Trong hệ thống giáo dục còn có rất nhiều những bất cập khác như bạo lực học đường, nạn học sinh học làm đàn anh, đàn chị, việc tập tành làm người lớn đã tạo ra những bà mẹ trẻ con, ngôn từ của học sinh đang bị “kẻ chợ hóa”.
Việc nói tục, chửi thề,… đang được giới trẻ tôn vinh, thể hiện đẳng cấp, cá tính của mỗi người, việc bỏ học đi ăn chơi, đua đòi trụy lạc, sa đọa của các cô cậu học sinh không ngừng gia tăng theo thời gian, việc bài bạc, trộm cướp, ma túy, mại dâm,… do giới học sinh - sinh viên thực hiện đã không còn là chuyện ít gặp,…
Ngành giáo dục và xã hội dường như chưa có giải pháp khả thi nhằm giải quyết rốt ráo những vấn đề bất cập trên.
Phải chăng là do cơm áo gạo tiền, địa vị, quyền lợi, trách nhiệm bị “đá qua, đá lại”?
Phải chăng đó là việc của thiên hạ?
Khi ngành giáo dục và xã hội không còn chú trọng việc rèn luyện nhân cách đạo đức, giá trị con người cho giới trẻ cũng như cho chính tự thân thì việc xã hội hỗn loạn, lòng người rối ren, đảo lộn là điều không khó xảy ra. Mai này, cuộc sống xã hội sẽ ra sao khi con người chỉ biết sống cho riêng mình, tự tư, tư lợi?
Việc giáo dục ở gia đình, con người đã quên bỏ do bị cuốn vào cuộc sống vật chất. Những bậc làm cha mẹ chỉ còn biết tìm cách gom góp tiền của rồi dệt giấc mơ “Người con là một thiên tài” và bằng mọi giá họ sẽ biến điều đó thành sự thật.
Không ít những người làm cha mẹ đã rất xem trọng đồng tiền vì họ nghĩ “Có tiền là có tất cả”. Ném cho con cái những khoản tiền lớn và sẵn sàng bỏ tiền ra mua điểm số, thành tích học tập cho con. Cầm số tiền lớn trong tay cả phụ huynh và học sinh không coi trọng giá trị nhân cách cùng kiến thức của giáo viên.
Lẽ ra khi không cần sự hiểu biết của giáo viên thì họ không cần đến trường nhằm gom góp kiến thức. Nếu tiền có thể mua được sự hiểu biết và che dấu được sự ngu ngốc, tối tăm trong tâm hồn thì xã hội không cần giữ lại ngành giáo dục xem chừng không còn hữu ích.
Việc dùng tiền mua kiến thức đã tạo ra những tri thức giấy, kém cỏi về kỹ năng sống, thoái hóa về đạo đức,…
Nếu xã hội vẫn xây dựng quan điểm giáo dục theo định hướng hiện tại nhân loại sẽ về đâu?
Có thể nói thế hệ trẻ đang được xã hội bảo bọc quá mức. Thế hệ trẻ được cung phụng nhiều hơn so với những gì họ cần. Kết quả họ đã không trân trọng những gì đang có. Đã là con người thì phần lớn đều trưởng thành trong sự thiếu thốn, gian truân, khó khăn. Khi tất cả đều đầy đủ thì con người sẽ mất đi động lực phấn đấu. Vì thế thế hệ trẻ hiện nay đã không thể tư duy, nhận thức được “Học để làm gì?”. Với nhận thức “Có tiền là có tất cả” con người đâu cần phải tập trung cho việc học.
Tôi không cho rằng “Những bậc làm cha mẹ không chăm lo, bảo bọc, nâng đỡ thế hệ trẻ”. Tôi chỉ góp lời “Hãy yêu thương con cái một cách đúng mực, giúp cho giới trẻ rèn luyện nhân cách, phẩm chất đạo đức, hàm dưỡng đời sống nội tâm, tinh thần lành mạnh, biết giúp đỡ lẫn nhau, biết yêu thương chân thành, biết sống vì nhau, sống có sự hiểu biết, coi trọng nhân cách, giá trị con người và tự thân,…”
…
Việc cầm trên tay số tiền lớn, lối sống thực dụng, đua đòi,… thế hệ trẻ lao vào việc thể hiện đẳng cấp, bản lĩnh, bộc lộ cái tôi cuồng ngông của những đứa trẻ chưa trưởng thành. Yêu cuồng, sống vội, đốt cháy đời mình trong những tệ nạn xã hội, nghiện hút, quan hệ tình dục bừa bãi, sống buông thả,…
Học sinh - sinh viên sử dụng ngôn từ của kẻ chợ nhằm thể hiện cái tôi, những clip quay phim sex mà diễn viên là những cô cậu học sinh, clip những học sinh nữ đánh nhau, lột quần áo,… được tung lên mạng internet. Quả thật nhân cách giá trị của thế hệ trẻ đang đảo điên mà nguyên nhân là do sự thiếu quan tâm của những bậc làm cha mẹ và việc giáo dục đạo đức con người bị ngành giáo dục lãng quên.
Còn gì nữa?
Còn rất nhiều những lỗ hỏng trong ngành giáo dục ở cả trường học, gia đình và định hướng học tập của giới trẻ.
Tôi chỉ có lời góp ý cho giới trẻ khi chọn việc dùng ngôn từ kẻ chợ để thể hiện cái tôi của chính mình. Bạn hãy tự trưởng thành hơn và đặt bản thân vào vai trò làm người cha, người mẹ. Bạn hãy lắng nghe những đứa con bạn nói ra những lời thô tục, khó nghe, phải chăng lời nói của mỗi con người sẽ giúp bạn nhận ra nhân cách đạo đức, giá trị của con người mà bạn đối diện?
Một lời xin lỗi tôi xin gửi đến từ “kẻ chợ”, tôi không cố ý đồng hóa bạn với những ngôn từ thô tục, những thói hư, tính xấu,… tôi chỉ là mượn ngôn từ giả lập mà con người thường dùng để trình bày vấn đề. Hơn nữa, có lẽ những ngôn từ mà kẻ chợ đã từng dùng e rằng cũng còn lịch sự, sạch sẽ,… so với ngôn từ mà không ít giới trẻ đang sử dụng.
…
Đừng trông chờ sự thay đổi ở mọi người và cuộc sống, bạn hãy dùng sự hiểu biết, tư duy, nhận thức,… nhằm chọn cho mình một cuộc sống thích hợp, hạnh phúc. Mỗi người, mỗi thành phần xã hội,… phải tự cứu lấy mình vì nếu không tự mình đứng lên, sửa sai thì sẽ không có một đấng quyền năng nào có thể giúp bạn thoát ra khỏi vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc sống.
Mai này nếu thế hệ trẻ đều là kỹ sư, bác sĩ, luật sư, kiến trúc sư, giới trí thức, chính trị gia, nhà kinh tế, người mẫu, ca sĩ, cầu thủ, vận động viên,… mà không có người lao động thì nhân loại liệu có còn tồn tại?
…
Việc học phải chăng cần tiến lên một bước cao hơn là học nhằm mục đích học hỏi sự hiểu biết, rèn luyện nhân cách đạo đức để nhận biết giá trị của tự thân, nuôi dưỡng tinh thần, hàm dưỡng nội tâm, tâm hồn,…?
Việc học nhằm hướng đến việc xây dựng một đời sống vật chất - tinh thần an vui, tốt đẹp, ấm êm, hạnh phúc và sống hài hòa, bình đẳng, yêu thương thành thật.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét