Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Lời xin lỗi của NATO và Mỹ

Lời hứa và khả năng hòa giải của các cường quốc trước những vấn đề xung đột - Trung Đông, Hàn Quốc - Triều Tiên, Thái Lan - Campuchia, Trung Quốc và các quốc gia khác,…

Trong các cuộc chiến tranh xảy ra gần đây, đã không ít lần các cường quốc quân sự tấn công nhầm mục tiêu dẫn đến thương vong cho dân thường.
Dưới sức ép của công luận quốc tế, đã có nhiều giới chức lên tiếng nhận trách nhiệm nhưng lại đổ lỗi cho nhiều nguyên do khác nhau như thời tiết khắc nghiệt, do hệ thống định vị nhầm lẫn, do sai xót về kỹ thuật,…
Những lời nhận lỗi này có giá trị gì khi mà những mục tiêu đánh bom vẫn cứ nhầm lẫn và người dân vô tội vẫn phải chịu chết oan uổng.
Phải chăng những lời xin lỗi này chứa đựng sự muộn màng, lạnh lùng và vô cảm của giới quân sự, chính trị các nước lớn?
Phải chăng họ thừa hiểu chân lý đang nằm trong tay kẻ mạnh và người dân, quân đội chỉ là những con cờ thí trên một ván cờ đua tranh quyền lực - Mạnh được, yếu thua?
Có lẽ, họ không đặt bản thân vào trong hoàn cảnh của những người dân thường bị chết oan uổng. Họ chỉ cần dừng lặng đánh giá vấn đề. Nếu những người bị chết, bị thương vong do bắn nhầm mục tiêu là cha mẹ, anh em, người thân của họ thì hẳn là họ sẽ có một thái độ, một cách cư xử khác.
Những cuộc hòa giải kéo dài, không dừng lại. Tang thương, mất mát, đau khổ người dân các nước trong cuộc tranh chấp không ngừng nếm trải.
Giới chính trị ở các nước xung đột đang làm gì, nghĩ gì?
Dường như họ không có thiện chí dừng lại, họ muốn leo thang chiến tranh, xua người dân vào chỗ chết?
Vai trò các nước hòa giải gần như không có ý nghĩa. Cụ thể những xung đột, tranh chấp cứ leo thang.
Những lời cam kết, hứa hẹn trên bàn đàm phán chỉ là những phế vật không giá trị.
Sao lại có những cuộc tranh chấp không hồi kết?
Tôi đi tìm nguyên nhân và nhận ra các nước tham gia hòa giải đã làm những việc không mang nhiều ý nghĩa. Họ vướng vào một lỗi lầm thường thấy “Lấy ngọn bỏ gốc”.
Để đơn giản tôi sẽ giới hạn những tranh chấp ở cấp quốc gia sang cấp độ thấp hơn.
Cụ thể như là việc tranh chấp về đất đai giữa hai gia đình.
Có hai gia đình tranh chấp với nhau về một bờ ranh đi chung. Việc tranh chấp ban đầu xuất phát từ những người lớn ở mỗi gia đình. Họ đã lôi kéo con cháu vào cuộc dẫn đến va chạm, gãy tay, gãy chân.
Có một số người hàng xóm thấy việc sai quấy lên tiếng can thiệp, hòa giải nhưng người lớn ở mỗi gia đình đều cho rằng mình là người đúng nên việc tranh chấp không dừng lại. Người hòa giải bèn đi tìm những người hàng xóm xung quanh ra khuyên giải hai nhà và nhờ họ chỉ rõ ranh giới bờ ranh nhưng cũng không ai rõ biết. Việc xung đột tiếp diễn thêm nhiều người u đầu mẻ trán.
Những người hàng xóm trong khu vực tranh chấp rất khó chịu mỗi khi xung đột xảy ra vì bị mất an ninh, trật tự. Còn những người con cháu trong hai nhà cũng mệt mỏi, chán chường vì việc làm sai quấy của người lớn.
Việc tranh chấp này sẽ dứt khi những người lớn ở hai gia đình chết đi?
Không hẳn vậy, những người kế thừa sẽ tiếp tục tranh chấp vì niềm tự ái, tự tôn bị tổn thương.
Chỉ khi nào có một người hiểu biết ra mặt hòa giải thì tranh chấp giữa hai gia đình sẽ chấm dứt. Người hiểu biết đó sau khi cân phân nặng nhẹ vấn đề sẽ tìm gặp con cháu và cả người lớn nói rõ một điều việc tranh chấp giữa hai nhà chỉ là xuất phát từ những tự ái, tự tôn cá nhân.
Việc xung đột đã làm những người thân, con cháu cả hai nhà gãy tay, gãy chân, u đầu mẻ trán, mất mạng.
Nếu cả hai nhà tiếp tục tranh chấp thì sẽ có nhiều người chết và thù hận giữa hai nhà là khó khỏa lấp.
Hơn nữa, việc tranh chấp giữa hai nhà sẽ gây phiền lòng những người bên cạnh.
Nếu người hòa giải đứng ở lập trường khách quan và trình bày chuẩn mực sự lợi hại của việc tranh chấp thì sẽ có những người con cháu hiểu biết ở hai nhà nhận ra sự phi lý của việc tranh chấp. Góp phần khuyên giải những người khác, cả những người tạo ra tranh chấp nhằm đi đến việc hòa giải để sống thuận hòa.
Tôi đang tự hỏi các nước tham gia quá trình hòa giải xung đột tranh chấp ở các nước Trung Đông, Trung Quốc và các nước, Hàn Quốc - Triều Tiên, Lybia, Syria,… họ đang dùng phương cách gì để hòa giải những xung đột?
Phải chăng lực lượng hòa giải đang chỉ coi trọng các nhà lãnh đạo, giới chính trị các nước mà xem nhẹ vai trò người dân các nước đang bị tranh chấp?
Nếu thật đúng như vậy thì rõ ràng các cường quốc hòa giải đã “Lấy ngọn bỏ gốc” quên mất vai trò của người dân và sức mạnh đoàn kết nhân loại.
Hay là các nước tham gia việc hòa giải có mục đích nào khác?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét