Về nguyên nhân gây ra tranh chấp giữa các nước thì khác nhau nhưng bản chất thì gần như là giống nhau - Sự tư dục của giới chính trị ở các nước. Niềm tự tôn, tự ái ảo tưởng của một số ít người mà họ cho rằng bị xâm phạm.
Hậu quả là những người dân phải sống trong mất mát, đau thương và thù hận.
Có lẽ những người dân thường không muốn sự tranh chấp, xung đột leo thang chiến tranh, họ chỉ muốn sống cuộc sống bình yên. Thế nên những người dân thường hãy nên cùng nhân loại yêu chuộng hòa bình đồng lòng lên tiếng chấm dứt ngay những cuộc chiến tranh phi nghĩa.
Vấn đề xung đột hai miền Triều Tiên:
Phải chăng người dân Hàn Quốc - Triều Tiên đều căm ghét và muốn bắn giết lẫn nhau?
Tôi được biết có rất nhiều những người con Triều Tiên có ba mẹ là người Hàn Quốc và ngược lại.
Vậy tại sao họ lại giết hại nhau?
Phải chăng người Hàn Quốc - Triều Tiên là chủng người khát máu và tàn bạo?
Thật ra là người dân đã bị cuốn vào cuộc tranh đoạt quyền lực của giới lãnh đạo, giới chính trị - Việc tự ái, hơn thua của một nhóm người và có thể họ đã chịu sự chi phối giật dây của một nhóm người khác.
Kết quả họ nhận được là cha chết, anh chết, vợ mất chồng,… hận thù chồng chất.
Nếu người dân Hàn Quốc - Triều Tiên nhận ra sự phi nghĩa của cuộc chiến thì có lẽ tranh chấp giữa hai miền Triều Tiên đã sớm được giải quyết.
Lẽ ra người dân hai miền nên đoàn kết, đồng lòng lên tiếng yêu cầu giới lãnh đạo nên dừng lại việc gây hấn, chia rẽ, leo thang chiến tranh.
Nếu giới lãnh đạo không dừng lại thì những người dân không cần phải thực hiện bạo động đấu tranh. Bạn chỉ dừng lại không ủng hộ giới cầm quyền, dừng sản xuất, kêu gọi những người thân buông bỏ vũ khí, giải tán quân đội,… vì dẫu sao những người bên kia chiến tuyến cũng là những người anh em có cùng tổ tiên, nguồn gốc.
Hãy để những kẻ hiếu chiến, thích bắn giết nhau tự giết chết nhau. Nếu họ thực sự yêu quý dân tộc họ thì họ phải vì người dân mà chết chứ không đẩy người dân vào chỗ chết.
Tôi hy vọng nhân loại nhìn nhận rõ vấn đề “Cách hay nhất để thoát ra khỏi chiến tranh, thù hận là hãy đứng ra ngoài chiến tranh và thù hận”.
Ở góc nhìn của một đứa trẻ, việc tranh chấp, xung đột giữa các nước khiến tôi nhớ đến một câu chuyện mà phần lớn nhân loại đều rõ biết nhưng tôi mạo muội khơi gợi lại:
Có hai chú gấu con tìm được một miếng pho mát rất thơm ngon. Chúng chia nhau nhưng vụng về nên chia không đều. Chúng tranh cãi và giành giật. Một con sói gian xảo đã đến giúp hai chú gấu chia miếng pho mát đó.
Kết thúc câu chuyện thì bạn đã biết. Bạn đừng vội chuyển sự thù hận sang căm giận tôi. Tôi vẫn khách quan nhìn nhận vấn đề và chấp nhận trả giá cho những sự thật mà tôi đã trình bày.
Nếu bạn nhìn nhận vấn đề tôi trình bày là hợp lý thì hãy nên dừng lại. Đừng vì sự tự ái, kiêu hãnh mà gây ra những xung đột mới. Mọi chuyện chỉ là sự lầm lạc. Hãy nên đứng ngoài chiến tranh và thù hận! Dân tộc bạn và nhân loại chỉ muốn sống trong hòa bình, trong hiểu biết và thương yêu.
Những cuộc tranh chấp, xung đột ở các quốc gia khác cũng chỉ là những hình thái khác của lòng tham một số ít người - Giới lãnh đạo, chính trị đã làm nên những cuộc chiến tranh, tắm máu người dân.
Nhân loại đã hiểu biết nên chăng việc ngăn chặn lại những cuộc chiến tranh bắn giết?
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét