Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Một mai khi ta lớn (P.2)

Dường như niềm tin về đức tài ở những nhà quản lý xã hội của con người đã không còn.
Những lời nói suông đã xuyên suốt chiều dài nhiều thập kỷ, niềm tin vào nhau đã mất. Con người hiện tại chỉ tin vào một điều - chạm đến những vấn đề nhạy cảm xã hội sẽ dễ đặt thân mình cùng dòng tộc vào những khó khăn, khốn quẩn nơi cuộc sống, lao tù, hình phạt,… nơi nhà quản lý sẵn sàng áp đặt “lên vai” kẻ cứng đầu.
Quá khứ về cái máy chém, loạt đạn thù, những cái chết, những vụ mất tích bí ẩn,… khiến con người biết khôn hơn.
Va chạm mà làm gì?
Chỉ thiệt thân. Đó là chuyện của thiên hạ, của những nhà quản lý xã hội. Ta chỉ là kẻ thấp cổ, bé miệng, hãy im lặng để giữ mình, bảo toàn đời sống dòng tộc.
Từ đời này qua đời khác, bao đời nay con người đã xây dựng, tích lũy sự ích kỷ hằn sâu tâm thức của gia đình, dòng tộc. Và … con người đã cho rằng “Như thế là con người đã lớn khôn”.
Sự ích kỷ xấu xa, thực dụng đã được “ươm mầm” vào mọi ngõ ngách của xã hội. Điều gì đến sẽ phải đến, sự ích kỷ, thực dụng đã bộc phát và làm đảo lộn xã hội, rối ren gia đình.
Những người con lớn, đủ khôn để sợ những nhà quản lý xã hội, còn người đáng kính như ông bà, cha mẹ,… thì đã vô dụng, yếu đuối, trình độ học thức, văn hóa kém thì ta nể trọng mà làm gì?
Xã hội ngày nay được giới trẻ đúc kết lại thành câu châm ngôn thiết thực “Đời nay Thạch Sanh thời ít, Lý Thông thời nhiều”. Điều này đồng nghĩa với sự xuống cấp nhân cách, đạo đức, giá trị con người dù rằng những nhà giáo dục, văn hóa luôn báo cáo thành tích năm sau cao hơn năm trước mà chối bỏ hoặc lờ đi một sự thật là thành phần bất hảo ngày càng nhiều. Bên cạnh là một thành phần người ích kỷ, thủ đoạn, tệ nạn xã hội giăng giăng.
Những nhà quản lý cũng thực dụng trong nhiệm kỳ quyền lực. Tất cả cùng im lặng. Chuyện của thiên hạ.
Rồi đây những nhà quản lý xã hội có thể làm gì nơi cái xã hội đầy sự rối ren nơi nội tâm con người, người sống tốt thì dật dờ, lãng tránh cuộc đời như những thây ma cố tồn tại nơi xã hội,…
Những kẻ ngang tàng, bạo ngược, đại bàng, đầu gấu,… thì mạnh được yếu thua, tranh giành sức hưởng quyền lực, địa vị, tài vật nơi những con người lao động chân chính yếu đuối, tệ nạn xã hội như ma túy, mại dâm, cướp, khủng bố, bắt cóc tống tiền,… chiếm lĩnh xã hội con người.
Những nhà quản lý xã hội lại đòi hỏi, xin thêm tiền, người,… để an định xã hội hỗn tạp.
Bao nhiêu tiền?
Bao nhiêu người là đủ cho một xã hội yên bình?
Bạn thấy mối quan hệ mèo và chuột là như thế nào?
Mèo dù có nhiều đến mấy thì chuột vẫn luôn hiện diện và những chú mèo ngày nay béo úc núc.
Có không những chú mèo tư lự, nghĩ thầm về chuột “Nhờ có mày mà tao tồn tại và béo tốt thế này”?
Nếu con người đã lớn khôn thật sự thì họ chỉ cần khuyên bảo, góp ý, chăm chút lẫn nhau về cách ăn ở hợp vệ sinh, biết đủ, tránh lãng phí thì dân số chuột tự giảm thiểu. Lúc bấy giờ mèo cũng chỉ việc ăn no và thi thoảng dọa nạt chuột thì xem như là có trách nhiệm rồi.
Nhưng nhân loại ngày nay đang xây dựng xã hội con người theo tiêu chí nào?
Chấp nhận sự gia tăng đàn chuột để có cớ nuôi thật nhiều mèo chăng?
Nhưng nếu dân số đàn chuột bùng nổ thì sao?
Con người liệu có thể quản lý xuể không?
Xã hội loài người lúc đó sẽ để mặc tình chuột thao túng, nắm quyền kiểm soát chăng?
Quả thật dù rất muốn kiểm soát nhưng tin rằng “Những nhà quản lý xã hội sẽ bó tay”. Những chú mèo bị thịt, được nuôi vỗ béo sẽ ngại va chạm với chuột vì sợ bị “sứt đầu, mẻ trán”.
Ngày nay, mèo và chuột đều đang đồng quy về tính bầy đàn.
Còn nhớ trước đây, những băng nhóm giang hồ được những tay anh chị cộm cán dẫn dắt, gặp chuyện thì mỗi anh chị ra mặt “giải quyết” còn ngày nay thì gặp chuyện thì cả đám lăn xả, cắn càn.
Nếu đơn lẻ hành động thì khi gặp chuyện cứ như là mèo phải nước, run lẩy bẩy, đê hèn,… Đó đã là hiện trạng thực tại chứ không phải là câu chuyện của tương lai.
Mèo ngày nay đã là bạn tốt của chuột. Trông chờ vào trách nhiệm của mèo thì đúng là trò mèo.
Có những ngôi nhà mèo khang trang nhưng bên trong lại là những ổ chuột nhung nhúc tanh hôi, gớm bẩn.
Và … chuột là một loài vật chứa đựng những mối nguy bệnh tật dịch hạch, ung thư, viêm não,…
Xã hội con người rồi sẽ về đâu?
Bạn có thấy chăng ngành giáo dục, ngành văn hóa, các nhà quản lý xã hội,… gần như không có đối sách đúng mực cho kế hoạch xây dựng xã hội con người hài hòa, bền vững,…
Nhân cách, đạo đức, giá trị con người đã bị đánh rơi và không có một giải pháp nào tỏ ra khả thi, hữu hiệu để “cứu vớt” giá trị con người trong cơn lốc chủ nghĩa thực dụng.
Phải chăng tầm nhìn của tôi thiển cận, kém cỏi?
Tôi đã cố gắng nhuộm xám xịt, đen kịt bầu trời, nơi con người đang sống. Tôi là kẻ phá hoại sự yên bình nơi cuộc sống con người.
Mong rằng tôi đã sai, tôi là kẻ phá hoại vụng về. Mong rằng bạn cùng gia đình, dòng tộc, người thân đang sống trong một tình yêu thương đồng điệu, sẻ chia, không bị chủ nghĩa thực dụng, tính ích kỷ xâm hại,…
Đâu là biểu hiện của con người trưởng thành ở thế kỷ XXI hiện nay?
Lớn khôn hay lớn dại?
Có lẽ đây lại là một câu hỏi mà câu trả lời được giấu kín trong lòng của mỗi người. Sẽ không ai cho bạn câu trả lời đúng như lòng bạn nghĩ và phán xét.
Rồi thì … sẽ có một ngày nào đó con người lớn và trưởng thành thật sự. Ai rồi cũng có sự hiểu biết khách quan, sáng rõ và biết hành động theo sự chín chắn của con tim, làm theo tiếng gọi của lòng mình. Cùng chung tay xây dựng một xã hội con người bình đẳng, hài hòa, yêu thương đúng mực. Khi sự hiểu biết đạt được sự khách quan, tổng thể, sáng rõ,… con người sẽ rõ biết dù bạc nhược, ích kỉ, thực dụng lẫn tránh những sự thật có nơi sự sống thì con người cũng sẽ chết. Kéo dài ngày tháng sống ích kỷ, chui rúc, tự dối lừa sự an toàn cá nhân, dòng tộc chỉ làm tổn thương lòng tự trọng giá trị phần người trong chính bản thân mình, khi đó ta chỉ cố tồn tại trong sự ương hèn chứ ta chưa bao giờ thật sống.
Rồi thì câu hỏi “Ta nên thật sống hay cố tồn tại mà ích kỷ, xa rời xã hội loài người sẽ được mỗi người đánh thức trong nội tâm”.
Sống trong một truyền thống thực dụng, ích kỷ, thủ đoạn xấu xa như thế thì những người con, thế hệ trẻ sẽ học được gì?
Những người con, thế hệ trẻ sẽ đối mặt với ông bà, cha mẹ, những người lớn tuổi,… bằng hành vi chọn lựa nào khi trong tư tưởng, tinh thần của giới trẻ bị chủ nghĩa, lối sống ích kỷ, thực dụng chiếm lĩnh.
Mạnh ai nấy sống…? Sống chết mặc bây… chăng?
Rồi thì… con người lớn khôn, trưởng thành sẽ tự chọn cho nhân loại một sự định hướng rõ ràng Nhân Loại Đổ Nát hay Nhân Loại Văn Minh, Tiến Bộ, Hiểu Biết.
Bằng vào ngành giáo dục, sự học, chủ nghĩa duy vật, thế giới vật chất,… khó mong “cứu vãn” nhân cách, đạo đức con người nếu không muồn rằng bằng vào đường lối mà các nhà quản lý trên toàn thế giới đang định hướng cho xã hội loài người là không thể, không bao giờ xây dựng được một xã hội con người hài hòa, yên bình, không chiến tranh, hỗn loạn.
Thế nên, Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng của nhân loại là giấc mơ xa vời mà con người khó thể chạm đến.
Chết là hết, chủ nghĩa thực dụng, lối sống ích kỷ,… sẽ “gặm nhấm” từng người, từng dân tộc, từng đất nước và toàn nhân loại.
Khổ đau, thù hận, mất mát, hỗn độn sẽ nhấn chìm nhân loại nếu sự hiểu biết nhân loại không “nâng cao tầm vóc” tri thức con người.
Có phải Sự Đổ Nát Xã Hội đang lộ vết tích và sẽ mau chóng nhấn chìm nhân loại?
Giải pháp toàn vẹn cho vấn đề nội tâm con người, cứu cánh cho sự tồn vong nhân loại,… con người biết tìm ở nơi đâu?
Hay là chấp nhận xã hội con người như con tàu đang đắm giữa cơn bão biển? Chết chùm mà, có sao đâu?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét