Người học Phật nói: Theo triết lý nhà Phật, bất cứ hành động, ý niệm nào cũng có thể phát sinh nhân quả, tạo nghiệp,... Nghiệp có thể hiển hiện trong đời này, kiếp này, hoặc trong đời trước kiếp trước, hoặc nữa là đời kiếp sau và nhiều tiền, hậu kiếp khác.
Tôi thì thắc mắc, chưa thông lắm về Tiền kiếp và Hậu kiếp.
Ví dụ như: dân số thế giới loài người là 8 tỷ, giả sử cùng theo Phật giáo, và giả sử phần lớn trong 8 tỷ người này đều gieo nghiệp ác, nên kiếp sau của họ, có thể họ thành con vật này, con vật khác (chứ không còn là con người nữa), vậy thì sang kiếp sau, sẽ vẫn có những người là người, họ phát triển ngành chăn nuôi, nuôi heo, bò, gà......và tất nhiên với quy mô toàn cầu. Ắt hẳn là số lượng động vật này sẽ nhiều hơn 8 tỷ người của kiếp vừa rồi rất, rất nhiều.
Nên thắc mắc đầu tiên của tôi là: Về mặt số lượng thì tôi thấy không có sự cân bằng. Suy cho cùng, nếu cộng tất cả loài người trên toàn thế giới, trong hơn 4 thiên niên kỷ lịch sử nền văn minh vừa qua thì số lượng vẫn chẳng đáng kể so với các loài động vật đang sống trên trái đất ngay thời điểm hiện tại.
Vậy con người sau khi chết đi, đầu thai ở những đâu mà tại sao lại tạo ra loài vật nhiều đến như vậy?
Trong khi vẫn có một số lượng không nhỏ chúng sinh nẻo Người phải chịu khổ hình nơi địa ngục và lang thang, đói lạnh ở kiếp Ngạ quỷ, là một trong những nguyên nhân làm tụt giảm chúng sinh hữu hình.
Mong các anh, các chị có thắc mắc hay có góc nhìn khác cùng vào góp ý, Tôi xin cảm ơn mọi sự đóng góp về mọi mặt, về mọi khía cạnh, các nhân sinh quan của mọi người.
Trả lời: Bạn lại hỏi một câu hỏi khá cắc cớ! Cắc cớ đến mức tôi không rõ được bạn hỏi về vấn đề Tiền kiếp - Hậu kiếp hay Nhân quả, Nghiệp quả hay là sự cân bằng về số lượng của chúng sinh trong 3 cõi, 6 đường? Dường như câu hỏi liên quan đến số lượng đúng không?
Câu hỏi của bạn dường như không chuẩn ngay khi đặt vấn đề. Vấn đề bạn đặt ra cứ như là chỉ có chúng sinh nẻo người chịu sự chi phối của quy luật luân hồi, của nhân quả nghiệp báo mà thôi vậy. Thực tế là 6 nẻo trong 3 cõi đều chịu sự chi phối của luân hồi. Bạn có thể nhận biết có bao nhiêu chúng sinh trong nẻo trời, nẻo Atula, người, súc sinh, ngạ quỷ, địa ngục không? 8 tỷ chúng sinh ở nẻo người có là gì so với chúng sinh ở nẻo súc sinh - có rất nhiều chủng loài. Thậm chí có những loài thấp sanh như vi sinh vật, vi rus, vi khuẩn,... Loài thấp sinh và heo, bò, gà vịt, khỉ vượn, muôn thú,... khi đủ duyên thì hoàn toàn có thể luân chuyển sang nẻo người. Vì thế câu hỏi của bạn đã không thể trở thành một câu hỏi đúng rồi.
Lại nói thêm con người hay chúng sinh ở nẻo súc sinh đều gồm 2 phần:
- Phần xác thịt (phần vật chất) - là phần hữu hình. Khi con người còn sống thì các tế bào trong cơ thể luôn luôn có sự sinh ra, chết đi, tái tạo,... Khi con người già yếu thì số tế bào hình thành sẽ ít hơn số tế bào mất đi. Đó là dấu hiệu của cơ thể lão hóa, bệnh tật, già rồi chết. Xét về thành phần vật chất thì tế bào chính là các chất hữu cơ và xen lẫn trong thành phần hữu cơ luôn có các khoảng không chứa không khí. Đó là xét theo khoa học hiện đại. Thời Phật và cả ngay hiện tại chúng ta vẫn có thể xét vật chất tạo nên cơ thể gồm có 4 phần gồm: Đất, nước, gió, lửa. Thật vậy, bây giờ ta hãy xét xác thân người khi chết, mục rữa, thối nát, hư hoại thành phần tế bào, vật chất hữu cơ sẽ đi về đâu? Phần hữu cơ có trong cơ thịt, tim gan, nội tạng, mắt, mũi,... phải chăng sẽ tan vào trong đất? Phần chất lỏng như nước tiểu, máu, mồ hôi, các loại chất dịch lỏng có trong cơ thể phải chăng trả về nước? Hơi thở phải chăng trả về cho gió? Hơi ấm, con người khi còn sống có hơi ấm, có nhiệt lượng nhưng khi chết thì xác chết lạnh tanh, phải chăng hơi ấm đã trả về nhiệt có trong tự nhiên? Phải chăng đó chính là yếu tố lửa có trong cơ thể con người.
- Phần tâm (phần không vật chất) - là phần vô hình. Dù là phần vô hình nhưng phần tâm lại quyết định con người đó sống hay chết. Nếu con người thiếu phần tâm thì chắc chắn rằng đó chỉ là một xác chết vô hồn. Khi có tâm, xác chết vô hồn lạnh lẽo đó được gọi là người sống. Phần tâm không hình dạng, không thể nắm bắt lại chính là phần nắm giữ cảm giác, suy nghĩ, nhận thức, tư duy, ý thức của con người. Tôi dám tin chắc một điều rằng: Không riêng gì bạn, hầu như tất cả nhân loại đều không thể làm chủ hoàn toàn cảm giác, nhận thức, ý thức, tư duy, suy nghĩ của chính bản thân mỗi người. Gần như không ai rõ biết tâm của chính mình. Tâm là gì? Tâm ở đâu? Hoàn toàn mờ mịt. Vì thế ngay khi sống mỗi người đều không thể làm chủ hoàn toàn tâm của mình. Do vậy, khi con người chết đi thì sẽ lại càng khó điều khiển, chi phối tâm ý hơn. Chính vì vậy khi chết đi con người đã theo tâm ý, theo nghiệp nhân quả thiện ác mà "lăn lên, lộn xuống" trong 3 cõi, 6 đường.
Bạn hãy cẩn thận. Đừng vội cho rằng chết là hết mà trôi lăn trong sinh tử 3 cõi, 6 đường. Vì lẽ:
- Khi chết, phần thân xác tan vào đất nước gió lửa,...
- Khi chết, phần tâm vô hình đi về đâu?
Với Phật và những người tu đạt được sự giải thoát hoàn toàn, không còn vướng bận, dính mắc,... sẽ chết là hết vì tâm họ rỗng rang hòa vào không đại, hư không, thể nhập Niết Bàn tịch diệt.
Còn với những chúng sinh ở 3 cõi, 6 đường do còn dính mắc, còn tâm phân biệt mà theo tâm ý trôi nổi trong 3 cõi. Bạn đừng vội cho rằng khi đó sẽ cố không để dính mắc, phân biệt thì sẽ dễ dàng thoát khỏi luân hồi. Bởi vì ngay cả khi sống bạn vẫn còn chưa làm chủ được tâm ý, chưa dứt trừ được những thói quen, những tật xấu,... thì đó chính là nhân khiến chúng sinh nẻo người rơi vào những đường dữ. Bạn có dễ dàng từ bỏ thói quen hút thuốc lá, có dễ dàng từ bỏ việc say rượu bia, có dễ dàng bỏ qua tiếng réo gọi của những cô gái bán dâm bên đường khi chếnh choáng men say,... Nếu biết nhân duyên nghiệp quả luân hồi thì bạn hãy nên dùng sự hiểu biết, tư duy, nhận thức chân chính để sống tốt. Hầu có được nẻo tốt lần về khi vô thường gọi. Còn bằng chán ngán luân hồi thì hãy rèn luyện giữ tâm thanh tĩnh, dừng lặng. Từng bước dứt trừ tâm phân biệt, tâm dính mắc,... Trân trọng!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét