Hiện nay, các cường quốc quân sự đang không ngừng cải tiến sức mạnh hủy diệt của vũ khí hạt nhân, xây dựng các lá chắn phòng thủ quốc phòng,... Ngay cả những nước nhỏ cũng bị cuốn theo phong trào nâng cấp khả năng quân sự thông qua một tiêu đề trên báo chí - “Châu Á ùn ùn mua sắm vũ khí”.
Thật hết sức lầm lạc!
Bao nhiêu tiền bạc, tài sản của nhân loại đang đầu tư cho mục tiêu giết người?
Phải chăng các nước nhỏ mua sắm vũ khí để tăng cường khả năng phòng vệ?
Giả thiết nếu chiến tranh xảy ra, các nước nhỏ phải đối đầu với các siêu cường quốc vũ khí, liệu có bao nhiêu phần trăm khả năng thắng lợi của nước nhỏ khi những quả bom hạt nhân được treo lơ lững trên bầu trời của các nước nhỏ?
Bạn không cần phải miễn cưỡng chống chế “Thế giới còn có nhân quyền, có hiến chương Liên hiệp quốc. Nhân loại sẽ bảo vệ bạn khi bạn không vi phạm các công ước quốc tế. Pháp luật sẽ bảo vệ những người lương thiện,...”.
Khi chân lý nằm trong tay kẻ mạnh, ai đủ mạnh để bảo vệ những nước nhỏ, những người cô thế. Lybia, Syria, Apganixtant, Irac, Kosovo, Palestin,… và nhiều quốc gia khác đã, đang và sẽ bị tắm máu. Những quốc gia nhỏ bị tàn phá, thiệt hại nặng nề.
Phải chăng những người dân của các quốc gia đó là thường dân vô tội?
Nhân loại sẽ bảo vệ họ khi quốc gia họ tang thương, hoang tàn,… Liên hiệp quốc, các tổ chức nhân đạo sẽ mang lương thực, thuốc men, quần áo,… đến cứu trợ khi những người dân đó sống trong khốn cùng, bệnh tật.
Điều này minh chứng cho một sự thật. Sau một cuộc chiến tranh tất sẽ có khủng hoảng nhân đạo - nạn đói nghèo, vấn đề dịch bệnh, sự tàn tật.
Tại sao loài người cứ phải u mê đi khắc phục hậu quả của chiến tranh trong khi nhân loại hoàn toàn có khả năng hạn chế nguyên nhân gây ra chiến tranh?
Sự hiểu biết của con người hoàn toàn có thể làm tốt điều đó.
Ví như có một quốc gia nào đó có những bất ổn về kinh tế, chính trị có nguy cơ dẫn đến loạn lạc, khủng hoảng nhân đạo. Nguyên nhân là do sự cai trị hà khắc của giai cấp lãnh đạo. Giai cấp thống trị đưa ra những đường lối chính sách vi phạm chuẩn mực công ước quốc tế. Nhân loại chỉ việc can thiệp bằng các biện pháp cấm vận, cô lập quốc gia đó. Một mặt kêu gọi người dân thường của quốc gia đó quay lưng lại với giai cấp thống trị, giai cấp lãnh đạo thông qua việc không ủng hộ, không đóng thuế, không sản xuất và kêu gọi những người thân của họ giải giáp vũ khí, giải tán quân đội. Nhân loại sẽ cam kết ủng hộ, bảo vệ quốc gia và người dân, đảm bảo chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ cho dân tộc, cho quốc gia đó. Nếu thực sự các đảng phái chính trị, giới lãnh đạo của quốc gia đó có những sai phạm gây khốn cùng cho người dân, vi phạm nhân quyền thì thiết nghĩ chỉ cần dùng cách thức trên là có thể giải quyết được vấn đề trong hòa bình.
Nhưng tại sao các cường quốc, Liên hiệp quốc đã không làm thế?
Phải chăng có một mối lợi nào khi đánh chiếm các quốc gia khác?
Có lẽ… khoáng sản, dầu mỏ,… và sự thuần phục của quốc gia bị xâm chiếm sẽ giúp vị thế của các cường quốc được củng cố.
Không những thế, vũ khí được các cường quốc sản xuất ra sẽ bán cho ai và dùng vào việc gì?
Đã không ít quốc gia giàu mạnh nhờ bán vũ khí phục vụ chiến tranh.
Nhân loại phải chăng đã có nhiều hiểu biết?
Nếu nhân loại thực sự có hiểu biết thì có lẽ những kho vũ khí, vũ khí hạt nhân đã đến lúc bị khai tử.
Khi con người chưa có sự hiểu biết thì mới cần có vũ khí để bảo vệ biên giới, lãnh thổ ngăn ngừa quân cuồng bạo cướp bóc, xâm chiếm.
Nhưng khi nhân loại đã có hiểu biết, thực sự đồng lòng thì sức mạnh của khối đoàn kết đó - Tầm ảnh hưởng và tiếng nói của nhân loại sẽ không có gì có thể chống lại.
Vậy thì vai trò của vũ khí phải chăng cũng không còn thực sự cần thiết?
Nhật Bản sau thế chiến thứ hai chỉ còn lại đống hoang tàn. Công ước quốc tế đã cấm người Nhật xây dựng quân đội, sản xuất vũ khí, việc an ninh quốc phòng được các cường quốc bảo hộ. Đặc biệt là nước Mỹ. Có lẽ nhờ vậy giới lãnh đạo Nhật Bản ở thời kỳ sau thế chiến thứ hai đã dùng tiền của người dân đúng mục đích chỉ chuyên tâm phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật,…
Kết quả chỉ trong thời gian ngắn Nhật trở thành một siêu cường quốc về khoa học và kinh tế.
Ngoài ra, trên thực tế vũ khí đã vượt qua giới hạn bảo vệ lãnh thổ, biên giới quốc gia. Phần lớn vũ khí đã và đang phục vụ cho việc gây hấn, tạo chiến tranh, cướp bóc và giết người.
Vũ khí đã tạo ra sự hận thù giữa các quốc gia, các dân tộc, người với người. Đã không ít lần vũ khí đã quay lại hủy hoại chính các quốc gia tạo ra chúng.
Hiện nay có rất nhiều vũ khí tối tân, hiện đại được bày bán ở thị trường chợ đen. Có thể mai này lực lượng khủng bố cực đoan, cuồng tín mua được cả bom hạt nhân.
Khi đó, nhân loại sẽ đi về đâu?
Mặt khác, khi hận thù được nung nấu thì con người cũng không cần đến vũ khí để lấy mạng người.
Sự kiện 11/9, những chiếc máy bay dân sự là điển hình cho việc đó. Có lẽ vũ khí hạt nhân hay cả hệ thống lá chắn tên lửa cũng không có ích gì trong sự kiện tang thương, đáng buồn trên nhưng đó lại là một kết quả tất yếu.
Hận thù sẽ trả lời bằng hận thù. Điều này sẽ luôn đúng, trước đây, bây giờ và sau này vẫn vậy.
Hận thù chỉ được hóa giải bằng tình thương yêu chân thật. Khi con người đến với nhau bằng trái tim thực sự biết yêu thương.
Bạn có biết “Những đầu đạn hạt nhân ở các nước lớn là bao nhiêu tiền của, mồ hôi và nước mắt của loài người?”
Sự hiện diện của quả bom hạt nhân là minh chứng cho sự phát triển lầm lạc của khoa học và lòng tham dục của con người.
Điều duy nhất của vũ khí hạt nhân làm được là giết người, là hủy diệt sự sống”.
Liệu những nhà khoa học tạo ra bom hạt nhân có niềm tự hào, có sự kiêu hãnh,... khi biết quả bom hạt nhân đã phát nổ hủy diệt phần lớn nhân loại và mang cái chết đến cả với những người thân của họ.
Những người lãnh đạo của các cường quốc hạt nhân đã gian trá ngụy biện sự cao thượng giả tạo. Tôi dùng vũ khí hủy diệt nhằm bảo vệ dân tộc tôi.
Bạn đã bảo vệ người dân bạn như thế nào trong ngày 11/9, trong sự kiện đánh bom tàu điện ngầm và nhiều sự kiện khác,…
Cụm từ quốc gia, dân tộc phải chăng là con cờ, là lá chắn che đậy tham vọng bá chủ hoàn cầu?
Phải chăng bạn đã dùng danh nghĩa quốc gia, dân tộc, sự hòa bình,... nhằm che giấu kín kẽ sự hiếu chiến độc tài của riêng bạn trước người dân cùng nhân loại?
Nhưng đó là tham vọng, là dã tâm của bạn. Không phải của những người dân, của quốc gia. Dân tộc bạn không cần điều đó. Họ chỉ cần có cuộc sống bình yên.
(Còn tiếp)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét