Nghe tiếng còi tàu giục giã ở sân ga
Ta cứ ngỡ đã rời xa miền quê cũ
Đến một vùng nao xa lắc lơ
Ta quên hẳn tiếng lời mẹ đẻ
Quên tri thức một thời góp nhặt mông lung
Nhưng đoàn tàu kia chẳng đưa được ta ra ngoài vạn dặm
Nhân duyên với người Việt cùng ta chưa thật đoạn lìa
Lại thêm một thời xuôi ngược đến đi
Đến chẳng đến, đi thời không thể được
Chân như hiện bày đâu phải bởi vì ta
Sóng vẫn vỗ xô bờ nhật nguyệt
Ta chẳng là trăng, không khuyết chẳng đầy vơi
Chiếc bè con giong buồm lìa sinh tử
Ta ngu ngơ lại làm kẻ đưa đò
Đường chánh đạo người người còn mến tiếc
Ta vụng về làm kẻ đã sang sông
Vẫn ngôn thuyết cuồng ngông kinh thiên hạ
Lời trung ngôn lại mang tiếng trái tai
Người điên đảo nói ta “Thằng sinh sự”
Kẻ dừng mê gọi ta “Gã thật lòng”
Thật giả, đúng sai,… là lời người hữu ý
Ta vô tâm trỏ người biết vô tâm
Lời chân thật tự nơi người được vậy
Chớ bảo ta truyền mật ngữ đạo mầu
Ta không là gương, chẳng tịnh nhiễm bụi trần
Rời ngôn thuyết cũng từ nơi ngôn thuyết
Đạo với đời, không nợ cũng chẳng duyên
Bốn mươi chín năm Phật Thích Ca bảo vô ngôn
Ta dám đâu nói lời khinh bạc
Chỉ vô tâm ứng biến cảnh đổi dời
Dẫu lời vụng cũng cảnh tỉnh người mê lối
Xa rời tâm, nhân loại tắm máu thù
Đau khổ ấy, trời người đều kinh hãi
Tâm vọng cuồng bặt
Lối bát nhã thênh thênh
Nhân loại sống trong tình người đầm ấm
Yêu thương chân thành đâu còn loạn lạc, tang thương
Thuyền chở pháp đã cập bờ tả ngạn
Bến này sông, ta làm kẻ vô tâm
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét