Bạn ngụy biện “Chúng ta cần vũ khí tối tân để bảo vệ lãnh thổ, chủ quyền quốc gia”. Bạn giỏi hùng biện và dân tộc bạn đã bị dối lừa.
Nhưng với sự giàu mạnh, cường thịnh của quốc gia bạn và bạn không có ý đồ xâm phạm, bức bách quốc gia khác thì liệu có quốc gia nào có thể đến tấn công quốc gia bạn?
Hơn nữa, có sự khác biệt nào giữa người Châu Á, Châu Âu, Châu Phi, Châu Mỹ và Châu Úc.
Nếu có khác biệt người Châu Phi, Châu Á, Châu Úc là người thì người Châu Âu, Châu Mỹ thuộc giống loài gì?
Nếu đã cùng là người thì sao lại phải xâm chiếm, giết hại lẫn nhau một cách triền miên?
Phải chăng lòng tham dục đã được ngụy tạo che đậy bằng vỏ bọc công lý, nhân quyền, hòa bình,... và tiến bộ?
...
Nhiều lần bạn đem quân đội, vũ khí tấn công một số nước mà người dân trong nước không rõ biết quốc gia đó ở đâu?
Không thực sự biết tại sao quốc gia đó trở thành kẻ thù của đất nước mình?
Những người con của đất nước bạn sẽ phải chết cho những cuộc viễn chinh đẫm máu. Nhưng họ và cả người thân họ thật không muốn họ phải chết như thế. Đó là một sự thật.
Tôi đã quán chiếu những xác chết ngổn ngang trên chiến trường. Lực lượng binh lính liên quân, những chiến binh, quân phiến loạn và cả xác chết của những người dân thường,... Tôi không tìm thấy được sự tự hào, kiêu hãnh,... trong những xác thân nhầy nhụa máu. Ở nơi đó, có chăng là sự kinh hoàng, hoảng loạn và đau đớn trên khuôn mặt, khoé mắt họ,… và tôi nghe những giọt nước mắt rơi, cả tiếng khóc cho nỗi đau mất người thân,...
Tôi muốn truyền tải đến nhân loại vấn đề gì?
Sự tồn tại của kho vũ khí, của bom hạt nhân là sự hiện diện của chiến tranh, hận thù, đau thương và mất mát.
Có nên chăng nhân loại - Tất cả loài người trên thế giới và cả người dân ở các quốc gia đang sở hữu vũ khí hạt nhân - cần chung cùng tiếng nói xóa bỏ sự tồn tại của kho vũ khí hủy diệt?
Việc xóa sổ những kho vũ khí đóng vai trò giết hại đồng loại, “diệt người, hại mình”,... liệu có phải là vấn đề nên làm chăng?
Sự tồn tại của kho vũ khí hạt nhân trên thế giới cứ như là việc nhân loại chứa bom nổ chậm trong nhà. Thật vậy, chẳng một ai có thể biết kho vũ khí hủy diệt đó sẽ nổ ra lúc nào, ở đâu và khi đó trái đất sẽ không còn nữa.
Có thể mai này, một cường quốc hạt nhân khi leo thang chiến tranh với một quốc gia nào đó nhưng đã không thành công. Niềm kiêu hãnh của nước lớn bị tổn thương. Việc ném một vài quả bom hạt nhân nhằm mục đích trừng phạt và cũng để khảo nghiệm lại sức công phá hũy diệt của sức mạnh quân sự là điều không khó xảy ra.
Điển hình như là sự kiện Nhật Bản đã từng phải hứng chịu hai quả bom hạt nhân khi chiến tranh thế giới gần như đã tàn cuộc, chấm dứt.
Không chỉ thế, ai có thể đảm bảo rằng kho vũ khí hạt nhân sẽ không là đích ngắm của lực lượng khủng bố. Khi mà những thông tin cơ mật của quốc gia vẫn thường bị rò rỉ.
Nếu kho vũ khí hủy diệt đó bị lực lượng khủng bố chiếm giữ hoặc kích nổ thì hậu quả sẽ ra sao?
Hơn nữa, ai dám đảm bảo rằng sự rủi ro, bất cẩn của một vài người không làm cho kho vũ khí hạt nhân nổ tung như việc nhiều kho vũ khí ở Nga và ở nhiều nước khác đã từng phát nổ.
Nếu kho vũ hạt nhân của Nga, Mỹ,… phát nổ thì ai là người có thể tiên đoán được hậu quả khủng khiếp đó. Lúc đó, nhân loại còn có ai để viết lại sự kiện lịch sử “Thảm họa hạt nhân hủy diệt cả loài người”?
Mọi việc không chỉ dừng lại ở những vấn đề tôi đã trình bày. Hiện nay, băng ở Bắc cực - Nam cực đang tan chảy với tốc độ nhanh. Tôi tự hỏi “Việc tiến hành các cuộc thử nghiệm sức công phá của vũ khí hủy diệt ở hai cực có đóng vai trò gì trong việc khiến băng tan chảy hay không?”.
Đây cũng là một câu hỏi lớn của nhân loại và sẽ không có câu trả lời. Vì đơn giản không ai đủ khả năng và dám nhận trách nhiệm để trả lời câu hỏi gai góc đó.
Tuy nhiên, tôi cũng không đặt ra câu hỏi để truy cứu trách nhiệm của một cá nhân hay tổ chức, một quốc gia nào. Tôi chỉ muốn nhân loại nhìn nhận lại vấn đề một cách rõ ràng và đặt ra một câu hỏi khác “Nhân loại sẽ ứng phó ra sao với tình trạng biến đổi khí hậu nhằm cứu lấy sự tồn tại của trái đất - Sự sống và loài người?”...
Vấn đề chưa dừng lại,… Đêm qua, sau khi bị ảnh hưởng của một cơn siêu bão, nước lũ dâng lên quá nhanh cùng với sự bất cẩn của một số người trong việc điều tiết dòng nước bên trong đập Tam Hiệp. Việc này đã khiến đập Tam Hiệp bị vỡ dẫn đến việc hàng trăm triệu người chết và mất tích; gây ra cảnh khốn cùng, khó khăn cho hàng triệu triệu người. Thiệt hại về mặt vật chất là không thể tính đếm, không thể hạn lượng. Việc giải quyết, khắc phục hậu quả của chính phủ Trung Quốc đang gặp phải rất nhiều khó khăn do việc thiếu thốn về vật chất, thuốc men, các nhân viên tình nguyện nhân đạo,...
Nhân danh các tổ chức cứu trợ nhân đạo quốc tế, tôi góp lời khẩn thiết kêu gọi mọi người, mọi thành phần, mọi quốc gia,... trên thế giới cần có những hỗ trợ tích cực, kịp thời về tiền của, thức ăn, thuốc men, sức người,... nhằm giúp quốc gia có số dân đông nhất thế giới khắc phục hậu quả của thảm họa vỡ đập.
Bạn rõ biết đập Tam Hiệp chưa vỡ.
Sao tôi lại có thể tùy tiện nói lời cay độc gây rối dư luận và làm nhiễu loạn lòng người?
Tôi không phải là người đầu tiên đưa ra lời nói không đúng sự thật. Hiện nay, mọi người hẳn là không ít lần, không khó khăn gì trong việc tiếp cận những lời tiên đoán ngu ngơ với đại ý - Ngày Tận Thế đang cận kề của một số người, một số tổ chức tôn giáo,… nhằm mục đích trục lợi, mưu cầu cá nhân.
Những lời tiên đoán của những kẻ lừa gạt trên là không có cơ sở, không đúng nên không có chút giá trị nào đối với sự hiểu biết của nhân loại. Tuy nhiên, những lời tiên đoán lầm lạc, tệ hại đó cũng đã gây ra những tác động tiêu cực đến xã hội. Tôi sẽ trình bày vấn đề này ở những phần sau.
Quay lại vấn đề vỡ đập Tam Hiệp.
Lời nói của tôi thì khác vì đó là nhận định dựa trên cơ sở khoa học và những lập luận có hệ thống, có độ tin cậy. Thế nên, lời nói của tôi có những giá trị nhất định đối với sự hiểu biết của nhân loại.
Tôi sẽ chứng minh lời nói của tôi bằng lập luận có tính logic, có sức thuyết phục.
Đập Tam Hiệp chưa vỡ, đó là sự thật. Nhưng điều đó không thể là sự bảo chứng đảm bảo đập Tam Hiệp sẽ không vỡ. Không riêng gì tôi, mọi người gần như ai cũng biết là độ an toàn ở các công trình xây dựng thuộc cấp quốc gia. Đặc biệt là ở những công trình mang tầm cỡ, mang ý nghĩa quốc tế. Bởi lẽ, các công trình trọng yếu đó chứa đựng niềm tự hào, kiêu hãnh của quốc gia đã xây dựng chúng.
Tuy nhiên, phần lớn nhân loại chỉ được bảo chứng bằng lời nói còn chất lượng thực tế của các công trình thì chủ yếu lệ thuộc vào tính chủ quan, khách quan của những người làm ra chúng.
Còn sự tồn tại bền vững của các công trình xây dựng trên lại phụ thuộc vào những người quản lý công trình.
Tôi chấp nhận giả thuyết công trình xây dựng đập Tam Hiệp là hoàn hảo. Nhưng điều này vẫn không đảm bảo được sự bền vững cho công trình. Bạn có biết “Nhật Bản đang phải gặp rất nhiều khó khăn trong việc khắc phục sự cố thảm họa hạt nhân từ các nhà máy điện hạt nhân?”.
Hẳn là công nghệ, kỹ thuật xây dựng của người Nhật là vấn đề không cần bàn cãi. Hiển nhiên chất lượng của các công trình nhà máy điện hạt nhân phải đòi hỏi kỹ thuật và độ an toàn không kém việc xây dựng cái đập lớn chắn nước trên sông - đập Tam Hiệp.
Nhưng sau khi đón nhận thảm họa sóng thần, động đất,... các nhà máy điện hạt nhân đã không còn an toàn vì đã bị phá hủy gây thiệt hại nghiêm trọng không chỉ cho người Nhật và không chỉ ở thời điểm hiện tại.
Sẽ phải mất bao lâu thì những bức xạ phóng xạ mới không còn gây nguy hại cho loài người và những sinh vật nằm trong khu vực bị ảnh hưởng?
Tôi đặt ra thêm một giả thuyết “Nếu ở Nhật Bản, liền sau thảm họa sóng thần lại phát sinh liên tiếp nhiều trận động đất lớn, nhiều đợt sóng thần lớn thì mọi việc sẽ ra sao?”.
Điều này có thể xảy ra không?
Khi đó liệu ai có đủ khả năng đứng ra nhận lãnh trách nhiệm, lời xin lỗi sẽ gửi đến cho ai vì những người nằm trong phạm vi ảnh hưởng đã không còn và khi phạm vi ảnh hưởng phóng xạ đã vượt ra khỏi phạm vi nước Nhật.
Trên thực tế, thiên nhiên đã hủy hoại bao nhiêu công trình xây dựng mang tầm cỡ quốc tế. Những cơn siêu bão, lũ lụt,… đã nhấn chìm niềm tự hào của người Mỹ, Châu Âu ra sao và ở những quốc gia phát triển kém hơn như Ấn Độ, Trung Quốc, Việt Nam, Philippin, Đôngtimo, Inđônêxia,… đã phải tan tác như thế nào khi nhận lấy cơn cuồng nộ của thiên nhiên.
Nhưng đó chỉ mới là sự cảnh báo của tự nhiên, tất cả chỉ mới là sự khởi đầu.
Tôi chỉ vừa mới trình bày về yếu tố khách quan - Yếu tố tự nhiên. Tiếp theo tôi sẽ trình bày thêm về yếu tố chủ quan - Yếu tố con người. Nạn bùn đỏ ở Hungary. Thảm họa nổ kho vũ khí ở Nga… Đây không phải là lần đầu tiên một kho vũ khí quân sự phát nổ, đã có rất nhiều lần và ở nhiều quốc gia khác nhau.
Và còn gì nữa… đã có không ít những thảm họa khủng khiếp xảy đến cho loài người mà nguyên nhân chính là do sự bất cẩn, sơ ý,... của một số ít người.
Thế nên có thể không?
Ở một thời điểm nào đó, ngay cạnh đập chắn Tam Hiệp một cơn siêu bão quét qua. Động đất với cường độ lớn và ngay thời điểm đó người trực ban trông coi việc điều tiết lưu lượng nước vì một lý do nào đó không còn đủ tỉnh táo, sáng suốt để xử lý tốt mọi việc.
Đến khi đó liệu đập Tam Hiệp có còn an toàn?
Người Trung Quốc có câu nói “Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”...
Nhân loại và khoa học đã quá tự phụ vào tri thức cùng khả năng thực sự của con người. Con người sẽ cải tạo tự nhiên khiến cho thiên nhiên quy phục, phục vụ con người. Lại chẳng biết sự hiểu biết của khoa học và nhân loại còn non kém, cùng với lòng tham của con người đang phá hủy tự nhiên.
Việc làm kém hiểu biết, không đúng mực của con người đã, đang, sẽ trực tiếp và gián tiếp gây hại lại cho sự tồn tại của con người cùng sự sống trên trái đất.
Hiện tượng biến đổi khí hậu toàn cầu đang đe dọa sự tồn tại, sự sống của loài người trên trái đất.
(Còn tiếp)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét