tiêu kinh tế hàng năm đều được báo tăng trưởng và các khoản vay luôn được báo cáo là được sử dụng hiệu quả.
Nếu chỉ dựa vào khoản vay ngân hàng để sống sót thì người nông dân đã ra gầm cầu sống tạm cả rồi. Thời may có một số người nông dân vay vốn họ không chỉ dựa vào một nguồn thu chính mong đợi ở hiệu quả khoản vay, họ trồng thêm cây trồng này, vật nuôi kia, tranh thủ bán sức lao động, ăn uống, tiêu xài tiết kiệm nhưng trong thời đại con người sống trong chủ nghĩa thực dụng thì không mấy ai có tính toán chu toàn như vậy, họ sống tốt thì con cái họ cũng ra sức phá. Rõ thật đời là bể khổ.
Ngành ngân hàng đã dùng tay che trời bao nhiêu năm?
Có lẽ không phải mắt các nhà quản lý không nhìn thấy nhưng họ đang mãi nhìn xa, trông rộng nên cứ lờ đi vì họ lạc quan nghĩ là “Không sao đâu hoặc chẳng thiệt gì chén cơm của ta”.
Tuy nhiên, cũng không thể loại trừ khả năng mắt các nhà quản lý không thấy là thật bởi lẽ họ đang nhìn lên chiếc ghế quyền lực, danh vọng cao hơn hoặc đang mải đánh bóng chiếc ghế đang ngồi, dọn bớt những kẻ săm soi dòm ngó,… đang tính đến những khoản thu về, nhiệm kỳ gần hết làm sao giữ ghế, làm sao leo lên cao hơn…?
Cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, ngành ngân hàng đang đối mặt với trùng trùng các khoản nợ xấu, khó đòi vì đòi cũng không có. Những năm trước lương thưởng cho nhân viên ngành ngân hàng, bất động sản, sàn chứng khoán,… đủ làm cho người nông dân, công nhân và tôi ngơ ngác, ngớ ngẩn,…
Năm nay, ngành ngân hàng xem ra phải tằng tiện rồi. Mất khả năng thu hồi vốn vì lãi suất cao thì thôi giảm lãi suất để thu hồi vốn bằng vào việc người vay sẽ vay nóng bên ngoài về đáo hạn để chịu lãi suất thấp hơn. Ngành ngân hàng đã giở cao chiêu nhằm đảm bảo tính thanh khoản và an toàn nguồn vốn. Thật ra đây không phải là cao chiêu của ngành ngân hàng mà là của các nhà quản lý tác động vào. Việc làm vừa được tiếng, vừa được miếng, nếu các nhà đầu tư bất động sản non trẻ hoặc người cần nhà ở vay vốn đầu cơ vào bất động sản thì sẽ giải cứu được hiện trạng bất động sản đóng băng nhằm có chỉ tiêu báo cáo tăng trưởng nhưng thực chất chỉ là sang gánh nặng cho những tay mơ và cứu những doanh nghiệp bất động sản cỡ bự vốn là anh em chiến hữu. Rồi bất động sản đâu cũng lại vào đấy lấy hơi lên rồi nằm ngắc ngoải,…
Thêm nữa, việc giảm lãi suất ngân hàng sẽ tạo “cú hích” cho kinh tế? Có thể không?
Trong giai đoạn khủng hoảng này liệu có mấy ai có thể vượt cạn hiệu quả, vay vốn đáo hạn nhằm giải mức lãi suất vượt trội là ước muốn của các doanh nghiệp chứ đào đâu ra hướng phát triển vũ bão khả thi.
Nhiều năm về trước thì khủng hoảng kinh tế gây khó khăn cho doanh nghiệp này nhưng cũng chính là cơ hội cho doanh nghiệp khác. Tuy nhiên, khi đó là lúc mới vào cuộc khủng hoảng, khủng hoảng ngắn nên mới có cơ hội cho những doanh nghiệp trẻ sáng tạo,… nhưng khủng hoảng kinh tế kéo dài thì cái cơ hội đã là khe cửa rất hẹp, không phải là không có kẽ hở nhưng rất khó chui lọt, lọt thì cũng trầy vây, tróc vảy còn không lọt thì thành con nợ của ngân hàng…
Dù lãi suất đã được giảm thấp như số tiền thực sự được rót vào ngành kinh tế, sản xuất không được nhiều chỉ quẩn quanh đáo hạn thì nền kinh tế sao có thể vực dậy được, chỉ tiêu tiêu dùng cũng khó tăng trưởng thật sự vì ai nầy đều ngao ngán với ý thức “thắt lưng buộc bụng”. Dù vậy chỉ tiêu tiêu dùng sẽ tăng trưởng ở mặt hàng rượu bia và nhang đèn, đồ cúng lễ. Vui nhậu, buồn cũng nhậu mà.
Thêm nữa, người chán ngán cuộc sống ngột ngạt sẽ đi chùa, nhà thờ,… cầu nguyện. Đây là khe cửa cơ hội của các nhà kinh doanh nhưng thật sự khe cửa rất hẹp.
Nhưng đã nói ở trên dù là lãi suất có giảm nhưng giá cả các mặt hàng tiêu dùng khó thể giảm, lạm phát vẫn ở mức cao vì việc lãi suất giảm gần như chưa có giá trị rõ ràng cho ngành kinh tế.
Các doanh nghiệp, các nhà sản xuất còn ôm một cục nợ thì làm sao có thể giảm giá sản phẩm?
Giảm cũng chết không giảm cũng chết thà rằng không giảm.
Khi lãi suất 20%/năm thì giá thành sản phẩm cũng đã cộng dồn 20% đó vào sản phẩm cùng với việc lạm phát kinh tế hàng năm luôn tăng nên giá bán sản phẩm chỉ có tăng khó thể giảm. Thế nên lạm phát sẽ làm tăng lạm phát. Sở dĩ lạm phát ngày càng tăng là do các nhà quản lý xã hội đã bán tương lai và tiêu dùng trước phần tương lai rồi. Muốn giải cứu lạm phát thì nhà quản lý phải mua lại tương lai dân tộc. Đây thật không phải là việc làm dễ thực hiện đối với các nhà quản lý hiện tại.
Việc mua lại tương lai dân tộc đòi hỏi một tư duy mới, theo một tiến trình đúng mực và sự gắn kết của mọi người trong mọi thành phần, tầng lớp xã hội.
Nhưng sự gắn kết của mọi người trong xã hội ở các nước hiện nay dường như không tồn tại.
Về lý lãi suất 20% thì lạm phát 20%, lãi suất 12%(hiện nay) thì lạm phát 12% nhưng trên thực tế lạm phát chỉ riêng phần lãi suất ngân hàng hiện tại đã trên 20% rất nhiều lần và có xu hướng tăng lên chứ không hề giảm xuống.
Hiện nay, các nhà quản lý đưa ra chương trình bình ổn giá mặt hàng tiêu dùng lại là một chương trình giết người không thấy máu.
Tại sao?
Bởi lẽ nếu dựa vào hiện tượng thì việc bình ổn giá hàng tiêu dùng sẽ có lợi cho người tiêu dùng nhưng thật ra đây là việc cây hư ở gốc mà ta đi sửa ở ngọn. Bình ổn giá ở đầu ra mà không bình ổn giá cả đầu vào.
Thử hỏi việc làm như vậy có giết chết người không?
Người nông dân chăn nuôi, trồng trọt chịu nhiều rủi ro dịch bệnh, thiên tai, giá cả đầu vào trên trời với giá mặt hàng thức ăn công nghiệp, phân bón, thuốc trừ sâu, giống,… đến khi gom tiền thì bị bóp cổ. Không chết thật thì cũng phải nín thở chịu đựng. Nhưng nếu thả lỏng thì cũng chết chùm, lạm phát tràn lan,…
Tuy nhiên, sai lầm của việc “ăn sạch tương lai” ở nhà quản lý, việc bơm giá trị thặng dư quá mức vào sản phẩm hàng hóa ở các nhà quản lý không thể buộc người dân gánh chịu. Cuộc chơi như vậy thật thiếu công bằng, không đẹp.
Xã hội con người đã từ lâu xây dựng và phát triển như thế nên đến nay đã lộ rõ những bất cập, thiếu bền vững. Thế nên các nhà quản lý xã hội cần có giải pháp đúng mực hơn.
Hệ thống tài chính ngân hàng quá béo bở nên tạo ra vô số loại hình huy động vốn khác nhau tạo ra những cạnh tranh không lành mạnh. Lãi suất vì thế đẩy lên vượt mức làm lạm pháp gia tăng vô lối, giá cả ảo trong các sản phẩm hàng hóa đã vượt xa giá trị thật là rất nhiều lần, người tiêu dùng, người lao động nghèo sẽ phải gánh lấy toàn bộ khoản chênh lệch đó khiến đời sống ngày thêm quẩn bách, khốn cùng,… nguy cơ đổ vỡ xã hội sẽ xảy ra, bạo loạn, rối ren trên diện rộng.
Liệu các nhà quản lý đất nước có thể quản lý, điều tiết xã hội thoát ra ngoài cuộc khủng hoảng lạm phát kinh tế, khủng hoảng tài chính, tín dụng,… không?
Mất niềm tin về kênh đầu tư ngân hàng hoặc việc không dám vay ngân hàng tạo nợ, người dân không tham gia vào cuộc chơi của hệ thống ngân hàng nữa, các khoản nợ xấu ngày càng phình to,… Việc nuôi nấng một hệ thống cán bộ, công nhân viên, quan chức cao cấp, chuyên gia tài chính trong hệ thống chuỗi ngân hàng đã ngốn một lượng tiền khủng thế nên nguồn kinh phí của ngân hàng ngày một eo hẹp.
Để duy trì các nhà quản lý sẽ cho phép các nhà đầu tư nước ngoài mua lại 40 - 50% cổ phần ngân hàng và thế là các nhà đầu tư nước ngoài được chia nửa % giang sơn lợi nhuận và hiện tại giá trị khoản lạm phát ngân hàng là trên 20% sẽ chia đều cho 2 phía. Nhà đầu tư nước ngoài được hơn 10% lợi nhuận và các nhà quản lý trong nước được hơn 10% lợi nhuận. Nhưng các nhà đầu tư nước ngoài không chỉ nhận được hơn 10% lợi nhuận ngân hàng mà còn hưởng cả 50% phần giá trị lạm phát có trong sản phẩm hàng hóa và hơn thế nữa…
Về lâu dài, nếu tôi là nhà đầu tư nước ngoài tôi sẽ dư thừa khả năng ép các nhà quản lý trong nước mua lại gần hết cổ phiếu của hệ thống ngân hàng. Khi đó, người lao động sẽ không phải mất 50% công sức lao động sản xuất cho nhà quản lý (phần lạm phát), 50% cho tôi mà gần như 100% phần công sức lao động lạm phát tôi sẽ thu về qua hệ thống ngân hàng chính quy.
Không chỉ vậy, người lao động còn phải đóng thuế. Tôi - nhà đầu tư nước ngoài cũng phải đóng thuế nhưng tôi báo lỗ và được miễn thuế. Xem ra cuộc chiến kinh tế ác độc, khốc liệt hơn cuộc chiến vũ trang, việc giết người không thấy máu,…
Như đã trình bày ở trên, ít nhiều gì bạn cũng thấy hệ thống ngân hàng là tội nhân mượn dao giết người luôn nở nụ cười thánh thiện trên môi.
Tôi sẽ trình bày thêm về sự máu lạnh đó. Người ta nói mặt lạnh như tiền. Xin thưa! Sai rồi tiền đồng mới vậy, tờ polyme 500.000 đồng không thể nói vậy mà phải nói gần tiền máu con người sẽ trở lạnh.
Cụ thể, khi bạn đi gửi tiền giả như với lãi suất 12% năm. Trong quá trình gửi nếu mà lãi suất có điều chỉnh tăng lên thì lãi suất tiền gửi của bạn vẫn không tăng lên nhưng nếu lãi suất được điều chỉnh giảm xuống thì lãi suất tiền gửi của bạn sẽ được giảm xuống.
Ngạc nhiên chưa? Ấy chết, đừng hỏi tôi vì sao?
Vì tôi không biết đó là chuyện nội bộ của ngân hàng, tôi là người ngoài không được biết, không được nhiều chuyện. Ngược lại khi vay với lãi suất 20% nếu lãi suất tăng thì tôi sẽ đóng tăng lên, còn lãi suất giảm thì tôi vẫn đóng ở mức 20%.
Sao kỳ lạ vậy?
Thú thật tôi chẳng biết khoản chênh lệch này đi đâu và về đâu?
Tôi cũng chẳng rõ là cách chơi này mang tính cục bộ hay là được phép chơi,…  việc làm hợp pháp nhưng nếu là cuộc chơi mang tính cục bộ thì cũng là cục bộ trên diện rộng.
Chơi kiểu này thật khó chơi, chơi với ai?
Dân ngu, cu đen không biết đành chịu, nhà quản lý xã hội biết đành chịu,…
Có thể bạn không tin nhưng có thể chính những người làm trong hệ thống ngân hàng cũng không ngờ mình ác độc đến vậy, cả nhà quản lý cũng không nhận ra sai lầm chết người này. Họ đã làm theo truyền thống, thấy lợi nên làm. Ban đầu là lợi người, lợi mình nên làm. Về sau do tầm nhìn hạn hẹp, sự hiểu biết không theo kịp, lòng tham khi trói cái tôi vào chén cơm, manh áo, danh vị, quyền lợi, vào cơ quan, tổ chức bộ ngành nên làm, làm theo quán tính việc có lợi cho mình thì làm quên mất việc lợi mình nhưng hại người, hại nước, hại dân tộc sống trong cục nợ to bự treo lơ lững trên đầu,…
Và dân tộc phải trả nợ không chỉ một đời hết ông bà đến cha mẹ, con cháu, chút chít, chét,… mãi mãi không thể trả hết nếu xã hội vẫn phát triển theo lộ trình hiện nay. Vay mượn, bán mua tương lai để ăn xài thì sẽ là con nợ muôn đời,…
Tôi đã từng nói bất động sản, hệ thống ngân hàng, tập đoàn tài chính, các nhà quản lý chính trị - kinh tế - xã hội bắt đầu ở điểm xuất phát không sai chỉ tiếc càng làm càng sai, sai đến chết người. Nguyên do là sự hiểu biết không theo kịp thời đại, do lòng tham được nuôi lớn trong mỗi con người khi cho rằng chết là hết và do tự trói góc nhìn vào lợi ích cá nhân, tổ chức, bộ ngành,…
Muốn thoát ra khỏi vũng lầy, sự đổ nát xã hội thì con người, các nhà quản lý các cấp và nhất là ở cấp cao cấp phải tìm mọi giải pháp mua lại tương lai dân tộc, mua lại khoản nợ nước ngoài và trái phiếu chính phủ. Điều quan trọng nhất là phải có giải pháp vẹn toàn, đúng mực, hợp lý và có lợi cho dân tộc.
Người xưa nói “thanh giả tự thanh”. Điều này đúng khi bạn thanh thật sự. Nhưng để tránh hiểu lầm nếu bạn thanh thật sự mà những bài viết theo thể loại này rộng truyền thì bạn khó tránh khỏi chất vấn. Nếu bạn không trả lời đúng mực ra ngô, ra khoai thì việc bạn bị hất văng ra khỏi ghế là điều khó tránh khỏi.
Thế nên, nếu tôi có nói lời sai quấy thì bạn cứ lên tiếng chỉ ra chỗ sai. Nếu đúng tôi sẽ thành thật xin lỗi bạn trước tất cả các bên. Tôi thà cứ làm. Đúng hay sai để cho mọi người nhìn nhận. Nếu tôi rõ biết mình làm sai thì sẽ thành thật xin lỗi và ra sức sửa sai.
Trong trường hợp này, nếu tôi nói lời sai và bạn đúng thì khi tôi xin lỗi và bạn nói rõ phần đúng của mình thì bạn cũng sẽ được người dân tôn trọng hơn. Bạn trở nên cao quý hơn. Tôi thật đến giúp bạn không phải đến để hại bạn. Nếu lời tôi đúng thì sẽ giúp bạn nhận ra sai lầm nhằm tìm ra giải pháp sửa sai. Nếu lời tôi sai thì bạn càng thêm tôn quý, đáng trọng.
Một lời gửi đến những người có vốn nhàn rỗi. Mong rằng bạn đừng nên đầu tư vào kênh ngân hàng vì nếu bạn làm điều đó thì bạn đang gián tiếp nhấn chìm nền kinh tế đất nước. Khi kinh tế khủng hoảng trầm trọng, nguy cơ mất vốn của bạn sẽ không hề nhỏ chút nào. Khi bạn vay thì bạn có đặt tài sản thế chấp. Khi bạn gửi bạn có gì ngoài tờ giấy và niềm tin nhưng khi con người không còn niềm tự trọng thì niềm tin giá trị của nó chỉ là một số 0 tròn trĩnh.
Hôm trước, viết bài về bất động sản thì tối hôm đó tôi tình cờ nghe bản tin 10 tỷ USD là tiền của người việt ở nước ngoài gửi về Việt Nam. Nghe thì có vẻ hay nhưng nghĩ lại thì thật gay. Tin rằng phần lớn số tiền trên sẽ vào hệ thống ngân hàng và giả như 100% số tiền đó được gửi vào ngân hàng với lãi suất 5%/năm thì sẽ có 500 triệu USD tiền lạm phát chuyển vào trong giá trị sản phẩm hàng hóa. Bạn hãy thử quy đổi thành Việt Nam đồng và đọc lên xem con số kinh hoàng đến cỡ nào. Bạn đừng cho rằng không thể nào có việc 100% lượng tiền kiều hối chui vào hệ thống ngân hàng.
Bạn nói đúng nhưng bạn quên rằng không chỉ có 10 tỷ USD kiều hối mà còn có rất nhiều nguồn tiền của khác chui vào hệ thống ngân hàng và con số sẽ lớn hơn rất nhiều, rất nhiều lần. Và bạn, người tiêu dùng, người lao động phải trả một lượng tiền thật rất lớn để trả phần giá trị ảo gấp nhiều lần giá trị thật trong mỗi sản phẩm hàng hóa mua về…
Phần hệ thống ngân hàng tôi cũng xin dừng lại. Nếu có gì đóng góp bổ sung thì bạn hãy viết tiếp.
Nguồn tiền huy động từ người dân cũng như từ ngân sách là không đủ đáp ứng nhu cầu thị trường tài chính. Hệ thống ngân hàng còn dựa vào một nguồn tiền của dồi dào có từ các tập đoàn tài chính. Tôi sẽ viết bài về hệ thống tài chính này vào một thời gian gần đây.

Bài viết với tiêu đề Tập Đoàn Tài Chính Bảo Hiểm, Kẻ Rèn Dao, Kẻ Sát Nhân Giấu Mặt - Tôi Mua Tương Lai Cho Mình Và Bán Tương Lai Của Dân Tộc, Lời Xin Lỗi Muộn.

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Trăng hò hẹn

Bầu rượu đào nguyên đã vỡ rồi
Hơi men tan cả vào gió lạnh
Trăng cuồng say đập nát tấm chân tình
Ta chẳng hận gì trăng
Chỉ trách trăng gàn

Tiệc rượu đêm nay chừng tiễn biệt
Rượu cạn khô rồi, lệ cũng khô...
Thôi ta về lại chốn xưa
Trăng đừng vọng theo vời đưa đón
Đàn lạc phím, chùn tơ gãy oán ai?

Trăng choàng tỉnh mộng liêu trai:
Trăng đã sai rồi. Tri kỷ ơi!
Đêm đã tàn đâu về chi vội?
Rượu vẫn còn đây hãy uống thêm

Thôi ta về đây dỗ giấc nồng
Trăng hãy thắp ngọn nến vàng óng ả
Soi lối ta về với thôn trăng

Người giận trăng sao?
Bỏ về khi chưa tàn tiệc rượu.
Trăng ơi! Ta giận trăng rồi đêm bầu bạn cùng ai?

Người chẳng giận ta?
Mùa trăng sau người hãy đến
Lại cùng say, cùng ghẹo chị Hằng

Ừ, thôi ta về đây
Ôi! Sao trăng lại cứ đầy vơi?

Ta đã về đến căn gác trọ
Trăng kéo rèm thưa cho ánh sáng hiền hòa.
Tạm biệt trăng!

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Chim thiên nga giãy chết (P.1)

Tôi không sống khi tình yêu đã chết
Lên non cao bầu bạn với đại ngàn
Ngày vén mây, đêm dài trông dáng nguyệt
Nghe suối reo ngâm khúc tuyệt tình ca.


Thuở xưa, tôi yêu thơ Hàn Mặc Tử và từng tiếc thương một thi sĩ tài hoa. Những vần thơ điên mà thi sĩ họ Hàn viết khi cơn đau của dày vò thân thể ở những ngày cuối đời.
Đó là nỗi đau của xác thân đã chuyển hóa thành những ý thơ cuồng loạn hay là những tổn thương tinh thần khi mà thi sĩ biết rằng mình sẽ chết và ngày qua ngày cái chết lại đến gần hơn?
Có lẽ nhà thơ Hàn Mặc Tử đã gắng gượng giữ sự điềm tỉnh, an nhiên khi chống chọi những cơn đau xác thân và tinh thần bằng những lời thơ ma quái, dại cuồng.
Đã bao năm rồi nhỉ?
Quả thật, tôi không còn nhớ rõ nữa. Nhưng có một điều tôi lại không ngờ “Có một ngày tôi cũng điên loạn, dại cuồng khi viết những dòng chữ để gửi cho người ở lại”. Thật là …
Ngành Giáo Dục đang hướng đến một nhà trường không có học sinh, hướng con người đến mục tiêu thất học, dân trí thấp hóa xã hội.
Phải chăng đây là lời nói đùa thứ nhất của tôi?
Bạn hãy xét lại xem.
Có phải ngành giáo dục không ngừng tạo áp lực đòi tăng học phí ở các cấp học? Nhưng chất lượng giáo dục thì sao?
Dường như có sự tăng lên nhưng tin rằng chất lượng giáo dục không đáp ứng đúng nhu cầu thực tế của xã hội.
Một số trường tiểu học đã yêu cầu gần như bắt buộc gia đình học sinh trang bị máy vi tính có kết nối internet tại nhà nếu muốn con em đủ tiêu chuẩn học ở trường.
Việc làm này có giá trị gì?
Cùng với các khoản đóng phí nhà trường cao ngất ngưỡng, xem ra giá trị của yêu cầu máy vi tính kết nối internet là nhằm lọc bỏ những gia đình không đạt chuẩn giàu của trường. Bởi lẽ chỉ có những gia đình giàu có thật sự mới có những đóng góp có giá trị cho sổ vàng, sổ kim cương,… Nhà trường nhờ vậy mới càng thêm giàu đẹp, đạt thêm nhiều chuẩn cao cấp và học phí mới có thể nâng lên. Giáo viên nhờ vậy mới đủ tiền của sống tốt hơn nữa. Có lẽ những trường học như thể sẽ gom góp rất nhiều chuẩn nhưng tin rằng sẽ không thể đạt chuẩn về đạo đức làm người.
Đáng tiếc, tôi đã nhầm. Những trường tiểu học đó đạt chuẩn văn hóa cấp cao cấp.
Phải chăng nền tảng văn hóa là có xét đến đạo đức làm người?
Hay là xã hội, ngành giáo dục đã quên tiêu chuẩn đạo đức làm người?
Rõ khổ. Tôi đã sống lạc hậu hàng trăm thế kỷ mất rồi. Hay là …

Có bạc, có tiền thời xong cả
Xá chi trăm chuẩn nọ, này, kia…
         
Những cô cậu học sinh tiểu học học được gì nơi tiêu chuẩn gần như bắt buộc internet tại nhà?
- Nhà mình không máy vi tính, chắc mình bị đuổi học.
- Mày về kêu mẹ mua cho 1 cái
- Nói rồi, mẹ mình nói chưa có tiền, từ từ mua. Mới tí tuổi đầu mà vào mạng internet làm gì?
- Ừ, Nhà tao giàu có, lắm tiền, có xế xịn. Nói gì một máy tính, nhà tao có đến mấy cái laptop. À, mày kêu tao đại ca đi tao về lấy cho mày một cái laptop.
- Đại ca! À mà nhà tui không có intrenet.
- Mày ngu quá, về kêu mẹ mày gắn. Không lẽ chỉ kết nối internet mà cũng không có tiền gắn.
- Tui sợ mẹ tui hổng cho.
- Ừ, kệ mày.
…Và có những đứa trẻ sống vênh váo, ném tiền qua cửa sổ. Có những đứa trẻ sống tự ti, lủi thủi, xót thương cho thân phận nhà nghèo. Có những ông cha, bà mẹ lo lắng vì sợ rằng con mình phải chuyển trường khác, sẽ không “bằng chị, bằng em”. Thôi thì mình có gắng làm thêm, tăng ca để lo cho con được ở lại ngôi trường toàn chuẩn. Chẳng biết con mình còn nhỏ xíu mà vào internet làm gì…
Nhân tiện, tôi lại kể những câu chuyện trẻ con mà tôi đã từng nghe những đứa trẻ nói. Những câu chuyện có thật.
Câu chuyện thứ nhất: Vào một buổi chiều cách đây hơn 1 năm, tôi đang có mặt ở một con hẻm ở quận 12. Tôi đang đi ngang một khoảng đất trống, có một đống lửa được đốt cháy. Trước tôi có hai đứa nhóc độ khoảng 5, 6 tuổi.
Một bé lên tiếng: Đốt rác như vậy là ô nhiễm môi trường lắm nè. Cô giáo mình nói vậy đó.
Đứa còn lại: Ừ, không chỉ ô nhiễm môi trường mà còn có hại cho sức khỏe con người nữa.
Đứa kia tiếp lời: Đúng rồi. đốt rác có hại cho sức khỏe con người. Nhất là có hại cho trẻ em nữa.
Tôi nghe rồi, giật mình nghĩ rằng 2 người lớn tuổi đang nói chuyện lo cho xã hội. Tôi mỉm cười tiếp tục bước đi.
Hôm nay, tôi viết lại mẩu chuyện rồi nhận ra rằng trẻ nhỏ hồn nhiên, ngây thơ, vô tư và người lớn đã làm hư chúng. Ngày mai, khi hai đứa trẻ kia lớn lên, chúng sẽ lại đốt rác như những người lớn đã đốt hoặc có thể chúng sẽ lén đổ bừa ra ngoài khu vực họ ở. Bởi vì chút kiến thức đầu đời sẽ mau chóng nhạt nhòa khi chúng thấy ngày ngày người lớn vẫn làm như thế…
Đáng tiếc thay! Những tờ giấy tinh sạch bị con người bôi bẩn, vò xé,… Chợt nhớ câu “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”. Có lẽ phải thêm câu “Mươi năm nuôi phần người thành phần con…”
Câu chuyện thứ 2: Câu chuyện này tôi được nghe nhiều lần với nội dung đại loại như sau. Đây là cuộc trò chuyện giữa những đứa bé 6, 7 tuổi nói chuyện với ba mẹ, anh chị chúng. Hôm trước, bà mẹ ngủ quên nên…
Mẹ: Phim tới đâu rồi con? Ai yêu ai rồi?
Đứa chị 9, 10 tuổi nói: Thì anh A tặng nhẫn cho chị B mà chưa được chị B đồng ý.
Đứa nhỏ 6, 7 tuổi nói: Chị 2 nói sai rồi. Đó là nhẫn cầu hôn. Anh A yêu chị B nên tỏ tình. Mà chị B không yêu anh A, chị B yêu anh D mà anh D thì thương chị C mà chị C yêu anh A, anh A không yêu chị C…
Trên màn hình, anh D đang hôn môi chị A. Cảnh hôn môi khá lâu, đứa lớn quay mặt đi chỗ khác, đứa nhỏ nhìn màn hình nói “Ghê quá, bắt HTV7 đi”… Nhưng ba mẹ chúng đang xem phim cơ mà…
Câu chuyện thứ 3: Cách đi ít hôm, tôi đang ngồi quán nước thì bắt gặp 3 đứa bé vào quán kêu 1 ly trà sữa. Đứa lớn là bé gái, người còm nhom khoảng 8, 9 tuổi. Bé trai nhỏ hơn khoản 7, 8 tuổi và 1 bé nhỏ hơn nữa.
Tôi thoáng nghe đứa gái lớn kể với nhóc trai hàng xóm về nhóm bạn gồm một số người.
Bé gái hồ hởi: Thằng Huy yêu tao, con Mỹ yêu thằng Bình, Thằng Xuân yêu con Yến, Con Hằng yêu thằng Khánh ý hổng phải thằng Dũng, con Lan… Ừ yêu đủ vòng luôn và bé cười. Thằng bé hỏi dồn về các cặp yêu nhau đó.
Tôi giật mình. Không biết chữ yêu mà 2 đứa bé này dùng có nghĩa là gì nhưng với thái độ xem ra không phải là chữ thương trong tình bạn. Tên tuổi những cặp yêu nhau mà 2 đứa bé nói tôi sẽ viết không chuẩn vì có khá nhiều cặp và tôi không nghĩ là sẽ viết lại mẩu chuyện này nên không quá quan tâm. Nhưng đây là một câu chuyện có thật.
Câu chuyện thứ tư: Câu chuyện trẻ nhỏ mà thật ra là một vấn đề thật sự lớn. Đây là câu chuyện giả định tương lai mà tôi tin rằng nội dung câu chuyện sẽ trở thành hiện thực trong tương lai không xa nếu không muốn nói rằng đã diễn ra ngay nơi hiện tại.
Những đứa bé mới 6, 7 tuổi đã biết chuyện người lớn ai yêu ai? Hôn môi là một biểu thị của yêu,.. Chúng thẹn thùn, bẽn lẽn là đồng nghĩa với việc có phản ứng với yêu.
Nếu … không biết là may mắn hay xui rủi mà nhà có máy vi tính kết nối internet, khi lên mạng những hình ảnh lõa lồ, những thân hình trần trụi, những bộ phim cấp 3 cứ nhảy ra như là mưa đập vào ánh mắt, tâm hồn non dại của những đứa trẻ.
Tôi tin rằng những đứa trẻ này sẽ mau chóng chuyển hóa nội tiết tố để nở ngực, nở đùi, nở mông, nở những chỗ nở rồi xẹp và tâm hồn chúng sẽ mụ mẫm, si mê. Chúng sẽ dậy thì sớm ở tuổi 11, 12 và chúng bắt đầu xa cách người khác giới nhưng trong lòng thì tò mò muốn gần gũi, tìm hiểu và chạm đến xác thân người khác giới.
Có một điều tôi khẳng định rằng “Khi con người dậy thì sớm thì đồng nghĩa với tuổi thọ con người sẽ ngắn lại”. Bạn có thể không tin lời khẳng định này nhưng bạn hãy chờ xem khoảng 30 năm thì điều này sẽ được giới khoa học, người có hiểu biết thành thật thừa nhận.
Hơn nữa, có một cách khác để kiểm chứng nhanh và rõ hơn. Các nhà nghiên cứu khoa học hãy “để mắt” đến những đứa trẻ dậy thì sớm và kiểm chứng tuổi thọ của chúng so với những đứa trẻ bình thường hơn. Mong rằng các nhà nghiên cứu hãy đừng làm tổn thương những đứa trẻ dậy thì sớm.
Những đứa trẻ dậy thì sớm là nạn nhân của chính mình cùng với sự xây dựng xã hội sai lầm của thế hệ hiện tại. Nếu việc nghiên cứu được thực hiện ở các nước phương Đông thì bạn sẽ nhận thấy kết quả rõ ràng hơn. Điều đáng ngại là khi đó tuổi thọ con người trên phạm vi thế giới cũng tụt giảm nghiêm trọng.
Cũng tốt, con người nên chết sớm để bớt tàn hoại sự sống, trái đất. Ồ không! Tôi lại sai rồi. Khi đó con người càng yêu cuồng, sống vội, chém giết, tranh giành, phá hoại trái đất nhiều hơn. Khổ đau, thù hận,… càng dày đặc, nghiệt ngã thay sự sống của con người. Có lẽ con người sẽ phá vỡ, làm nổ tung hành tinh xanh thì mọi việc sẽ chấm hết. Nhưng … Không, ngay khi đó sự sống mới lại bắt đầu.
Ồ vậy sao tôi và bạn phải ngăn chặn chiến tranh thế giới thứ 3 xảy ra. Cứ để kho vũ khí hạt nhân hoặc các nước bắn qua, bắn lại bằng vũ khí hạt nhân để trái đất nổ tung.
Sự sống sẽ “làm mới” lại một khối cầu nham nhở. Quả thật là tôi quá đa sự, nhiều chuyện rồi, “Chuyện của thiên hạ”, thiên hạ không lo hà cớ gì ta cứ lo.
Chết rồi, nổ rồi,… làm lại có sao đâu?
Ừ, thôi tôi đi đây, không đa sự nữa. Nhưng thế chiến thứ 3 chưa nổ ra… con người ngày càng nhiều đau khổ, phiền muộn là thật.
Lẽ nào ta nên tạo điều kiện cho chiến tranh hạt nhân xảy ra nhanh hơn?
Hay là ta cứ làm ngơ đi lên non cao, chôn vùi một khối tình và ngâm khúc “Tuyệt tình ca”?
Đành thôi…!
Một câu chuyện điên rồ, điên rồ, điên rồ và điên rồ…
Những đứa trẻ đã dậy thì sớm là một thực tế không thể phủ nhận.
Vì sao?
Ngày nay, những đứa trẻ quá dễ dàng tiếp cận các bộ phim, hình ảnh dung tục, trần trụi,… ở các trang báo quảng cáo, báo thể thao,… Những người mẫu mặc bikini, những bộ áo 2 dây mỏng mảnh, những chiếc quần ngắn ngủn, che khép ưỡm ờ những vùng kín, mặc cho người khác suy tưởng, người mẫu nam mặc đồ lót, cơ bắp nở nang, đầy nam tính,… Những ca khúc yêu đương, lụy tình,…
Chợt nhớ cách đây khoảng 5, 6 năm tôi ở Bến Tre và nghe một cậu bé 6, 7 tuổi cứ thi thoảng cất lên câu hát “Ta mang bao tội lỗi… Ta mang bao tội lỗi…”
Hậu quả trước mắt - những đứa trẻ vị thành niên bị lạm dụng tình dục, trong các động chứa dường như chúng đã già trước tuổi những mươi, mười lăm năm,… Có lẽ già rồi thì phải chết sớm.
Trời ơi! Dường như cảm giác của tôi đã chai sạn rồi, một chút yêu thương dường như không còn khi tôi nói về nỗi khổ của những cảnh đời bất hạnh. Tôi đã thành người chết thật rồi.
Ừ, chết thôi để tim mình không rướm máu, và nước mắt không chảy ngược vào lòng,…
Tất cả những hình ảnh, những ca từ, những bộ phim,… đều có tác động không nhỏ đến thế hệ trẻ và người lớn tuổi cũng không ngoại lệ. Không chỉ vậy những đều đó tác động cả đến những bào thai. Thế nên những đứa bé non nớt đang học tập, tò mò tìm hiểu tất cả mọi thứ xung quanh. Chúng làm sao có thể tránh khỏi hệ lụy cho được. Những đứa bé đã dậy thì sớm như thế đó.
Khi con người tham lam, sân hận, si mê, hoài nghi, kiêu mạn,… trói mình vào cái tôi, vào tổ chức, bộ ngành, vào giới hạn sự hiểu biết chuyên môn, vào cơm áo gạo tiền, danh lợi, bạc tiền,… thì góc nhìn sẽ hạn hẹp, chủ quan, phiến diện thì sao có thể nhận biết được hậu quả của những sai lầm tai hại, ngớ ngẩn?
Chỉ khi con người dừng lặng, quan sát, nhìn nhận để rồi thừa nhận và tìm giải pháp hữu hiệu sửa sai. Nếu không thì nhân loại hãy nên cho nổ kho vũ khí hạt nhân để giải quyết vấn đề.
Bạn nghĩ sao?
Có lẽ tôi không nói sai nhiều lắm, bạn hãy hé mở lòng ra xem sao?

(Còn nữa - Mai tôi viết tiếp)