...
Cứu hay không cứu?...
Thà rằng tôi không biết.
Tri thức nhân loại nên chăng dừng lại và xét xem “Con người có thật chết là hết hay chết là để bắt đầu cho một đời sống khác?
Xã hội, vòng tái sinh luân hồi rồi có thể tốt đẹp hơn hay sẽ tệ hại, xấu xa hơn?”, “Có không sự tồn tại của thế giới tâm linh, cõi giới những người đã khuất”,…?
Đó là những câu hỏi cần được tri thức nhân loại cập nhật trong thời điểm hiện tại. Đây là chiếc chìa khóa then chốt giải tỏa những bấn loạn trong lòng người, cân bằng lại nội tâm nhân loại.
Nhân cách, đạo đức, giá trị con người sẽ được dưỡng nuôi từ chủ nghĩa duy tâm khách quan, sáng rõ. Là cứu cánh cho sự tồn vong con người và hướng nhân loại đến một sự bình đẳng, bác ái, hài hòa,…
Tri thức nhân loại đang dần chấp nhận sự tồn tại của chủ nghĩa duy tâm, của tôn giáo.
Những nhà quản lý xã hội theo trường phái chủ nghĩa duy vật đang dần thừa nhận sự tồn tại của chủ nghĩa duy tâm với tư cách của kẻ cả, tỏ ra sự bao dung, cao thượng, có hiểu biết.
Không một lời xin lỗi nào chính thức được đưa ra cho những sai lầm xa xưa khi cố gắng xóa bỏ chủ nghĩa duy tâm một cách cực đoan, quá khích. Chủ nghĩa vô thần được nuôi lớn và nhấn chìm nội tâm của phần lớn nhân loại mà không có một lời xin lỗi có giá trị nào được xác lập.
Những nhà quản lý xã hội, tri thức nhân loại,… đang tiếp tục phạm sai lầm khi lại giở trò “lừa người, dối mình” thêm lần nữa.
Họ chấp nhận tự do tôn giáo, mặc tình để các loại hình tôn giáo tự do sinh sôi, nẩy nở mà hoàn toàn không có khả năng điều tiết đúng mực.
Họ đang cố dùng tôn giáo như một công cụ an định lòng người, ổn định xã hội.
Nhưng họ đã sai khi sử dụng một món đồ vật mà không thật sự biết giá trị của món đồ vật đó.
Tôn giáo là một món đồ vật khó lường, biến ảo vô định. Tôn giáo là một con dao sắc bén và các nhà quản lý xã hội đang dùng con dao đó múa máy điên cuồng.
Khủng hoảng vật chất nơi lòng người vượt mức và các nhà quản lý dùng tôn giáo để phần nào “vớt vát” lại tình thế.
Nhưng khi những tôn giáo cơ hội, tà giáo hoành hành tư tưởng, tinh thần con người - Khủng hoảng tâm linh thì con người biết phải làm sao?
Khi bùa chú, mê tín dị đoan, cuồng tín,… len vào, chiếm lĩnh xã hội loài người. Lúc bấy giờ, âm thịnh, dương suy xã hội con người làm sao cứu?
Dưới góc nhìn chủ quan, “3 bó vô 1 giạ”, các nhà quản lý xã hội tuyên truyền câu “Tốt đạo, đẹp đời”, “Tôn giáo nào cũng tốt, đều hướng con người đến những điều thiện”,…
Vậy mà sao lại phân chia tên gọi ra nhiều loại hình để mà làm gì?
Phải chăng đã có rất nhiều cuộc tranh giành, giết chóc cuồng loạn cũng phát sinh ra từ những tôn giáo hướng con người làm những điều thiện đó…?
Thế nào là điều thiện???
Tổ chức lễ hội truyền thống với nhang đèn, lễ vật, đồ cúng lên số tiền hàng tỷ.
Tiền của ai đã chi cho những khoản chi vô tội vạ đó?
Nếu là một nhà kinh tế thì phàm làm việc gì cũng có doanh thu vượt trội hoặc là thu được một giá trị nào đó.
Chỉ nghe những lễ hội tiêu tốn một lượng tiền của khổng lồ, không nghe đến những khoản thu lợi tức, hay những khoản thu này đã bị ém nhẹm?
Tôi là người dân và được quyền đặt ra những câu hỏi hợp pháp.
Hơn nữa, dưới những trò bói toán, đồng cốt, cầu an, giải hạn,… con người từ từ, chầm chậm rơi vào mê tín dị đoan, tin vào số phận, hối lộ thần thánh…
Có đúng vậy không?
Hay một lời ngụy biện được đưa ra chỉ có một số ít những người kém hiểu biết, trình độ văn hóa thấp mới rơi vào mê tín dị đoan?
Chỉ thấy số người tin vào người âm ngày càng nhiều.
Họ có trình độ văn hóa thấp ư?
Có rất nhiều các mệnh phụ phu nhân của các quan chức đương quyền đến đền chùa, miếu mạo,… xin xăm, giải hạn, xin bùa giữ ghế cho chồng. Không lý nào nói họ là người kém hiểu biết.
Và những chiếc xe biển số xanh nối đuôi nhau dài thườn thượt, lũ lượt kéo đến những ngôi chùa được tiếng linh thiêng, họ đi cúng “trả lễ”.
Trả lễ mà lễ gì thế?
Xe biển số xanh có phải cũng chính chủ không hỡi các nhà quản lý xã hội hay là xe cho mượn?
Thừa nhận hay không thừa nhận về thế giới tâm linh cần phải rõ ràng, minh bạch. Tin theo chủ nghĩa vô thần mà vào đền chùa, miếu mạo,… phô trương, làm càn loạn khiến người dân khó tránh khỏi bất bình. Rồi còn dẫn đường cho người dân rơi vào tệ nạn mê tín, dị đoan, cuồng tin...
Làm thế nào để thừa nhận sự tồn tại của tôn giáo mà không rơi vào mê tín dị đoan, chìm sâu vào tư duy, nhận thức “Lệ thuộc số phận” ở con người?
Đó là phải nhận ra giá trị của từng loại hình tôn giáo, tính sáng rõ, đúng đắn có nơi kinh sách của tôn giáo. Khi sự hiểu biết con người đạt đến sự khách quan, tổng thể, sáng rõ thì tôn giáo mới thật sự có giá trị an định lòng người, ổn định xã hội.
Tôn giáo có cội nguồn từ thời cổ đại và mỗi tín ngưỡng tôn giáo đã tạo ra vô số những vị thần thánh, đấng quyền năng - Thượng đế, thần nước, thần lửa, thần vệ nữ, thần mặt trời, Đại phạm thiên, phạm thiên, thiên thần, quỷ sa tăng, đầu trâu mặt ngựa,…
Thật rất nhiều và quá khó để phân biệt rõ ràng.
Có không sự tồn tại của thiên đường, địa ngục, hỏa ngục,…?
Có lý nào người cổ đại xưa đã biết lợi dụng thế giới sau người chết để “nắm quyền” kiểm soát tư tưởng người sống hay đây là sự hiểu biết nông cạn, mù quáng của người xưa?
Bỏ qua câu hỏi này, phải chăng đã có không ít người chạm đến phần còn lại nơi thế giới cõi vô hình?
Nếu không thì người cổ đại xưa ở mọi miền trái đất đã không tin nhận, thờ phụng, nể trọng cõi giới vô hình đến vậy?
Tuy nhiên, do không dễ nhận biết tầng lớp, thứ bậc, các ngôi của thế giới vô hình mà mỗi tín ngưỡng tôn giáo đã tạo lập ra một trật tự thế giới vô hình khác biệt.
Ừ, vậy thôi tôi cũng giở trò “3 bó vô 1 giạ”, gom lại cho dễ nhìn.
Phải chăng thượng đế, thiên thần, quỷ sứ, đại phạm thiên,… đều tồn tại ở dạng vô hình, không dễ tạng mặt?
Vậy thôi hãy xếp họ vào cùng 1 nhóm - cõi giới vô hình. Nếu lập luận sống tốt trong đời con người khi chết đi sẽ về cộng trú, hợp thể mãi mãi với đấng quyền năng, còn bằng sống tàn ác, gian trá sẽ mãi bị đọa đày nơi địa ngục, hỏa ngục… làm ma quỷ, vong hồn lang thang, vất vưởng.
Không có sự tái sinh, không có việc sửa sai,… vậy giá trị của tôn giáo đối với đời sống con người là không nhiều giá trị.
Đã không có giá trị mà lại trói con người lệ thuộc vào đấng quyền năng, tin theo số phận thì tôn giáo là món đồ vật đáng vất đi, không nên gìn giữ lại bằng cụm từ hoa mĩ - cổ vật, văn hóa phi vật thể.
Thần thánh mà con người có thể hối lộ được sao?
Nếu thần thánh mà con người hối lộ được thì thần thánh đó chẳng ra gì, cần triệt tiêu, xóa bỏ.
Có không một sự luân hồi, tương tục nơi sự sống con người?
Để con người có còn cơ hội xây dựng, phá bỏ, hay sửa sai những sai lầm mà con người đã chủ quan, nông cạn vấp phải. Đây là điều mà con người hiện đại, tinh khôn ngày nay cần tư duy, xét lại.
Nếu rõ biết “Chết không là hết” là sự thật thì con người mới trân quý giá trị con người, vạn vật và biết gìn giữ cho muôn đời sau thật sự.
Bỏ qua thời cổ đại lâu xa, trở về hơn 2000 năm có lẻ, con người luôn tự hào là sự hiểu biết nâng lên đến giá trị Văn Minh, Tiến Bộ, Hiện Đại nhưng giá trị thật của lời lẽ gây ngộ nhận, “dùng vải thưa che mắt thánh” là gì?
Bạo loạn, chiến tranh, khủng bố giết chóc tràn lan, không ngừng leo thang. Những nhà quản lý xã hội trưng ra một cái bánh vẽ Xã Hội Hạnh Phúc nhưng “Thế Nào Là Hạnh Phúc?” thì họ đã quên bỏ trong việc giáo dục, rèn luyện, học hỏi nơi giá trị phần người của con người.
Không có gia đình hạnh phúc thì đào ở đâu ra tính khả thi nơi cái bánh vẽ Xã Hội Hạnh Phúc ở những nhà quản lý xã hội. Và … chính họ, không ai khác những nhà quản lý xã hội,… cũng không rõ biết “Thế nào là hạnh phúc?”.
Một phần không nhỏ những nhà quản lý đồng quy, mặc định “Lòng tham là hạnh phúc” dù rằng họ không thừa nhận điều đó.
…
Hãy quay về giữ lòng mình hồn nhiên, ngây thơ và vô tư như con trẻ. Nơi đó con người sẽ tìm thấy dấu vết của hạnh phúc.
Bỏ qua lo toan, muộn phiền, thù hận, tranh giành, mở lòng ra cho tình yêu hạn hẹp, gò bó trong lòng được thấm đẫm tình người.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét