Hãy về đi em! Mọi người vẫn đợi chờ em. Nếu quả thật đến ngày 30 tháng 12 năm 2012 mà tôi không thể ít nhiều giúp em quay lại hòa điệu cùng nhịp sống về vật chất hay tinh thần. Tôi sẽ trải than hồng quỳ xuống tạ tội cùng em. Em đừng cho rằng đây chỉ là một lời nói suông vì điều đó đã được ghi vào giấy trắng mực đen. Ở nơi đó có em biết, tôi biết, mọi người và đất trời cùng biết. Nếu đó chỉ là lời nói lọc lừa thì chỉ e rằng tôi sẽ hổ thẹn sống hết những ngày còn lại.
(Lược trích sách Tìm em giữa bóng đêm)
Đừng nghĩ tôi vì danh vì lợi vì bạc tiền,… mà làm điều này. Tôi chẳng cần những thứ vô vị ấy. Quyển sách này sẽ phá tan những u mê, lầm lạc về nhận thức, về cuộc sống, những kiến chấp, định kiến sai lầm và cả niềm tự hào, tự phụ thông minh, nhiều hiểu biết của nhân loại. Sẽ có người nhân đó thức tỉnh. Cũng có không ít người u mê không nhận ra. Họ sẽ xem tôi như là một cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ đi.
Thôi được, tôi sẽ phải giúp họ. Vô Ưu đã gieo mối hận thù trong lòng bạn. Bạn muốn Vô Ưu đền tội. Hãy xử sự mọi việc thật nhẹ nhàng. Bạn hãy giúp người hư mắt có đôi mắt sáng. Người hư gan thận có lá gan, quả thận. Người cần tim có trái tim để sống tốt,... Lòng bạn sẽ thanh thản hơn.
Bây giờ và mãi sau này vẫn vậy, bạn đừng nên tìm hiểu tôi sinh ở đâu, ngày giờ nào, sống ra sao, làm được điều gì tốt, điều gì xấu,...?
Nếu tôi là rồng thì không ai có thể nhìn thấy. Còn nếu tôi là rắn thì chẳng đáng để tìm.
Nếu bạn vẫn cưỡng cầu tìm thì bạn hãy nhặt lấy một nắm đất ngay dưới chân bạn. Hãy nhìn sâu vào trong nắm đất đó. Không phải đợi 100 năm sau, bạn mới tìm thấy tôi trong đất, tôi đã và đang nằm trong nắm đất trên tay bạn rồi.
Nếu may mắn bạn sẽ nhìn thấy tôi và nhìn thấy cả bạn trong nắm đất đó. Ngay đó, bạn biết mình đã qua được bờ bên kia.
Như đã trình bày ở những phần trước, ngay sau khi hoàn thành quyển sách “Hãy là đường xưa mây trắng bay...” tôi sẽ tự nguyện hiến nội tạng gan thận, máu,... cho những người đang cần. Vì thế, khi bạn hoặc người thân cần đến lá gan, quả thận,... thì hãy liên lạc với tôi theo số điện thoại: 0982353038.
(Lược trích sách Hãy là đường xưa mây trắng bay…)
Đến tháng 6 năm 2013, nếu giới lãnh đạo Trung Quốc vẫn không sửa sai những sai lầm đã gây ra trên biển Đông, không tuân thủ theo Công ước về Luật Biển năm 1982 thì tôi sẽ thong dong đếm bước đến Tử Cấm Thành.
Tôi đến Tử Cấm Thành để làm gì?
Tôi không đến để nghe câu trả lời cũng như lời hứa của giới lãnh đạo Trung Hoa. Tôi chỉ đến ngồi lại đấy và dõi xem cách hành xử của giới lãnh đạo Trung Quốc đối với vấn đề biển Đông.
Nếu chờ mãi mà không nhận rõ thiện chí sửa sai của giới lãnh đạo Trung Quốc tôi sẽ lấy máu của mình viết ra hai chữ “No War” trên chiếc áo thiên hạ mà tôi đang khoác trên người.
Sau đó, tôi lặng im ngồi cho đến khi “Trút hơi thở cuối cùng” nơi Tử Cấm Thành. Đây chính là một biến của kế Di thi giá họa chân ngụy. Đồng thời, đây cũng là việc người Trung Hoa không giết ta, ta vì người Trung Hoa mà chết.
Tôi vì người dân Trung Hoa mà chết. Tôi chết ngay nơi Tử Cấm Thành đương nhiên sẽ là chủ của Tử Cấm Thành. Vì lẽ đó giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ trở thành khách của Tử Cấm Thành.
Có thể bạn thấy trò chơi này không đặc sắc. Hành động của tôi còn kém cỏi hơn việc ôm bom liều chết của những người là nạn nhân của cụm từ khủng bố mà nhân loại gán ghép vì đức tin bị lợi dụng, do Tử vì đạo.
Hơn nữa, việc tôi làm đã có không ít người từng thực hiện. Đình công, tuyệt thực đòi quyền con người, đòi tăng lương, đòi quyền sống,… Kết quả là nhìn chung không gặt hái được những thành công như mong đợi. Bởi lẽ họ là một nhóm người ô hợp, không kiên định sống còn cho mục tiêu đấu tranh. Khi bị chia rẽ, bị đánh đập, tra tấn,… họ đã hoảng sợ, quên mất mục tiêu ban đầu và nhận ra tự thân rất nhỏ bé trước bạo lực, cường quyền. Những đau đớn xác thân, tinh thần khiến những con người nhỏ bé dần thừa nhận “Chân lý nằm trong tay kẻ mạnh”.
Còn tôi đến với ý định chết nơi Tử Cấm Thành nên việc đánh đập, tra tấn hẳn không làm lung lạc được ý chí “Chấp nhận vì người thiên hạ mà chết”. Chỉ cần còn chút hơi thở và sự minh mẫn về trí não, tôi sẽ tìm đến Tử Cấm Thành.
Trên thực tế, tôi đã cố ý đặt tôi vào tình thế cùng đường. Nếu đến Tử Cấm Thành với tư cách cá nhân thì khi những đau đớn xác thân cùng với khả năng chịu đựng không còn có thể tôi sẽ rời khỏi Tử Cấm Thành, trốn chạy như một chủng loài động vật yếu đuối và hèn hạ.
Nhưng tôi đã đến Tử Cấm Thành với chiếc áo của thiên hạ thì tôi đã không còn con đường trốn chạy. Kiên định chết nơi Tử Cấm Thành. Kiên định đấu tranh cho nền hòa bình, sự tiến bộ của nhân loại. Kiên định chết để vùi chôn chiến tranh, hận thù, đau khổ và xóa bỏ sự tồn tại của vũ khí hạt nhân,…
(Lược trích sách Trung Hoa, còn mãi một tình yêu)
Thời gian trôi qua mau nhiều khi ngỡ như là giấc mơ. Đời không như trong mơ tình yêu có mấy ai đâu ngờ.
Đã gần 3 năm kể từ khi quyển sách đầu tay Hãy là đường xưa mây trắng bay… ra đời. Ván cờ Trân Long và lời hứa hiến tạng đã được xác lập gần 3 năm mà bộ sách vẫn chưa được chính thức phát hành.
Tháng 6 năm 2013 đã qua mà tôi vẫn chưa hợp thức hóa được việc đến Tử Cấm Thành nhằm ngăn chặn việc ngông cuồng, ngang tàng lấn đất, lấn biển của giới lãnh đạo Trung Quốc. Đồng thời cũng là việc làm góp phần đánh thức sự lầm lạc - “Giấc ngủ vùi” của nhân loại nơi nhận thức, tư duy con người về sự sống, khẽ mở lối đi vào Kỷ nguyên nhân loại sống có hiểu biết khách quan và yêu thương chân thành.
Những lá thư được viết, gửi đi và chờ đợi mà mãi vẫn không có sự hồi âm. Một cách hành xử xem chừng tắc trách và kém cỏi nơi những người đại diện cho người dân, dân tộc Việt Nam. Họ và người dân xem ra là hai khoảng trời xa lạ.
Cũng hay vì sự tắc trách, vô lối của họ mà từ một quyển sách ban đầu tôi đã hoàn thành bộ sách “Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người” gồm 9 quyển đã ra đời. Và … hiện tại là những chuỗi bài viết có không ít giá trị “va chạm” vào tư duy, nhận thức của nhân loại đương đại.
Việc hệ thống lại chuỗi bài viết trên blog sẽ là quyển sách thứ 10 của Vô Ưu với đề tựa sách là Hư văn tạp lục.
Tại sao lại là sách Hư văn tạp lục?
Vì nội dung sách trình bày lại phần nào sự hỗn loạn, rối ren ở các quốc gia, vùng miền trên thế giới cũng như trong nội tâm của mỗi người nên gọi là tạp lục. Bởi do sách được viết bằng ngôn từ vốn đã bị nhiễm ô, đánh mất giá trị ban đầu của ngôn ngữ. Tuy nhiên, việc lập ngôn sẽ phá bỏ lề thói, kiểu cách dùng ngôn từ của người đương thời. Việc dùng ngôn từ được trả về giá trị gốc nhằm vào việc bóc trần sự thật, bộc lộ bản chất vấn đề, thực tại nơi xã hội. Chính do thủ pháp lập ngôn có phần dị biệt với cách thức sử dụng ngôn từ mà người đời đang ưa dùng thế nên tạm gọi là hư văn.
Tại sao tôi nói ngôn từ nhân loại đang dùng đã bị nhiễm ô, đánh mất giá trị thật vốn có của ngôn ngữ?
Thật vậy, ngôn ngữ được hoàn thiện từ rất lâu xa nơi lịch sử loài người. Ngôn từ sở dĩ được ra đời là do tính cần thiết, giá trị hữu dụng cho nhu cầu giao tiếp, trao đổi thông tin nơi nhân loại. Và… giá trị ban đầu của ngôn từ là diễn giải, trình bày, miêu tả những sự vật, hiện tượng giúp người nghe nhận diện đúng thật vấn đề mà người nói đang đề cập đến. Hay nói cách khác ngôn từ xưa được dùng để diễn tả sự thật, bản chất của vấn đề, sự việc giúp nhân loại truyền giữ thông tin một cách khách quan, rõ ràng. Có thể nói là ngôn từ là một công cụ hữu ích, rất cần thiết cho loài người từ ngàn xưa.
Theo dòng thời gian ngôn từ dưới sự trao chuốt của con người đã gần như đánh mất giá trị cần và đủ ban đầu. Hiện tại, có thể thấy ngôn từ chỉ còn chút giá trị cần còn giá trị đủ thiết yếu của ngôn ngữ dường như không còn tồn tại. Đó chính là nguyên nhân khiến ngôn từ bị nhiễm ô, mất dần giá trị gốc.
Có thể qua cách trình bày của tôi sẽ khiến bạn nhận ra cơ hồ tôi đã cực đoan khi diễn giải về sự ô nhiễm ngôn ngữ, về sự mất giá trị của ngôn từ.
Tuy nhiên, tôi vẫn khách quan trình bày về sự “trượt giá” của ngôn từ một cách chân thật.
Đơn cử như trường hợp một chương trình truyền hình của VTV vừa qua có trình chiếu một chương trình “Nghĩ mở, nói thẳng” hay gì gì đó. Và… chương trình có mời đến một học giả danh tiếng. Sau khi giới thiệu, chào hỏi thì vị khách mời đã khẳng khái cám ơn Đài truyền hình Việt Nam đã mở ra một chương trình truyền hình thực tế “Nghĩ mở, nói thẳng” để giúp người dân có thể rõ biết mọi việc đúng thật, giúp các chuyên gia, các nhà quản lý có thể công khai, minh bạch hỏi đáp cùng quần chúng nhân dân. Sự cởi mở thông tin sẽ giúp người dân tin Đảng, tin nhà nước. Vị khách mời còn phê phán cách hành xử của giới báo chí, phóng viên khi một số người đã đưa ra thông tin sai lệch gây nhiễu loạn lòng người và vị khách mời đã lấy một ví dụ điển hình về việc phá rừng mà ông là người vừa mới đi thị xác thực địa về. Ông khẳng định những thông tin mà quần chúng đã được nghe nhìn về tình hình phá rừng là không chuẩn, là sai với thực tế và nhận định như đinh đóng cột “Là phải có đi đến tận nơi thì mới rõ biết vấn đề”.
Nhưng không may cho vị khách mời là người dẫn chương trình lại đặt ra một câu hỏi rất bình thường nhưng vô hình chung câu hỏi đó đã trở thành câu hỏi khó khiến vị khách mời phải mở lối thoát cho chính mình. Chính việc mở ra lối thoát thân của vị học giả đã vô tình làm “tan nát” giá trị “điểm đến” của chương trình “Nghĩ mở, nói thẳng”.
Câu hỏi mà MC đặt ra mang đại ý “Thưa giáo sư, liên quan đến vấn đề phá rừng ở khu vực rừng quốc gia A đã gây dư luận bức xúc cho người dân. Giáo sư đã đến tận nơi thị xác thế nên giáo sư có thể trình bày rành rõ để trấn an dư luận, công phẫn trong lòng người dân không?”. Và … vị giáo sư đã bối rối khỏa lấp “Xin thưa với mọi người! Vấn đề này tôi chưa được phép báo cáo ở đây”.
Quả thật là tôi chỉ tình cờ nghe chương trình này mà không mấy chú tâm. Nhưng chính vì câu nói của vị khách mời khiến tôi “ngã ngửa” tôi tự hỏi “Vậy giá trị của tiêu đề rất thẳng tắt “Nghĩ mở, nói thẳng” rốt cuộc có còn ý nghĩa gì, nói thẳng, nghĩ mở ở chỗ nào?”. Còn lời nào để bình luận cho “Nghĩ mở, nói thẳng” của Đài truyền hình VTV?
Có lẽ các biên tập viên Đài VTV đã không chú ý “điểm hở sườn đáng giá này” nên chương trình đã được công chiếu toàn quốc. Và… nếu bài viết này của tôi được lan truyền rộng khắp thì ban biên tập VTV có thể sẽ hối tiếc khi nhận ra rằng họ đã phạm một sai lầm vô cùng tai hại. Tuy nhiên, sai lầm này không hẳn là sai lầm không thể sửa sai, là sai lầm có thể khắc phục được.
Tôi chỉ tình cờ phát hiện “điểm đen” chớ không hẳn là việc “bới lông tìm vết”. Nhân dịp tương hợp mà tùy thuận trình bày, câu chuyện tôi kể sẽ giúp bạn nhận diện ra một sự thật “Ngôn từ đã bị nhiễm ô” trên diện rộng và “ngấm” vào máu, tư duy, nhận thức ở hầu hết con người. Và… có lẽ là đến lúc cần thanh lọc lại ngôn từ, trả ngôn ngữ về giá trị gốc.
Qua mẫu chuyện kể trên tôi cũng không bắt lỗi vị, hạ thấp uy tín vị học giả cũng như phủ định giá trị thật sự của chương trình “Nghĩ mở, nói thẳng của Đài VTV dàn dựng mà đây chỉ là một động thái nhằm cởi bỏ xiềng xích cho người. Việc chỉ ra sự hạn chế của chương trình “Nghĩ mở, nói thẳng” còn trói vào cơ chế, tư duy không đúng mực sẽ giúp những người làm chương trình tâm huyết có được công cụ hữu hiệu cởi trói tư duy cá nhân và hợp thức hóa việc tháo gỡ giới hạn của chương trình giúp chương trình trở nên khách quan, cởi mở thật sự. Thông qua việc “bới lông tìm vết” cũng mong rằng sẽ giúp “Vị học giả đang bị trói tư duy, nhận thức vào trong sự học, kiến thức góp nhặt cũng như cơ chế quản lý của nhà nước thoát khỏi những ràng buộc quy định khắc khe, những tư duy xưa cũ vốn đã lỗi thời.
Tin rằng không riêng gì vị học giả trên mà phần lớn con người hiện đang trói Giá trị sự hiểu biết của chính mình và mọi người vào vô số lề lối, khuôn thước, quy tắc,… Dù rằng những định chế được đặt ra không hẳn đúng mực mà đôi khi là một sự áp đặt, trói buộc vô lối gây ra sự hạn chế khả năng tư duy, nhận thức làm đánh mất giá trị, khí tiết của con người.
Thế đấy, chính do con người “đánh mất” giá trị con người mà ngôn từ bị nhiễm ô và mất dần hoàn toàn giá trị.
Ngôn từ hiện tại được con người sử dụng như là một công cụ che đậy, khỏa lấp sự thật, những điều khuất tất. Thế nên giá trị của ngôn từ chỉ còn lại sự giả trá, dối lừa, những ngôn từ đãi bôi, mơn trớn,…
Hẳn là bạn đã nghe về lời tuyên truyền cảnh báo về sự ô nhiễm thông tin, âm thanh, lời nói...
Minh chứng cho lời cáo buộc sự “trượt giá” giá trị của ngôn từ là điều rất đơn giản. Bạn hãy mở truyền hình lên xem, hoặc lướt mắt vào những trang báo. Đó là những kênh thông tin thường nhật.
Phải chăng ngôn từ chính là công cụ chính yếu của việc truyền tải, lưu giữ thông tin ở các phương tiện truyền thông?
Bạn đã thấy gì nơi các kênh thông tin truyền thông truyền thống báo, đài, ti vi,…?
Có bao nhiêu sự vật, hiện tượng thu thập được từ nguồn truyền tải thông tin hàng đầu của con người ở báo đài, tivi có giá trị là thật?
Hay có chăng chỉ là một mớ bòng bong kiến thức góp nhặt, một đống hỗn độn thông tin giả trá phần nhiều không có giá trị thật.
Các chương trình quảng cáo bá đạo, không thật,… Những bộ phim mà giá trị tận cùng là hàng loạt sự dối lừa,… Những chương trình gameshow, liveshow giả trá,… mà đích đến là việc gom góp tiền cho vào túi riêng một cách danh chính, ngôn thuận,…
Bạn có thể nghe những vị chính khách hàng đầu thế giới thốt ra những lời hứa nhẹ như “gió thoảng, mây bay” dù rằng lời hứa được xác tín bằng danh dự của cá nhân cùng chính đảng. Những nhà quản lý cấp cao ở các nước trao nhau những lời nói “có cánh”, việc sử dụng ngôn từ đãi bôi, mơn trớn đến điêu luyện,…
Và kia … là chương trình tán dương về y đức bác sĩ, lương tâm nhà giáo, chiến sĩ nhân dân vì nước quên thân, vì dân phục vụ. Người dẫn chương trình sẽ nói đến những hy sinh thầm lặng, những đóng góp âm thầm để khẳng định giá trị cao cả, vĩ đại của ngành y, ngành giáo dục, ngành an ninh,…
Nhưng tất cả đều đã nói ra thì “Thế nào là hy sinh thầm lặng, là cống hiến âm thầm?”.
Có một điều dễ nhận thấy rằng mỗi bộ ngành đều có một giá trị thiết thực và quan trọng cho xã hội do vậy bộ ngành đó mới có thể tồn tại. Ngành y mà phô diễn y đức, ngành giáo dục mà nhắc đến lương tâm, ngành an ninh mà phô trương khả năng bảo vệ người dân, nước nhà thì khác gì việc “vẽ rắn thêm chân”,… hay là “điểm nhấn” để khẳng định rằng giá trị truyền thống của bộ ngành đã bị “đánh mất”,…
Nếu các ngành trên không diễn đúng, đóng trọn vai trò thay xã hội “gồng gánh” thì sự tồn tại phải chăng đã không còn ý nghĩa?
Có chăng là việc kêu gọi, đánh thức giá trị con người ở mỗi ngành nghề để họ tự ý thức sửa sai nhằm đảm nhận đúng vai trò, vị trí của họ trong lòng nhân loại trong thời đại, bối cảnh xã hội đang đắm chìm trong lòng tham, sự thực dụng, ích kỷ, tự tư, tự lợi...
Cần phải nói thêm rằng chính do việc tán dương, ra sức tuyên thuyết phô diễn, chỉ bày những cái hay, cái đẹp nhạt nhòa thì chính là lúc bộc lộ ra vô vàn điểm yếu, điều sai trái.
Trong một xã hội đã, đang ngự trị bởi lòng tham, tính thực dụng, sự ích kỷ, cái xấu, tội ác leo thang,… thì những mảng tối, những gam màu tang đang nhuộm khắp mọi ngõ ngách ngành nghề, thành phần xã hội.
Tin rằng nếu có một chương trình thật sự khách quan, công chính cho việc trình bày những tiêu cực, những mảng tối đen của xã hội thì dung lượng thông tin “tràn về” có thể khiến giới truyền thông cũng như tri thức loài người chết ngạt và vô cùng hổ thẹn, tủi nhục...
Đừng che mắt mình rồi tự dối lừa bản thân cùng mọi người rằng “Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao” khi xã hội, con người đang rơi vào màn đêm tăm tối, sự hỗn độn, rối ren và điên đảo. Vì lẽ sự dối lừa, giả trá không thể che đậy hoàn toàn sự thật đang phô bày, diễn ra trong lòng nhân loại cũng như trong nội tâm dằn xé, hoài nghi ở mỗi con người.
Nếu không thẳng thắn, thành thật nhận diện sai lầm, ra sức sửa sai thì nhân loại làm sao có thể tiến đến sự văn minh, bình đẳng, hài hòa và tiến bộ?
Lẽ nào nhân loại lại rơi vào tình cảnh con người đánh mất khí tiết, giá trị con người hoàn toàn. Con người vì sự an toàn, ích kỷ, thực dụng,… sẽ chấp nhận sống mãi trong sự che đậy, dối lừa, giả trá và rơi vào Kỷ nguyên nhân loại đổ nát, hoang tàn.
Con người sẽ dần bộc lộ rõ bản chất thú tính nguyên thủy của chủng loài người xa xưa. Đành sao?
Tôi đang muốn nói điều gì?
Việc đề cao, tán dương những giá trị không thật, những giá trị đã mất càng phơi bày ra những mặt trái, những vết chạm trổ vụng về, chủ quan và kém cỏi của những người tạo tác cũng như khả năng non yếu của các nhà quản lý xã hội hàng đầu mà thôi.
Tại sao không có lấy những chương trình tán dương, ca ngợi người nông dân, người công nhân - Những người lao động trực tiếp tạo ra vật chất, hàng hóa nuôi sống cả nhân loại? Việc làm của họ vô ích, không có ý nghĩa chăng?
Phải chăng xã hội đã lãng quên những kẻ “chân lấm, tay bùn”, “đầu tắt, mặt tối” vì sự ngu dốt, hèn hạ, bẩn thĩu,… của người lao động trực tiếp tạo ra sản phẩm hàng hóa?
Nói là vậy. Nhưng trong trường hợp này tôi không “vẽ đường cho hươu chạy”. Hãy đừng nên làm chương trình ca ngợi người nông dân, công nhân vì sẽ có một lượng tiền của chính họ phải chi xuất cho những việc làm hiện không hẳn là thiết thực, cần thiết và họ - người công nhân, nông dân sẽ phải “gánh trả” hết đời này sang đời khác.
Số tiền đó sẽ đi về đâu khi có một chương trình ca ngợi người công nhân, nông dân hay bất cứ chương trình ca ngợi nào khác?
Số tiền đó sẽ đi vào túi của ngành dịch vụ, những người làm chương trình.
Mỗi ngành nghề, tổ chức, con người,… đều có những giới hạn, những giá trị nhất định. Nếu cứ để lòng tham thao túng vượt giới hạn thì sẽ có lúc “đánh mất” giá trị gốc vốn có.
Đơn cử như tôi đang làm những việc dường như vượt giá trị, giới hạn của một con người trong định mức nhân loại hiện nay. Việc “xé rào” này sẽ mở ra sự đánh mất đời sống của một con người ở tôi. Và… tôi sẽ chấp nhận cái giá phải trả đó. Bạn có thể nhìn nhận việc tôi làm chứa đựng lòng tham hay tham vọng thì cũng không trái lẽ, là hợp thời.
Ngành truyền thông đang bị thao túng bởi lòng tham được che đậy tinh vi. Đã có rất nhiều kênh truyền hình được mở ra dù rằng việc tồn tại không thật cần thiết. Đích đến là phục vụ người tiêu dùng nhưng thực ra là một trong những chiêu thức tinh xảo “móc túi” người tiêu dùng, người lao động. Vì tiêu chí sâu xa “Tất cả chỉ vì tiền” mà có rất nhiều kênh, đài khác nhau.
Nói là sự chuyên biệt nhằm phục vụ người tiêu dùng tốt hơn nhưng thực chất sự công chiếu chương trình ở các kênh đài chỉ là những bước chân giẫm đạp vào nhau và đích đến là rút lấy phần giá trị thặng dư mà người lao động tạo ra đổ vào túi của ngành dịch vụ cùng hệ thống quản lý.
Hay nói cách khác đó chính là việc móc tiền của, chiếm dụng phần giá trị thặng dư mà những người công nhân, nông dân trực tiếp bỏ công sức làm ra. Đồng thời ngành dịch vụ, quản lý sẽ “bơm” một lượng giá trị thặng dư ảo vào trong mọi sản phẩm hàng hóa và người tiêu dùng sẽ phải chi ra một số tiền không nhỏ được quy đổi bằng sức lao động nhằm sở hữu sản phẩm hàng hóa có giá trị gốc thấp hơn rất nhiều lần giá bán trên thị trường.
Điều đáng nói là dưới sự nhào nặn tinh vi, xảo diệu của ngành dịch vụ và nhà quản lý người tiêu dùng bị lừa gạt, bị móc túi công khai mà không hề hay biết. Thậm chí là rất đỗi vui mừng, hoan hỷ khi bị dối lừa vì đã sở hữu được món sản phẩm hàng hóa cần dùng.
Việc kết hợp kênh quảng cáo rầm rộ lại thu được một lượng tiền dồi dào, trói người tiêu dùng vào việc lừa người, dối mình, vào những giá trị không thật có nơi sản phẩm.
Một điều đáng ngạc nhiên, một sự điên đảo trái ngược là một mặt các phương tiện truyền thông đại chúng là nơi tuyên truyền, kêu gọi, cảnh báo về hiện trạng núi rác thông tin, sự ô nhiễm âm thanh, dữ liệu nghe nhìn... Mặt khác thì chính các phương tiện truyền thông đại chúng là kênh phát tán ra lượng thông tin rác khổng lồ và danh chính, ngôn thuận, hợp pháp.
Rõ thật là chỉ cần dừng lại, khách quan nhìn nhận, đánh giá thì ngôn từ bị nhiễm ô vì chính nơi phát tán ra nguồn lượng thông tin khổng lồ có nơi giới truyền thông nghe nhìn truyền thống.
Việc trực tiếp, gián tiếp moi tiền thiên hạ, rút ruột công trình của các phương tiện thông tin đại chúng ngày nay sẽ khiến sự hiểu biết con người thêm mụ mẫm, mù quáng và sự chai sạn cảm giác yêu thương trong mỗi con người vì sự giả trá hiện diện khắp mọi nơi. Trong đó có cả việc làm rạn nứt sự gắn kết gia đình và xã hội,… Tôi sẽ quay lại vấn đề này ở bài viết Việt Nam, trưởng giả nửa mùa.
Có thể với những cáo buộc này sẽ khiến ngành truyền thông đại chúng có dịp “tự vấn” lại giá trị ngành nghề và tìm ra lối đi đúng mực, hữu ích hơn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét