Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Sấm động trời Nam, Mưa qua biển Bắc

 Qua sông thì phải lụy đò

Muốn con hay chữ thầy o lắm tiền
(Ranh ngôn về sức mạnh đồng tiền và căn bệnh thành tích)

Được tin sứ giả nhà Thanh khét tiếng hống hách sắp sang nước ta, vua Lê, chúa Trịnh tỏ ý lo ngại. Sau khi bàn bạc với triều thần vua Lê, chúa Trịnh giao cho Trạng Quỳnh đón tiếp sứ giả nhà Thanh.
Trạng liền cho dựng một cái quán nhỏ bên bờ sông, Quỳnh mời bà Điểm ra đó ngồi bán hàng. Còn mình giả làm người lái đò nhận nhiệm vụ đón chở đoàn sứ bộ qua sông.
Mấy tên trong sứ bộ Tàu trên đường đến nước ta đã đi ngang cái quán lá của bà Điểm, nhác trông thấy cô hàng nước xinh tươi óng ả, liền thả lời bỡn cợt. Một tên líu lo đọc trêu:
- Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày. Ý nói mỉa đàn bà nước Việt là hạng gái lẳng lơ, không đoan chính.
Bà Điểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi nước xuống đất, nói trống không:
- Bọn quan to, ông lớn ở nước phương Bắc đều từ chỗ ấy mà chui ra cả.
Câu đối lọt vào tai bọn sứ bộ, chúng giật mình, câm họng. Dè đâu chị hàng nước mà tài học siêu việt đến thế.
Đến lúc xuống đò, Quỳnh đã mặc giả làm chú lái, cầm sào đợi sẵn ... Đò ra giữa sông, một tên trong đoàn sứ bộ Tàu chột bụng, xì hơi một tiếng “bủm”. Hắn nhanh trí chữa thẹn bằng một câu không kém phần ngông cuồng, ngang ngược:
- Sấm động nước Nam.
Trạng Quỳnh đang cầm chèo. Liền đứng vạch quần đái vòng cầu xuống nước nói:
- Mưa qua biển Bắc.
Từ đó, cả bọn Ngô ngông bấm bụng ngồi im thin thít. Khiếp vía. Mới gặp chị hàng nước, anh lái đò mà sứ giả Bắc triều đã lúng túng đến không biết ứng đối ra sao.
Sứ bộ Tàu liên tiếp bị thua mưu trí Trạng Quỳnh, triều thần và dân khắp nơi đều mở lòng, mát dạ. Riêng chúa Trịnh hèn đốn, sợ tổn hại uy danh của vua quan nhà Thanh, triều Thanh giận quá làm càn, dấy động đao binh bèn gọi riêng Quỳnh vào nội phủ trách mắng:
- Nhà ngươi có chút tài vặt vãnh chẳng qua chỉ đuổi được một con trâu ra khỏi vạch vôi, đập vỡ được một cái lọ thủy tinh,... Liệu đến lúc quân binh phương Bắc kéo sang, ngươi có đứng ra chống đỡ nổi hay không?
Trạng Quỳnh liền thưa:
- Khải chúa, người nói điều chi lạ? Một mình tôi không trị nổi thiên binh vạn mã, song cả nước này từ trên xuống dưới một lòng thì sợ gì không đè bẹp được giặc. Nhà chúa hãy trông lại các đời Đinh, Lê, Lý, Trần ... vua tôi nước Việt đã có ai chịu quỳ gối khuất phục quân xâm lược cuồng bạo bao giờ chưa?
Chúa Trịnh giận tím mặt, cắn răng không nói được câu nào.
Lời bàn:
Ngày xưa, nước Việt vì có những người dám nói lời thật, lời thẳng và muôn người đồng lòng mà giặc phương Bắc không thể ngông nghênh, cuồng ngạo xem thường người dân Việt.
Giới lãnh đạo hủ bại, yếu hèn,… của đất nước nhờ vậy mà giữ được nước nam dù rằng trong lòng giận “bầm gan, tím ruột” những người cứng đầu, cứng cổ nhưng không thể làm gì được người chính trực vì họ không làm sai.
Chính vì vậy khi bọn gian thần, xu nịnh bày ra kế sách hãm hại người trung liệt thì giới lãnh đạo đã hùa theo mưu hại đẩy người trung nghĩa vào chỗ chết. Quả thật, “Miệng nhà quan có gang, có thép”, có bao người con trung nghĩa của nước Việt phải bỏ mạng vì giới lãnh đạo suy đồi, vua quan hèn kém.
Dẫu chấm dứt một kiếp người nhưng quả thật họ chẳng thẹn sống một kiếp người vô nghĩa, họ đã thật sống cùng người.
Ngày nay, chủ nghĩa thực dụng, tính an toàn cá nhân ích kỷ của loài người đã lan tràn khắp nhân loại. Thế nên, khối đoàn kết nhân loại, dân tộc đã không còn nữa. Người nói thẳng, nói thật không còn nhiều lại bị trói vào vị thế “thấp cổ, bé miệng”.
Do vậy, giặc phương Bắc lại có dịp ngông cuồng, ngang ngược, huênh hoang chèn ép, lấn đất, lấn biển khiến cho xã hội rối ren, lòng người bấn loạn,… Tôi bao phen “Mượn trời qua biển” mãi mà chưa được đành “Đoạt trời qua biển” nhằm an định lại lòng người và xã hội ổn đình, hài hòa, bình yên hơn.

Ngày mai, tôi sẽ post bài “Minh Thương - Sấm Động Trời Nam, Mưa Vòng Qua Biển Bắc; Ám Tiễn - Chỉ Tang Mạ Hòe”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét