Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Một mai khi ta lớn (P.4)


Đừng ngụy biện với tôi rằng “Tôi cần gom góp, tích lũy tài sản để đảm bảo một gia đình hạnh phúc”.
Bởi lẽ nếu không biết đủ bạn sẽ không bao giờ thấy đủ, lòng tham kết hợp với sự ngụy biện sẽ trói cả đời bạn vào âu lo, toan tính, muộn phiền…
Hãy nhìn theo chiều dài lịch sử nhân loại. Bạn có quyền tin rằng bạn đủ thông minh, sáng suốt nhìn nhận đánh giá cuộc đời.
Những gia đình giàu có quyền thế có nỗi lo của họ, những nỗi lo đè nặng cả kiếp người, hạnh phúc thật là một món quà tặng cuộc sống xa vời…
Ngay khi gần đất xa trời, những nhà tài phiệt giàu có chìm sâu trong khắc khoải “Ta không muốn chết, tài sản ta rất nhiều, ta cần thời gian hưởng thụ và gìn giữ”.
Rồi chia gia tài cho con, sự tranh giành, lũ con vô tích sự, bọn ăn hại,… Giàu và hạnh phúc - hai phạm trù không hẳn đã bước sóng đôi.
Dừng lại. Ai cũng nói được nhưng không nhiều người làm được. Lòng tham là một thứ ma lực tà quái mà không phải ai cũng có thể cưỡng lại.
Những kẻ làm ăn phi pháp, buôn lậu, buôn ma túy, buôn người giàu sụ,… đã không dừng lại và bị sống trong lao tù, tử hình vì đã không dừng lại. Họ nói đến phi vụ cuối nhưng không bao giờ có phi vụ cuối cùng.
Và… hãy nhìn xem các nguyên thủ quốc gia, những nhà lãnh đạo hàng đầu thế giới có biết dừng lại không?
Nhiệm kỳ 1 rồi nhiệm kỳ 2, quyền lực trong tay giúp họ kéo giãn nhiệm kỳ và cố gắng tranh giành chiếc ghế,…
Họ vì người dân, dân tộc chăng?
Họ tự biết họ là tài giỏi nhất và không ai có thể thay thế khả năng quản lý của họ chăng?
Ngụy biện, dối lừa và giả trá.
Đằng sau sự ham mê quyền lực, địa vị đó là gì?
Lòng tham. Quyền lực, địa vị,… sẽ cho họ tài vật, danh tiếng, đời sống vương giả cùng với trách nhiệm lo cho toàn dân.
Nhưng sự thực dụng đã khiến không ít vị nguyên thủ quốc gia, những nhà quản lý xã hội,… xa rời trách nhiệm. Họ chỉ biết thu gom nhiều hơn lợi ích cho mình, gia đình, dòng tộc và thành phần, tầng lóp xã hội họ đang nắm giữ.
Đừng bảo rằng “Tôi tùy tiện ngậm máu phun người”.
Có bao giờ bạn thấy những nhà quản lý xã hội phương Tây “thắt lưng buộc bụng” của chính mình chăm lo cho người lao động?
Họ không lĩnh lương hoặc chỉ nhận một phần lương lấy lệ còn phần hơn xung vào công quỹ lo cho đất nước đẹp giàu.
Dù rằng tài sản gia đình, dòng tộc họ đủ “nuôi dưỡng” những chính khách, biểu tượng quốc gia no đủ nhiều đời. Nhưng dường như là không có một nhà lãnh đạo nào đã làm điều đó.
Đúng vậy. Chí ít là cho đến hiện tại, nhân loại đã không thấy, không nghe, không từng biết đến một nhà lãnh đạo nào làm điều giản dị đó.
Bởi lẽ họ là con người, trong họ cũng có đủ đầy phần con và phần người, họ không là thánh nhân vì thế họ đã không làm điều giản dị đó. Nếu họ biết làm điều giản dị thì họ đã là thánh nhân mất rồi.
Chỉ thấy tranh giành quyền lực, làm việc không hiệu quả, vấp nhiều sai lầm thì “đổ thừa” người tiền nhiệm, người dân, cơ chế và xin sửa sai bằng cách tiếp tục “ngồi nhầm chỗ”…
Xin hứa, khắc phục, sửa sai… nói và không làm.
Hơn 2000 năm có lẻ mà những nhà lãnh đạo, những nhà quản lý xã hội ở khắp mọi miền thế giới đã không thật sửa sai, dù rằng họ luôn nói đến việc sửa sai, khắc phục hậu quả để lại của những người tiền nhiệm.
Thật ra những nhà quản lý xã hội đã không nhận diện được lổ hổng sai lầm nơi xã hội.
Đã không thể nhận biết cội rễ sai lầm thì hiển nhiên những nhà quản lý sẽ không thể “truyền lửa” tư duy, ý thức, nhận thức về hạnh phúc, cuộc sống hạnh phúc, gia đình hạnh phúc, xã hội hạnh phúc cho con người, người dân.
Bản thân họ không rõ biết “Thế nào để chính họ có hạnh phúc?” thì làm sao có thể san sẻ cho người.
Tư duy phiến diện chủ quan đã đẩy đời sống con người ngày càng rời xa hạnh phúc giản đơn, lòng tham, lối sống thực dụng ích kỷ…
Ai đã sai?
Thế nên, đừng nói với tôi về sự vô tư ngồi vào chiếc ghế quyền lực, hoặc thiết tha ngụy biện là việc lo cho dân tộc, người dân.
Nếu muốn ngồi nơi chiếc ghế uy quyền thì hãy nhớ những lời tôi nhắn nhủ.
Đấu tranh, vận động quyết liệt để ngồi vào chiếc ghế trách nhiệm thì hãy nên có trách nhiệm gánh vác vận mệnh dân tộc, đất nước.
Tôi chấp nhận anh ngồi nơi chiếc ghế quyền lực và mong rằng anh có trách nhiệm với người dân.
Tôi đồng ý nơi lối sống thực dụng đơn thuần, không có việc trách nhiệm suông mà không có quyền lợi, lợi danh đi cùng nhưng hãy nên sống có trách nhiệm dù chỉ là một ít.
Tôi chấp nhận anh là người làm công được trả lương cao, có quyền lực, tầm ảnh hưởng lớn lao cho sự phát triển xã hội.
Nhưng tôi không đồng thuận việc anh “Trộm long, tráo phụng”, vẽ hổ thêm cánh, vẽ rồng thêm chân vì lẽ tôi không thể nhận diện cái con vật dị hình, quái thai đó.
Anh là người làm công hưởng lương cao chứ không là ông chủ của đất nước, dân tộc vì thế anh nên rõ biết vai trò, trách nhiệm, quyền lực giới hạn của anh cùng tổ chức, tránh phạm những sai lầm đi ngược với lòng người, cô phụ người lao động, công nhân, nông dân và mọi thành phần, tầng lớp xã hội.
Bởi lẽ anh chỉ là một người làm công cho dân tộc, tôi đã đặt anh vào vị trí, địa vị đó thì tôi có thể kéo anh rời khỏi chỗ ngồi mà anh đang ngồi nếu anh làm việc không hiệu quả.
Có thể tôi đã không là người đặt anh vào vị trí đó nhưng tôi vẫn còn toàn quyền quyết định việc giữ lại hay phế trừ anh. Dẫu sao tôi vẫn mong anh làm việc có trách nhiệm và hiệu quả, tôi không thích lắm những sự xáo trộn không cần thiết.
Đã có những sai lầm nơi hiểu biết nhân loại, việc chối bỏ sự tồn tại của thế giới tâm linh. Anh không phải là người đầu tiên tạo ra lỗi lầm đáng tiếc đó, anh cũng không phải là người chịu trách nhiệm cho sai lầm tệ hại trên vì đây là sai lầm nơi tri thức nhân loại.
Dù vậy anh phải có trách nhiệm thừa nhận sự sai lầm nơi tri thức nhân loại và hoạch định hướng đi đúng mực hơn cho sự phát triển, tiến bộ nhân loại.
Khi đại diện cho sự hiểu biết nhân loại quả cảm, hiểu biết nhìn nhận sai lầm lớn lao mà tri thức nhân loại đã phạm phải, khách quan sửa sai thì xã hội con người, nội tâm trong mỗi con người mới có cơ may cân bằng lại. Chủ nghĩa thực dụng và lòng tham mù quáng không hủy hoại nhân loại.
Có thể bạn nhìn nhận tôi đang ở vị trí đối đầu với các nhà quản lý xã hội cùng tri thức nhân loại đương đại. Tương quan lực lượng rất chênh lệch, tôi chỉ có một mình, đơn lẻ kêu gào, còn lực lượng đối lập thì lại rất hùng mạnh, bao gồm đại diện cho sự hiểu biết nhân loại, tri thức loài người đương thời.
Nhưng tôi sẽ không là người thất bại ở bên kia chiến tuyến, bạn hãy tin vào điều đó.
Lẽ ra tôi chỉ là người đối thoại bình dị nhưng giới hạn tri thức nhân loại đã “khép cửa” với những lời thầm thì.
Thế nên… đã không thể đối thoại bình đẳng và vì một sự bình an mong manh trong lòng nhân loại, tôi đã bị đặt vào tư thế đối đầu - Kẻ đối đầu ngông cuồng, ngang ngạnh, quá khích,…
Tôi không phải là nhà truyền giáo, càng không phải là một nhà chính trị lợi dụng tôn giáo để trấn an xã hội.
Hiển nhiên tôi không có lý do gì dùng tôn giáo để dối lừa người thiên hạ vì mong muốn “cứu vãn” sự tồn vong của nhân loại.
Dù vậy, tôi vẫn khẳng định sự sai lầm nơi ý thức, tư duy ở những nhà quản lý xã hội, tri thức nhân loại, dần chỉ ra giá trị thật, giá trị vốn có của những tôn giáo chân chính. Thế nên, mong rằng bạn bỏ chút thời gian suy xét những điều tôi đã, đang và sẽ trình bày.
Bạn có quyền hoài nghi những điều tôi đã viết cho đến khi bạn tự tìm câu trả lời hợp với lòng mình.
Những điều tôi viết không đơn giản chỉ vì sự bình an, hài hòa ở đất nước, nơi tôi đang sống mà đó cũng là lời giải, giải pháp dứt trừ những bấn loạn, rối ren trong lòng người ở phạm vi thế giới.
Nếu bạn có thể giúp những bài viết tôi lan truyền ra thế giới thì dân tộc Việt Nam sẽ có lúc “nâng tầm” vị thế của mình trên trường quốc tế.
Nâng tầm về mặt tư duy, ý thức, nhận thức xã hội, cuộc sống và con người. Bởi lẽ đây không là tri thức vay mượn mà là tri thức khách quan, tổng thể, đúng mực, sáng rõ.
Đó không là chân lý hay lý tưởng, học thuyết mà là sự hiểu biết chứa đựng, diễn đạt một sự thật về cội nguồn con người, về bản chất, tâm ý sự sống.
Khi số đông nhân loại rõ biết về sự thật nơi tồn tại con người thì xã hội loài người tự an định. Hiển nhiên là điều này sẽ mất một khoảng thời gian vì nhân loại cần hoài nghi, suy xét và chọn lựa.
Rồi thì … con người sẽ lớn khôn, trưởng thành hơn cho việc chọn lựa tương lai nhân loại cũng chính là tương lai dòng tộc, gia đình và cả bản thân. Tin rằng “Ngày mai, sự hiểu biết nhân loại sẽ trưởng thành và đúng mực hơn”.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét