Giọt sương mai ngủ vùi trên lá ngọc
Tiếng chuông chùa làm nát vụn lời kinh
Thương mái đầu xanh xa cha, lìa mẹ
Giũ bụi hồng trần, đoạn tuyệt nhân gian
Em đi tìm bình yên trong lời kinh tiếng kệ
Tóc cha mẹ nhuốm màu tang khóc vô thường
Con ơi! Đời mẹ tảo tần nuôi con khôn lớn
Đau khổ đã nhiều, con bỏ mẹ đành sao?
Cha nuốt giọt đắng vào tim,
Mong con khờ sống vui niềm giải thoát.
Đêm từng đêm, cha lủi thủi đếm tuổi già.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét