Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Kinh tế, cội nguồn, thực tại và...

Sơ khởi chỉ là việc trao đổi qua lại những món hàng hóa giữa những người cùng chung một cộng đồng như là việc đổi con cá lấy trái cây, đổi con gà lấy cái bàn, cái ghế,… Việc trao đổi có phần tùy tiện, không dựa vào giá trị của vật trao đổi mà chỉ dựa vào nhu cầu của mỗi người.
Về sau con người mới đặt vấn đề giá trị tương đương và quy ước lấy vàng, bạc, tiền,… dùng làm vật quy đổi. Ngành kinh tế bắt đầu từ nhu cầu cần thiết, là việc trao đổi qua lại các vật dụng giữa người với người trong cuộc sống hàng ngày.
Ban đầu, ngành kinh tế chỉ đóng vai trò trao đổi nên giá trị vật trao đổi gần như là tương đương với giá trị số bạc, số tiền quy đổi. Về sau ngành kinh tế chuyển sang buôn bán thì đã có sự khác biệt giá trị vật trao đổi đã thấp hơn giá trị số tiền quy đổi.
Cụ thể, người thợ mộc đóng một cái bàn với giá trị công sức, nguyên liệu tạo ra cái bàn là 50.000đ. Một người đến mua cái bàn trên với giá 55.000đ và mang về bán lại cho người khác với giá 60.000đ. Sự chênh lệch giá này là chấp nhận được. Cho đến khi ngành kinh tế phát triển thành nền kinh tế hàng hóa thì phát sinh thêm ngành thương mại dịch vụ và quảng cáo thì mọi việc trở nên đảo lộn.
Trên thực tế, giá trị hàng hóa không tăng lên trong quá trình “nhào nặn” của nền kinh tế nhưng giá trị số tiền quy đổi đã vượt giới hạn khi đến tay người tiêu dùng đôi khi cao đến mức không tưởng. Ví như cái bàn kia nếu được phân phối trên kênh bán hàng của các công ty bán hàng đa cấp thì người tiêu dùng sẽ phải mua với giá có thể lên đến 1.500.000đ hoặc hơn nữa.
Còn đối với các kênh mua bán của nền kinh tế hàng hóa thị trường thì giá của cái bàn trên vào khoảng 100.000 - 150.000đ.
Điều này đồng nghĩa với việc một lúc nào đó. Khi cần cái bàn, người thợ mộc sẽ phải mua lại cái bàn do mình đóng - cái bàn trị giá 50.000đ bằng một số tiền lớn hơn gấp rất nhiều lần vào khoảng từ 100.000 - 1.500.000đ.
Vấn đề này cho thấy ngành kinh tế đã không còn đóng vai trò trao đổi hàng hóa mà đã là việc mua bán với giá trị chênh lệch cực lớn. Phần giá trị chênh lệch này sẽ nằm trong tay các thành phần kinh tế. Điều này không có lợi cho việc phát triển một nền kinh tế bền vững.
Sự thực dụng khiến ngành kinh tế vấp thêm sai lầm khác. Tận dụng vai trò là ngành quyết định sự ổn định kinh tế - xã hội - chính trị, các ngành kinh tế độc quyền, được bảo hộ chèn ép ngược lại ngành chính trị, gia tăng sức bóc lột người lao động, bước vào cuộc đua cạnh tranh giá không lành mạnh,…
Việc này sẽ tạo ra những bất ổn xã hội khó quản lý và kiểm soát hậu quả. Việc chênh lệch giàu nghèo quá lớn là mối họa góp phần làm cho xã hội rối ren.
Ngành kinh tế đã lường trước rủi ro thành lập những tập đoàn, những công ty đa quốc gia nhằm thoát ly khỏi sự quản lý, giám sát của ngành chính trị và có đường lui khi xã hội có rối loạn, chính biến.
Việc làm ngỡ thông minh của giới kinh tế hóa ra lại là sự cạn nghĩ vì khi xã hội đại loạn thì có nơi nào được yên ổn. Khi loạn lạc chiến tranh, đói nghèo  xảy ra thì “Cướp của người giàu” là giải pháp thường thấy của những người khốn cùng.
Chiến thuật “Vắt chanh bỏ vỏ” của ngành kinh tế sẽ hại lại chính ngành kinh tế vì con cá nào rời khỏi mặt nước thì con cá đó sẽ phải chết. Lòng tham của những người làm kinh tế đã chối bỏ nguồn gốc của ngành kinh tế và vướng vào sai lầm chung của nhân loại.
Ngành nông nghiệp, công nghiệp vẫn lầm lũi làm việc sản xuất ra của cải, vật chất cho xã hội, là ngành đóng vai trò rất lớn cho sự tồn tại, phát triển kinh tế, chính trị, xã hội loài người. Nhân loại đã không nhìn nhận đúng mức giá trị sức lao động của ngành sản xuất. Điều này tiềm ẩn nguy cơ bùng phát rối loạn xã hội loài người.
Ngành thương mại, dịch vụ, quảng cáo, thể thao, văn hóa,… chỉ là những ngành phụ trợ  phục vụ nhu cầu giải trí cho con người lại được đầu tư phát triển quá mức. Trên thực tế các ngành này không sản xuất ra vật chất phục vụ nhu cầu ăn uống, tiêu dùng hàng ngày của con người nhưng lại chiếm dụng phần lớn giá trị tài sản, vật chất mà ngành sản xuất làm ra. Điều này chứa đựng một nghịch lý.
Trong khi lực lượng sản xuất hàng hóa gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống thì các thành phần gần như không sản xuất ra được hàng hóa, vật chất thiết yếu cho xã hội lại có mức sống cao.
Quân đội là lực lượng bảo vệ đất nước, bảo vệ dân tộc nhưng nhân loại lầm lạc đang dùng quân đội như là một công cụ chiến tranh, quân giết người.
Trong thế giới vật chất, bạn rõ biết nợ máu phải trả bằng máu. Trong cõi vô hình, sự luân hồi sẽ ghi nhận việc làm của bạn. Bạn sẽ nhận lấy nghiệp quả mà bạn đã tạo ra. Đó là một quy luật rất khách quan và công bằng.
Xã hội loài người hiện đang xây dựng, phát triển trên con đường không có sự định hướng hoặc là sự định hướng lầm lạc.
Cụ thể việc phát triển lệch lạc các ngành nghề trong xã hội sẽ kéo theo sự lầm lạc về nhận thức của con người. Sự thực dụng sẽ kéo phần lớn lực lượng lao động vào làm trong các ngành nghề không sản xuất ra của cải phục vụ nhu cầu sống và tồn tại của xã hội.
Cho đến một lúc nào đó, khi lượng hàng hóa không đủ phục vụ xã hội thì sẽ lại có việc xáo trộn các thành phần lao động trong xã hội. Con nước ròng rồi con nước lớn.
Bao giờ xã hội con người mới có sự cân bằng và ổn định tương đối?
Thêm nữa, ngành giáo dục bị thương mại hóa đang dạy loạn. Đủ loại hình thức, đủ loại bằng cấp, tay nghề khác nhau. Việc nâng cao dân trí được định hướng lệch lạc. Nhân loại đã nhận thức, định hướng sai lầm đưa ra quy ước “Bạn sẽ có vị trí, chỗ đứng cao trong xã hội nếu bạn có nhiều bằng cấp”.
Hậu quả của việc làm sai lầm này đã tạo ra sự cạnh tranh không lành mạnh. Nạn học giả, bằng cấp giả, mua bán bằng cấp, mua bán vị trí trong xã hội,…
Khi tất cả mọi thứ đều được che đậy, ngụy tạo, sự gian trá lọc lừa, nhân cách của con người chỉ còn là “Cái bánh vẽ” mà hiển nhiên là không thể nhìn “Cái bánh vẽ” mà con người có thể no bụng được.
Hơn nữa, xã hội sẽ ra sao khi tất cả mọi người đều là kỹ sư, bác sĩ, kiến trúc sư, nhà kinh tế, nhà chính trị, nhà xã hội, luật sư, sĩ quan,… không có lấy một người dân thường, người nông dân, công nhân,…?

Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi nói nhân loại đang định hướng xóa bỏ những con người biết trồng lúa, lúa mì, lúa mạch, hoa màu và nông sản,…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét