Tại sao có bài viết Kẻ rao bán linh hồn?
Vì bởi sẽ có những câu hỏi Vô Ưu là ai? Ngạo Thuyết là ai?
Dù vậy bài viết này không nhằm vào việc giúp bạn biết đến tôi mà với mục đích giúp bạn trả lời câu hỏi “Tại sao có một gã khờ chưa đến mức dại, một gã điên chưa đến mức cuồng lại đi làm một việc “xô đổ” tri thức hàng ngàn năm của nhân loại bất chấp việc bỏ mạng?”. Vì lẽ đó có thể bạn sẽ có thể tìm được một chút giá trị nào đó có trong những bài viết. Nếu bạn trực nhận rằng nội dung những bài viết chẳng có gì đáng xem, toàn là lời thừa thì xem như tôi nhiều lời vậy.
…
Tôi là người có khả năng dùng kỳ chiêu Chỉ Tang Mạ Hòe tinh vi, ảo diệu nhưng dù vậy sau khi nói gần, nói xa thì tôi cũng đã nói thẳng, nói thật. Tôi cũng có đủ sự thông minh cần thiết để tường tận việc “Tôi có thể hạ thấp uy tín Tổng thống Mỹ, Thủ tướng Nga,… khinh miệt chủ tịch Trung Quốc, lăng mạ hầu hết các chính khách danh tiếng trên thế giới dù vậy sự an toàn tôi vẫn có thừa. Nhưng chỉ cần “đụng chạm không đúng mực” với những nhà quản lý xã hội - kinh tế - khoa học - quốc phòng hay giới lãnh đạo trong nước thì tôi sẽ mau chóng trả giá. Mặt khác, tôi không có thói quen “Ngậm máu phun người” vì tôi rõ biết trước khi làm điều đó mồm tôi đã vấy bẩn. Tôi chỉ thường dùng ngôn từ để nói ra lời thật, lẽ thật. Và tôi thường cất tiếng khi nhận biết lời nói đã đến lúc cần thiết, hợp thời.
Có một điều dễ nhận thấy là cách lập ngôn của tôi có chỗ khác người. Khi tôi nói về tôi thì người đọc sẽ thấy bóng dáng họ cũng như nhân loại, khi tôi nói về những vấn đề thuộc phạm vi thế giới thì thật ra lại là những vấn đề trong nước và ngược lại. Việc trình bày có vẻ hỗn tạp, đan xen nhưng thật ra đã có sự rành rõ, tách rời. Đó là sự không hai của vạn pháp, của con người và nhân loại. Trong cái một có cái tất cả, trong cái tất cả có cái một. Tôi, bạn và nhân loại vốn không hai chỉ vì mê lầm, vô minh, kém hiểu biết mà con người đã xa rời sự thật.
Vì lẽ đó khi bạn nhận thấy tôi đang quyết liệt chỉ ra những chỗ sai của nhân loại chính thật là lúc tôi ra sức sửa sai của chính mình. Tôi đã mở lời có phần chậm trễ, muộn màng. Thế nên một lời xin lỗi tôi xin gửi đến tất cả.
Tôi cũng xin nhắc lại một điều là “Ngay cả những lời mà tôi nói có sự đúng đắn, có giá trị thực tiễn thì cũng chính là lúc tôi đã sai nhiều”. Rất mong mọi người thấu rõ bản chất vấn đề tôi trình bày. Bất tranh, bất bạo động là chìa khóa mở ra cánh cửa nhân loại sống trong Kỷ nguyên văn minh, tiến bộ, hiểu biết, bình đẳng, bác ái. Đừng phạm thêm sai lầm “tắm máu” loài người, đừng gieo hận thù, đau khổ cho nhau vì chúng ta là đồng loại.
Với những người còn chút oán thừa với tôi thì hãy cứ đến nhận lấy, tôi đã sẵn sàng trả lại. Đừng hành xử cực đoan, quá khích mà gây hại cho bản thân về sau. Tôi đã mở lối thoát cho tôi và cũng là cho bạn qua việc tự nguyện hiến tặng nội tạng. Việc bạn đến đòi lại chút oán thừa sẽ giúp tôi có được người trả chánh pháp về cho nhân loại. Nếu chỉ là sự kém duyên thì tôi cũng có thể giúp người hư mắt có đôi mắt sáng, người cần lá gan, quả thận có lá gan, quả thận để sống tốt về sau và nội dung những bài viết của tôi vẫn hãy còn đó, không hề mất đi cũng như chánh pháp không hề rời khỏi mỗi người và nhân loại. Chúng ta thật sự không còn ai nợ ai.
Đừng dùng chế tài, hình luật quản thúc tôi bởi lẽ tôi không có ý định quay trở ra và điều đó sẽ khiến bạn sống vùi trong dư luận, sự căm phẫn của mọi người.
Có thể bạn sẽ cạn nghĩ nhận định tôi đã quá tự tin khi nâng cao tầm vóc, sức ảnh hưởng của bản thân trong lòng nhân loại. Đừng quên lời tôi đã nói “Tôi là thiên hạ, là nhân loại. Dù rằng hiện tại rất ít người biết đến tôi nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi nhỏ bé, không hiện diện trong lòng nhân loại.
Mai này, nếu thế giới biết đến, hướng về Việt Nam ngưỡng vọng thì điều đó không có nghĩa là Việt Nam trở thành một cường quốc quân sự, một thần long kinh tế, một mãnh sư khoa học,… mà là vì nơi đó hiện diện một người đã từng sống bằng khí tiết, giá trị của một con người thật sống. Người đó đã sống bằng sự hiểu biết khách quan, tổng thể, sáng rõ, người đó đã an nhiên đặt bút viết lại sự hiểu biết của nhân loại. Đồng thời người đó tùy thuận chỉ ra hàng loạt những sai lầm mắc phải có ở giới lãnh đạo trong nước, các nhà quản lý quốc tế cùng những vị nguyên thủ hàng đầu nhân loại, việc chỉ ra những sai lầm một cách thẳng tắt, đanh thép, cởi mở,...
Sở dĩ tôi sớm post bài viết này trên blog doavouu.blogspot.com là vì hai mục đích chính quan trọng. Một là giá trị “Điểm nhấn” giúp cho người đọc có thể dễ dàng chọn lựa việc tiếp tục đồng hành cùng Vô Ưu hay nên rời xa Vô Ưu để không bị vấy bẩn, hoen ố, nhằm giữ được khoảng cách an toàn. Hai là giúp nhà quản lý, giới lãnh đạo đất nước sớm “nhận diện” tôi để có chọn lựa hợp lý, đúng mực. Nếu tôi đã làm sai thì mau chóng diệt trừ, nếu những điều tôi viết khách quan, đúng đắn thì ra sức sửa sai kẻo không còn kịp lúc.
Tôi đã chọn bài viết này để thể hiện lập trường đôi công. Nếu các nhà quản lý không kịp thời phát hiện xử lý thì về sau hãy tự trách hệ thống tai mắt, nghe nhìn quá ư kém cỏi, làm chẳng được việc.
Tin rằng khi nội dung những bài viết của tôi được dịch giải ra nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau và lan tỏa rộng khắp trên phạm vi trong nước cùng thế giới thì các nhà quản lý có tầm nhìn, sự hiểu biết hẹp kém, nông cạn cũng như giới lãnh đạo xã hội có cách hành xử bảo thủ, độc tài, chuyên quyền,… sẽ không còn rộng đất để vẫy vùng, tạo nghiệp. Những cách quản lý, điều tiết xã hội gây đau khổ, mất mát cho đồng loại, việc bóc lột sức dân vượt mức, những việc dối lừa, gian trá,… sẽ sớm bị phanh phui và được chặn đứng kịp lúc.
Chỉ bằng vào việc những thành phần xã hội mà nhất là người dân quả cảm, quyết đoán quay lưng, không ủng hộ những nhà quản lý bất tài, kém cỏi thì mọi việc bất công nơi xã hội sẽ được giải trừ. Đây là Bất chiến tự nhiên thành.
Sự hiểu biết tổng thể, khách quan, sáng rõ sẽ là chiếc chìa khóa mở lối cho con người bước vào Kỷ nguyên văn minh, tiến bộ, bình đẳng, hài hòa, bác ái, chân thành của nhân loại.
…
Sẽ có vài câu hỏi dành riêng cho tôi với đại ý “Tại sao tôi không nhìn những điểm sáng có nơi nhân loại mà mãi theo đuổi phong cách vẽ tranh bằng gam màu xám xịt nơi xã hội con người? Tại sao tư tưởng tôi hẹp kém không rộng mở nhìn đời bằng góc nhìn lạc quan, tích cực, nhiều màu sắc hơn? Có lý nào tôi lại sống vùi trong sự tiêu cực, bi quan, yếm thế?”…
Nếu tôi bị sự bi quan, tiêu cực xâm hại thì tôi đã không tiếp tục viết. Tôi vẫn nhận diện được điểm sáng thường hằng luôn có trong nội tâm của mỗi người, tôi đã gieo duyên và tin rằng sẽ có ngày nhân loại sẽ tìm lại được giá trị của con người.
Còn những điểm lạc quan, tươi sáng mà bạn đã đề cập đến không hẳn là tôi không biết. Hàng ngày tôi vẫn nghe người người tán dương, trao chuốt sự sáng rỡ của cái hay, cái đẹp, của Chân thiện mỹ. Những lời nói có cánh khiến tôi lóa mắt trước sự rực rỡ như là ánh sáng của mặt trời. Thế nên tôi đành nhìn vào những vùng màu sắc nhạt hơn để cảm nhận, nếm trải cuộc sống. Những cái hay, cái đẹp, ánh dương chói lọi đã có rất nhiều người diễn giải và tôi đành thôi chọn góc tối cho riêng mình.
Hơn nữa, sự xây dựng, định hướng phát triển xã hội hiện tại đang đặt trên những lỗ hổng, những khoảng trống khổng lồ. Việc xây nhà trên hư không sao có thể tồn tại lâu bền?
Lòng tham, sự thực dụng, những thói tật xấu xa đang nở hoa trong lòng nhân loại là sự thật.
Làm sao để đối trị, sửa sai những sai lầm có nguồn gốc lâu xa trong lòng nhân loại?
Dựa vào giáo dục, khoa học, kinh tế, văn hóa, thể thao, chính trị, các nhà quản lý xã hội, quân đội, hình luật, chế tài,… chăng?
Được không khi mà nội tại của các ngành nghề, bộ phận trên đang “nhầy nhụa” với vô số lỗi lầm bởi do tầm nhìn hẹp kém, sự hiểu biết giới hạn, chủ quan, phiến diện?
Dựa vào tôn giáo chăng?
Giá trị tôn giáo hiện còn lại gì ngoài lòng tham, đức tin mù quáng, cực đoan, vô lối?
Dựa vào đạo Phật chăng?
Phật giáo còn lại gì ngoài hình tượng một chiếc bình cổ với hoa văn trang nhã đã ngả màu của quá khứ cùng sắc màu lòe loẹt của hiện tại?
Cầu nguyện ư? Cúng bái ư? Lễ lạy ư?
Hãy giữ đức tin Phật Di Lặc sẽ ra đời ư?
Hãy bỏ mặc những chúng sinh nẻo người cõi Ta Bà cang cường khó độ ư? Tín tâm niệm Phật hiệu A di đà để được vãng sinh Tịnh đô cực lạc quốc ư?
Trong một vài bài viết tôi đã vô tâm bức tử Phật A di dà, Phật Di lặc,… rồi còn mong gì về quốc độ A di đà cũng như sự tận lực phục vụ của vị Phật Di lặc tương lai?
(Bạn có thể tham khảo bài viết Giết các Đấng quyền năng - vì một chữ duyên)
Hơn nữa, với lòng tham sân si, hoài nghi, kiêu mạn, sự ích kỷ, tính thực dụng,… thì làm sao con người có lối về cõi Phật mà mong cầu?
Thế nên, thật không thể trông chờ bằng vào định kiến, rào cản, giới hạn của đạo Phật đương thời.
Nếu muốn tương lai tươi sáng hơn thì hãy chọn lựa lại tương lai bằng vào lòng quả cảm và sự hiểu biết của mỗi người. Nếu muốn liễu thoát sinh tử thì hãy nên hằng sống với chánh pháp, phải sáng rõ con đường thoát khỏi luân hồi cũng như lối đi nơi 3 cõi 6 đường.
Còn nhớ chuỗi thập nhị nhân duyên có nơi giáo lý nhà Phật có 12 nút thắt và nút thắt then chốt, căn bản trói con người vào luân hồi nơi 3 cõi 6 đường là vô minh. Và ngày nay … gốc căn bản của vô minh là quan niệm “Chết là hết”. Diệt được gốc vô minh thì con người mới có cơ may thoát khổ, xa rời luân hồi cũng như việc an định nội tâm con người, gỡ bỏ những khủng hoảng nơi nhân loại.
Gốc sai ở đời là quan niệm “Chết là hết” nhưng các nhà quản lý không rõ biết nên ra sức sửa sai ở ngọn, càng sửa càng sai. Tôi những tưởng chỉ việc vạch rõ ra gốc sai nơi Chết là hết thì xong việc. Nhưng những định kiến nơi tri thức nhân loại khiến cho việc sửa gốc gặp nhiều chướng ngại. Vì lẽ đó tôi phải một phen chỉ ra những sai lầm nơi ngọn mà với sự điều tiết vụng về, kém cỏi con người đã tạo ra. Việc làm đó sẽ góp phần giúp cho những nhà quản lý, tri thức nhân loại tự nhận ra lỗi lầm, khiếm khuyết. Chỉ cần những nhà quản lý nhận thức rõ sự giới hạn của tri thức hiện tại và ra sức sửa sai thì lối thoát cho xã hội loài người sẽ tự khai mở. Đây là việc tháo gỡ chuỗi thập nhị nhân duyên hai chiều thuận nghịch ở đời. Dù là việc làm này thành tựu cũng không hẳn đã đoạn dứt vô minh nơi tri thức loài người vì việc làm này bị thiên lệch chuyện đời.
Đời đạo vốn không hai. Thế nên việc cần làm đồng thời là sửa sai chuyện đạo.
Người học Phật ngày nay quá ư tự phụ vào trí tuệ bản thân, dựa vào số vốn liếng tích lũy từ giáo lý nhà Phật tự trói thân tâm vào vô vàn định kiến, chấp trước,… Dù tự nhận bản thân kém cỏi nhưng ngầm chất chứa kiến thủ “Dưới mắt không người”. Có một sự thật là hầu hết những người học Phật đang trói vào định kiến hiểu biết hơn người đều không thật rành rõ cả chuyện đời và chuyện đạo. Tri thức mà họ đang chấp giữ là một mớ kiến thức góp nhặt, chấp vá, vay mượn. Họ thật sự không rõ 3 cõi 6 đường và con đường giải thoát hoàn toàn chỉ là một khái niệm mơ hồ, không sáng rõ. Họ đã lầm lạc rơi vào định kiến “Việc tìm đến sự giải thoát hoàn toàn cần trải qua nhiều đời, nhiều kiếp. Việc học Phật ở kiếp hiện tại chỉ là việc gieo duyên, còn khi nào liễu thoát sinh tử đành chờ duyên phận hay là việc hên xui vậy”.
Tích lũy phước đức, công đức được hay không?
Gìn duyên, giữ mối đạo thời được còn sự tiến tu cho kiếp sau thì quả thật là hên xui. Bởi lẽ phước báo tốt dễ thường gây ra sự giải đãi, biếng lười nơi người học Phật và sự lầm đường, lạc lối vẫn thường hay xảy ra, duyên lui sụt chí bồ đề nơi 3 cõi, 6 đường là không hề ít. Nếu không rành rõ 3 cõi 6 đường trước khi “nhắm mắt, lìa đời” thì làm sao người học Phật tự chủ được lối đi nơi 3 cõi. Việc lầm đường dữ, nẻo tối đâu hẳn là chuyện viễn vông.
Và chính do sự chông chênh không rõ đạo đời khiến lòng người học Phật càng thêm nhiều bấn loạn, phiền não, thật không dễ tìm ra lối thoát. Chỉ bằng niềm tin và hy vọng người học Phật khó thể xa lìa tam giới vô thường. Sự hiểu biết sáng rõ về 3 cõi 6 đường, con đường giải thoát hoàn toàn là lối duy nhất để con người liễu thoát sinh tử.
Tại sao người học Phật ngày nay không thể rành rõ sự hiểu biết về 3 cõi 6 đường và con đường giải thoát hoàn toàn?
Vì tri thức nhân loại từ lâu trói con người vào quan niệm “Chết là hết”. Và người học Phật ngày nay cũng là con người đã nhiều đời bị trói vào kiến chấp căn bản của chủ nghĩa duy vật và khoa học thiếu khách quan, đúng mực. Sự hiểu biết về thế giới tâm linh đã mai một từ lâu thế nên sự hiểu biết về 3 cõi 6 đường ở người học Phật ngày nay bị ngăn ngại, giới hạn là điều không khó lý giải. Gốc sai ở quan niệm “Chết là hết” cần phải tháo gỡ thì lời giải cho tương lai tươi sáng ở nhân loại mới có lối ra. Tiếp đến là việc sửa gốc sai ở đạo.
Gốc sai của đạo là sự vô minh tầng thứ hai, sự hiểu biết nửa vời, việc không sáng rõ bản chất, mối liên hệ giữa thế giới tâm linh - người chết và thế giới vật chất - người sống. Sự không tường tận về 3 cõi 6 đường, con đường giải thoát hoàn toàn, quy luật nhân quả, duyên nghiệp và định kiến Tam tạng kinh là toàn bích, đủ đầy đã khiến người tìm về đạo mịt mờ lối đi cả đời và đạo. Tam tạng kinh chứa lượng tri thức đủ đầy giúp người học Phật rời xa điên đảo, vô thường, giải thoát hoàn toàn khi liễu nghĩa. Còn bằng ngược lại sẽ khiến người học Phật rơi vào màng lưới vô minh tầng thứ hai, càng mò mẫm, dò tìm càng bí lối. Cho đến khi “xuôi tay, nhắm mắt” mà không rành rõ 6 nẻo thì xem như phí hoài một đời tu. Tôi những tưởng chỉ viết lại sự sáng rõ con đường chánh pháp mà Phật Thích Ca từng đếm bước là đủ. Nhưng vì những định kiến, kiến chấp người học Phật nên tôi đã tận lực chỉ ra những sai lầm thường gặp ở người học Phật. Lại là việc sửa ở ngọn. Đây là việc gỡ chuỗi thập nhị nhân duyên thuận nghịch ở đạo.
…
Sơ khởi của những bài viết trên doavouu.blogspot.com là những bài viết “điểm nhấn” ở chuyện đời. Có lẽ còn khoảng trên dưới 20 bài viết có sự thiên lệch về đời sẽ được tiếp tục được post lên. Đến khoảng giữa đầu tháng 9 tôi sẽ post phần nội dung chuyện đạo và mục Hỏi đáp sẽ trả lời những câu hỏi mà những người bạn còn có chỗ gút mắc, chưa rõ đặt ra hoặc những bài đóng góp, lời gợi ý hợp với tiêu chí trang blog.
Cho đến chậm nhất vào khoảng cuối tháng 12 năm 2013 thì tôi sẽ hoàn tất việc cần làm. Khi việc làm đã hoàn mãn, tôi sẽ dừng lại. Và… việc chọn lựa lối đi về sau sẽ do mỗi người tự chọn lựa.
Có thể nói việc tôi đang làm ở trang blog là Trò chơi đặt ngòi nổ nơi quả bom có trong lòng nhân loại và bạn. Nếu có sự không an tâm vì bị “cài ngòi nổ” nơi quả bom tư duy, ý thức, nhận thức, nội tâm,… thì bạn có một chọn lựa rời xa trang doavouu.blogspot.com. Quả bom này vốn không phải của tôi mà có gốc rễ từ Phật Thích Ca và trong tâm mỗi người. Phật Thích Ca cũng đã từng “cài” ngòi nổ vào tôi để rồi ngày 27 tháng 12 năm 2010 quả bom phát nổ. Đúng vậy, mỗi người luôn có một trái bom nổ chậm được cài đặt bên trong. Quả bom đó chính là Phật tánh thường tại có trong mọi chúng sinh nơi 3 cõi, 6 đường. Và… chỉ có loài người mới có cơ may kích nổ quả bom nội tại, chuyển Phật tánh thành chân Phật, giải thoát khỏi luân hồi.
Tôi xác thực lại “Thế giới tâm linh, 3 cõi 6 đường có sự gắn kết chặt chẽ không dễ tách rời với chúng sinh nẻo Người và con đường giải thoát luân hồi sinh tử là thật có”.
Những điều tôi trình bày không nhằm vào việc dìm người đọc vào lối sống bi quan, tiêu cực, yếm thế mà là việc trực nhận cuộc sống sáng rõ, khách quan. Với sự hiểu biết tổng thể, toàn diện mỗi người sẽ dễ dàng chọn lựa một cuộc sống không tham đắm, mê lầm,… sống một cách bình thản, tự tại và rõ biết một sự thật về một ánh dương lấp ló cuối trời. Cuộc đời rồi sẽ đẹp tươi hơn. Hãy an nhẫn tự sửa mình và chờ đợi!
…
Thông qua nội dung những bài viết ở blog cũng như nơi bộ sách Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người bạn sẽ dễ dàng nhận ra việc tôi đang làm giống như thể là việc viết sách bán mạng.
Sẽ có người nhận ra sự không bình thường hay nói cách khác là có lẽ tôi là người điên, kẻ loạn trí nên mới có cách hành xử khác người đến vậy.
Liệu có một gã điên nào tương tự như thế từng xuất hiện trong lịch sử phát triển của loài người?
Có lẽ … dường như … chưa từng có.
Tôi đã từng nghĩ sẽ viết mỗi quyển sách duy nhất Hãy là đường xưa mây trắng bay… nhằm trả lại sự hiểu biết của bản thân cho nhân loại và rồi lẩn khuất.
Nhưng nhân duyên với con người chưa tận nên việc in sách bị gặp nhiều khó khăn. Để rồi 5, 8, 9 quyển sách lần lượt được viết ra. Chỉ tiếc là việc xuất bản sách vẫn gặp nhiều chướng ngại.
Một lời hứa đến Tử Cấm Thành gục chết nhằm “gieo” vào lòng người một sự thức tỉnh giá trị của con người. Dù vậy lối đi đến Tử Cấm Thành đã chặn đứng do sự chậm trễ của một số người nơi hệ thống quản lý xã hội, giới lãnh đạo đất nước.
Thật ra việc đến Tử Cấm Thành cũng không từng là mục đích chính của tôi. Mục đích chính của tôi là viết lại sự hiểu biết của nhân loại một cách khách quan, trung thực. Đồng thời cũng trình bày lại con đường thoát khỏi luân hồi sinh tử cho những người chán ngán việc tử sinh - sinh tử, đau khổ, muộn phiền, gián tiếp giúp cho nhân loại thoát ra khỏi những cuộc khủng hoảng hàng loạt đang “dập vùi” con người… Và rồi là việc dừng lại, rời đi.
Bộ sách không được xuất bản lẽ nào tôi cứ mãi lẩn quẩn mà không thể thoát ra khỏi trò chơi sinh tử, xa rời thế sự vô thường, điên đảo. Bỏ thì thương, vương thì tội.
Sau cùng, tôi nhận ra tôi đang có rất nhiều bạn và tôi sẽ viết blog để truyền tải những gì trọng yếu, cần thiết đến cho mọi người.
Sau khi truyền tải phần nội dung cần và đủ thì tôi đã có thể thong thả rời khỏi cuộc chơi. Việc về sau, tương lai nhân loại sẽ do những người bạn tùy nghi chọn lựa.
Quả thật, sau một thời gian ra sức trao trả chánh pháp lại cho loài người tôi rõ biết rằng “Nếu Phật Thích Ca thành đạo khi người đã quá già mà không ở độ tuổi 29 thì có lẽ đạo Phật, Tam tạng kinh đã không được lưu truyền trong tri thức nhân loại. Tuổi trẻ khí vượng, đầy nhiệt huyết. Người già rồi dẫu lòng tràn đầy hoài bão, từ bi tâm nhưng cũng khó thể hiện thực hóa việc truyền trao chánh pháp, chỉ rõ con đường liễu thoát sinh tử cho chúng sinh 3 cõi. Nhất là khi chúng sinh nẻo người lòng đầy tham đắm, si mê, sân hận, hoài nghi và kiêu mạn. Đúng là chúng sinh nẻo Ta Bà thật cang cường, khó độ. Và nếu Phật Thích Ca thành đạo khi Người cao tuổi thì Tam tạng kinh đã không được rộng truyền vào nhân loại.
Nếu điều đó xảy ra thì Phật Thích Ca đã không gây khó cho tôi trong khoảng thời gian vừa qua.
Phật Thích Ca đã gây khó cho Vô Ưu điều gì?
Phật Thích Ca đã khiến Vô Ưu phải ra sức đền trả món nợ chánh pháp đã vay nơi Tam tạng kinh. Dù rằng Phật không đòi nhưng Vô Ưu không thể không trả. Trả lại chánh pháp cho nhân loại vì bi nguyện của những bậc hiền thánh, trả vì từ bi tâm vô lượng, vô biên của Phật Thích Ca.
Nói thế nên tôi nào đâu trách Phật Thích Ca. Đây chỉ là lời trách nhẹ nhàng cho những người ở lại. Nói trách để rồi không trách mà là một lời khích lệ, động viên người ở lại. Tôi đến đi không chất giữ một điều gì vì tôi vốn không đến, không đi, chỉ là duyên chân tánh.
Cũng lại như vậy. Nếu đến thời điểm hiện tại tôi liễu ngộ pháp vô sinh thì có lẽ sách có thể viết nhưng việc “chọc trời, khuấy nước” của Ngạo Thuyết đã không thành sự. Âu cũng là một chữ duyên.
Thoắt cái đã 3 năm có lẻ bầu nhiệt huyết cũng cạn rồi, cũng do đủ duyên việc cần làm cơ bản đã hoàn thành. Đã đến lúc tôi dừng lại, lui về tịch diệt.
…
Ngẫm thế sự, lòng người ấm lạnh. Đúng là nếu đến nay tôi liễu ngộ pháp vô sinh thì có lẽ chẳng có gì gửi lại cho nhân loại.
Tại sao lại từ bỏ một giấc mơ đẹp cho nhân loại?
Thế đấy vì không tin vào sự thật nên người đời gọi là giấc mơ. Tôi cũng không từng từ bỏ cái được gọi là giấc mơ. Và … giấc mơ đó chẳng phải luôn có trong tim của mỗi người, của bạn.
Hơn nữa, nếu việc trao trả chánh pháp cho nhân loại mà tôi không thể thành tựu thì mai này sẽ có người ra mặt tùy thuận gieo duyên.
Phật Thích Ca! Tôi đã vay mượn của Người từ bi tâm giờ xong việc tôi trả lại cho nhân loại.
Tôi sẽ duy trì việc post bài trên blog doavouu.blogspot.com cho đến giữa đầu tháng 10 năm 2013(Thời gian sớm nhất) hoặc chậm nhất là cuối tháng 12 năm 2013 rồi dừng lại.
Lời hứa hiến tạng, Ván cờ Trân Long,… vẫn còn giá trị cho đến ngày 30 tháng 12 năm 2013. Kết thúc tháng 12 mà không có người cần đến đôi mắt, lá gan, quả thận,… thì xem như tôi đã xong việc và tôi sẽ rời đi. Hiển nhiên là người biết đến Vô Ưu sẽ không thể biết rằng Vô Ưu ở đâu, còn người biết tôi mà không biết “Vô Ưu là ai?” sẽ là rất ít.
Tôi sẽ đi đâu?
Tôi đã từng nghĩ đến việc về chùa làm kẻ ăn bám hạng tép riu nhưng hiện tôi đang có một kế hoạch khác. Tôi sẽ về làm bạn với núi rừng, một hang động thuận tiện cho việc “ngó vách, trông hang”. Tôi sẽ bước qua sinh tử bằng việc hành trì. Đừng hiểu rằng tôi đang cố tiến tu. Với tôi, tu đã là không tu. Việc hành trì “Kim thiền thoát xác” chỉ là việc tìm đến sự dừng lặng, nghỉ ngơi hoàn toàn. Việc trả tứ đại về tứ đại, trả hư không về hư không.
Phật Thích Ca mất những 49 năm trao truyền thắp sáng ngọn đuốc chánh pháp rồi mới xong việc. Tôi chỉ làm mỗi việc khêu sáng lại ngọn đuốc chánh pháp nên việc làm có phần dễ dàng, không mất nhiều thời gian. Xong việc rồi thời nghỉ ngơi, ở lại càng thêm rối việc, chộn rộn lòng người. Quả thật là “Đèn nhà ai nấy sáng”. Hãy trân trọng gìn giữ và thắp lên ngọn đuốc sáng rỡ trong lòng mình, bạn ạ!
…
Tại sao tôi có gan chết mà không có gan sống?
Đây thật là một câu hỏi hay.
Người đời thường tham sống hay tham chết?
Có lẽ là phần nhiều tham sống.
Tham sống có gì sai?
Đa số câu trả lời là không sai. Ừ thì không sai.
Vậy tôi tham chết có gì sai?
Từ bỏ trách nhiệm của một con người, sống ích kỷ, hèn hạ. Đã sinh ra ở trong đời thì phải cống hiến công sức cho xã hội, cho gia đình, cho tổ quốc. Có đâu lại chối bỏ trách nhiệm lẩn trốn vào rừng tìm cái chết vô nghĩa,…
Mắng hay lắm. Ai cũng cần sống mà tôi lại lần tìm về cái chết.
Tại sao bạn không tìm hiểu rõ “Vì sao tôi tham chết?”?
Đâu riêng gì tôi. Đã có rất nhiều người tự tìm đến cái chết bằng con dao, cây kéo, những viên thuốc,… Họ đã sai chăng?
Họ đã sai.
Họ đã sai? Vậy phải chăng bạn đã đúng? Bạn luôn đúng trong những nhận định của mình chăng?
Đa số loài người tham sống là đúng. Và có những kẻ không cần sống, tìm đến cái chết gọi là sai.
Tại sao họ lại từ bỏ cái mà mọi người luôn muốn gìn giữ?
Phải chăng có một sự cùng đường, bất an,… có từ nơi cuộc sống?
Đó là nguyên nhân dẫn đến việc con người tìm đến cái chết. Vậy cái sai của những người tham chết không chỉ do họ mà có nguồn gốc từ nơi cuộc sống, xã hội. Nếu bạn khách quan thì hãy truy nguyên nguồn gốc cái sai có nơi cuộc sống, xã hội chứ đừng vội chủ quan phán xét việc người.
Tại sao có rất nhiều người tìm đến ma túy, mại dâm, bắn giết lẫn nhau,… để rút ngắn quãng đời của họ?
Họ sai chăng hay là cuộc sống, xã hội đã tạo ra những sai lầm như thế?
Còn tôi. Tôi không cần đến sự sống cá nhân. Tôi trả lại sự hiểu biết, trả lại chén cơm, manh áo cho những người ở lại. Hay nói cách khác tôi chia sẻ lại mảnh đất tôi cần ở, tôi ra đi để bầu không khí trong lành hơn và tôi không giành giật sự sống còn cùng bạn,… Tôi cho bạn những gì tôi có, tôi trả lại những thứ bạn cần mà bạn lại bảo rằng “Tôi đã sai”.
Vậy giành giật, hơn thua, chém giết với bạn mới là đúng sao?
Tôi không nói vậy. Ý tôi muốn nói rằng bạn phải lao động tạo ra vật chất, của cải đóng góp xây dựng gia đình và xã hội. Sống phải có trách nhiệm một chút với tương lai, với cuộc sống.
Bạn không nhận ra rằng “Tôi càng làm, càng gây ra nợ sao?”. Ngày trước tôi không có nợ nước ngoài những 840 USD giờ thì tôi đã nợ một số tiền như thế. Và nếu tôi tiếp tục sống, lao động thì tin rằng năm sau và nhiều năm sau nữa thì số tiền nợ sẽ là 1000, 2000, 3000,… USD. Và tôi biết rằng tôi không làm, tôi chết đi thì sẽ không tạo ra nợ, không còn nợ nữa.
Trách nhiệm của tôi là phải trả nợ ư? Tại sao? Và trả đến bao giờ mới có thể hết nợ?
Thật ra tôi đã nỗ lực hoàn thành trách nhiệm với chính tôi, với gia đình, với xã hội. Những gì có thể làm được tôi đã ra sức làm. Có thể nói là việc cần làm tôi đã hoàn thành. Vậy nên tôi cần đến sự nghỉ ngơi chứ không thể làm mãi được, sức người có hạn.
Hơn nữa, sự hạnh phúc đơn giản cần đủ ở con người là đạt đến sự thỏa mãn, là biết điểm dừng đúng mực.
Tôi đã mất 3 năm để hoàn thiện việc cống hiến cho nhân loại. Một công trình kiến trúc về tư duy, nhận thức kỳ vĩ, hoành tráng của nhân loại đã được dựng lên. Việc có vào ở trong một công trình tươi đẹp, sáng rỡ, hài hòa,… giờ đã là sự chọn lựa của bạn.
Cũng đừng cả nghĩ rằng tôi đang học đòi làm Thánh nhân, vĩ nhân, Phật, Bồ tát,...
Phải chăng những bậc Thánh nhân, vĩ nhân luôn là người đã chết?
Và không ít người trong số họ đang bị lòng người nhiều xảo trá, ranh mãnh đang lợi dụng danh tiếng của họ mà “Theo đóm ăn tàn”.
Đổi mạng để được làm Thánh nhân là điều không đáng làm. Vì người chết rồi không thể hưởng được danh thơm, tiếng tốt. Thánh nhân, quả vị Phật, Bồ tát cũng chỉ là một hư danh hão huyền mà người chết thì không cần được cấp bằng, phong tước,… Việc tán dương, ban phát đặc ân, đặc lợi chỉ là việc “lừa người, dối mình” ở người sống còn trong lưới vô minh.
Người đời thường thấy cái được, cái hơn của những bậc Thánh nhân nhưng họ không thể rõ cái mất, cái thiệt của những người thay trời hành đạo. Có không ít bậc vĩ nhân, Thánh nhân đã “bỏ qua” một cuộc đời bình dị, thảnh thơi, an nhàn.
Phải chăng đó là cái giá phải trả cho việc dệt mộng Thánh nhân ở một kiếp người?
Không. Đó không hẳn là cái giá phải trả cho một tiếng Thánh nhân. Đó chỉ là một sự lựa chọn một thuở sống yêu người ở một con người mà người đời về sau tự phụ thông minh tùy tiện gọi họ là kẻ lập dị. Cũng cần nói thêm rằng không hẳn bậc Thánh nhân nào cũng rõ biết điều đó. Đôi khi họ làm vì bị cuốn vào vòng xoáy của thời cuộc. Và… tin rằng không có ai từng sống vì người chỉ nhằm vào việc góp nhặt hai chữ Thánh nhân.
Tôi thì khác. Tôi không dệt mộng Thánh nhân. Ba năm qua tôi bỏ công xây đắp một công trình không vì ý tưởng của riêng mình. Có thể xem đó là sự vay trả nợ ân tình của Phật Thích Ca, tôi đã vay từ bi tâm của Người và vì bi nguyện cao cả của Người tôi đành phải trả cho xong món nợ. Và… nếu không “đánh mất” 3 năm qua thì không hẳn là tôi đã sửa sai tốt chính mình. Thế nên bảo là “đánh mất” nhưng thật ra không là mất.
Việc đánh mất một cuộc đời thường sau này. Đây cũng không là sự đánh mất mà là do tôi tự từ bỏ một giấc mộng phù hoa. Việc làm đã xong, tôi không muốn kéo dài một quãng đời dài lê thê và chờ đợi vô thường gọi. Một giấc ngủ bình yên, không mộng mị cho một người vô tâm đoạn dứt luân hồi. Kẻ vô tâm nào rồi cũng đến lúc tuyệt tình.
Cũng ít khi tôi nói về tôi với một sự phóng khoáng, buông lung. Và ngày hôm nay tôi đã ít nhiều bộc bạch ra những điều thầm kín, sâu xa.
Vì sao?
Vì có buổi tạ từ nào không có sự bịn rịn, luyến lưu. Kẻ vô tâm trút bỏ chút hữu tình còn đọng lại. Một niềm thương cảm, chút âu lo, nỗi niềm trăn trở,… cho tương lai của người ở lại khiến Vô Ưu trở nên là một lão già lẩm cẩm, lắm lời.
Tuy nhiên, tương lai của bạn, của nhân loại Vô Ưu đã chọn lựa rồi. Vấn đề còn lại chỉ là việc chọn lựa ở mỗi người, Vô Ưu thật không thể xen vào tương lai của bạn.
…
Từ cổ chí kim, liệu có ai đã làm nên một cuộc cách mạng tư duy cho nhân loại một cách tổng thể, khách quan và rộng khắp đến vậy?
Có. Đã từng có một người, người đó là Phật Thích Ca.
Hơn nữa, thực tế là tôi không ra đi về sau sẽ khiến lòng người nhiều hoài nghi, đố kỵ. Điều này sẽ gây ra chướng ngại cho người ở lại. Là người tinh tế, thức thời thì phải biết đến việc nên làm, việc cần làm, khi nào co, lúc nào duỗi…
Mặt khác, mai này bạn sẽ nhận ra giá trị những điều tôi đã, đang, sẽ trình bày thật sự có giá trị hơn sự tồn tại của chính tôi. Tôi không cần làm cái bóng của chính mình. Từ bỏ cuộc đời thường, việc “Kim thiền thoát xác” tôi vẫn cần một khoảng thời gian chuẩn bị. Một trò chơi sau cùng, còn lại của Vô Ưu.
Đây không phải là bài viết chứa đựng sự thất vọng mà là một kế hoạch đã được hoạch định từ khi quyển sách đầu tay Hãy là đường xưa mây trắng bay… định hình. Đó là việc dừng lại. Lời hứa hiến tạng cho những người cần, việc “chạm” đến tri thức nhân loại,… cũng là một phần của kế hoạch dừng lại. Nhưng đã không có người cần đến lẽ nào tôi mãi chờ đợi. Tôi là người cầm lên được thì buông xuống được. Và một ngày cuối tháng 12 năm 2013 tôi sẽ buông bỏ mọi việc sau khi làm nốt việc cần làm.
Chúc bạn sớm chọn lựa được lối đi sáng rỡ, đẹp tươi cho chính mình cùng mọi người!
Cám ơn bạn vì đã ghé thăm trang blog doavouu.blogspot.com!
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét