Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Giải mã nhân loại(P.3)

Tôi sẽ trả lại cho bạn sự hiểu biết tổng thể, khách quan, sáng rõ của nhân loại. Bạn hãy đọc, nghiền ngẫm, suy tư lại mọi điều.
Hãy tự xét lại “Bạn là ai? Đến từ đâu? Chết sẽ về đâu? Tại sao bạn tồn tại? Giá trị của sự tồn tại đó? Nhân loại có cần mãi sống trong chiến tranh thù hận, giết chóc không?
Phải chăng bạn đã đi mãi mấy ngàn năm mà vẫn quẩn quanh trong vòng xoay của 8 sự khổ - sinh khổ, già khổ, bệnh khổ, chết khổ, yêu thương mà phải chia lìa khổ, mong muốn, tham cầu mà không được khổ, ganh ghét, không ưa nhau mà phải sống chung đụng khổ và những chống trái trong tư tưởng, nhận thức, suy nghĩ, tư duy cùng sự mất cân bằng nơi thân thể gây đau đớn, sầu muộn khổ?
Phải chăng bạn đã quên mất 8 điều khổ luôn trói buộc đời bạn?
Phải chăng bởi do tham đắm, si mê, nông nổi,… bạn đã quên mất những sự thật luôn đeo đẳng bên bạn? Và lòng tham đã khiến bạn mù quáng”…
Bây giờ đây, đã là thuận duyên để bạn nhận diện, sống lại với sự hiểu biết đó. Bạn hãy bắt đầu chọn lựa lại tương lai của riêng mình. Và đó cũng là chiếc chìa khóa duy nhất để mở ra tương lai nhân loại, những rối ren, bấn loạn, hỗn độn nơi xã hội, trong lòng con người trên thế giới sẽ được giải tỏa và sự hòa hợp trong nhân loại ở Kỷ Nguyên Hòa Bình, Văn Minh, Tiến Bộ, Bác Ái, Bình Đẳng, Tự Do,… tương đối sẽ được chính bạn mở ra. Chúc bạn may mắn trên con đường bạn đã chọn!
Hãy thong thả, nhìn nhận lại mọi vấn đề. Đừng tin rằng những điều tôi nói là sự thật, là đúng. Tôi không nói điều gì cả. Việc đúng sai nằm trong sự hiểu biết ở trong lòng bạn, trong trái tim đang co bóp nhịp sống của con người đang sống. Hãy hỏi lòng bạn để có những câu trả lời phù hợp và vẹn toàn nhất. Và hãy sống thật bằng sự hiểu biết sáng rõ trong lòng bạn. Hãy chọn lựa việc cần làm, nên làm, còn tôi thì đã chọn rồi tương lai nhân loại.
Tôi không thích chiến tranh, không thích bạo loạn, rối ren nơi xã hội loài người. Vì thế việc giới lãnh đạo Trung Quốc “cậy đông, hiếp yếu”, ngông cuồng, càn loạn trên biển Đông tôi thật không vừa ý.
Và… bằng vào sự hiểu biết khách quan, đúng mực nơi lòng người trong nhân loại tôi chỉ nói một lời êm dịu “Giới lãnh đạo Trung Quốc hãy sửa sai ngay lập tức nếu không muốn người dân Trung Hoa và nhân loại cô lập và mời anh rời khỏi chiếc ghế chính trường. Sẽ không có một ai đủ tầm ở vị trí bá chủ hoàn cầu bởi lẽ chúng ta cùng là chủng loại - con người. Vì thế chúng ta đồng đẳng, ngang nhau. Không có ai là bá chủ, dân chủ, quân chủ cả. Nếu có chăng là sự tự chủ hài hòa ở mỗi con người.
Tôi cũng không kêu gọi niềm tự hào dân tộc, tự hào tôn giáo, tự hào quốc gia ảo tưởng trong lòng nhân loại bởi lẽ trong niềm tự hào có điều ngăn cách, đố kỵ và cả mối thù truyền kiếp. Đó là những sản phẩm thừa của tư duy, nhận thức con người một thời nông nổi, một trong những thứ mà tôi đang muốn đốt cháy hoàn toàn để chúng không có dịp bùng phát, nuốt chững con người bằng đau thương, thù hận.
Nơi tự hào còn có sự cực đoan, bảo thủ, độc tài, chuyên quyền,… đó là những ung nhọt gớm ghiếc ngự trị nơi tâm hồn, tư tưởng của con người. Từ những ung nhọt đáng nguyền rủa đó mà loài người đã ngụp lặn trong khổ đau, hận thù vay trả,… và con người “nhào lên, lộn xuống” nơi 3 cõi 6 đường cũng do những si mê, tham lam, ảo vọng mà ra.
Thế nên, tôi muốn con người, nhân loại hãy nên cùng có trong lòng sự hiểu biết khách quan, đúng mực, sáng rõ, tổng thể. Để mỗi con người có đủ sự sáng suốt cần thiết, rồi tự chọn lối đi cho riêng mình và có trách nhiệm với chọn lựa của chính mình.
Dù là chọn lựa lối đi cho riêng mình nhưng đó chính thật là tương lai nhân loại. Vì khi con người thật sống thì con người và nhân loại vốn không hai. Nếu có còn một sự kêu gọi nào đó ở nơi tôi gửi về nhân loại thì tôi chỉ nói một điều “Mỗi người hãy sống với lòng tự trọng của chính mình đừng vay mượn ngôn từ hay bất cứ điều gì bên ngoài để che dấu, khỏa lấp lòng tham đang ngự trị trong tâm hồn chính mình. Bởi lẽ với tôi những người như thế tôi xem như đã chết. Vì thế hãy thật sống, tự trọng để tôi cùng nhân loại tôn trọng.
Hẳn là vấn đề biển Đông, Trung Đông, khủng hoảng nợ công Châu Âu, rối ren nơi lòng đất nước Trung Hoa, Miến Điện, Trung Phi, Việt Nam, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Triều Tiên, Hàn Quốc, Cộng Hòa Síp,… sẽ dễ dàng giải tỏa khi mỗi con người, mọi thành phần, tầng lớp xã hội sống với lòng tự trọng đúng mực và hành xử dựa vào sự hiểu biết khách quan, tổng thể,… Ngay nơi lòng tự trọng, sự hiểu biết đúng mực ở mỗi con người là Một Nhân Loại Văn Minh, Bình Đẳng, Tiến Bộ, Bác Ái,… vì thế đừng kiếm tìm sự hòa bình, giàu có, thịnh vượng ở một nơi nào đó xa xăm, mơ hồ và không có thật.
Vi phạm nhân quyền ư? Nó là gì? Tôi không cần biết đến nó. Dù vậy tôi biết rằng nó là một khái niệm, một phạm trù, một định nghĩa rối rắm, trừu tượng và con người sẽ không thể diễn giải đúng mực, mạch lạc về cụm từ giải đơn “Vi phạm nhân quyền”.
Sẽ không bao giờ con người có thể chạm đến, hay nói đúng về nó. Thế nên, với tôi cụm từ đó không tồn tại, tôi không cần lao tâm, nhọc trí tìm hiểu tường tận một mớ hỗn độn ngôn từ chấp vá.
Tôi là một người đang sống. Nơi cuộc sống, tôi đã từng lạc lối ra đời để biết yêu thương, buồn vui, ghét hận,… Rồi tôi trưởng thành hơn để nói về cuộc sống.
Con người được sinh ra với mong mỏi về một đời sống tự chủ, tự do, biết xây dựng một cuộc đời tươi đẹp cho mình, và một xã hội văn minh, chan hòa với đói ăn, khát uống, mệt thì đi nghỉ. Con người tự do, thảnh thơi sống trong sự hiểu biết đúng mực nơi phần người của con người hiển lộ, những điều tươi đẹp, giản dị. Sự tự do đó đúng mực và hợp lòng người hơn là những định chế, chế tài, quy ước trói buộc đời sống con người bằng vào các biện pháp trừng phạt, sự răn đe, pháp luật, hiến pháp. Đôi khi những nguyên tắc ứng xử chung lại không đúng mực, đôi khi những định chế lại chứa đựng phần con của con người nhiều hơn. Điều này thể hiện nơi “Chân lý nằm trong tay kẻ mạnh hay nơi sự bất công, bất bình đẳng ở Hiệp ước Chống phổ biến vũ khí hạt nhân” và rất nhiều những tiêu chuẩn không chuẩn khác nơi tư duy, nhận thức chủ quan, phiến diện của một nhóm người,… Vậy nên sự tự do, nhân quyền không tồn tại nơi chế tài, quy ước, nguyên tắc,… mà nó tồn tại nơi nhận thức, tư duy trong nội tâm của mỗi con người.
Cũng lại như vậy. Đừng nói với tôi về Giờ Trái Đất, Ngày Trái Đất để cứu lấy hành tinh xanh mà hãy giúp tôi có đủ sự hiểu biết đúng mực về việc nên tắt một cái bóng đèn khi tôi không cần dùng đến. Hãy giúp tôi sống được trong việc ý thức, tư duy sống vì mọi người, vì tôi! Đừng dưỡng nuôi, nhốt tôi trong chiếc lòng tham đắm, ích kỷ, si mê, xấu xa và trói buộc tôi làm những việc mà tôi không rõ biết giá trị thực của việc làm đó.
Và gì nữa? Bạn đừng nên cứ thử tên lửa đạn đạo, vũ khí hạt nhân, tập trận giết người,… đốt cháy hành tinh bằng những lò nung công nghiệp rực lửa, tiêu sài hoang phí… Rồi bạn hoặc là bạn của bạn hay thuộc hạ bạn lên tiếng kêu gọi tôi “Hãy nên tắt một bóng đèn”. Việc tắt một chiếc bóng đèn của tôi có được là bao giá trị nhưng tôi sẽ tắt ngọn đèn của tôi và tôi sẽ khêu sáng ngọn lửa chân thành trong lòng bạn. Và người bạn của bạn cũng nên học lấy niềm tự trọng. Bởi lẽ khi cất lên tiếng nói của con người thì hãy khách quan, có hiểu biết và thành thật. Nếu không mọi người sẽ coi thường và khinh bỉ.
Còn bạn hãy tắt đi ngọn lửa của lòng tham, sự giả dối đê hèn, sự u mê, sự sân hận,… thì hành tinh xanh mới có chút ít cơ may tái tạo, cân bằng lại… Đừng dùng cụm từ vi phạm nhân quyền để xô đẩy đời nhau vào hố sâu ngăn cách của thù hận, đau thương, nước mắt và máu,…
Dân chủ ư? Một giấc mơ xa xỉ, viễn vông. Một điều ước muôn đời không thể trở thành sự thật. Tôi đang sống một cuộc sống rất thật. Tôi không phải đang ngủ vùi để nuôi giữ một giấc mơ đến từ sự hiểu biết cạn cợt, kém cỏi của loài người thời xa xưa với sự hiểu biết nửa vời. Dân chủ với tôi chỉ là một cái bánh vẽ vụng về mà một vài người đã vì chính họ mà phác họa ra. Họ bảo vệ nó - dân chủ như thể là bảo vệ chiếc ghế quyền lực, địa vị hay một điều gì tương tự như thế và họ là người được hưởng nhiều hơn phần lợi chứ không hẳn là vì người dân làm chủ - dân chủ.
Tôi đã là một đứa trẻ lớn lên, trưởng thành để rõ biết “Dân chủ - giấc mơ chỉ là giấc mơ và một cái bánh vẽ thì tôi không thể nuốt trôi được, tôi không thể sống chỉ bằng niềm tin và hy vọng. Tôi có ít nhiều hiểu biết vì thế tôi rõ biết mình không thể yên bụng, no lòng bằng vào việc ăn chiếc bánh vẽ”. Tôi không muốn, ngàn lần không muốn “Giấc mơ con đè nát cuộc đời con”. Tôi nên thật sống và mọi người, nhân loại cần sống thật.
Có những sự thật cần được phơi bày ra ánh sáng để chúng ta hiểu rõ về nhau. Những sai lầm, những dối trá, lừa mị cần được sửa sai; những hoài nghi, đố kỵ, ganh ghét, lối sống giả dối,… cần được thông qua để nhìn nhận lại những khuyết điểm, những sự thật được che đậy kín kẽ để rồi chúng ta bỏ qua lỗi lầm và chúng ta cần chung tay xây dựng một cuộc sống yên bình, ấm no, chan hòa, bình đẳng hơn.
Những tri thức chủ quan, cục bộ, kém cỏi,… ở nhận thức, tư duy phiến diện, bảo thủ ở một nhóm người sẽ được thay thế bằng một sự hiểu biết đúng mực, sáng rõ ở góc nhìn tổng thể, khách quan, xuyên suốt nơi nhân loại.
Tôi là một người dân, tôi không cần dân chủ vì nếu thật dân chủ thì rất bất công cho những nhà quản lý xã hội và xã hội sẽ bất bình đẳng ngay lập tức. Bởi lẽ khi đó tôi làm chủ và những nhà quản lý xã hội thật sự chỉ là kẻ làm thuê của tôi. Nếu không vui ông chủ này sẽ không trả lương hoặc trả lương thấp cho những người làm thuê. Tăng giờ làm, bóc lột sức lao động của dân làm thuê - người quản lý,… Những nhà quản lý sẽ vất vả, đầu tắt mặt tối để kiếm về chút đồng lương còm cỏi và từng đêm nguyện cầu ước mong đủ sức nuôi gia đình, lo cho con ăn học đến nơi, đến chốn để mai này có thể làm một người dân. Một người dân làm chủ thật sự tốt hơn là làm nhà quản lý xã hội, kẻ làm thuê.
Xen lẫn trong lời nguyện cầu là tiếng nguyền rủa thậm tệ giành cho tôi, người làm chủ xấu xa,… Nhưng biết làm sao được những kẻ làm chủ vẫn thường tráo trở, sống bất nhân, vô đạo như thế. Tôi là một con người bằng xương, bằng thịt thì tránh sao việc mắc phải những lỗi lầm. Vì rõ biết như thế và vì không muốn trở nên xấu xa khi “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ” tôi không cần dân chủ. Thế nên đừng chìa cái bánh vẽ về phía tôi. Việc làm vụng về đó có đôi khi khiến tôi nổi điên, cuồng loạn,… không khéo tôi lại lạm sát, thảm sát những người vô tội sống quanh tôi… Đừng cưỡng bức tôi khiến tôi thành một tên khốn giết người, một gã sát nhân máu lạnh.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét