Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Nước Đức trên đỉnh phù vân

Hãy mua trái phiếu chính phủ Đức! Đó là những gì ta được nghe khi các nước trong Liên minh Châu Âu chìm sâu trong khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng nợ công,…
Nước Đức hiện đang là một tượng đài vững chải, gần như bất khả xâm phạm, bất khả chiến bại của khối Euro Zone. Đó là một sự thật đang được giới chuyên gia quốc tế và trong nước đã nhận định cùng thổi phồng. Có một sự thật như thế đã, đang được thừa nhận, trau chuốt, điểm tô.
Vinh danh nước Đức được thổi phồng vượt mức bình thường là vì sự nông nổi, tầm nhìn kém cỏi của giới truyền thông phương Tây; sự ăn theo của giới báo chí phương Đông hay vì sự gian trá vĩ đại của giới quản lý xã hội, cùng “mồm mép” của những chuyên gia làm chính trị kèm theo dịch vụ kinh tế - xã hội,...
Việc chào bán những chiếc bánh vẽ đẹp mắt, ngon ăn,… Hợp đồng ký kết rồi thì “Ngậm bồ hòn làm ngọt”, cùng chết chùm. Giới cò mồi, dịch vụ đã “cao chạy, xa bay” khi xơi tái phần “chênh lệch giá”, “rút ruột” phần giá trị thặng dư của nhân loại.
Trò chơi tai quái mang danh nghĩa trí thức, hiểu biết hay sự khôn lõi, lọc lừa của những con người được gọi là “có học”, biết “nhìn xa, trông rộng”…
Sẽ có những chú cừu non tưởng vớ được mồi ngon rơi vào bẫy vì tính tham lam, bần tiện, thực dụng. Sẽ có những con cáo nửa người chết mòn trong nỗi hoài nghi, đánh mất niềm tin, hoang mang nơi giá trị cuộc sống văn minh…
Và… trên tất cả là người dân, người lao động lãnh đủ vì phải “gánh trả” những “của nợ” mà giới kinh tế, chính trị, những nhà quản lý xã hội chơi trò “ăn ốc bắt người đổ vỏ”.
Xã hội con người rồi sẽ lại rơi vào tình cảnh rối ren, hỗn độn triền miên, không hồi kết.
Có không sự đổ vỡ các hình thái xã hội con người trên phạm vi thế giới?
Khi mọi thứ vượt giới hạn, văn minh, hiện đại, hiểu biết, tiến bộ chỉ còn là những ngôn từ xáo rỗng. Những cái bánh vẽ không đảm bảo sự sống còn bình yên trong mỗi con người. Nội tâm bấn loạn, sự hoài nghi, lối sống thực dụng, tính ích kỷ, sự xấu xa, hèn hạ, bẩn thĩu, nỗi thất vọng giăng kín kiếp người…
Có không hiện trạng phần con sẽ ngự trị “nuốt chững” phần người đang tồn tại rất mong manh, yếu ớt ở con người trong tư duy, nhận thức của con người hiện đại trên diện rộng?
Con người lại lao vào trò chơi chém giết, bạo loạn, chiến tranh để sắp xếp lại trật tự thế giới bằng phần con trong mỗi con người chăng?
Điều này diễn ra đã rất nhiều lần xuyên suốt chiều dài lịch sử nhân loại, phải chăng nó đang đến gần và sắp tiếp diễn.
Và… nó là minh chứng cho sự tồn tại tư duy, nhận thức con người đương thời còn trói vào quan niệm Chân Lý Nằm Trong TayKẻ Mạnh.
Máu, hận thù, nước máu, đau khổ,… sẽ nhuộm xám bầu trời nhân loại. Chỉ riêng ta dửng dưng, bình thản, ích kỷ khẽ cười cợt nhã “Chuyện của người ta”, “Chuyện của thiên hạ”, “Ta đã thoát ra ngoài những được mất, hơn thua”.
Những kho vũ khí không ngừng được nâng cấp, những cuộc chạy đua vũ trang âm thầm và lộ liễu, những cuộc tập trận leo thang, vũ khí được cải tiến sức mạnh sát thương, khả năng hủy diệt,… và sự im lặng của cái được gọi là nhân loại “Thấp cổ, bé miệng”, yếu đuối, nhu nhược, không liên kết…
Đích đến của việc tăng cường sức mạnh quân sự ở các nước trên phạm vi thế giới là gì?
Bảo vệ ư?
Hay là chiến tranh, là giết chóc?
Là sự chuẩn bị cho Thế chiến thứ III chăng?
Chuyện của thiên ha!?!
Ai là thiên hạ?
Nước Đức đang giữ vị trí kinh tế thứ 3 trên thế giới khi giới truyền thông nói về nước Đức. Nhưng khi nói về Nhật Bản thì giới truyền tin sẽ khẳng định Nhật Bản đang nghiễm nhiên chiếm vị trí thứ 3. Vậy nên đừng nghe người ta nói một cách chủ quan.
Vậy nước Đức đang đứng vị trí thứ mấy về kinh tế để có thể trở thành tượng đài kinh tế của Châu Âu?
Điều này cũng không mấy quan trọng nhưng bạn cứ tạm chấp nhận kinh tế nước Đức chiếm giữ vị trí từ thứ 3 đến thứ 5 trên thế giới là tạm ổn.
Nhưng điều đó không thể giúp nước Đức trở thành biểu tượng kinh tế đương đại của Châu Âu. Đừng nghe người ta nói bởi lẽ họ chỉ nói ở góc nhìn hiện tượng và có thể đã có sự lọc lừa của giới chuyên gia giả trá, điêu ngoa,…
Có một thực tế không thể phủ nhận là kinh tế Đức đang được xây dựng trên những lỗ hỗng, trên những khoảng trống vô cùng. Và … con người đã cố lờ đi hoặc quên bỏ hoặc che giấu kín kẽ đến vụng về điều đó.
Cũng như phần lớn các nước phát triển, dân số nước Đức đang già đi và tỉ lệ sinh được đánh giá là một trong những nước có tỷ lệ sinh thấp nhất thế giới.
Vậy lực lượng sản xuất kế thừa đảm nhận việc “gồng gánh” niềm tự hào đương đại của người Đức là gì?
Phải chăng nền kinh tế Đức sẽ sớm rơi vào khủng hoảng như tình cảnh các nước anh em trong khối Euro Zone như Pháp, Italia, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Tây Ban Nha, Cộng Hòa Síp,…?
Hãy mua trái phiều chính phủ Đức vì nước Đức đang chiếm lĩnh vị trí đầu bảng xếp hạng kinh tế Châu Âu!
Phải chăng nền kinh tế của nước Đức hay của thế giới đang sống dựa vào chút ít niềm tin còn đọng lại hay nước Đức đang phát triển bền vững, an toàn?
Thị trường chứng khoán Đức được đánh giá là một thị trường chứng khoán hàng đầu thế giới. Điều đó đồng nghĩa với việc đây là một nền kinh tế phát triển về cơ bản gần như dựa hoàn toàn vào giá cổ phiếu chứng khoán, niềm tin của người đầu tư cùng với sự lũng đoạn của giới đầu cơ tài phiệt.
Nền kinh tế dựa vào sàn chứng khoán là biểu hiện đặc thù của nền kinh tế “đậm chất” dịch vụ. Và ngành dịch vụ sẽ đóng vai trò trọng yếu là hợp thức hóa việc “ăn chặn” phần giá trị thặng dư mà người lao động đã làm ra. Việc bóc lột tinh vi, triệt để sức lao động của người lao động là yếu tố then chốt đảm bảo cho sự tồn tại và phát triển nền kinh tế đất nước.
Hay nói cách khác đây là nền kinh tế tạo ra giá trị thặng dư ảo cao nhất trong chuỗi hệ thống quản lý mà con người đã ngu muội và tham lam tạo ra nhằm bóc lột “danh chánh, ngôn thuận” sức người.
Có lẽ với định nghĩa nền kinh tế thị trường chứng khoán theo lối diễn giải như trên chưa từng được các chuyên gia kinh tế, các nhà quản lý, giới chính trị đưa ra. Vì lẽ họ chính là người được hưởng lợi từ những khoản lợi kết xù nơi sàn chứng khoán cũng như phần “lại quả” được chia chác sau cánh màn nhung – Thị trường chứng khoán.
Nhưng khi mọi thứ đều vượt giới hạn. Giá trị thặng dư ảo đã được “bơm đầy” vào trong mọi sản phẩm hàng hóa, người tiêu dùng phải gánh chịu mọi “dối lừa” có trong giá trị thặng dư ảo nơi sản phẩm hàng hóa. Và dịch vụ không còn đơn thuần là dịch vụ mà len vào, chi phối mọi ngõ ngách kinh tế, chính trị, xã hội, giáo dục, con người,…
Thật đáng ngạc nhiên! Ngành dịch vụ đã “xâm thực” toàn bộ mọi ngành nghề, ngõ ngách của sự phát triển nhân loại mà không có một chuyên gia quốc tế nào lên tiếng cảnh báo về sự tồn tại nguy hiểm vượt mức của dịch vụ. Thậm chí, các chuyên gia còn đang hô hào, mời gọi sự phát triển vô lối của dịch vụ, những nhà quản lý xã hội đã “xem trọng” ngành dịch vụ như là cứu cánh cho sự tiến bộ xã hội con người.
Với tôi, dịch vụ chỉ là tên đồ tể, là tên sát nhân âm hiểm, máu lạnh mà những người được coi là “học cao, hiểu rộng” đã khoác cho bộ cánh thiên thần nhằm dễ bề thao túng, lũng đoạn xã hội. Nhưng chơi dao ắt có ngày đứt tay và những nhà quản lý đang “cắn răng”, “ngậm tiếng” khi nhìn thấy bàn tay nhuốm máu. Họ đang cố gắng chống chịu để chờ đợi hết nhiệm kỳ hoặc sự hạ cánh an toàn bằng việc “đổ lỗi” cho tất cả, ngoại trừ sự yếu kém và giả dối của chính họ.
Xã hội con người ngày nay mọi thứ đều đã bị dịch vụ “gặm nhấm”. Thuế, lương, việc làm, giới truyền thông, bất động sản, ngân hàng,… tất cả đều đã trở thành miếng mồi ngon của dịch vụ.
Và … cái mà dịch vụ phục vụ lại cho xã hội là bôi trơn, là hợp thức hóa phần giá trị ảo cộng dồn vào phần giá trị thật của sản phẩm hàng hóa. Điều đáng kể nhất là con người đã ngu ngơ chấp nhận phần giá trị ảo cộng dồn cao hơn gấp nhiều lần phần giá trị thật của sản phẩm hàng hóa.
Sự sai lầm nông nổi, kém cỏi đã biến nhân loại thành nô lệ cho chính mình hết đời này sang đời khác kèm theo phí dịch vụ phụ trội là hận thù, đau khổ, máu, nước mắt, chiến tranh và lạc lối, hoang mang về giá trị của chính con người.
Lại một trò đùa mang tên ngôn ngữ.
Dịch vụ là gì?
Dịch vụ là dụ vịch <=> dụ vịt. Và nhân loại đã trở nên là những con vịt ngốc ngếch bị ngành dịch vụ sỏ mũi dắt đi hàng đàn. Nhưng khi mọi thứ đều vượt mức thì vịt và cả người dắt vịt đều sẽ chết chùm như thể rơi vào đợt dịch cúm H5N1, H2N2, H5N7,…
Có không giới chuyên gia đã tung hỏa mù nhằm thâu tóm tiền của của các nhà đầu tư khi mua trái phiếu của Đức?
Nhưng khi giá trị cổ phiếu đã đạt mức bão hòa, dư thừa giá trị ảo thì có không việc “rớt giá không phanh”?
Dù không là chuyên gia cổ phiếu, là gã mù trong giới chứng khoán đầu tư nhưng tôi thiết nghĩ “Việc mất giá trái phiếu là lẽ thường vì người đầu tư đã bỏ ra giá trị thật để mua “Khối bong bóng ảo và dễ vỡ”.
Nhưng các chuyên gia vẫn gọi mời.
Có không một sự lũng đoạn, tung hỏa mù của giới đầu cơ tài phiệt?
Bùm. Sàn chứng khoán đổ sụp và những nhà tư bản tài phiệt đã biến mất.
Tuy nhiên, việc cổ động mua trái phiếu Đức đã khiến Liên minh Châu Âu đâm lo về việc chảy máu “giá trị thặng dư” ở các nước trong Euro Zone sẽ khiến mất cân đối hệ thống liên minh về tiền tệ, kinh tế, việc làm,… Một động thái kêu gọi mua trái phiếu thị trường thứ cấp Tây Ban Nha, Pháp, Itatalia,… không giới hạn nhằm phá vỡ thế độc tôn của nước Đức đã được xác lập.
Việc can thiệp không đúng đắn của Liên minh Châu Âu bị giới chuyên gia Đức chỉ trích, phản đối quyết liệt vì tự dưng bị “phổng tay trên” nhưng lẽ nào lại nói vậy.
Thế nên, với cáo buộc Liên minh Châu Âu đã làm sai khi “ép uổng” Ngân hàng trung ương Châu Âu (ECB) mua trái phiếu Ngân hàng thứ cấp là không chuẩn mực, các chính trị gia không nên “ướm lời” buộc ECB phải làm gì?
Nếu cáo buộc giới chính trị gia Liên minh Châu Âu đã sai khi can thiệp không đúng mực vào dòng tiền lưu chuyển trong hệ thống tài chính Châu Âu thì phải chăng giới chuyên gia người Đức đã đúng?
Dù rằng giới lãnh đạo Euro Zone đã sai khi thể hiện sự bảo hộ có chủ ý và không chuẩn mực hệ thống tài chính thị trường thứ cấp. Nhưng điều gì sẽ đảm bảo bong bóng trái phiếu Đức không nổ “Bùm” và khi đó Euro Zone còn lại gì?
Tin rằng sẽ không có bất kỳ ai đứng ra cũng như đủ khả năng để gánh trách nhiệm đó. Vậy thì cáo buộc của người Đức đối với Liên minh Châu Âu đã bị phản biện thành công.
Nhưng dù là mua trái phiếu của nước nào đi chăng nữa thì với những can thiệp vụng về và nhiều tranh cãi sẽ càng khiến Liên minh Châu Âu chia rẽ và cùng nhau tiến đến cột mốc “Chết chùm”.
Cái giá của việc bán rẻ tương lai, ăn trước tương lai không thể được sửa sai bằng việc bán tương lai thêm lần nữa. Giá trị thặng dư ảo trong hệ thống Euro Zone đã lên đỉnh điểm. Thật không thể thổi thêm giá trị thặng dư ảo vào được nữa.
Giải pháp làm xì hơi giá trị thặng dư ảo trong sản phẩm hàng hóa là điều duy nhất mà Liên minh Châu Âu phải xét đến và làm ngay.
Việc mua trái phiếu chính phủ càng khiến cho quả bóng giá trị thặng dư thêm giãn nở và rạn nứt. Lòng tham con người sẽ biến nguồn vốn huy động từ trái phiếu chui vào túi của những chính trị gia, các nhà quản lý, giới kinh tế,… kéo theo khủng hoảng nợ công lũy tiến và yếu tố niềm tin còn sót lại của mọi thành phần xã hội sẽ không còn. Và… cái giá là sự tan rã Liên minh Châu Âu - Sự hỗn loạn xã hội mang thương hiệu phương Tây sẽ không thể bảo hộ độc quyền sẽ nhấn chìm sự bình an mong manh nơi thế giới.
Tin rằng với sự bảo hộ thương mại trong khối EU càng khiến cho các nước Châu Âu thêm rệu rã. Tự cứu mình không thể được thực hiện đơn lẻ ở mỗi nước, mỗi khối Liên minh mà cần phải triển khai đồng bộ dựa trên diện rộng.
Nghe có vẻ khôi hài nhưng không thể bật cười khi nói tự cứu lấy mình mà lại thực hiện đồng bộ trên diện rộng.
Vì sao?
Vì giả sử lấy nước Đức làm điển hình thì Đức sẽ cố tự cứu mình bằng việc “bán buôn” trái phiếu để thu ngoại tệ, ổn định đất nước, thoát ra ngoài cuộc khủng hoảng chung Châu Âu.
Và số tiền thu được sẽ đi về đâu?
Tiền sẽ vào ngân hàng và đi loằng ngoằng trong hệ thống tiền tệ trong nước rồi mau chóng bị thất thoát cho một loại phí gọi chung là dịch vụ. Số khác chui vào túi nhà đầu tư. Rồi sau đó trở lại thị trường kèm theo vô số lãi, phí cộng dồn,… Giá trị ảo lại thổi vào trong giá trị hàng hóa, kéo theo lạm phát.
Bất chợt, những nhà đầu cơ gom tiền thì hệ thống tài chính Đức cũng như Châu Âu nhanh chóng bị bóp chết.
Có không khả năng mất giá đồng tiền ở Đức?
Khi mà giá trị ảo của vật chất vượt mức và dưới sự quản lý yếu kém của các nhà quản lý thì giá trị vật chất sẽ hoàn nguyên, trở về giá trị thật. Lúc bấy giờ, đồng tiền sẽ bị mất giá hoàn toàn.
Điều này có thể xảy ra không?
Với khả năng quản lý yếu kém, mắc nhiều lỗi của các nhà quản lý xã hội “thiếu tâm, thiếu tầm” thì điều này sẽ xảy ra. Và… nếu đã xảy ra thì sẽ như nấm sau mưa. Và hệ quả đi kèm là xã hội xáo trộn vượt mức đến độ sẽ không ai tiên liệu được những mất mát, thiệt hại mà hiện trạng vật chất hoàn nguyên gây ra.
Liệu nước Đức có thể “vượt qua” cả hai hay nhiều lỗ đen đang giăng giăng trước mặt?
E rằng là rất khó trong cách điều tiết xã hội của nước Đức hiện nay. Cũng như cách quản lý, điều tiết xã hội ở hầu hết các nước trên thế giới hiện nay, nước Đức cũng đang xây dựng xã hội bằng lòng tham và sự ngu muội. Không có một điểm sáng rõ rệt nào trên bầu trời quản lý xã hội nơi nhân loại.
Khi nước Đức “sụp hầm” thì khối giá trị thặng dư đổ dồn vào trái phiếu mang thương hiệu Đức cũng bốc hơi.
Phải chăng Liên minh Châu Âu cũng sẽ rơi vào vực xoáy và tan rã?
Chấm dứt một thời Châu Âu hào nhoáng, thượng lưu.
Nhưng nếu Liên minh Châu Âu cứ loay hoay trong tấm áo choàng “khối Euro Zone” thì liệu có thể thoát ra ngoài những cuộc khủng hoảng triền miên, bất tận không?
Dường như câu trả lời Không đã đặt ra trước Viễn cảnh phương Tây.
Một trong những nguyên nhân dẫn đến sự lụn bại, suy tàn phương Tây là sự già đi dân số. Đây là cái giá phải trả của sự bảo hộ đến cuối đời mang thương hiệu văn minh, tiến bộ.
Một trong những biện pháp “cứu rỗi” nền kinh tế Đức là dựa vào người già.
Nước Đức đã đưa ra giải pháp tăng tuổi nghỉ hưu cho người lao động từ 65 tuổi lên 67 tuổi nhằm giúp đất nước vượt ra cuộc khủng hoảng kinh tế sẽ tạo tiền lệ xấu cho sự phát triển xã hội. Nhiều quốc gia sẽ làm theo dẫn đến hàng loạt những sai lầm.
Có thực tế không khi phát triển đất nước dựa trên nền tảng sức lao động của những người cao tuổi?
Con người vốn tự có lòng tham, sẽ rất ít người ý thức việc dừng lại khi vẫn còn khả năng kiếm được rất nhiều tiền. Đôi khi con người không nhận thức được việc “Kiếm thật nhiều tiền để làm gì?”.
Lý giải cho việc gia tăng tuổi nghỉ hưu là nhằm giảm gánh nặng cho việc đóng góp quỹ phúc lợi xã hội ở lao động trẻ là điều không thật hợp lý. Quỹ phúc lợi, lương hưu trí vốn dĩ đã được người lao động đóng góp khi bước vào tuổi lao động. Khi nghỉ hưu họ chỉ lấy lại những gì thuộc về họ. Giá trị thặng dư họ đã tạo ra khi tham gia lao động là đủ để họ sống nhàn hạ đến cuối đời. Việc tăng tuổi hưu còn tạo ra việc thiếu việc làm cho giới lao động trẻ dẫn đến mất cân bằng xã hội. Giới trẻ không có việc làm sẽ nổi loạn, rơi vào những tệ nạn xã hội,…
Đã có những chuyên gia đưa ra ý kiến là việc gia tăng tuổi hưu là nên làm vì không thể để người già trở thành gánh nặng của xã hội.
Đây là cách lý giải mà theo thiên kiến vụng về của tôi là chứa đựng sự bất nhân. Vậy mà những nhà chuyên gia phân tích lại có thể đưa ra một cách đường đường, chính chính.
Họ đã lý giải rất mạch lạc đến chuẩn mực kinh hoàng.
Khi Otto von Bismarck lần đầu tiên trả lương hưu cho người trên 70 tuổi vào năm 1889, tuổi thọ trung bình của người Phổ là 45. Năm 1908, khi Lloyd George trả 5 si-ling một tuần cho những người nghèo từ 70 tuổi trở lên, người Anh có tuổi thọ trung bình trên 50. Đến năm 1935, khi Mỹ thiết lập hệ thống An ninh Xã hội, tuổi nghỉ hưu chính thức ở quốc gia này là 65, cao hơn 3 năm so với tuổi thọ trung bình của người dân. Vì vậy, chỉ một số ít người được hưởng lương hưu do nhà nước hỗ trợ.
Việc gia tăng tuổi nghỉ hưu sẽ góp phần làm giảm GDP chi xuất cho trợ cấp hưu trí.
Có lý nào người lao động hay con người nói chung từ khi sinh ra đến ngày nhắm mắt, lìa đời lại không đủ làm ra phần giá trị dôi dư để trang trải những ngày cuối đời?
Lẽ nào con người phải cứ “cắm đầu, cắm cổ” lao động đến phút sức tàn, lực kiệt?
Đó là giá trị của sự phát triển, xây dựng xã hội con người chăng?
Chẳng rõ các chuyên gia phân tích, tri thức nhân loại đang nghĩ gì khi thừa nhận người già đang là gánh nặng của xã hội, của giới trẻ?
Thế còn những năm tháng tuổi trẻ của họ, những cống hiến của thế hệ đi trước cho xã hội đã về đâu để họ - người già bỗng nhiên trở thành “của nợ” thế này?
Những tượng đài biểu trưng cho tri thức nhân loại đang nhân đến bất nhân. Sau khi “ăn chặn” phần giá trị thặng dư nhân loại, ăn cả phần tương lai dành dụm của thế hệ đi trước và của hiện tại rồi họ lạnh lùng, vô cảm khẳng định “Lũ người già là của nợ, là bọn ăn bám. Phải vắt cạn sức lực của chúng nhằm giúp chúng sớm chầu trời”.
Có vẻ tôi nói có phần phô trương nhưng không xa sự thật là mấy. Và chúng ta cứ im lặng, vô cảm hoặc thương hại nhìn những cụ già đói rách, xác xơ. Để rồi 30, 40 năm sau ta lại trở nên là những cụ già của nợ.
Lúc bấy giờ, không biết sự nhân bất nhân ở loài người có dừng lại ở cột mốc rẻ khinh và bóc lột cạn kiệt sức người hay máy móc đã thay thế con người đủ tốt và người già đem ra pháp trường bắn bỏ để khỏi tốn công, phí chăm lo.
Đây chỉ là câu chuyện giả tưởng của một con người hoang tưởng thời hiện tại.
Tin rằng nếu tôi là một chuyên gia thì với những phân tích kém cỏi trên sẽ khiến người Đức và cả Châu Âu rúng động.
Nhân loại đang sống vùi trong vô số dối lừa, hoài nghi và tôi sẽ dùng sự hoài nghi sự thật những mong kéo con người trở về thực tại.
Tìm lại giá trị thật của sự phát triển, văn minh, tiến bộ, hiện đại.
Giá trị của hạnh phúc là gì?
Giá trị của con người là gì?
Giá trị của chính tự thân mỗi người là gì?
Sống với giá trị con người hay sống còn bằng bằng bản thể sống sót của của người nguyên thủy xa xưa.

Có lý nào nhân loại đang hoàn nguyên, trả về tư duy loài người cổ xưa thuần túy?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét