Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Phép màu - Bạn hãy chọn lựa tương lai cho nhân loại

Đồng hồ đang đếm ngược. Nhân loại đang chờ đợi thời khắc của ngày 21 tháng 12 năm 2012 trôi qua. Cách đây hơn 4000 năm, người Maya đã đưa ra một dự đoán vượt thời gian cảnh báo cho nhân loại biết rằng “Ngày 21 tháng 12 năm 2012 là thời điểm chấm dứt nền văn minh hiện tại”.
Đã có những loan báo về Ngày Tận Thế. Đã có những cuộc trốn chạy của những người đặt niềm tin vào hy vọng “Tận thế không thể chạm đến họ vì họ đã sớm chuẩn bị một nơi trú ẩn an toàn”. Những người lạc quan hơn thì tin rằng “Ngày 21 tháng 12 năm 2012 chỉ là thời điểm chấm dứt nền văn minh hiện tại mà không có một kiếp nạn thảm khốc nào xảy đến cho con người. Đây cũng là thời khắc mà con người đặt bước chân vào một nền văn minh mới - Nền văn minh có chứa đựng sự hiểu biết và thương yêu. Nhân loại sẽ không còn việc giết chóc, hận thù, đau khổ và chiến tranh”. Họ tin rằng “Địa cầu sẽ được tịnh hóa - Trái đất được tái cơ cấu trở nên tinh sạch, cân bằng và an toàn trở lại”.
Tại sao con người lại trông chờ vào sự ra đời của một nền văn minh mới khác biệt với nền văn minh hiện tại? Nền văn minh hiện tại phải chăng có những khiếm khuyết, tì vết đáng bỏ đi và không còn chấp nhận được?
Đã có một luồng tư tưởng, một ý thức mới đang dần thành hình. Ý thức hệ mới hình thành chứa đựng sự khắc khoải mong chờ “Nhân loại hãy nên có một định hướng tích cực hơn. Con người hãy nên hoàn thiện hơn về phần người nhằm cùng chung tay xây dựng một thế giới hòa bình, công bằng và tiến bộ”. Đây là một bước tiến dài của nhận thức, ý thức, tư duy trong tâm thức nhân loại. Vấn đề bức thiết này xuất phát từ sự bấn loạn nội tâm trong mỗi con người - Sự bế tắc trong tâm thức. Nhân loại đang cần một câu trả lời, một việc làm thiết thực để khai thông sự bế tắc đó. Con người dường như đang sống dựa vào niềm tin và chút hy vọng đang trôi dần đến điểm tới hạn - Tuyệt vọng.
Tại sao những người có hệ ý thức mới, tiến bộ cho rằng “Con người lại rơi vào sự bế tắc trong ý thức sống”?
Họ cho rằng “Hiện nay, nhân loại đang sống trong nền văn minh vật chất và chủ nghĩa thực dụng. Mối quan tâm của con người là hưởng thụ tiền bạc, của cải, người đẹp, quyền lực, địa vị danh vọng,... Những người không có hứng thú với danh lợi, bạc tiền,… trở thành những người hèn kém, tiêu cực và lạc lõng,… Kết quả là sự băng hoại các giá trị tinh thần trong nhân loại. Con người trở nên tầm thường, ích kỷ, nhỏ nhen. Xã hội loài người đang trôi dần vào địa ngục trần gian. Ở nơi đó có chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh, nghèo đói, khủng bố, sự hỗn loạn xã hội và nội tâm con người,... Việc giết chóc, bức hại, máu, nước mắt, hận thù và khổ đau sẽ dẫn nhân loại đến con đường tự hoại diệt”.
Chủ  nghĩa thực dụng đang hướng con người đến lối sống hưởng thụ vật chất lẫn xác thân, ai là  người đủ khả năng làm “Tươi mới trái đất”?
Họ  không tin giới chính trị có thể làm được điều này vì bởi giới chính trị trên toàn thế giới đang sửa sai, đang gột rửa những vết bẩn nhơ, những vụ bê bối chính trị, nhân cách đạo đức,… việc tham nhũng, hối lộ, quan liêu, hoang phí,… Họ cũng tin rằng “Những biện pháp áp đặt, cưỡng chế,… bằng chế tài, hình luật, sức mạnh quân sự,… là không đủ để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn”. Họ nhận biết: Giới chính trị đã không thực sự nhận ra xã hội con người đang hỗn loạn, rối ren là vì điều gì?. Vì vậy giữa nhân loại và giới chính trị đang có khoảng trống không dễ khỏa lấp.
Họ  cũng không tin ngành giáo dục có thể “Làm mới trái đất”. Ngành giáo dục đang trói vào sự hiểu biết, tư duy hạn hẹp. Chưa bao giờ ngành giáo dục có định hướng chiến lược mang tính toàn cầu về giá trị cuộc sống, giá trị con người. Chủ nghĩa thực dụng đã nhấn chìm vai trò định hướng phát triển nhân cách đạo đức con người. “Tiên học lễ, hậu học văn” - Lời nhắc nhở để biết và chứng thực rằng “Ngành giáo dục đã quên bỏ việc giáo dục rèn luyện nhân cách đạo đức, giá trị làm người ở con người”. Việc đánh mất đi giá trị nhân cách con người là đầu mối của tất cả rối ren, hỗn loạn của xã hội trên phạm vi thế giới. Khi con người không còn sống với sự hiểu biết để thương yêu thì tội ác, thù hận sẽ gieo rắc khắp mọi nơi. Ngành giáo dục vì việc bảo toàn vị trí, vai trò ở xã hội mà lãng quên, đánh mất vai trò tiên quyết trong việc xây dựng nhận thức, ý thức, giá trị con người.
Họ cũng không tin ngành khoa học. Vì lẽ ngành khoa học đã chung tay với ngành kinh tế tạo ra lượng hàng hóa vật chất khổng lồ, gián tiếp xây dựng nên lối sống thực dụng hưởng thụ quá mức - Sản xuất ra thật nhiều, tiêu thụ cũng thật nhiều và rồi không còn gì cả. Ngành khoa học cũng đã góp phần đẩy con người vào những cuộc chiến tranh tàn khốc, đẫm máu, nuôi lớn hận thù, đau khổ ở con người. Ngành khoa học đi tìm hiểu sự sống với định hướng sai lạc sẽ vĩnh viễn không tìm được câu trả lời thật đúng. Với việc định hướng sai lạc, ngành khoa học sẽ không thể tìm ra ngọn nguồn, bản chất của sự sống cũng như nguyên do của sự tồn tại trái đất và vũ trụ. Tiền của, vật chất, giá trị thặng dư của nhân loại đang được ném vào những khoảng không gần như vô nghĩa. Có thiết thực không khi nhân loại ném một “khối tài sản” khổng lồ ra ngoài không gian để nhận biết bên ngoài hành tinh xanh có gì? Khi mà phần lớn con người đang sống trong nghèo đói, khốn cùng, bệnh tật do thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh - Kết quả của sự phát triển khoa học thiếu định hướng, không bền vững mang lại.
      …
Họ  nhận biết “Họ đang có những bất an, bấn loạn tinh thần và tư tưởng của tự thân”. Họ mơ hồ nhận biết “Dường như đó cũng chính là sự rối loạn nội tâm trong lòng nhân loại”. Để khỏa lấp khoảng trống nội tâm họ tìm đến tôn giáo như tìm về một cứu cánh. Tôn giáo, một nơi nương náu tinh thần, là chỗ dựa cuối cùng mà con người có thể níu giữ và là nơi “gửi gắm” linh hồn khi nhắm mắt lìa đời. Theo những thống kê gần đây, hiện có khoảng 87% dân số thế giới có sự gắn bó với ít nhất một tôn giáo và chỉ có 13% dân số thế giới không theo một tôn giáo nào. Không chỉ vậy, số người gia nhập vào các loại hình tôn giáo không ngừng tăng lên qua từng năm với số lượng người tăng thêm thật sự nhanh. Điều này minh chứng cho vấn đề “Con người đã giảm tỷ lệ tín nhiệm vào thế giới vật chất. Con người đang trông chờ vào phép màu - Điều kỳ diệu đến từ thế giới tâm linh”. Tuy nhiên, con người cũng đã không còn tin vào những vị giáo chủ, những nhà lãnh đạo tinh thần tôn giáo,… vì lẽ nhân cách, đạo đức của những người đại diện cho Đấng quyền năng mà họ đang tôn thờ đang cần “xét lại”. Hơn nữa, những vị đại diện của Đấng quyền năng có thật sự rõ biết “Thông điệp” mà những Đấng quyền năng gửi đến những tín đồ thuần thành? Không có một câu trả lời rõ ràng, chân thật. Câu trả lời cho tất cả là “Hãy sống bằng niềm tin và hy vọng”.
Những người đại diện cho thế giới tâm linh có phẩm cách chân thật đang nghĩ gì và làm gì?
Họ  đang kế thừa lại việc làm của người đi trước cũng chính bằng niềm tin và hy vọng. Họ  cũng biết rằng “Họ đang cố xây dựng một thế giới dường như tốt đẹp hơn bằng vào việc nuôi dưỡng tinh thần, rèn giũa nhân cách, giữ lại giá trị con người trong xã hội”. Đã có không ít người tiếp xúc được với phần còn lại của thế giới mà không có một thông điệp rõ ràng, xác đáng nào đưa ra nhưng điều này cũng đủ giúp họ củng cố lại niềm tin “Thế giới tâm linh là thật có”. Thế nên chính họ cũng tin rằng “Rồi phép màu sẽ xảy ra”.
Tóm lại, những người có tư tưởng lạc quan đang chờ đợi phép màu bởi vì họ đã  không còn tin vào những người đang trói cuộc  sống vào danh lợi, bạc tiền và địa vị. Họ cũng không tin những người đang ràng buộc trong nỗi lo “Cơm áo gạo tiền” sẽ làm nên kỳ tích. Họ hy vọng vào một sự thay đổi lớn lao trong tư duy, nhận thức, ý thức về sự sống của toàn nhân loại hoặc là ở phần lớn dân số trên thế giới. Chỉ khi đó thì trái đất mới có thể tái cơ cấu lại cấu trúc, cân bằng, ổn định và an toàn hơn. Với họ, đó thật sự là một phép màu.
  Những người theo đạo Phật thì trông chờ phép màu từ vị Phật vị lai - Phật Di Lặc hạ sinh giúp tịnh hóa địa cầu, xóa bỏ chiến tranh, thù hận, đau khổ. Giúp nhân loại thật sự  ấm no, hạnh phúc, sống có hiểu biết và yêu thương chân thành.
  Những người dựa vào kinh Thánh, cả kinh Tân Ước và Cựu Ước, cùng chờ đợi sự ra đời của Thánh Messiah với niềm tin thế giới sẽ đổi mới tốt đẹp, toàn thiện hơn.
      …
  Những năm gần đây, hoa ưu đàm đã nở ở nhiều nơi. Đây là loài hoa linh thiêng ít có, hiếm gặp. Tương truyền “Mỗi khi hoa ưu đàm nở là điềm lành, báo hiệu sẽ có Thánh vương xuất thế” và nhân loại đang trông chờ vào “Điều kỳ diệu sẽ xuất hiện trong năm 2012”.
      …
  Tôi  đã nhận biết niềm tin và sự kỳ vọng trong tư duy, nhận thức ở mỗi con người. Tôi cũng từng chờ đợi “Phép màu xuất hiện”. Nhưng thời gian không còn nhiều tôi đứng trước một chọn lựa và đã quyết định chọn lựa con đường tôi bước đi. Bạn hãy nhớ rằng tôi là người chọn lựa chứ tôi không phải là người được lựa chọn. Đây không phải là định mệnh cố định của bản thân tôi. Tôi hoàn toàn có quyền chọn lựa “Con đường để bước đi”.
  Sau cùng, tôi chọn lựa: Bạn chính là phép màu, là Phật Di Lặc hạ sinh, là Thánh Messiah xuất thế. Tất cả là một và một cũng là tất cả. Đó cũng chính là chọn lựa của bạn. Bạn cũng có toàn quyền cho việc chọn lựa. Không một ai có thể áp đặt hoặc chọn lựa thay cho bạn. Bạn hãy nên trân quý sự tự do, năng lực, khả năng, sức mạnh, sự hiểu biết,… của chính mình. Khi đó, bạn thật sự mạnh mẽ, quả cảm, làm chủ được cuộc sống và bạn sẽ tạo ra một phép màu thật kỳ diệu - Tịnh hóa địa cầu.
Bạn  đã nghĩ đúng “Con người cần phải thay đổi nhận thức, ý thức, tư duy về giá trị của tự thân”. Bạn cũng đúng khi nhận định “Muốn đưa nhân loại bước vào nền văn minh thật sự cũng như tái cơ cấu lại trái đất đòi hỏi sự phản tỉnh, sự tỉnh thức của nhân loại hoặc chí ít cũng là phần lớn dân số trên hành tinh xanh”. Bạn cho rằng “Sự phản tỉnh của một số ít người không thể thay đổi được cục diện xã hội”. Bạn đã cả nghĩ: Sự thay đổi tư duy, ý thức ở mỗi người căn bản không thể làm “Trái đất tinh sạch, tươi mới”.
Bạn  đã không còn niềm tin vào những thành phần, những tầng lớp xã hội sống ích kỷ cá nhân, vụ lợi. Xã hội đang hỗn loạn, bạn đã không tin vào những con người bàng quan, thờ ơ, lãnh đạm buông lời “Chuyện của thiên hạ”,… Vì thế bạn hoài nghi tất cả và níu giữ chút hy vọng mong manh “Phép màu sẽ xuất hiện”.
Nhưng bạn hãy lắng lòng, giữ cho tâm hồn thật sự bình thản, sáng rõ và hãy trả lời câu hỏi “Ai là thiên hạ?”. Bạn sẽ rõ biết “Bạn chính là thiên hạ, bạn cũng chính thật là phép màu”.
Thật sự bạn đã lãng quên “Bạn có phép màu”. Tôi tình cờ nhận ra “Phép màu có trong bạn”. Tôi đã tìm đến và giúp bạn nhớ ra “Bạn hoàn toàn đủ khả năng tạo ra những điều kỳ diệu cho cuộc sống”. Thật vậy, mai này có thể bạn bắt gặp tôi là một gã ăn xin đui mù bẩn dơ, hèn hạ. Tôi đói lã ngã quỵ bên đường. Bạn cũng là người khốn cùng trong cuộc mưu sinh. Nhưng chén cơm chiều của bạn đã giúp tôi giữ lại mạng sống. Tôi chân thành biết ơn nghĩa cử cao đẹp, tấm lòng cao quý của bạn. Biết vậy, lòng bạn có rộn vui không? Đó chính thật là phép màu!
Tại sao bạn phải chờ đợi một phép màu trong khi bạn hoàn toàn đủ khả năng tạo ra nhiều phép màu? Đừng mãi chờ đợi sự đổi thay ở nhân loại, ở cộng đồng xã hội, ở người khác. Bạn hãy thay đổi để tạo ra điều kỳ diệu. Cuộc sống bon chen với đầy dẫy những thử thách, cam go và cám dỗ. Nhưng nụ cười sau giờ tan ca mệt nhoài của bạn đã biến mâm cơm muộn của gia đình trở nên ngon lành, ấm cúng hơn. Nụ cười đó cũng xua tan nỗi âu lo trong lòng người mẹ và người thân. Con bạn vững tin hơn cắp sách đến trường. Thật giản dị để tạo ra phép màu. Tịnh hóa địa cầu sẽ khởi đầu bằng sự thay đổi nhận thức, tư duy ở bạn. Bạn sẽ làm tinh sạch trái đất.
  Bạn là ai? Bạn là những người sống trong sự hiểu biết. Hiểu biết để thương yêu chân thành. Hiểu biết để giữ trái đất được an toàn, phát triển bền vững. Hiểu biết để  đẩy lùi khổ đau, chiến tranh, thù hận. Hiểu biết để nhận ra giá trị của sự sống, con người… Bạn hãy chọn lựa thế giới mới cho nhân loại.
  Tôi là ai? Tôi đã chọn lựa “Tôi chỉ là một con én nhỏ. Tôi sẽ bay từ phương Nam sang phương Bắc, từ phương Đông sang phương Tây”. Tôi đến để giúp bạn nhận biết “Mùa xuân đang đến rất gần”. Có thể tôi không có dịp nhìn thấy mùa xuân trong ánh mắt của bạn. Nhưng tôi rõ biết mùa xuân luôn tồn tại và sẽ đến. Thế nên tôi cũng sẽ không hối tiếc và tuyệt vọng dù rằng “Mùa xuân có đến muộn”. Vì đó là chọn lựa của chính tôi. Tôi đặt niềm tin tuyệt đối vào bạn “Bạn là phép màu, là Thánh Massiah, là Phật vị lai”. 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét