Ngày … tháng … năm …
Thân gửi cho tuổi học trò!
Anh biết rằng rồi có một ngày anh sẽ ngồi lại để cùng em bày tỏ đôi điều. Khi đó, anh cùng em sẽ có dịp ngồi nhìn lại những con đường, những năm tháng đã qua, rồi chiêm nghiệm và chọn lấy cho riêng mình những con đường dấn thân vào đời. Dẫu rằng con đường đó không trải đầy hoa hồng, nhung gấm giàu sang nhưng ở đó có sự gần gũi sẻ chia, tình yêu thương và niềm hạnh phúc.
Tuy nhiên, anh cũng không là người anh độc đoán trói buộc em vào con đường mà anh sẽ chọn lựa cho em. Anh sẽ không làm thế, không chọn lựa con đường cho em mà chính em mới thật là người chọn lựa lối đi của riêng mình. Vì lẽ anh hiểu em cũng giống như anh, là một người khao khát sự tự do trong cuộc sống. Chỉ khi nào tự lòng em hiểu rõ, nhận biết rồi chọn lựa con đường em bước đi thì em mới trân trọng và kiên định với chọn lựa của riêng mình mà không bị lung lạc, buông xuôi khi một ai đó. Ví như là anh ngăn cản, khuyến dụ em rẽ lối vào con đường không đúng với mong mỏi của lòng em.
…
Cũng như em anh đã từng trải qua những năm tháng thơ dại, hồn nhiên. Rồi anh lớn lên để đến trường được học tập vui đùa cùng chúng bạn. Hình ảnh chiếc khăn quàng đỏ thắm, những điểm số 9, 10 chứa đựng niềm kiêu hãnh của anh và mẹ cha. Tuy nhiên, tuổi học trò của anh cũng không ít lần vụng dại. Những điểm số 1, 2 cũng thường nép sâu trong trang vở học trò. Dẫu vậy những điểm số đó vẫn không trốn tránh được cái nhìn của mẹ. Ở nơi đó có nỗi buồn của anh, sự thất vọng của thầy cô, tiếng rầy la của cha, những đòn roi của mẹ và anh đã khóc. Không chỉ vậy tuổi thơ của anh còn có cả những lần trốn học rong chơi, việc không thuộc bài, việc đi học muộn,... Năm tháng dần trôi áo trắng học trò giờ anh xa mãi, cũng có những nuối tiếc đã qua nhưng dẫu sao anh vẫn dấu yêu những năm tháng học trò trong sáng, thơ ngây và tươi đẹp.
Em thấy không? Giống như em anh đã từng có ngần ấy tháng năm mài đũng quần trên ghế nhà trường, cũng nếm trải tình thầy trò cao đẹp. Để hôm nay, anh ngồi lại đây nhìn những bước chân em đi trên con đường mà ngày xưa anh đếm bước rồi suy niệm, nhớ về những ngày đã qua.
…
Chiều nay, trời đã đổ mưa nặng hạt. Anh vẫn lặng lẽ ngắm nhìn những bong bóng nước rượt đuổi nhau trên dòng nước đục ngầu xuôi chảy hòa vào con kênh nhỏ bên hông nhà. Những chiếc bong bóng nước thi nhau vỡ tung và hòa lẫn vào dòng nước ngầu đục. Trời mưa khiến lòng anh chậm lại. Anh đã dừng lại và nhớ về em. Có lẽ bây giờ anh sẽ ngỏ lời tâm tình cùng em vì bởi trời mưa cũng làm cho em dừng lại để lắng nghe, nhìn nhận và chọn lựa bước đi tiếp theo cho đời em khi cơn mưa tạnh hẳn.
Em à! Vài tuần trước anh có ghé thăm cô giáo chủ nhiệm năm anh học lớp 9. Anh ghé thăm cô vì được biết chồng cô vừa dừng xạ trị sau khi phải thực hiện hai ca phẫu thuật tháo khuỷu tay rồi sau tháo cả khớp vai phải. Gặp cô anh mới được biết khối u đã di căn vào các bộ phận khác gây co cơ khiến thầy đau đớn rất nhiều. Nhà cô thì lại neo người, cô vẫn phải ngày ngày đến trường truyền trao kiến thức cho các em. Hỏi thêm, anh được biết 2, 3 năm sau cô mới đến tuổi nghỉ hưu. Hỏi về việc học của em, anh nhận thấy ánh mắt cô như buồn hơn. Cô nói: Học trò bây giờ khác thời bọn anh nhiều lắm. Học trò ngỗ nghịch, xem thường thầy cô và phụ huynh cũng không còn quan tâm nhiều đến việc học của con em. Tất cả chỉ còn là tiền và ngành giáo dục thì chạy theo thành tích. Dù rằng cô vẫn muốn truyền trao kiến thức cho thế hệ mai sau trưởng thành nhưng cô mệt mỏi lắm với thái độ, nhân cách của học trò thời nay. Cô không biết liệu có đứng vững để tiếp tục hướng dẫn học trò với tình yêu nghề giáo đã giúp cô đứng vững ngần ấy năm.
Nhìn gia cảnh của cô anh thấy thương cô nhiều hơn. Anh cảm nhận được lòng yêu nghề của cô cũng như nỗi buồn ẩn chứa trong lòng cô vì sự đổi thay ở thế hệ trẻ ngày nay. Anh lại nhớ khi anh còn là một cậu học trò lớp 9. Đã có lần anh phạm phải sai lầm suýt phải rời khỏi ghế nhà trường. Chính cô đã giúp anh đứng lên và tiếp tục đi trên con đường học vấn. Anh biết anh cần phải làm một điều gì đó dẫu rằng là có muộn màng và cho dù là vô nghĩa. Anh vẫn sẽ làm vì đó là tiếng nói của lòng anh. Việc làm đó không thể là lời xin lỗi, tiếng cám ơn gửi đến cô vì tình yêu nghề giáo của cô sâu nặng lắm. Đó cũng không thể là lời răn dạy nghiêm khắc của người anh gửi đến em mà chỉ là lời tâm tình của một người anh đã từng nông nổi và không muốn nhìn thấy người em thân thương vấp phải những lỗi lầm xưa cũ mà anh đã từng phạm phải.
Anh chỉ mong ánh mắt của những giáo viên yêu nghề, sống với tâm đạo, với niềm mong mỏi thiết tha là việc truyền trao kiến thức, sự hiểu biết đến thế hệ mai sau,… không đượm buồn vì sự vụng dại, lầm lỗi của những cô cậu học trò trong sáng, ngây thơ.
Người viết thư
Vô Ưu
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét