Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Câu chuyện về cái bánh mì 100 tỷ đô la của Zimbadwe

Nhiều người sẽ nhận định “Thật là một câu chuyện hoang đường!”.
Nhưng đó lại là sự thật đã từng xảy ra ở đất nước Zimbadwe.
Lại sẽ có nhiều người nghĩ rằng “Có lẽ cái bánh mì trên được làm từ những nguyên liệu quý, đặc biệt? Nhân của bánh mì hẳn là có trộn lẫn vàng, kim cương?”.
Nhưng trên thực tế, đó chỉ là những cái bánh mì dùng để ăn hàng ngày. Vậy ra người dân Zimbadwe thật giàu có, đời sống, mức sống họ thật cao.
Lại lầm lẫn! Người dân Zimbadwe là những người nghèo khó, trình độ dân trí thấp. Cái bánh mì trị giá 100 tỷ đô la bởi vì Zimbadwe phải trải qua thời kì lạm phát tồi tệ nhất trong lịch sử phát triển loài người. Đây là câu chuyện rất thật mà người dân Zimbadwe phải nếm trải.
Rồi đây quốc gia nào lại phải rơi vào thời kì lạm phát tồi tệ tương tự?
Bạn thử nghĩ xem “Một sớm mai thức dậy, bạn phải vác một vali đầy tiền để đi chợ mua sắm. Có lẽ bạn sẽ điên mất vì phải mua những vật dụng hàng ngày với số tiền lên đến tỷ tỷ đô la?”.
Lạm phát?
Là hiện tượng đồng tiền bị mất giá?
Nếu đã là đồng tiền mất giá thì ngành kinh tế sẽ phải chịu trách nhiệm không hề nhỏ về vấn đề mất giá đồng tiền?
Và nhà quản lý chịu trách nhiệm gì trong việc điều tiết phát triển nền kinh tế?
Sẽ không có ai nhận lãnh trách nhiệm và dù cho có người nhận lãnh trách nhiệm thì đã muộn. Hậu quả người dân sẽ phải gánh vác những sai lầm của việc phát triển nền kinh tế không bền vững.
Khi ngành kinh tế phát triển đòi hỏi một lượng hàng hóa khổng lồ. Nhằm đáp ứng nhu cầu đó các khu công nghiệp ra đời.
Ngành công nghiệp đã thu hút lực lượng lao động bằng chính sách tiền lương. Giả sử ban đầu tiền lương phải trả cho người công nhân là 50.000đ/ngày.
Do tính ổn định, thường xuyên về công việc, ngành công nghiệp đã thu hút phần lớn lực lượng lao động dẫn đến thiếu hụt lao động trong sản xuất nông nghiệp.
Ngành nông nghiệp đã tăng lương người lao động lên 80.000đ/ngày để đảm bảo việc sản xuất.
Việc cạnh tranh này khiến ngành công nghiệp mất lực lượng sản xuất và lao vào cuộc cạnh tranh người lao động bằng việc tăng lương thưởng lên 120.000đ/ngày.
Cuộc đua cạnh tranh về người sẽ không có hồi kết vì cả ngành công nghiệp và nông nghiệp đều cần lực lượng sản xuất để sản xuất hàng hóa và mức lương cho người lao động không ngừng tăng lên.
Người lao động thì lại rất cần lương cao. Cuộc cạnh tranh không lành mạnh về lực lượng lao động không chỉ diễn ra giữa ngành nông nghiệp, công nghiệp mà lan cả sang các ngành nghề khác như kinh tế, giáo dục, văn hóa, ngân hàng, chính trị,…
Sự cạnh tranh không lành mạnh này sẽ mang lại hậu quả gì?
Chi phí phát sinh do chi trả lương thưởng lao động sẽ cộng dồn vào chi phí sản xuất hàng hóa.
Kết quả làm cho hàng hóa đến tay người tiêu dùng với mức giá cao hơn rất nhiều so với giá trị thực của chúng. Mà người tiêu dùng lại chính là phần lớn người lao động.
Nếu bạn nhìn với góc nhìn tổng thể thì bạn sẽ nhận ra bạn sản xuất ra một mặt hàng chỉ với giá 100.000đ nhưng sau khi mặt hàng đó đi một vòng lớn quay về đến tay bạn thì bạn sẽ phải mua với mức giá 1.000.000đ. Mặc dù giá trị hàng hóa và giá trị sức lao động tạo ra sản phẩm đó không hề tăng lên.
Không dừng lại ở đó, còn có rất nhiều vấn đề khác khiến giá hàng hóa thêm tăng cao như chi phí quảng cáo, tiếp thị, bảo hộ, độc quyền, chính sách thuế,… khiến giá cả hàng hóa cao gấp hàng trăm lần giá trị thực của chúng.
Cụ thể, qua nhiều thông tin khác nhau, tôi được biết chi phí quảng cáo, tiếp thị các sản phẩm sữa lên đến 60 - 70%.
Vậy chi phí sản xuất, chi phí nguyên liệu, lương công nhân, chi phí khác sẽ chiếm thêm bao nhiêu phần trăm và giá trị thực còn lại trong chất lượng sữa sẽ đáng giá là bao nhiêu?
Vấn đề tôi trình bày ở trên cũng chỉ là một vấn đề trong số những vấn đề gây ra sự lạm phát.
Theo tôi đó cũng là vấn đề căn bản, gốc rễ và cốt lõi gây ra hiện tượng lạm phát nhưng có lẽ các nhà quản lý trên thế giới đang đứng ở một góc nhìn khác hẳn nên việc điều chỉnh lạm phát họ chỉ ở giá vàng, đô la, tỉ giá ngoại tệ, ngân hàng, chứng khoán, bất động sản,…

Ngay cả những người tiêu dùng - Người lao động cũng đang mải mê kiếm thật nhiều tiền và hiển nhiên việc lạm phát sẽ khiến họ phải chi tiêu rất nhiều tiền.

1 nhận xét:

  1. Bạn chỉ nhìn thấy cái nguyên nhân cơ bản thôi, thật ra Đại Lạm Phát thời nay chỉ xảy ra ở những nước nghèo mà lãnh đạo luôn tự phụ mình là "đỉnh cao trí tuệ loài người". Túm lại, lạm phát là hiện tượng kinh tế nhưng lại gắn liền với chính trị. Chính quyết định chính trị tác động vào kinh tế có thể gây ra lạm phát cao

    Trả lờiXóa