Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Nhật Bản, bản sắc nhạt nhòa (P.3)

Hiện tại, người Nhật đã không còn được xem là con ong chăm chỉ.
Xét về mặt xã hội, có xu hướng cha mẹ già ở lại nông thôn, còn con cái sau khi tốt nghiệp trung học, liền bỏ ra thành thị làm công nhân. Sự kiện này chia rẽ nơi cư trú của cha mẹ và con cái, và làm tan rã hạt nhân gia đình truyền thống.
Dân cư ở nông thôn của Nhật ngày càng trở thành già nua, đồng thời kiêm thêm nghề khác. Trong khi đó ở thành thị, do nếp sống công nghiệp hóa cao độ, kết cấu gia đình ngày càng trở nên lỏng lẻo, quan hệ giữa các thành viên gia đình trở nên nhạt nhòa.
Dân cư thành thị Nhật bị ví là "động vật kinh tế", chỉ những con người hy sinh mọi niềm vui thú để chạy đua kiếm tiền đến mức gần như điên cuồng. Xã hội Nhật ngày càng có sự phân hóa sâu sắc về tuổi tác, văn hóa giữa thành thị và nông thôn.
(Lược trích báo mạng về Nhật Bản)
Niềm kiêu hãnh “Thần kỳ Nhật Bản” đã tạo ra di chứng Động vật kinh tế trong lòng nhân loại.
Các nhà quản lý đất nước Nhật Bản có cảm thấy sự tổn thương nơi tinh thần tự tôn dân tộc chăng?
Và họ nên chăng “xét lại” trách nhiệm của mình trong việc làm hỏng hình tượng, bản sắc, cuộc sống đời thường,… của người Nhật?
Đừng vì niềm kiêu hãnh mù quáng mà vội trách tôi tàn độc, “gắp lửa bỏ tay người” và tìm cách trừng phạt tôi. Tôi không ngại việc nhận trách nhiệm những điều đã trình bày. Tôi vẫn tin rằng “Tôi đang cố giúp bạn, người Nhật cùng nhân loại”.
Đừng bao biện rằng “Bản sắc người Nhật đang “thấm đẫm” trong lòng nhân loại. Và … điều đó là nhờ vào sự phát triển vũ bão của khoa học, công nghệ, kinh tế đã làm nên. Những lễ hội hoa anh đào rực rỡ không chỉ nở rộ trên đất Nhật mà lan xa ra nhiều quốc gia khác nhau. Người người biết đến Nhật Bản với trà đạo, với vô số lễ hội văn hóa truyền thống đặc trưng thương hiệu Nhật Bản.
Nếu cách đây vài năm tôi nghe lý giải điều này thì tôi sẽ tin. Nhưng hiện tại những lời hoa mỹ, dối lừa không dễ khiến tôi lầm lạc.
Thật ra, nếu nói đúng hơn là ngành dịch vụ du lịch đã làm điều đó. Và… người người đổ xô về nước Nhật là vì dư âm nước Nhật một thời. Trong đó sức hấp dẫn Nhật Bạn có cả việc “nếm thử” vị “phở Nhật một đêm”.
Còn trà đạo, các lễ hội văn hóa truyền thống ư?
Khi ngành dịch vụ du lịch “nhúng tay” vào thì những cái gọi là bản sắc chỉ là những mảnh ghép sặc sỡ, hoa lệ chứ không là bản sắc. Tất cả chỉ còn là những tấm ảnh không hồn dù rực rỡ sắc màu là vậy.
Lễ hội hoa anh đào không còn là bản sắc người Nhật, nó chỉ là chút Sắc màu Phù Tang còn vương vấn lại. Hoa anh đào được biết đến với hình ảnh thoạt nở, thoạt tàn biểu trưng cho tinh thần nhạy cảm, yêu cái đẹp, sống và chết đều quyết liệt của người Nhật.
Phải chăng hoa anh đào chỉ còn là một biểu tượng, dư âm một thời để nhớ về người Nhật mai này?
Cũng đừng vội khỏa lấp, bỏ qua “những điều rất thật” tôi đã trình bày. Nếu không sớm nhận diện sai lầm thì chỉ e rằng Tòa cao ốc Nhật sụp đổ chôn vùi cả chút gì còn lại.
Gia đình là hạt nhân của xã hội. Khi gia đình đổ vỡ, không còn sự gắn kết thì xã hội đó sẽ về đâu?
Tại sao giới trẻ Nhật lại trở nên khó hiểu đến vậy?
Những cô gái từ bỏ nét duyên xưa trở nên táo bạo, mạnh mẽ, đam mê cuồng loạn… những chàng trai trẻ từ bỏ ý định lập gia đình với một con người thật. Thậm chí, là việc họ tự “cắt bỏ” đi khả năng, vai trò làm cha mà không có được sự san sẻ, đóng góp từ những đấng sinh thành cùng xã hội. Quan hệ giữa các thành viên gia đình dường như không tồn tại.
Vậy quan hệ giữa người với người hiện dựa vào tiêu chí nào?
Tiền bạc, vật chất, xác thịt,… bán và mua?
Có lẽ các nhà quản lý xã hội, lãnh đạo đất nước trên phạm vi toàn thế giới chứ không riêng gì nước Nhật nên sớm nhận diện những sai lầm khi xây dựng, phát triển đất nước theo tiêu chí vật chất, kinh tế hàng hóa - dịch vụ.
Tham vọng thần long, mãnh sư kinh tế, khoa học, kĩ thuật và công nghệ nên sáng rõ, tổng thể và khách quan hơn.
Trên thực tế, việc nắm giữ những ngôi đầu về vị trí kinh tế là điều không thật cần thiết. Hơn nữa, dù cho muốn nắm giữ cũng chẳng thể được.
Dân số từ 128 triệu người đến năm 2050 còn lại 100 triệu người, đến năm 2100 còn 64 triệu người.
Và giải pháp được chọn nhằm đảm bảo vị trí kinh tế chứ không là vì mục tiêu xã hội là việc nhập cư và khuyến khích sinh đẻ.
Các nhà quản lý vì mãi đeo đuổi các chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế nên gần như đã quên bỏ hạt nhân gia đình, sự cân bằng ổn định, hài hòa của xã hội.
Tại sao dân số chỉ còn 64 triệu người mà các chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế, hàng hóa vẫn tăng lên?
Giả sự dự đoán 100 năm của các chuyên gia là chuẩn thì đến năm 2100 dân số người Nhật chỉ giảm xuống còn một nửa so với hiện tại. Và nhìn chung dân số ở các nước đã, đang phát triển đều giảm mạnh và già đi.
Vậy số vật chất dôi dư sẽ dùng cho việc gì mà các chỉ tiêu kinh tế ở các nước luôn đưa ra định mức nâng lên, đẩy mạnh tăng trưởng?
Xuất khẩu ư? Thu về ngoại tệ ư?
Phải chăng người Nhật tự biến mình thành nô lệ cho nhân loại?
Hay là vì sự cao thượng phải tạo ra hàng hóa để nuôi dưỡng những đất nước nghèo, kém phát triển về công nghiệp và nông nghiệp?
Tự dưng những đất nước nghèo, kém cỏi lại trở thành ông chủ của những người Nhật tự giác làm nô lệ.
Phải chăng định hướng xây dựng nước Nhật là biến người Nhật thành nô lệ của chính họ, của cuộc đời và của nhân loại?
Một lượng tiền khổng lồ được thu về thông qua xuất khẩu ư?
Một cuộc khủng hoảng dư hàng hóa trên phạm vi thế giới liệu có thể xảy ra không?
Với tình trạng khủng hoảng kinh tế kéo dài như hiện nay và không có giải pháp khả thi nào được các chuyên gia sừng sỏ kinh nghiệm đưa ra thì khủng hoảng dôi dư hàng hóa sẽ là điểm đến của nhân loại. Quả thật tầm nhìn 10 năm không thấy được 100 năm và ngược lại.
Hàng hóa được sản xuất dư thừa và sẽ bán cho ai?
Khi tất cả các nước đều đang cố ra sức sản xuất hàng hóa bất chấp sự suy thoái toàn cầu về mọi mặt. Các nước đã phát triển, đang phát triển đều quay lại xây dựng, chú trọng sản xuất trong nước nhằm “tự cung, tự cấp” và tự cứu.
Không chỉ vậy! Sau khi rơi vào khủng hoảng toàn diện thì giới lãnh đạo các nước vì lòng tham, sự an toàn sẽ chú ý đến người dân, kẻ “đầu ấp, tay gối” - người vợ chung thủy, ít phản bội. Thế nên, thị trường trong nước sẽ được chú ý khai thác triệt để dù rằng vẫn nâng cao khẩu hiệu Tự do thương mại bằng các biện pháp kinh tế bảo hộ, rào cản thương mại. Nói và làm là hai việc khác nhau. Từ lâu nay, nhân loại vẫn thường lừa gạt nhau mà sống.
Thêm nữa, tham vọng hóa mãnh sư, thần long vẫn tồn tại trong lòng các nước đã, đang phát triển. Dù về ăn cơm nhà nhưng vẫn để mắt đến chén phở ở nhà bên. Việc ra sức tìm thị trường xuất khẩu nhằm thu ngoại tệ ở các nước sẽ đạt đến sự cạnh tranh khốc liệt, cung vượt cầu hàng hóa sẽ hoàn nguyên, trở về giá trị thật - giá trị ban đầu.
Nếu quá trình khắc phục nợ công ở Châu Âu không khởi sắc thì điểm đến của hàng hóa sẽ là các nước nghèo, kém phát triển. E rằng thị trường này khó thể mang lại nguồn ngoại tệ dồi dào.
Tin rằng các nước Châu Âu khó thể vượt qua khủng hoảng nợ công bằng vào những giải pháp mơ hồ, không sáng suốt và họ sẽ tự cứu bằng việc tự cung, tự cấp về sau. Nếu các nhà lãnh đạo Châu Âu đủ sáng suốt thì sách lược “tự cung, tự cấp” chính là chọn lựa, là sự điều chỉnh tạm ổn, giải pháp tình thế cho bối cảnh khủng hoảng toàn diện triền miên hiện tại.
Một lỗ hổng cần nói đến khác nơi định hướng tăng trưởng không ngừng, thiếu tầm mà giới quản lý xã hội Nhật cũng như phần lớn các nước đã, đang phát triển vấp phải. Đó là dân số thế giới đang già đi, tỷ lệ sinh ở hầu hết các nước phát triển là giảm thấp. Điều này đồng nghĩa là dân số thế giới sẽ giảm.
Vậy hàng hóa làm ra để ai tiêu thụ? Phải chăng việc khủng hoảng dư thừa hàng hóa là vấn đề của nhân loại trong tương lai?
Tầm nhìn 100 năm không thấy được 1000 năm, đến bao giờ dân số thế giới mới gia tăng đủ để sử dụng hết lượng vật chất dư thừa và giá rẻ.
Hiện tại, chỉ có các nước nghèo, kém phát triển là dân số có sự gia tăng đáng kể. Nhưng khi chủ nghĩa thực dụng xâm thực các nước kém phát triển thì e rằng cán cân dân số ở các nước nghèo sẽ sớm đảo chiều.
Các nhà quản lý xã hội với tầm nhìn hạn hẹp, kém cỏi vừa mới hô hào, kêu gọi bùng nổ dân số, thực hiện kế hoạch hóa dân số thì nay đã lo lắng về việc tăng sinh, kêu gọi đẻ nhiều thêm.
Và lý do phải gia tăng sinh đẻ là để tiêu thụ sản phẩm hàng hóa thừa và làm nô lệ cho xã hội, cho cuộc đời, cho chính mình. Những lý do mà có lẽ các nhà quản lý, giới lãnh đạo sẽ giật mình khi một lúc nào đó dừng lại và bất chợt nhận ra sự điều tiết xã hội của tự thân cùng hệ thống quản lý đất nước là vô cùng kém cỏi, nông nổi và ngu muội. Sự điều tiết chủ quan, phiến diện, thiếu tầm và bằng vào lòng tham đã khiến xã hội cùng con người mất nhiều hơn được.
Tuy nhiên, các nhà quản lý, giới lãnh đạo xã hội hiện tại vì kém hiểu biết và do bị chi phối bởi lòng tham mù quáng, niềm tự hào ảo tưởng về cường quốc, về thịnh vượng,… đã không nhận ra những sai lầm ngớ ngẩn, hạn hẹp.
Nhập cư dân số để đảm bảo lực lượng lao động nhằm duy trì tốc độ phát triển, vị trí kinh tế ư?
Sẽ có cuộc cạnh tranh mua bán lực lượng lao động trên toàn thế giới chăng?
Liệu cung có đủ cầu không?
Khi mà dân số các nước đều có dấu hiệu già đi và giảm sinh. Chỉ có các nước nghèo, kém phát triển là có sự dư thừa lao động tay nghề kém cùng trình độ. Thế nên, việc tuyển dụng người nhằm đảm bảo yêu cầu nắm giữ tốc độ phát triển kinh tế nghe chừng khó khăn, vất vả.
Đã có một vài quốc gia với nhận thức sai lầm khi tiến hành xuất khẩu lực lượng lao động. Việc bán sức lao động người dân để mang về ngoại tệ cho đất nước. Lẽ ra để thực hiện điều này thì nhà quản lý phải có một lộ trình, một tư duy táo bạo, đủ tầm.
Nếu nhận thức xuất khẩu lao động để đổi ngoại tệ thì định hướng phát triển xã hội phải khác đi. Không cần đẩy mạnh sản xuất hàng hóa trong nước mà phải ra sức đào tạo người lao động trình độ cao rồi xuất khẩu thì mới là giải pháp khả thi.
Bởi lẽ việc xây dựng cơ sở hạ tầng sản xuất trong nước mà người lao động đã bỏ sang nước bạn làm nô lệ đồng tiền cả rồi thì việc mở rộng sản xuất trong nước mà làm gì, phải chăng khó tránh khỏi thiếu hụt lao động?
Hơn nữa, việc xuất khẩu lao động sẽ góp phần làm giảm dân số hiện tại cũng như về lâu dài. Thế nên, lực lượng lao động nội địa về cơ bản sẽ thiếu.
Vậy nên nếu xác định là nước xuất khẩu lao động để duy trì sự tồn tại đất nước thì việc khuyến khích sinh đẻ là điều nên làm và là việc cần thiết bậc nhất. Hủy bỏ chương trình kế hoạch hóa dân số ngay lập tức, cổ động gia tăng sinh đẻ toàn diện. Có người rồi thì ra sức đào tạo kỹ năng lao động tay nghề cao và xuất khẩu.
Thế là các nhà quản lý, giới lãnh đạo ở những nước xuất khẩu lao động mặc nhiên sẽ trở thành ông chủ của xã hội. Vì lẽ việc bán sức dân có trình độ sẽ thu về nguồn ngoại tệ dồi dào. Số tiền đó sẽ dư thừa khả năng mua lại khối lượng hàng hóa dôi dư ở các nước xuất khẩu hàng hóa theo định hướng hiện tại. Người dân làm nô lệ đồng tiền nơi nước bạn, người lao động nước bạn cũng là nô lệ sản xuất hàng hóa. Chỉ có giới lãnh đạo, những nhà quản lý ở các nước là ông chủ mà thôi.
Có lẽ việc định hướng xây dựng đất nước dựa vào việc xuất khẩu người lao động sẽ an toàn hơn việc xuất khẩu hàng hóa ở thời điểm hiện tại. Vì lẽ các sản phẩm công nghiệp, nông nghiệp đang có dấu hiệu dư thừa trên phạm vi thế giới.
Phải chăng làm một nhà quản lý cao cấp cần nên có một tầm nhìn bao quát, tổng thể,… khi đó các nhà quản lý sẽ điều tiết xã hội phát triển dễ dàng, hợp lý?
Chỉ xét riêng cơ cấu dân số, định hướng phát triển kinh tế xã hội của Nhật Bản cũng như một vài nước thì sẽ dễ dàng nhận ra kẽ hở nhằm có định hướng phát triển cho nước nhà.
Có một ngành xuất khẩu tốt hơn cả ngành xuất khẩu người lao động. Và … về độ bền thu gom ngoại tệ có thể nói là bền bỉ, lâu dài và ổn định. Đó là ngành xuất khẩu cô dâu chất lượng cao, giá thành thương lượng “được mua, vừa bán”.
Để đảm bảo tính ổn định lượng ngoại tệ thu về thì chế tài không xuất khẩu ba mẹ vợ dưới độ tuổi 65 là một giải pháp hữu hiệu cần được ban hành.
Người Nhật cũng như nhiều nước trên thế giới đang rơi vào tình cảnh tỷ lệ giới mất cân bằng trái tự nhiên. Cụ thể là nam hiện đang nhiều hơn nữ.
Tại sao lại có sự mất cân bằng trái tự nhiên này?
Vì lẽ dù là người nữ Nhật đang nâng tầm ảnh hưởng nơi xã hội nhưng dư âm truyền thống “trọng nam khinh nữ” vẫn thừa nhận vai trò trụ cột chính của gia đình. Chỉ có con trai mới nối giữ tông đường dòng họ. Chính vì vậy mà dưới sự hỗ trợ của khoa học tiên tiến, kỹ thuật cao những bào thai mang giới tính nữ đã bị sát hại hàng loạt.
Chỉ cần nhìn vào tỷ lệ giới tính ở các nước thì ta sẽ dễ dàng nhận ra việc duy trì dân số có trái với tự nhiên hay không?
Nếu tỷ lệ sinh nam nhiều hơn nữ thì 100% là việc sinh sản đã trái với tự nhiên. Sinh đẻ tự nhiên luôn đảm bảo giới tính nữ cao hơn giới tính nam. Đây là điều luôn đúng ít nhất là đến thời điểm hiện tại. Có lẽ các nhà khoa học, các chuyên gia, những nhà quản lý xã hội không thể lý giải được vấn đề trên vì đó không là việc họ quan tâm hoặc do đó là vấn đề siêu hình.
Tôi thì ngay cả vấn đề vô hình cũng ít nhiều tường tận thì vấn đề siêu hình này tôi cũng đã nhận ra. Vấn đề này tôi sẽ trình bày rõ hơn ở một bài viết khác.
Có vài lời tôi trình bày nghe có vẻ sốc nhưng có chăng là tạo ra “cú sốc” trong lòng mọi người còn với riêng tôi thì việc sốc hiện không có nhiều giá trị.
Và … nước Nhật hiện đang rơi vào tình cảnh mất cân bằng giới tính nghiêm trọng. Người con gái Nhật không muốn kết hôn với số lượng lớn. Người đàn ông Nhật e dè người bạn đời Nhật, tỷ lệ nam cao hơn nữ trong xã hội. Nhằm làm giảm nguy cơ “mất” dân số việc nhập khẩu cô dâu sẽ được tính đến và không chỉ riêng nước Nhật cần nhập cô dâu.
Thế nên định hướng xây dựng xuất khẩu cô dâu ở các nước nghèo, kém phát triển là giải pháp tuyệt vời. Đòi hỏi ở cô dâu sẽ không cao hơn đòi hỏi tay nghề, trình độ ở người lao động. Vậy nên sẽ giảm thiểu phí đào tạo, đầu tư.
Thêm nữa, cung hiện không đủ cầu nên không lo sợ đầu ra. Chủ nghĩa thực dụng đang chiếm lĩnh tư duy nhân loại thế nên “méo mó có hơn không” thế nên đây là kênh đầu tư an toàn.
Dù vậy, việc nâng cao chất lượng sản phẩm là điều cần tính đến trên phương diện lâu dài. Và… yêu cầu đào tạo là sự kín đáo, nhu mì, hiền thục,… Sự khéo léo, tinh tế không thật cần thiết. Sự năng động, hiện đại, rực lửa, nóng bỏng cần che đậy, khỏa lấp vì lẽ người đàn ông nói chung đang “yếu đuối” dần đi.
Việc tăng sinh cần được đẩy mạnh và không cần can thiệp giới tính thì việc sản xuất cô dâu hợp tự nhiên sẽ rất dễ dàng.
Với lượng cô dâu cung ứng dồi dào, sẳn sàng thì phải chăng giới lãnh đạo các nước nghèo có định hướng xuất khẩu cô dâu chỉ việc ngồi không mà hưởng?
Khi lượng cô dâu xuất khẩu phân bố rộng khắp thì phải chăng nguồn ngoại tệ sẽ được rót về thường xuyên cho chính quốc?
Vì sao?
Vì cô dâu ngoài bổn phận làm mẹ nơi đất khách, quê người thì không dễ quên cội nguồn, là con của một thế hệ cha mẹ tảo tần, neo đơn nơi “chôn nhau, cắt rốn”.
Hẳn là định hướng xuất khẩu cô dâu là định hướng không tệ để xây dựng và phát triển đất nước.
Nhật Bản, bản sắc nhạt nhòa tôi tạm dừng lại nơi đây.
Cũng xin nhắc lại những câu hỏi:
- Ai đã làm nhạt nhòa bản sắc, khí tiết, hạnh phúc gia đình, giá trị, cuộc sống tối thiểu của người Nhật?”
- Các nhà quản lý, giới lãnh đạo đất nước liệu có “gánh nổi” trách nhiệm về lỗi lầm này trước dân tộc, người dân và đất nước?
Hiển nhiên là không thể đổ hoàn toàn trách nhiệm trên nhà quản lý đất nước mà phải xét đến các thành phần, tầng lớp khác của xã hội. Mỗi mỗi đều phải gánh phần trách nhiệm vì sai lầm chung của dân tộc.
Hy vọng người Nhật sẽ sớm thức tỉnh để về sau không mãi sống vùi trong nuối tiếc.
Người dân Nhật cần có tiếng nói cho định hướng xây dựng, phát triển xã hội, đất nước và con người.
Sẽ có người nhận ra những ý tưởng xây dựng, phát triển đất nước có ở bài viết Nhật Bản, bản sắc nhạt nhòa có sự tà quái và bá đạo. Nhưng hãy khách quan nhìn nhận đó không phải là câu chuyện viễn tưởng chứa đựng sự hoang đường, không có thật.
Cũng đừng vội đánh giá, phân tích tôi bởi lẽ những bài viết hiện tại chỉ là hiện tượng chưa bộc lộ hoàn toàn bản chất. Và dù cho tôi có bộc lộ hết bản chất thì cũng không nên phân tích, đánh giá tôi vì điều đó là không cần thiết và gần như là điều không thể. Bạn chẳng thể rõ tôi khi chưa hiểu được chính mình.
Sẽ có những bài viết dù rằng chỉ nói về tôi nhưng điều đó không nhằm mục đích giúp bạn rõ biết tôi mà chỉ nhằm vào việc giúp bạn hiểu rõ chính bạn.
Bài viết Việt Nam, trưởng giả nửa mùa sẽ là bài viết “nặng ký”.
Và bài viết Kẻ rao bán linh hồn sẽ giúp bạn xác định lại có tiếp tục theo dõi blog Một thoáng Phương Đông nữa hay là không?
Cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ bài viết cùng mọi người!

Hẹn gặp lại!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét