Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Ở bài viết Không Mở Miệng, Người Bảo “Đồ Câm” tôi đã trình bày một góc nhìn hiện tượng về những con người dường như ôm giữ lý tưởng biết yêu người, ước mong về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả để rồi họ trở thành thành phần được gọi là không yêu nước - Những kẻ phản bội dân tộc, phản bội đất nước mà xã hội đang tạm thừa nhận, đồng thuận lời tuyên án mang danh nghĩa Tòa án công lý của hiến pháp, pháp luật Việt Nam. Và… họ đã phải trả giá bằng một cái giá mà một thành phần người nào đó cho rằng đảm bảo sự đúng đắn, cần thiết,…
Nhưng nếu chỉ xét riêng một thái cực của giới trí thức tạm gọi không thức thời nơi xã hội Việt Nam hiện tại thì tôi khó tránh khỏi điều thiếu xót, chủ quan, phiến diện. Thế nên tôi lại xét đến một thái cực khác của giới trí thức Việt Nam . Do thái cực khác này có vài điểm đặc trưng sai biệt với thành phần trí thức được xã hội Việt Nam hiện tại mặc định là những kẻ phản bội nên tôi tạm gọi đây là thành phần trí thức thức thời - Trí sĩ yêu nước.
Họ là ai?
Đây là một thành phần đông đảo của đất nước Việt Nam đương thời. Thật đáng mừng là giới trí thức Việt Nam nhiều đến vậy. Tiêu biểu cho giới Trí sĩ yêu nước Việt Nam đáng kể đến là các vị dân biểu, các vị đại biểu quốc hội, giới lãnh đạo, các nhà quản lý xã hội Việt Nam,…
Trước hết, tôi sẽ xét đến các vị dân biểu, đại biểu quốc hội.
Họ có phải là giới học nhiều, hiểu rộng; là thành phần trí thức đáng tự hào của dân tộc Việt Nam hay không?
Và… phải chăng họ chính là những tấm gương tiêu biểu, điển hình của tình yêu dân tộc, tình yêu đất nước - Trí sĩ yêu nước?
Hay họ chỉ đơn giản là giới trí sĩ thức thời, biết cúi lòn để sống mập thân, tốt tướng, phì gia, để thụ hưởng danh lợi cùng địa vị…?
Họ là những trí thức được người người thừa nhận và tôn trọng; Người Việt Nam nói chung đã kính cẩn mời họ ngồi vào những chiếc ghế nơi quốc hội nhà nước Việt Nam . Thế nên nếu bảo họ là thành phần ngu dốt, tri thức kém cỏi, sự hiểu biết nông cạn,… là điều không thể được. Vì lẽ đó họ chính thật là giới trí thức nhiều hiểu biết của dân tộc Việt Nam . Họ đại diện cho người dân trên mọi miền đất nước, được sự tin yêu, trọng dụng, nể vì; là tiếng nói của người dân cho một đất nước của dân, do dân và vì dân thì hẳn họ là những trí sĩ yêu nước hàng đầu của đất nước Việt Nam.
Phải chăng mọi người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội Việt Nam đã tin cậy, giao vận mạng đất nước, giá trị con người Việt Nam, sự phát triển, tiến bộ xã hội cho họ?
Họ thật đáng để được mọi người tung hô, tán dương, khen thưởng…! Họ đáng được người dân gom góp phần giá trị thặng dư mà người lao động lao nhọc, cần mẫn tạo ra và được quy đổi thành cái gọi là thuế, là tiền quản lý rồi trả lương cho những người góp công xây dựng, phát triển đất nước. Họ xứng đáng nhận lấy phần công sức xây dựng xã hội, con người và đất nước Việt Nam với một niềm tự hào cùng lòng tự trọng…
Và … họ, những trí sĩ yêu nước Việt Nam đã làm được gì để đền trả sự tin yêu, niềm kỳ vọng của người dân trên mọi miền đất nước Việt Nam ?
Quốc hội Việt Nam được đánh giá là một tổ chức lãnh đạo hàng đầu đất nước có tính thụ động bậc nhất. Tính thụ động của một người thường là biểu hiện của sự tiêu cực, biếng lười, ăn không ngồi rồi của con người đó.
Vậy các vị đại biểu, các vị dân biểu đã làm gì trong những buổi họp, hội liên hoàn nơi quốc hội?
Và… giá trị của những buổi họp là gì?
Sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về để được điểm danh, ghi nhớ và hàng tháng sẽ được kết toán, cộng dồn để tính số lương và bổng lộc được nhận chăng?
Những vị đại biểu quốc hội, những vị dân biểu đáng kính đã góp phần công sức gì cho định hướng xây dựng và phát triển đất nước, xã hội Việt Nam ?
Sự tiến bộ của ngành giáo dục, sự phát triển vượt bậc của khoa học, sự ổn định của xã hội, sự kín kẽ của hệ thống chính trị, sự hài hòa của ngành kinh tế, dịch vụ, sĩ nông công thương,… chăng?
Dường như họ không có một tiếng nói nào có giá trị thiết thực, có trọng lượng đúng mực, đáng kể cho định hướng phát triển đất nước, xã hội, con người Việt Nam trong kỷ nguyên được nhân loại (nói riêng) đã ra sức phô trương, điểm tô, thêu dệt là Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng và Hiện Đại hay với tôi chỉ đơn giản là Kỷ Nguyên Con Người Sống Trong Sự Hiểu Biết, Yêu Thương Chân Thành.
Vậy sự hiện diện, giá trị tồn tại của quốc hội, của các vị đại biểu, dân biểu là gì?
Để tiêu tốn một lượng tiền khổng lồ mà người dân đóng thuế hàng năm cũng như là các khoản vay từ nước ngoài, cộng đồng quốc tế chăng?
Và … với một giá trị không rõ ràng gần như là không có giá trị, sự hiện diện vô ích, xa xỉ cho mục tiêu xây dựng, phát triển đất nước.
Có phải việc tồn tại gần như vô nghĩa đã góp phần làm tiêu tốn, thâm thủng nguồn nợ công nơi ngân sách của đất nước (Tôi không nói là ngân sách của nhà nước) chăng?
Với sự cồng kềnh, kém hiệu quả của hệ thống quản lý cùng sự mất giá trị của giới trí thức trong định hướng xây dựng, phát triển đất nước thì có lẽ khủng hoảng nợ công Châu Âu sẽ sớm đến Việt Nam vào một thời gian không xa.
Khi đó, ai sẽ gánh trả những khoảng nợ khổng lồ mà người Việt Nam (nói riêng) đã vay?
Các nhà quản lý, giới lãnh đại, những vị đại biểu quốc hội, các ngài dân biểu, những trí sĩ yêu nước chăng?
…
Tại sao tôi nói người Việt Nam (nói riêng) mà không là người Việt Nam?
Vì lẽ chỉ có một số ít người đã vay và tùy tiện sử dụng, chi tiêu các khoản vay mà không thông qua người dân cũng như các thành phần, tầng lớp xã hội khác cùng được biết dù rằng chính thành phần lực lượng lao động này đã phải “gồng gánh” chi trả các khoản vay nước ngoài hết đời này sang đời khác. Thế nên dùng cụm từ người Việt Nam sẽ là có lỗi với người dân Việt và điều đó sẽ đánh mất đi lòng tự trọng còn sót lại trong tôi.
Tại sao sao tôi dùng cụm từ ngân sách của đất nước mà không là ngân sách nhà nước?
Bởi lẽ tôi không mong các nhà quản lý xã hội sử dụng tiền ngân sách quốc gia như tiền của cá nhân, tiền của gia đình. Vì lẽ đó tôi cảm thấy và nhận thức rằng nên dùng cụm từ ngân sách của đất nước sẽ hợp lẽ hơn. Và tôi cũng mong rằng điều này sẽ khiến các nhà quản lý xã hội (nói chung - Phạm vi thế giới) sẽ ý thức, tự trọng khi sử dụng tiền của người dân đúng mực. Điều này sẽ góp phần hạn chế, ngăn chặn hiện trạng tham nhũng tràn lan, việc khủng hoảng nợ công rộng khắp trên quy mô thế giới.
…
Quả thật, ăn không ngồi rồi hưởng lương cao dù rằng lòng không sinh hổ thẹn nhưng khó tránh khỏi miệng đời dị nghị, dèm pha; Lại mang tiếng tiêu cực, thụ động, biếng lười.
Thế là giải pháp đôi khi ném một khối đá tảng xuống mặt hồ đang yên ả được lựa chọn. Vì là thành phần trí thức, nhiều hiểu biết nên họ đã tư duy, do dự, suy tính rất nhiều trước khi cất lên một tiếng nói, đưa ra một đề xuất cho có lệ, có lẽ chỉ nhằm vào mục đích cho người biết rằng “Ta còn sống” vì thế Ta còn lãnh lương.
Có lẽ vậy nên lời nói đã được chắt chiu, gạn lọc tránh chạm đến những vấn đề nhạy cảm của xã hội, tránh gây ra xung đột với giới chính trị và các vấn đề thời cuộc nóng bỏng như tranh chấp biển Đông, mua sắm vũ khí, chạy đua vũ trang,… Những vấn đề cấp thiết của xã hội, những vấn đề vì quyền lợi người dân thường sẽ dẫn đến sự va chạm không đáng có với thành phần lãnh đạo, giới chính trị. Và… khi đó thì nguy cơ “mất ghế” sẽ được tính đến; việc bị trù dập, xa lánh; rồi quyền lợi, danh dự, địa vị xã hội cá nhân được nâng lên quan điểm gia đình, dòng tộc khiến lòng người trí sĩ yêu nước, đại diện cho sự tinh khôn của dân tộc thêm rối bời, lo lắng, nghĩ suy.
Người không vì mình trời tru, đất diệt. Thế là đành thôi phải biết sống yêu mình; Còn yêu người - đó là chuyện của xã hội, chuyện của người Ta chẳng cần lo kẻo phí hoài tâm trí, công sức…
Phải chăng đó là giá trị của sự học, của ngành giáo dục ngày nay?
Học để khôn ngoan, gian xảo. Học để biếng lười, để sống ích kỷ, để tư duy thu hoạch phần hơn, phần lợi về mình; Còn thiên hạ, xã hội, người lao động,… thì sống chết mặc bây. Học để biết sợ những điều mà từ lâu con người đã tự trói buộc, mặc định là đáng sợ, là nguy hiểm cho bản thân rồi trốn tránh, lòn cúi khi cần thiết; Sống sót là điều cần thiết, là điều quan trọng cho cá nhân và dòng tộc.
Còn lòng tự trọng ư? Nó là gì? Nó không là gì cả, nó không đáng để ta giữ gìn. Từ xưa đến nay và lịch sử chẳng từng đánh dấu những cái chết bi thảm cho những kẻ ôm giữ lòng tự trọng. Ta chẳng làm kẻ dại sống chết vì lòng tự trọng rẻ tiền, mạt hạng.
…
Tôi viết ra những điều này với lòng tự hào, niềm kiêu hãnh khi dám nói ra những điều mà sự hiểu biết, tư duy, nhận thức nhân loại chưa dám đối mặt chăng?
Có đáng để tự hào khi nhìn thấy và chỉ ra vết nhơ, sự bại hoại, suy đồi, sút kém về giá trị của ngành giáo dục, nền tảng của tri thức nhân loại bằng vào tiếng kêu cứu tuyệt vọng, rã rời mà không thể cứu vãn thời cuộc, cục diện xã hội không?
Đây có phải chăng chỉ là sự đi xuống, tụt giảm giá trị của riêng ngành giáo dục ở đất nước Việt Nam?
Không. Đó là giá trị lệch lạc của sự học ở con người và ngành giáo dục trên phạm vi thế giới. Và chính sai lầm nơi giá trị của sự hiểu biết nhân loại đã khiến cục diện xã hội thế giới lâm vào tình trạng rối ren, bấn loạn, hỗn độn,…
Người Việt Nam cũng chỉ là một con thiêu thân trong vô số con thiêu thân trên thế giới đang lao vào lửa mà thôi. Vì lẽ đó tôi viết những bài viết không chỉ vì người Việt Nam mà tôi viết vì nhân loại.
Giá trị của sự học và ngành giáo dục đang xây dựng, định hướng, tạo ra thế hệ những con người không có còn lòng tự trọng thì xã hội loài người sẽ đi về đâu?
Định hướng Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng và Hiện Đại không bao giờ, không thể được dựng xây bởi những con người đánh mất lòng tự trọng, hèn kém và bạc nhược. Vì lẽ đó tôi mong rằng những nhà quản lý xã hội thế giới, những tri thức hàng đầu nhân loại hãy thiết thực hơn khi đánh giá định hướng của sự phát triển con người trong bối cảnh xã hội hiện tại.
Đừng quá phô trương, lạc quan, che đậy hay tô hồng,.. thực tại khiến con người mãi sống trong sự ảo vọng rồi từng bước hủy hoại sự tồn vong nhân loại - Khi giá trị con người không còn nữa, lòng tự trọng của con người bị đánh mất hoàn toàn. Lòng tự trọng ở con người đó là giá trị phần người của con người. Đó là dấu vết còn lại để nhận biết, phân biệt giữa con người và loài vật. Hãy nên nhớ lấy điều đó!
…
Sau một quá trình suy xét, phân tích, tính toán chi li, kỹ lưỡng, giới trí sĩ yêu nước đã đặt lên bàn quốc hội một vài đề xuất mà mục đích của những đề xuất là không thể nghĩ bàn vì tính không cần thiết, sự không rõ ràng giá trị của đề xuất.
Cụ thể là đề xuất “thay tên, đổi họ” nước Việt Nam hiện hành với rất nhiều lý do. Một trong những lý do cần nên đổi tên nước là dựa vào nguồn lý luận triết học Mác - Lê nin việc tiến thẳng lên Xã hội chủ nghĩa trong điều kiện, bối cảnh xã hội Việt Nam hiện tại chứa đựng sự nóng vội, bỏ qua giai đoạn. Thế là quốc hội có việc làm. Những bản dự thảo, đề xuất “Tên nước” được giới chuyên gia phân tích, đánh giá,… và xét duyệt. Đến thời điểm hiện tại, nước Việt Nam vẫn chưa chính thức ban hành một cái tên mới hợp chuẩn.
Điều này đồng nghĩa với việc tên nước Việt Nam vẫn còn trong giai đoạn nghiên cứu, rà soát,… và không rõ là có việc thử nghiệm sử dụng tên đầy đủ của nước Việt Nam hay không?
Trước tình hình tên nước Việt Nam có thể sẽ bị thay đổi một lực lượng giới trí sĩ yêu nước biết lo xa đã đưa ra đề xuất “Cần phải đổi mới bản Quốc ca cho phù hợp với chiếc áo khoác tên nước mới”. Quốc hội lại có việc làm. Lại dự thảo, kiến nghị, đề xuất, phát huy sáng kiến,…
Rồi nhìn sang nước bạn thấy có quốc hoa làm biểu tượng, giới trí sĩ thức thời mau chóng hay chậm trễ trình lên bản đề xuất chọn quốc hoa làm biểu tượng cho đất nước. Sứ, sen, hồng, đào, mai, cúc, phù dung,… được trưng ra và chọn lựa, phân tích, loại suy, hùng biện, tranh cãi,… để chọn ra một loài hoa biểu trưng cho khí tiết dân tộc Việt.
Hết màu cờ đến sắc áo, rồi quốc hoa, rồi quốc ca,… rồi tên nước,… và rồi còn gì nữa?
Quốc hoa hay quốc họa?
Mọi việc đề xuất, dự thảo, bàn bạc, phát huy sáng kiến,… đều được quy đổi bằng tiền. Và ngân sách đất nước hay nói cách khác tiền thu từ thuế dân đóng góp sẽ phải chi trả cho các khoản phí vô cùng phí phạm trên.
Hàng ngàn năm nay người Việt Nam vẫn sống dù không có một chủng loài hoa được đặt làm biểu tượng. Và với việc “mất” giá trị, khí tiết con người Việt Nam trong thực trạng xã hội hiện nay thì có lẽ một đóa phù dung sớm nở, tối tàn sẽ thiết thực hơn trong việc diễn đạt hình ảnh, con người Việt Nam ngày nay.
Thay quốc ca, quốc hiệu,… dựa vào triết học, khoa học, sự logic nghe có vẻ rất đúng mực, minh bạch. Nhưng thật ra tư tưởng, lý luận, khoa học, học thuyết,… ra đời nhằm phục vụ con người chứ không nhằm vào việc trói buộc con người. Và không hẳn những nguồn tư tưởng, triết lý, học thuyết,… luôn đúng mà có sự tùy thời.
Ngày nay, giá trị của triết học nói chung hay triết học Mác - Lê nin đã không còn hợp thời, không còn phù hợp với thời đại. Ngày nay, con người đang bị “chìm đằm” trong lòng tham, tính thực dụng, ích kỷ,… và nguồn tư tưởng Mác - Lê nin gần như không có lời giải giúp con người đối trị với lòng tham, sự thực dụng,…
Vậy phải chăng dùng lý luận Mác - Lê nin đã lỗi thời?
Vì thế việc vận dụng triết học Mác - Lê nin và thuyết duy vật biện chứng chủ quan vào bối cảnh hiện tại qua vấn đề đặt lại tên hiệu đất nước là sự thiếu xót, khập khiễng.
Trên thực tế tên đất nước không thể quyết định sự công bằng, bình đẳng hay tiến bộ, phát triển đất nước, con người ở mỗi nước. Sự gắn kết các tầng lớp, thành phần xã hội mới quyết định sự hài hòa, phát triển ở mỗi quốc gia.
Chế độ phong kiến, quân chủ đã từng tạo ra vô số triều đại huy hoàng, phát triển. Tư bản chủ nghĩa, xã hội chủ nghĩa hay dân chủ cộng hòa đều đã từng tạo ra không ít đất nước đẹp giàu.
Vậy nên sự dân chủ, tiến bộ, văn minh,… nằm trong lòng người chứ không do một cái tên nước quyết định. Và thành phần lãnh đạo, giới quản lý xã hội sẽ là yếu tố có tính chất tiên quyết cho sự phát triển của đất nước chứ không do một cái tên được chọn lựa, trao chuốt đẹp đẽ, hợp thời trang.
Nếu giới lãnh đạo, các nhà quản lý đất nước biết điều tiết xã hội bằng sự chân thành, có hiểu biết đúng mực, hướng mọi người trong xã hội biết sống vì nhau, cùng chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau với một sự đoàn kết, gắn kết hài hòa thì đất nước sẽ phát triển ngày càng giàu đẹp, tiến bộ,…
Còn bằng việc quản lý đất nước dựa vào lòng tham, lối sống thực dụng, sự che đậy, dối lừa, giả trá,… thì việc điểm tô, trao chuốt một cái tên để gọi sẽ càng làm cho xã hội rối ren, hỗn độn nhiều thêm.
Câu nói “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” lẽ nào giới trí sĩ học rộng, hiểu nhiều chưa từng nghe đến. Việc điều tiết xã hội bằng lòng tham, việc “thay tên, đổi họ” đất nước thì cũng chỉ là trò “Bình mới, rượu cũ” xã hội Việt Nam không thể giàu mạnh, tiến bộ bằng vào việc “lừa người, dối mình”.
Và … việc “rút ruột” ngân sách đất nước để làm những việc vô bổ, không nhiều lợi ích cho sự phát triển đất nước như đổi tên nước, thay lời quốc ca, chọn quốc hoa,… sẽ làm tổn hao nguyên khí quốc gia.
Người dân phải “gồng gánh” toàn bộ chi phí cho xã hội mà đặt biệt là chi phí quản lý đất nước vượt mức đến một lúc nào đó sẽ mất niềm tin hoàn toàn vào đảng, vào thành phần lãnh đạo, giới quản lý thì đất nước Việt Nam sẽ ra sao?
Hơn nữa, việc đề xuất đổi mới tên đất nước, thay lời quốc ca có khác gì việc thành phần trí sĩ mang tội danh chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam trưng ra lá cờ vàng 3 sọc đỏ hay dòng chữ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa?
Tại sao lại có sự khác biệt đối xử giữa 2 thành phần trí thức khi họ trưng ra chung cùng một ý tưởng?
Một bên bị kết tội, chịu phạt. Một bên được tuyên dương, tặng thưởng, gom góp được đặc quyền, đặc lợi, đặc ân.
Sự công bằng, đúng mực phải chăng chỉ có trong lòng mỗi người còn trên bàn cân công lý, ở xã hội thì sự bất công, thiên vị vẫn luôn làm chủ mọi vấn đề?
…
Giới trí sĩ có ở các bộ ngành nơi hệ thống quản lý đã làm gì để góp phần xây dựng đất nước tiến lên giàu đẹp?
Sau một thời gian đắn đo, suy xét những nhà quản lý xã hội đã đưa ra một nghị định về thực phẩm được ban hành. Nghị định quy định việc giết mổ, tiêu thụ gia súc, gia cầm trong vòng 8 giờ đã được thông qua. Và hiển nhiên là để ban hành một thông tư có tính chất xã hội sẽ tiêu tốn không ít tiền của, giấy mực và những cuộc họp hành quan trọng, cần thiết. Một nghị định có tầm cỡ đã được thông qua do những chuyên gia phân tích, đánh giá, những vị trí thức học rộng, hiểu nhiều,…
Thông tư ra đời và sớm chết vì tính xa rời thực tế, kém khả thi. Một vài lời biện hộ được đưa ra nhằm bảo vệ uy tín, sự thông tuệ, tầm nhìn xa, trông rộng của những người ban hành thông tư cũ trước khi một thông tư liền kề ra đời “trảm” thông tư trước đó.
Tuổi thọ của một thông tư, một nghị định của nhà nước chỉ sống sót được vài ngày. Có lẽ đây là kỷ lục Việt Nam về tuổi đời ngắn ngủi của một thông tư, nghị định cấp nhà nước.
Hãy nên nhớ rằng đã không có một lời xin lỗi về sự yếu kém khả năng quản lý xã hội nào được đưa ra mà có chăng chỉ là những lời biện hộ, bảo vệ sự đúng đắn ở các nhà quản lý xã hội, giới định hướng phát triển đất nước.
Điều này cho thấy rằng các nhà quản lý xã hội luôn đúng chăng?
Ở nghị định trên nếu có sai thì người dân đã sai vì không theo kịp sự tiến bộ ở các nhà quản lý chăng?
Cứ cho rằng lời khẳng định trên của các nhà quản lý là đúng mực, hợp chuẩn.
Rồi các nhà quản lý xã hội, giới lãnh đạo đất nước phản biện của người dân là “Các nhà quản lý xã hội hiện đang sống ở đâu mà lại ban hành những quy định trên mây, xa rời thực tế đến vậy? Phải chăng đó là biểu hiện không thể chối cãi, không thể biện minh của thói cửa quyền, quan liêu,…?”.
Đừng phản biện với tôi đây chỉ là một sai lầm ít gặp, là một rủi ro nghề nghiệp. Và… vì thể diện của giới lãnh đạo, quan chức chính phủ, cùng bộ mặt quốc gia nên … nếu là một người dân có hiểu biết không nên bươi móc, làm xấu mặt nhau. Việc biện hộ các nhà quản lý xã hội là việc nên làm, việc xin lỗi người dân là điều không thật cần thiết, người dân ngu muội, “đầu tắt, mặt tối” biết gì đến việc điều tiết xã hội mà giới lãnh đạo, những nhà quản lý thông thái của xã hội phải hạ mình.
Thiết nghĩ, nếu không thẳng thắn, thành thật nhận lỗi thì làm sao những nhà quản lý nghĩ đến việc sửa sai. Điều đó sẽ là lý luận biện chứng cho thực trạng các nhà quản lý đất nước càng làm, càng sai.
Là sai lầm ít gặp, rủi ro nghề nghiệp.
Vậy nghị định quy định về xe chính chủ phải chăng là chuẩn mực, đúng đắn?
Nếu là chuẩn thì tại sao nghị định vừa đi vào ban hành khiến lòng dân rối loạn, hoang mang?
Nghị định về xe chính chủ đã tạo ra xe khổ chủ cho phần lớn người dân trên cả nước.
Những thông tư, nghị định hành dân đã ra đời sau rất nhiều cuộc họp bàn, phân tích, đánh giá của giới chuyên gia, những nhà quản lý hàng đầu đất nước.
Tại sao lại tồn tại những thông tư, nghị định gây ra sự công phẫn, bấn loạn lòng người?
Lại không có một lời xin lỗi nào được đưa ra. Cũng lại là sự biểu hiện của sự quan liêu, cửa quyền - Giới lãnh đạo, thành phần quản lý luôn đúng.
Chẳng lẽ lại ban hành nghị định mới “trảm” nghị định xe chính chủ. Và một giải pháp thay thế là ra một thông tư dời nghị định xe chính chủ về năm 2015. Đây là một giải pháp tình thế nhằm giảm áp lực dư luận người dân đang bùng phát.
Và rồi vấn đề bảo hiểm xe, mũ bảo hiểm, tăng mức xử phạt nhằm hạn chế tai nạn giao thông hay việc gom góp tiền dân vào túi ngân sách nhà nước một cách “danh chính, ngôn thuận”?
Việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm mà không quản lý tốt chất lượng mũ bảo hiểm để rồi nhà quản lý ban hành xử phạt người dân đội mũ bảo hiểm kém chất lượng. Người dân kém hiểu biết mất tiền mua mũ bảo hiểm kém chất lượng, rồi lại mất tiền đóng phạt vì đội mũ bảo hiểm thiếu chuẩn.
Và … tai nạn vẫn rình rập vì thực tế là số lượng tai nạn giao thông không tụt giảm là bao so với số mức phạt tiền mà các nhà quản lý không ngừng tăng lên?
Vì sao?
Vì tai nạn giao thông không bắt nguồn từ mũ bảo hiểm, chế tài, mức đóng phạt,… mà là ý thức, nhận thức của người tham gia giao thông.
Dễ thấy các nhà quản lý xã hội chỉ ra sức sửa sai ở ngọn mà gốc thì dè dặt hoặc không sửa.
Vì sao?
Vì sửa ngọn mới gom góp được tiền của, các khoản thu, phí chồng phí,...
Bảo hiểm xe máy thật sự có giá trị với người tham gia giao thông hay không?
Dường như không có nhiều giá trị. Tin rằng “Nếu có được quyền tự chủ chọn lựa việc mua hay không mua bảo hiểm xe máy thì phần lớn người dân sẽ không mua vì sự không có nhiều giá trị của bảo hiểm xe máy”. Dù vậy bảo hiểm xe máy vẫn là một chế tài bắt buộc người dân vì khoản thu từ bảo hiểm xe sẽ mang về cho các nhà quản lý xã hội một nguồn lợi lớn.
Đừng bao biện những quy chế nhà nước ban hành là vì dân. Hãy nên xét lại “Có bao nhiêu quy định, chế tài, án phạt,… hợp với lòng dân rồi mới nói đến hai chữ vì dân cao cả?”.
Người dân không hài lòng, đẹp dạ nhưng vì “thấp cổ, bé miệng”, vì muốn sống sót mà chưa phản kháng ra mặt mà thôi,… Và vì người dân đã chia chẻ, không còn đoàn kết. Sự ích kỷ, lối sống thực dụng, lòng tham,… ngự trị rộng khắp mọi thành phần, tầng lớp xã hội con người.
Đến một lúc nào đó, với cách hành xử sai không cần sửa, càng làm, càng sai thì vấn đề đổ vỡ hình thái xã hội hiện tại không hẳn là chuyện viễn vông, thiếu thực tế.
…
Các nhà quản lý xã hội, giới lãnh đạo đất nước, thành phần chuyên gia,… là lực lượng đại diện dân tộc, là thành phần trí sĩ yêu nước đã nói gì?
Họ nói đến sự phát triển, tiến bộ, việc vươn lên tầm cao mới.
Nhưng tầm cao mới ở đâu tin rằng không một ai trong giới trí sĩ hàng đầu Việt Nam rõ biết.
Vậy nên nếu cho rằng đó chỉ là những lời nói suông, lời hứa hão huyền để che đậy sự giới hạn tri thức, để “danh chính, ngôn thuận” ngồi ôm giữ chiếc ghế quyền lực được lâu hơn ở một thành phần người thì không hẳn là lời nói sai trái, không đúng mực.
Điểm đến của định hướng xây dựng, phát triển của đất nước Việt Nam là gì?
Những con ong chăm chỉ, những con kiến cần mẫn,… những con thú sống bằng bản năng giống loài động vật chăng?
Sự tiến bộ, văn minh, tăng trưởng giá trị của con người sẽ được thể hiện bằng lòng tham, lối sống thực dụng, sự ích kỷ chăng?
Đó là điểm đến của tầm nhìn Việt Nam ngày mai. Đó là sự tiến bộ hay lui sụt xã hội Việt Nam mọi người và bạn cứ nhìn vào thực trạng xã hội - kinh tế - chính trị - khoa học - giáo dục - y tế - quốc phòng - toàn dân Việt Nam thì sẽ rõ. Câu trả lời có trong sự hiểu biết đúng mực, khách quan ở mỗi người.
Hiện tại, con người Việt Nam đang mất dần giá trị. Bản sắc dân tộc, khí tiết con người theo đó cũng mất đi. Giới trí sĩ yêu nước tỏ ra thức thời, bàng quang đối cảnh. Giới trí thức lãnh đạo đang bay trên mây với những tầm cao mới cho thấy họ và người dân không cùng sống chung một khoảng trời.
Với sự ích kỷ, thực dụng, lòng tham và sự đen tối trong tâm hồn ở mỗi người đất nước Việt Nam rồi sẽ về đâu?
Thời may, có một ngọn đuốc sáng đang được mọi người chuyền tay nhau. Có một sự do dự ở ý nghĩ cùng thắp lên ngọn đuốc sáng trong lòng mỗi người và việc chia sẻ nguồn ánh sáng hài hòa nhằm giúp cho xã hội Việt Nam, cho nhân loại bừng sáng, xua đi những đêm dài tăm tối - sự hiểu biết nửa vời của tri thức nhân loại ngày nay.
…
Hãy nên nhớ rằng tôi đang không cố chỉ ra sai lầm để hạ gục bất kỳ ai mà chỉ là một động thái cởi trói tư duy, nhận thức nơi mỗi người.
Lý do của việc cần đổi mới tư duy và ra sức sửa sai là vì có một người dân Việt đã lên tiếng phản kháng về cách điều hành, quản lý, xây dựng đất nước mắc rất nhiều lỗi ở thành phần quản lý đất nước và người dân hèn mọn đó chấp nhận sự trả giá khi làm sai.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét