Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Phật Giáo Quy Nguyên (P.1)

Phật giáo qua góc nhìn của Vô Ưu(P.1)
           
27/12/2010, ngày tôi đạt được đóa vô ưu, tôi nhận ra từng bước chân của Phật trên con đường đưa đạo lý tỉnh thức - Đạo lý chứa đựng sự hiểu biết và tình thương yêu. Đạo lý xóa đi những nỗi khổ đau, phiền muộn; mang lại sự hạnh phúc, an vui cho nhân loại và muôn loài.
Điểm cao tột của đạo lý tỉnh thức giúp con người có cuộc sống tự tại, an lạc, giải thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi.
Mỗi bước Phật đi là một đài sen rực rỡ, thơm ngát hiện ra. Câu nói “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” chứa đựng một sự thật mầu nhiệm. Sự giải thoát con người ra khỏi những khổ đau sinh lão bệnh tử. Nỗi khổ do sự thiếu hiểu biết về cảm giác, tri giác và nhận thức. Sự khổ vì phải sống chung cùng với người oán ghét. Sự khổ về yêu thương nhau mà phải chia lìa. Sự khổ về những mong muốn mà không đạt được,...
Mỗi bước Phật đi chứa đựng một sự tự do, giải thoát. Người bước những bước đi tự tại, an nhàn và thảnh thơi. Phật quay về xã hội loài người không gì ngoài việc cứu khổ chúng sinh trong 3 cõi 6 đường.
Người không hề có ý định tạo lập một tôn giáo riêng, ngoài xã hội. Người tập hợp những người có cùng chí hướng truyền dạy họ giáo pháp giúp họ sống an lạc, tự tại và giải thoát.
Thông qua các giáo lý về tứ diệu đế  - Nói về các sự khổ; Nguyên nhân gây ra sự khổ; Cách diệt trừ sự khổ; Sự chấm dứt khổ đau. Cùng với vấn đề bản chất của vạn pháp - Nói về sự xuất hiện bất kỳ sự vật hiện tượng nào cũng do nhiều yếu tố nhân duyên tương tác, phối hợp sinh khởi ra. Không có sự vật hiện tượng nào nằm ngoài quy luật đó; Và khi các yếu tố nhân duyên tan rã thì sự vật hiện tượng đó cũng sẽ biến diệt; Về các phương pháp để có được đời sống an lạc, hạnh phúc; Về con đường dẫn đến sự giải thoát mầu nhiệm - thoát ra khỏi vòng quay luân hồi sinh lão bệnh tử đã trói buộc chúng sinh nhiều đời, nhiều kiếp,...
Khi đạt được sự giải thoát, những người được Phật truyền dạy lại tiếp tục đưa giáo lý giác ngộ, giải thoát đến với mọi tầng lớp xã hội thời đó. Điều này giúp mỗi gia đình đều có cuộc sống hạnh phúc, sống theo chánh pháp góp phần tạo dựng một xã hội hòa bình, an ổn.
Khi Phật tại thế, việc đi khất thực là công việc quan trọng bậc nhất của người khất sĩ. Việc khất thực tuần tự theo thứ lớp từng nhà, từng nhà không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, thành phần tầng lớp tôn giáo, xã hội giúp người khất sĩ rèn luyện tính khiêm cung, nhẫn nhịn cũng như rèn luyện giới hạnh. Từ đó, người khất sĩ kiểm chứng lại sự an lạc, tự tại và mức độ giải thoát của bản thân.
Nếu người khất sĩ còn có chỗ chướng ngại thì Phật sẽ tiếp tục hướng dẫn tu tập đạt đến quả vị giải thoát.
Đối với người dâng cúng vật thực, họ sẽ rèn luyện được tâm từ bi, tăng trưởng tình thương yêu đến người khác. Việc bố thí cúng dường là sự xả bỏ những đức tính ích kỷ, tham lam, bỏn xẻn,... để có được nhiều niềm vui trong cuộc sống hơn.
Người cúng dường nhân đó cũng có dịp tiếp xúc với sự an lạc, tự tại, thảnh thơi của người xuất gia. Họ có thể đặt những câu hỏi về giáo lý tỉnh thức, người xuất gia sẽ vì họ mà trình bày những vấn đề để giúp họ có được cuộc sống an lạc, hài hòa, hạnh phúc.
Chính vì sự tiếp xúc qua lại giữa những người tu sĩ giúp cho đạo lý tỉnh thức thấm nhuần vào trong xã hội. Ai ai cũng muốn có cuộc sống tốt đẹp bằng việc hoàn thiện bản thân, sống và làm theo chánh pháp. Nhờ sống tỉnh thức mà con người không làm ra những điều lầm lạc, làm vơi bớt những khổ đau. Muôn loài nhờ vậy cũng có được nhiều lợi ích.
Đáng tiếc, người đời sau u mê, đem tâm phân biệt cho rằng Phật tạo ra một đạo giáo riêng - Đạo Phật, để phân biệt với các tôn giáo khác. Vì thế, những đạo lý giúp con người thoát khổ, an lạc và giải thoát bị giới hạn trong các chùa, các tự viện; trong các Phật tử và tín đồ kính ngưỡng đức Phật. Giáo lý cứu khổ trở nên xa rời xã hội loài người.
Ngày nay, do sự mất quân bình giữa đời sống vật chất và đời sống tâm linh khiến cho con người có những bấn loạn về nội tâm làm cho xã hội loài người càng thêm bất ổn, kém an toàn. Việc tham đắm phục vụ cái tôi khiến con người càng trở nên tham lam, ích kỷ, tàn ác, nguy hiểm,... càng khiến cho con người đau khổ nhiều hơn.
Lúc bấy giờ người ta mới tìm đến các tôn giáo như là một cứu cánh, nhằm giải tỏa những bất an, cũng như cầu nguyện để xóa bớt những việc làm bất thiện, xấu ác khác,...
Vì u mê, vì thiếu hiểu biết, thiếu thầy bạn tốt dẫn đường. Họ đến với các tôn giáo khác nhau với cùng một đức tin để cầu nguyện, để xin Thần Thánh hay Đấng quyền năng nào đó cho họ bớt khổ, cho họ có được đời sống an vui, hạnh phúc,...
Quả thật, họ đã đánh mất niềm tin vào chính họ. Nếu họ đã vậy thì ai còn có thể tin họ, các Đấng quyền năng, các vị Thần Thánh,... hẳn không làm được điều này.
Bạn không thể đứng ở nơi chân núi, với niềm tin nhiệt thành rồi cầu Trời, khấn Phật, các vị Thần Thánh cho con được có mặt trên đỉnh núi mà bạn có thể toại nguyện được. Bạn phải bước những bước đi vững chắc trên đôi chân của chính bạn để chinh phục đỉnh núi kia.
Điểm qua giáo lý, kinh điển các tôn giáo tôi tạm phân ra làm hai nhánh chính là Thần giáo và Phật giáo.
Tôi nhận ra phần lớn giáo lý, kinh điển của các tôn giáo thuộc về Thần giáo đều có điểm chung “Hướng con người có một đức tin về một Đấng quyền năng như Thượng Đế, Đức Chúa Trời, Các vị Thần, vị Thánh,... đã tạo ra Con Người và Vạn Vật. Vì thế muốn có cuộc sống tốt, no đủ thì con người phải cúng bái cầu nguyện và làm những điều thiện mà các giáo lý răn dạy”.
Nhờ trí tuệ Phật gia hộ, tôi nhận ra có một sự khiếm khuyết trong vấn đề này. Dù giáo lý, kinh điển răn dạy bạn làm con người tốt, người thiện là một điều rất đúng đắn. Nhưng điều đó là chưa đủ để giúp bạn thoát ra những khổ đau trong cuộc sống hiện tại thì nói gì đến việc khi chết sẽ sinh về cõi Trời, cõi Thiên Đường, được gần gũi với Đấng quyền năng mà bạn tôn thờ.
Có chăng là bạn có một niềm tin để sống tiếp ở những tháng ngày về sau?
Tôi nói điều này liệu có đúng không?
Thực tế trong cuộc sống, dù là người giàu có hay nghèo khó đều gặp phải những khổ đau.
Ví như có một gia đình rất giàu có, họ có người con trai duy nhất được cho đi ăn học rất đàng hoàng. Cậu con trai đó được sống nuông chiều đâm ra hư hỏng ăn chơi trụy lạc vướng vào cả ma túy. Hai vợ chồng gia đình đó đều là những tín đồ thuần thành của một tôn giáo nào đó. Ngay khi cậu bé chưa ra đời, họ đã cầu nguyện những điều tốt lành.
Bây giờ họ vẫn cầu nguyện nhưng những khổ đau đó có dứt mất không?
Ví như một người nghèo khó có 5 người con, ông lo sợ vì không đủ khả năng nuôi chúng ăn học nên người.
Mai này, khi chúng lớn lên không biết chúng sống ra sao?
Ông vẫn thường cầu nguyện Phật và Bồ tát giúp con ông có cuộc sống tốt nhưng ông cũng không cảm thấy được an ủi nhiều lắm?
Tại sao?
Trong khi các tôn giáo khác trói buộc con người vào Đấng quyền năng để tôn thờ. Con người trở nên nhỏ bé trước Đấng quyền năng đó rồi bị lệ thuộc, tin vào số phận và đành chấp nhận số phận đó, không thoát ra được dù rằng rất khổ đau,...
Phật giáo hay nói đúng hơn là Phật Thích Ca có cách nhìn khác hẳn, bạn biết tại sao người nghèo khó kia rất tín thành cầu nguyện mà những đau khổ của ông không hề vơi bớt không?
Phật không chủ trương cho việc lễ lạy, cúng bái và cầu nguyện. Vì thế việc cầu nguyện không mang lại được nhiều lợi ích. Như tôi đã trình bày trước đó bạn phải đi lên đỉnh núi bằng chính đôi chân của bạn.
Có thể bạn sẽ hỏi:
Vậy Phật đâu có làm được việc gì?
Phật chỉ là người chỉ phương cách giúp bạn thoát khỏi những khổ đau trong cuộc sống. Chỉ rõ nguyên nhân, bản chất, cách thức diệt trừ và cách thức chấm dứt khổ đau. Cao hơn nữa, Người còn chỉ cho con người cách thức giác ngộ, giải thoát hoàn toàn qua việc thể nhập Niết bàn mà Người đã làm được.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét