Người xưa, Triệu Đà rõ biết chẳng thể dùng tiền chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của một nước mà phải dùng nội gián phá vỡ khối đoàn kết từ bên trong. Hay nói cách khác là không thể dùng tiền mua được nỏ thần mà phải trộm cắp nỏ thần. Thêm nữa, Triệu Đà đã gặp may khi đối thủ An Dương Vương quá đỗi tự mãn, dễ dàng sa ngã vào lòng tham, cám dỗ dục vọng và mắc rất nhiều sai lầm khi điều hành, quản lý đất nước qua cách hành xử độc tài, bảo thủ, cực đoan, chuyên quyền,…; nội bộ cộng đồng Âu Lạc dễ bị thao túng, chia rẽ cũng do nơi lòng tham, sự ích kỷ, sự hiểu biết chủ quan, nông cạn,…
Có lẽ, Triệu Đà cũng rõ biết “Nếu dùng tiền mua được nỏ thần của An Dương Vương thì hẳn là An Dương Vương đã có rất nhiều súng thần công…
Còn nhớ chuyện hàng ngàn năm về trước. Vua An Dương Vương được Thần Kim Quy trao cho nỏ thần để bảo vệ đất nước. Lúc bấy giờ, Triệu Đà là kẻ muốn xâm chiếm thành Cổ Loa nhưng sau nhiều lần liên tiếp tấn công đều chuốc lấy thất bại ê chề. Do biết An Dương Vương có báu vật trấn quốc - nỏ thần Triệu Đà đã giở thủ đoạn cầu hòa bằng việc đưa con trai Trọng Thủy sang làm con rể An Dương Vương nhằm mưu đồ trộm cắp nỏ thần. Gian kế thành công, Triệu Đà trộm được nỏ thần đã kéo đại quân sang nhấn chìm thành Cổ Loa trong biển lửa. Việc mất nỏ thần, mất nước khiến An Dương Vương phẫn uất chém đầu công chúa Mỵ Nương rồi tuẫn tiết.
Câu nói sau cùng mà vua An Dương Vương nghe thần Kim Quy nói là “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” để rồi An Dương Vương vung một nhát kiếm cắt lìa đầu công chúa Mỵ Châu. Có thể xem đây là một nhát kiếm oan nghiệt, đầy tội lỗi. Là đỉnh cao thành công của gian kế chia rẽ sự đoàn kết ở đất nước Âu Lạc khiến người cha phải tự tay giết chết người con ruột thịt, máu mủ.
Câu nói Thần Kim Quy từng nói “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” đáng để cho chúng ta suy ngẫm. Hãy khai quật nấm mồ lịch sử để xem ai đúng, ai sai?
Ở góc nhìn hạn hẹp, bạn sẽ thấy An Dương Vương giết Mỵ Châu là đúng với câu gợi ý của Thần Kim Quy.
Nhưng khi mở rộng vấn đề trên phương diện tổng thể thì bạn sẽ nhận ra An Dương Vương đã sai hoàn toàn, càng làm, càng sai. Và … sự u mê, mù quáng lý trí, tình cảm đã khiến An Dương Vương hiểu sai lời gợi ý của Thần Kim Quy.
Nỏ thần mất, nước mất không do nơi công chúa Mỵ Châu mà do An Dương Vương quá tự cao, tự đại, chủ quan, khinh suất việc phòng bị. Kể từ khi kết thông gia cùng Triệu Đà đã tự mãn, không còn thao lược quân sĩ mà mãi lo đàn ca, hát xướng, ăn chơi, hoang đàng khiến tinh thần đoàn kết quân dân bị đứt gãy. Và… đến khi Triệu Đà đem quân đánh sang, Trọng Thủy làm nội ứng thì thành Cổ Loa mất là lẽ đương nhiên và là việc ngoài tầm của Mỵ Châu.
Lấy chồng thì phải theo chồng, gia quy phong kiến đã vậy thì bảo Mỵ Châu làm sai thì thật rất miễn cưỡng. Thế nên “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” mà An Dương Vương ra tay sát hại con thì đủ thấy tầm nhìn của An Dương Vương quá ư kém cỏi. Từ đầu đến cuối, lỗi lầm do một tay An Dương Vương gây nên mà lại đi giết chết con thì thật quá thiển cận, ngu muội.
Nhìn lại sau lưng là nhìn lại những việc mình hoặc những người đi trước đã làm để nhận biết những việc gì đúng, những điều gì sai, chưa ổn ngõ hầu ra sức sửa sai hoặc làm tốt hơn chứ không phải nhìn ra phía sau để thấy Mỵ Châu rồi giết. Trên thực tế, công chúa Mỵ Châu không thể đưa nỏ thần cho Trọng Thủy.
Vì sao không có việc Mỵ Châu trao Trọng Thủy nỏ thần?
Vì nỏ thần vốn không có thật. Hay nói đúng hơn là nỏ thần không phải là một hiện vật hữu hình.
Tôi đã dựa vào điều gì để xác thực lại Truyền thuyết nỏ thần An Dương Vương?
Tôi dựa vào sự thật là không thể có sự tồn tại của chiếc nỏ thần vật chất. Đã từ lâu chúng ta chỉ dựa vào “tai nghe, mắt thấy”, dựa vào hiện tượng mà không nhận diện bản chất vấn đề, chúng ta đã lười biếng tư duy nên góc đánh giá vì thế cũng lệch lạc, sai lầm.
Nỏ thần là gì?
Nỏ thần vốn là tinh thần đoàn kết dân tộc của người Âu Lạc xa xưa. Một tinh thần đoàn kết vững chắc, kiên định khiến giặc ngoại xâm hùng mạnh phương bắc không thể đô hộ. Triệu Đà sau nhiều lần xâm chiếm không thành đã đưa Trọng Thủy sang cầu thân nhằm mục đích đánh tan sự cảnh giác của An Dương Vương cùng người dân Âu Lạc. Kết quả là An Dương Vương đã tự rơi vào quỷ kế của Triệu Đà, chỉ vài lời tâng bốc, tán dương đã khiến An Dương Vương trở nên tự mãn, ngủ vùi trên chiến thắng và những cuộc ăn chơi vô độ, thâu đêm đã phá hoại sức khỏe, tinh thần đoàn kết của người Âu Lạc. Đến khi thời cơ chín muồi thì một lần tiến quân Triệu Đà đã đánh tan đoàn quân rệu rã tinh thần chiến đấu của An Dương Vương.
Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó - Chính là những việc mà mỗi người đã từng làm chứ không phải đó là thằng hàng xóm hay công chúa Mỵ Nương… gây ra. Bạn đừng hiểu lầm mà hỏng việc.
Nỏ thần An Dương Vương là một bài học lịch sử chứ không chỉ là truyền thuyết. Người xưa đã thi vị hóa câu chuyện khiến người đời nay cứ ngỡ là một truyền thuyết không có thật. Người xưa đã không dám nói thẳng sai lầm của An Dương Vương vì vua bênh đằng vua, quan bênh đằng quan,… sơ sẩy là đầu lìa khỏi cổ.
Nỏ thần vốn không phải là vật thật mà là tinh thần đoàn kết dân tộc chặt chẽ, bền vững. Triệu Đà vốn thâm hiểm, sau nhiều lần tiến đánh thất bại đã nhận biết chẳng thể xâm chiếm Âu Lạc bằng sức mạnh quân sự nên đã đưa Trọng Thủy sang để tạo sự chia rẽ, gây mất đoàn kết nội bộ cộng đồng người Âu Lạc.
Người xưa, Triệu Đà rõ biết chẳng thể dùng tiền chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của một nước mà phải dùng nội gián phá vỡ khối đoàn kết từ bên trong. Hay nói cách khác là không thể dùng tiền mua được nỏ thần mà phải trộm cắp nỏ thần. Thêm nữa, Triệu Đà đã gặp may khi đối thủ An Dương Vương quá đỗi tự mãn, dễ dàng sa ngã vào lòng tham, cám dỗ dục vọng và mắc rất nhiều sai lầm khi điều hành, quản lý đất nước; nội bộ cộng đồng Âu Lạc dễ bị thao túng, chia rẽ cũng do nơi lòng tham, sự ích kỷ, sự hiểu biết chủ quan, nông cạn,…
Có lẽ, Triệu Đà cũng rõ biết “Nếu dùng tiền mua được nỏ thần của An Dương Vương thì hẳn là An Dương Vương đã có rất nhiều súng thần công.
Ngày nay, con người thông minh, nhiều hiểu biết hơn xưa nhưng do chủ quan, độc tài mà quên vội những bài học quý cổ xưa.
Mua nỏ thần ư? Được không?
Có lẽ mua được nhưng đó là chiếc nỏ thần bằng vật chất, nó không có là bao giá trị, không có nhiều ý nghĩa cho khối đoàn kết dân tộc, khối đoàn kết toàn đảng, toàn dân. Thậm chí là chính do sự khuất tất của việc mua sắm nỏ thần; sự độc tài, bảo thủ, giả trá,… ở một nhóm người càng khiến cho sự chia rẽ nội bộ, chia chẻ khối đoàn kết dân tộc. Và … đất nước sẽ về đâu khi lòng người ly tán, niềm tin gửi nơi giới lãnh đạo không còn nữa.
Mai này, con người sẽ khe khẽ hát “Niềm tin, niềm tin ơi! Niềm tin ở nơi đâu?”. Tin vào điều gì khi mọi thứ xung quanh đều chứa đựng sự giả dối, lọc lừa,… Vậy thôi! Ích kỷ, sống im lặng, giữ mình. Chuyện không dính đến quyền lợi của ta là chuyện của thiên hạ, không nên dính vào mà thiệt thân,… Khi đó, người đời lại mắng cho “Ngu mà chết”. Khi mọi người dân, mọi thành phần, tầng lớp xã hội đều sống trong mô hình sống lý tưởng - lòng tham, tính thực dụng, sự ích kỷ,… giặc cướp vào nhà, chiếm nước mà vẫn bàng quan, hờ hững,… thì nước nhà còn lại gì? Hãy nhắm mắt lại và dệt một giấc mơ đẹp - Điều đó sẽ không xảy ra và chôn vùi cuộc đời mỗi người trong giấc mơ phù phiếm, vô thường đó.
…
Và người đời nay nếu mua được nỏ thần thì hẳn nước bạn đã có vô số súng thần công trấn giữ. Mua đồ phế thải về để nấu đồng thì hãy nên mua đồ đồng thì mới được việc. Đừng tự “lừa mình, dối người”, đánh cắp niềm tin của nhau dẫn đến việc “Tiền mất, tật mang”. Đất nước sẽ khó thể phát triển ổn định, bền vững khi lòng người nhiều hoài nghi, sống ích kỷ, tham lam và thực dụng; giới chính khách thì độc tài, bảo thủ và chuyên quyền.
Đất nước sẽ về đâu khi khối đoàn kết toàn đảng, toàn dân rời rã, chia chẻ mà không còn sự gắn kết?
Hãy trân trọng người như trân trọng chính mình! Đó là giá trị của mỗi con người và đó là điều mà những người làm công tác quản lý xã hội, lãnh đạo đất nước cần nên gìn giữ, bảo nhậm.
Việt Nam đã mua tàu ngầm lớp Kilo 636 của Nga. Và người các bên đã nói gì?
- Tàu ngầm lớp Kilo là tàu ngầm hiện đại nhất thế giới. Đây không thể là sự thật dù rằng người phát ngôn câu nói đó là ai đi chăng nữa. Câu nói đó sẽ không thể là câu nói chuẩn mực, đúng đắn vì đó không phải là lời nói thật mà là những câu nói đãi bôi miệng lưỡi chứa đựng niềm tự hào, tâng bốc theo quan điểm “Ta luôn là nhất, Ta là số 1” nhằm nâng tầm vị thế để che đậy thực lực non yếu nội tại. Vì lẽ Nga không thể bán nỏ thần khi chưa sở hữu lượng súng thần công cần thiết. Cụ thể Nga đã xuất bán 30 chiếc tàu ngầm lớp Kilo 636 trong khi chỉ đóng 24 chiếc cho hải quân Nga. Vậy nên tàu ngầm lớp 636 không thể là nhất, là số 1. Hơn nữa, nếu tàu ngầm lớp Kilo 636 là hiện đại nhất thế giới là thật thì người bạn Hoa Kỳ và Châu Âu đã lo sốt vó từ lâu.
- Trước sự kiện Việt Nam mua tàu ngầm lớp Kilo 636 giới quan chức Trung Quốc tỏ ý quan ngại, lo lắng - Ngày 22-2, Báo VietnamPlus của TTXVN đưa tin “Trung Quốc lo ngại vì Việt Nam sắp nhận tàu ngầm”; Ngày 18-2-2012, trên tờ Chứng Khoán Trung Quốc, thiếu tướng Doãn Trác đánh giá: “Tàu ngầm Việt Nam có thể đe dọa tuyến đường biển quan trọng đi qua eo biển Malacca và biển Đông mà Trung Quốc lại nhập dầu thô qua những tuyến đường biển này”. Còn Thời Báo Hoàn Cầu dẫn lời trung tướng Trần Hưng Quốc, tướng nghỉ hưu của lục quân Đài Loan, cho rằng “Hải quân Việt Nam có thể đứng thứ 10 trên thế giới, sức mạnh rất lớn”. Lại là một lời nói dối trơ trẽn, giả trá, lọc lừa bậc nhất. Vì bởi Trung Quốc đã sắm 12 chiếc tàu ngầm lớp Kilo 636 cũng từ Nga.
- Trước nguồn thông tin một chiều Việt Nam mua sắm tàu ngầm hiện đại nhất thế giới thì một bộ phận nhỏ người Việt Nam cực đoan, quá khích tự hào, yêu nước bằng mồm nhận định “Việt Nam đã đủ mạnh để chơi tay đôi cùng Trung Quốc”. Thế mới hay một số người Việt “rất máu” đánh nhau dù rằng nơi chiến trường sẽ vắng bóng họ. Vì lẽ đó, họ đã không biết rằng hậu quả của chiến tranh là rất tàn khốc, ác liệt, mất mát, tang thương cho con người. Chắc rằng người Việt Nam sẽ gánh phần hơn thiệt hại vì (nếu có) chiến tranh sẽ xảy ra 1 chiều, ngay trên đất nước Việt Nam và hậu quả chiến tranh người Việt Nam gần như sẽ lãnh đủ.
- Trước thái độ giả dối bày tỏ sự quan ngại, lo lắng của giới lãnh đạo Trung Quốc, giới lãnh đạo Việt Nam cũng ướm lời “Trước mắt phấn đấu trong khoảng 5 - 6 năm tới chúng ta sẽ có một lữ đoàn tàu ngầm với sáu tàu lớp Kilo 636. Đây là loại tàu hiện đại, nhưng tôi xin nhắc lại là chúng ta có mua tàu ngầm, mua tên lửa, máy bay và các khí tài kỹ thuật khác cũng là để phòng thủ, để tự vệ, để bảo vệ hòa bình, bảo vệ lãnh thổ của đất nước chứ hoàn toàn không có ý định đe dọa các nước xung quanh, không có ý đồ đi xâm lấn bờ cõi các nước xung quanh” - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh trả lời báo giới bên lề kỳ họp Quốc hội đầu tháng 8-2011. Trích từ nguồn Dân Trí. Đây gọi là gồng mình lên phô trương thanh thế. Và giá trị của việc làm đó là không có giá trị gì cả ngoài việc kêu gọi, khuấy động một cuộc chạy đua vũ trang trong khu vực.
Mua tàu ngầm, vũ khí hiện đại là nhằm vào mục đích phòng thủ, tự vệ. Với tương quan lực lượng tàu ngầm lớp Kilo 636 giữ Việt Nam và Trung Quốc là 6/12 và tàu ngầm chưa về đến Việt Nam; tương quan về người Việt Nam và Trung Quốc 80 triệu người/1,3 tỷ người; sự lệ thuộc về kinh tế, thương mại;…
Phải chăng giới lãnh đạo Trung Quốc lấn tới thì giới lãnh đạo Việt Nam tiếp tục lùi về sau và nói vọng lại “Việt Nam kiên quyết khẳng định chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”?
Tự vệ và phòng thủ theo cách hiện tại là nhúng nhường, lùi về sau cho dù là có thêm rất … rất nhiều tàu ngầm lớp Kilo 636 được mua về. Phô trương thanh thế, thực lực nhưng tất cả rỗng không thì dọa nạt được ai? Và trên tất cả là những việc làm không đúng mực, tự ý thao túng, tự tung, tự tác,… khiến lòng dân không phục, khối đoàn kết dân tộc không còn thì phòng thủ, tự vệ dựa vào đâu? Dựa vào khối vũ khí hiện đại, tối tân,… mua về để chồng đống, làm món đồ trang trí đua đòi mà không cần đến sức người dân chăng?
Trên thực tế là nếu theo đuổi việc chạy đua vũ trang càng khiến nguyên khí quốc gia suy giảm, tinh thần đoàn kết toàn đảng, toàn dân càng thêm rạn nứt, không thể hàn gắn. Việc làm đó càng khiến Việt Nam tụt hậu trong cuộc đối đầu giới lãnh đạo Trung Quốc.
Hãy bắt nhịp thời đại ngày nay! Vấn đề ở việc đối thoại không phải ở phương diện đối đầu vũ trang. Người Việt Nam cần khôn khéo nắm bắt thời cơ đối thoại. Khối đoàn kết dân tộc cần được gia cố và mở rộng việc đoàn kết các nước trong khu vực và trên trường quốc tế. Chú trọng yếu tố người dân cả trong nước, ngoài nước cũng như người dân Trung Hoa. Sự hiểu biết khách quan, sáng rõ, đúng mực sẽ là chìa khóa giải tỏa vấn đề tranh chấp biển Đông cũng như những vấn đề trọng yếu khác. Hãy kéo nhân loại theo về sự thật, lẽ phải! Người dân Trung Hoa cần biết rằng cho dù nơi biển Đông với thềm lục địa rộng lớn với rất nhiều khoáng sản, dầu mỏ,… nhưng là đất đã có chủ quyền. Vì thế giới lãnh đạo Trung Quốc là những người đứng đầu của một đất nước rộng lớn cần phải có lòng tự trọng tối thiểu của một con người, phải có cách hành xử khách quan chứ không thể hành động như một kẻ tham lam, gian xảo, quỷ quyệt,… Ngang ngược, tráo trở thực thi một việc làm xấu xa như việc chiếm đoạt của nhà người. Một việc làm sai trái làm hỏng hình tượng người Trung Hoa, chôn vùi khí tiết dân tộc Trung Hoa với hàng ngàn năm văn hiến. Biến người Trung Hoa trở thành những kẻ tham lam, ngang ngược trong mắt nhân loại ngày nay…
Mua tàu ngầm, vũ khí hiện đại là nhằm vào mục đích hòa bình. Nghe như luận điệu của giới lãnh đạo Nga, Mỹ, Châu Âu,… trong việc xây dựng chuỗi hệ thống phòng thủ tên lửa. Ai cũng lớn tiếng rêu rao vì mục đích hòa bình mà vũ khí hủy diệt không ngừng được tạo ra và nâng cấp. Rồi tập trận chung cũng khiến các nước lao vào việc chạy đua vũ trang, nâng tầm khả năng chiến đấu bởi lo sợ nguy cơ chiến tranh nổ ra. Tự dưng anh lại mang vũ khí, quân đội đến trước nhà người khác rồi diễn tập, phô trương thanh thế thì thử hỏi làm sao người trong nhà không lo lắng tìm mọi phương cách chế tạo vũ khí hủy diệt, vũ khí hạt nhân… Nói là mục đích hòa bình nhưng thật ra đã ngầm chứa sự khiêu khích, gây rối, kiếm chuyện. Lời nói dối trơ trẽn như vậy mà cũng được những người thuộc thành phần quản lý xã hội, lãnh đạo hàng đầu của đất nước, của thế giới nói ra. Thế mới biết lòng người nhiều man trá, lọc lừa, trân tráo,…
Và nhân loại, người dân các nước đã bị dối lừa, u mê, sống ích kỷ, thực dụng mà chưa kịp thức tỉnh nhằm cùng chung tay ngăn chặn những cuộc chạy đua vũ trang vô nghĩa và là ngòi nổ của Thế chiến thứ 3 đóng vai trò tắm máu, hủy diệt loài người trên diện rộng.
…
Hay thật! Một cuộc chạy đua vũ trang đang được khuấy động ở quanh khu vực biển Đông và nó được che đậy bằng những lời nói dối vụng về, thô thiển để hợp thức hóa về một cuộc chạy đua vũ trang lộ liễu ở giới chính trị, quân sự ở các nước. Cộng đồng quốc tế gồm các cường quốc vũ khí lờ đi vì lẽ việc chạy đua vũ trang sẽ giúp các cường quốc quân sự, vũ khí thu được nguồn lợi khổng lồ từ việc bán vũ khí. Nếu có chiến tranh xảy ra thì các cường quốc quân sự đứng ngoài cuộc và tiếp tục bán vũ khí. Cho đến khi chiến cuộc gần ngã ngũ thì nhảy vào với vai trò Kẻ Cả để chia phần, gia tăng sức ảnh hưởng trên trường quốc tế…
Những nước bị cuốn vào cuộc chạy đua vũ trang đã là những chú cừu non đáng thương hại. Và những chú cừu non này lại rêu rao câu nói “Mua vũ khí hiện đại, tối tân về làm đồ trang sức” nhằm hợp thức hóa việc sử dụng một lượng tiền của khổng lồ do người dân vắt mồ hôi, công sức làm ra. Con người sống thực dụng, ích kỷ sẽ im lặng, giữ mình mặc kệ những nhà quản lý thao túng sức dân, nguyên khí quốc gia. Người dân, người lao động với nỗi lo “Cơm áo gạo tiền” bỗng nhiên trở thành những con cừu non tội nghiệp “cắm đầu, cắm cổ” nuôi cả một đất nước với rất nhiều thành phần cơ hội, gian trá, bạc ác, kém cỏi, sống không có tình người…
Sức người có hạn - Khi mọi thứ vượt mức, người lao động hụt hơi nhìn lại cách hành xử của những nhà quản lý xã hội - một sự thất vọng não nề, chết thì cùng chết.
Khi người dân không còn sợ chết, không còn tin vào vai trò, giá trị của các nhà quản lý xã hội thì đất nước sẽ đi về đâu? Bạo loạn, lật đổ chính quyền ư?
Đó là tội phản động, nổi loạn. Nhưng trên tất cả nó chỉ là một mớ ngôn từ hỗn độn người dân không cần đến chúng, người dân cần một cuộc sống dễ thở, ít bị bóc lột và không chứa đầy những gian trá, lọc lừa,…
Có lẽ đây là một câu chuyện ở quá khứ vì khi đó những nhà quản lý xã hội có năng lực giám sát yếu kém, lực lượng quân đội mỏng, thiếu tổ chức, thiếu tính chuyên nghiệp. Hay đây là câu chuyện của tương lai vì hiện tại điều đó chưa xảy ra trên đất nước Việt Nam. Nhưng hãy nhìn sang những vùng miền, lãnh thổ, đất nước khác chính biến, lật đổ chính quyền đã, đang, sẽ diễn ra rất nhiều nơi.
Vì sao lại có những cuộc chính biến, lật đổ chính quyền?
Vì bởi những nhà lãnh đạo đất nước đã độc tài, chuyên quyền thao túng xã hội làm những việc không hợp với lòng dân. Và cái giá phải trả khi lòng dân loạn; người dân không còn sợ chết, đòi quyền được sống bình đẳng, đúng mực,…
…
Đã có bao nhiêu tiền của, tiền mồ hôi, công sức người dân bị sử dụng nhằm vào việc mua những chiếc tàu ngầm lớp Kilo 636 hiện đại nhất thế giới đề làm mòn đồ trang sức cho hình tượng đất nước Việt Nam? Là bao nhiêu ngàn tấn lúa, nông sản của Việt Nam? …
Và … giá trị của tàu ngầm lớp Kilo 636 thực sự là gì?
Có thể dùng phòng thủ, tự vệ được không hay lại tiếp tục lùi về sau vì lẽ không thể đối đầu trực diện cùng Trung Quốc. Không thể đối đầu trực diện cùng Trung Quốc, không thể dùng tàu ngầm lớp Kilo 636 bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, mua tàu ngầm chiến đấu hạng sang nhằm mục đích hòa bình làm đồ trang sức,… thì không nên làm việc “Hao tiền, tốn của” dân tộc. Tôi hay người dân Việt Nam nói chung không tìm thấy ý nghĩa, giá trị của việc chạy đua vũ trang và không đồng thuận việc “Ném tiền của dân tộc qua cửa sổ, đổ tiền vào những trò chơi đỏ đen” của những nhà quản lý đất nước vì thế tôi mong rằng giới lãnh đạo đất nước hãy biết lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng người dân. Nếu giới lãnh đạo biết lắng nghe những lời người dân nói thì tin rằng người dân sẽ cùng tiến, cùng lui trong việc bảo vệ lãnh thổ, phát triển đất nước. Vạn nhất có chiến tranh xảy ra thì chút máu xương của tôi sẽ không tiếc cho việc bảo vệ đất nước, bảo vệ dân tộc.
Nếu cho rằng những điều tôi nói về hiện tượng tàu ngầm lớp Kilo 636 là nhận định phiến diện, cá nhân, chủ quan,… thì việc công khai, minh bạch, sáng rõ,… mọi vấn đề liên quan đến tàu ngầm lớp Kilo 636 và tiến hành trưng cầu dân ý sẽ là chọn lựa không tệ. Những phản biện khách quan, cần thiết sẽ gắn chặt tính đoàn kết dân tộc vốn đã rạn nứt lâu nay.
Còn bằng chuyên quyền, độc tài,… thì đường ai nấy đi; khối đoàn kết dân tộc sẽ vì cách hành xử kém cỏi của giới lãnh đạo mà tan rã. Và … máu xương này tôi sẽ không thể đổ ra phục vụ cho thành phần lãnh đạo bảo thủ, độc tài, chuyên quyền,… Thà rằng chết vô nghĩa do chính những người quản lý đất nước gây nên chứ không đổ máu xương vì những lời dối trá, lọc lừa, không thật.
Để mang về Việt Nam những chiếc tàu ngầm được đồn thổi là hiện đại nhất thế giới là bao nhiêu tiền của? Nước Việt Nam hãy còn nghèo nên không theo thói “Trưởng giả học làm sang.
Xin đừng nói với tôi rằng đó là tiền của nhà nước. Vì bởi nhà nước vốn không có cái giá trị được gọi là tiền. Nhà nước càng không thể có tiền riêng. Tiền là của dân. Đó vốn là giá trị thặng dư của người lao động tạo ra khi tham gia vào chuỗi cung ứng vật chất cho xã hội. Tiền do ngân hàng nhà nước in ấn, phát hành ra nhưng đó là giá trị quy đổi từ vật chất mà người lao động làm ra. Đừng vì do nơi ngân hàng nhà nước phát hành ra tiền mà ngỡ rằng tiền là của nhà nước và tùy tiện sử dụng.
…
Và thực tế là con người không thể dùng tiền mà mua được nỏ thần. Huống hồ là việc dùng tiền sai với mục đích, giá trị ban đầu của chúng. Giá trị đúng mực của tiền là xây dựng, phát triển đất nước, là “no cơm, ấm áo” con người,… chứ không phải tiền ra đời nhằm vào tham vọng quyền lực, chạy đua vũ trang, phục vụ việc giết chóc, gây hấn, tạo chiến tranh, hủy hoại con người,… Tiền không thể mua được nỏ thần nhưng nó lại có thể bán rẻ tinh thần đoàn kết dân tộc, khí tiết của con người và nhân loại.
Nếu chỉ nhìn thấy tàu ngầm lớp Kilo 636 đưa về Việt Nam mà nói rằng người Việt Nam đã mua tàu ngầm lớp Kilo 636 là một phát ngôn nông cạn, thiển cận. Vì bởi đằng sau những hợp đồng mua bán vũ khí là những cam kết bảo hộ, chống lưng vì tình làng nghĩa xóm, tình anh em gắn kết lâu đời từ khi Nga - Việt Nam trên cùng chiến tuyến Xã Hội Chủ Nghĩa. Đây có thể xem là động thái “Hâm Nóng Tình Yêu”. Nhưng Gần Nga thì Xa Mỹ. Trong một bối cảnh sống thực dụng thì đây là một hành động không khôn ngoan. Thật không thể tin hoàn toàn vào anh bạn Nga thế là phải có một hành động kịp thời “bắt tay” với Mỹ. Tàu ngầm hiện đại của Nga đã mua vậy nên phải tậu vài chiếc chiến đấu cơ tối tân của Mỹ để giữ mối quan hệ nâng cao tính an toàn vì Nga không hẳn là một đồng minh chung tình. Bởi lẽ nhìn vào thực tế là Nga đã bắt cá 2 tay, bán tàu ngầm cho Việt Nam cùng cam kết tình thương mến thương lại giúp Trung Quốc trang bị những 12 chiếc tàu ngầm 636, một động thái biểu hiện rõ nét vì nguồn lợi nhuận lớn mua bán vũ khí mà làm. Quả thật, lòng người man trá khiến con người chẳng thể tin vào ai, tin vào điều gì bởi lẽ chính ta còn không tin ta thì sao có thể tin người.
Thực tế là giới lãnh đạo Việt Nam có tin người dân Việt Nam không? Ngược lại, người dân Việt Nam có tin vào thành phần quản lý đất nước không? Hãy trả lời đi!
Có… có…
Ồ! Có… Hơn 80 triệu người mà sao từ “có” phát ra nhỏ và nghe chừng rời rạc vậy. Dường như có rất … rất nhiều người im lặng, không mở lời. Im lặng là không hay có hay là không là có. Sao ba phải nhiều vậy. Vậy là tin hay không tin cũng mập mờ, không rõ. Đôi khi ta không hiểu nỗi chính mình. Thế đấy!
Sắm tàu Nga phải ghé qua mua đồ Mỹ. Vậy là sẽ có thêm một khoảng tiền khủng ném vào hư không để mua lấy một cam kết không đảm bảo về sự an toàn. Tiền của đất nước, giá trị thặng dư người lao động vất vả tạo ra,… cứ được một thành phần người chuyên quyền mang đem đổ sông, đổ biển để mua về một giá trị không thật và khiến đất nước ngày càng thêm bị lệ thuộc, chèn ép. Làm hoài mà dân chẳng thể giàu, nước ngày càng yếu đi vị thế trên trường quốc tế thì người người không nổi điên mới là chuyện lạ. Hãy đợi đấy!
…
Câu chuyện Gần Nga, Xa Mỹ nghe có vẻ cũng hợp lý và dựa vào điều gì? Đó là cách hành xử dựa trên sự đố kỵ, ganh ghét, tỵ hiềm,… đánh mất tính khách quan và tự nhiên. Hãy xem cách hành xử của bọn trẻ.
Ban đầu, những đứa trẻ thơ hồn nhiên vui đùa cùng nhau rất tự nhiên và bình đẳng. Rồi sự xuất hiện của người lớn khiến bọn trẻ biết đến người giàu, kẻ nghèo. Mặc kệ, lũ trẻ chẳng quan tâm. Sau cùng, có một vài đứa khôn lanh nhận thức được chơi với bọn nhà giàu sẽ hưởng được những món lợi rơi rớt. Nhưng oái oăm là không phải chỉ có một đứa giàu thế là phải chọn mặt gửi vàng. Sau nhiều lần, chọn lựa không chuẩn, bị thiệt thế là chiến thuật chơi cùng một lúc nhiều đứa con nhà giàu được triển khai. Nhưng sự an toàn cũng đã bị mất đi vì không một ai sẽ mãi là kẻ ngu để cho những thành phần cơ hội, không thực lực dắt mũi. Vì mãi theo đuổi bọn nhà giàu nên những người bạn hàng xóm không còn thân như thuở ban đầu. Sự ranh mãnh, khôn lõi của nhóm người cơ hội, xu thời khiến những người mộc mạc, gần gũi xa lánh, miệt thị. Bọn nhà giàu vẫn thường là những kẻ thấy lợi quên nghĩa. Sau một vòng quay toan tính, kẻ cơ hội, xu thời nhận ra ta chẳng còn ai vì chính ta đã chạy theo lối sống bon chen, nghĩa tình bán mua,… Ta không chân thành với người khó mong người vì ta mà tận lực. Để rồi chính ta hoài nghi, không tin vào chính mình.
Tại sao những người đại diện cho quốc gia, những nhà quản lý xã hội hàng đầu thế giới lại có cách hành xử chủ quan, cục bộ và thiếu tầm tư duy, nhận thức đến vậy?
Những việc làm biểu hiện thái độ, cách hành xử dường như kém cỏi hơn cả cách sống hồn nhiên, chân phương của bọn trẻ.
Phải chăng khi đã là người lớn, con người sẽ tích lũy thêm nhiều hiểu biết chủ quan, lòng gom góp thêm nhiều ích kỷ, thực dụng và trói nhận thức, tư duy vào nơi lối sống sai lầm để rồi thể hiện ra cách hành xử đánh mất sự khách quan, trong sáng, đúng mực?
Và… để che giấu những đều khuất tất, đen tối, tham vọng trong tâm hồn con người đã dùng phần hơn nơi sự hiểu biết để dối lừa, khỏa lấp, bưng bít những sự thật khiến con người rơi vào tấm lưới kém hiểu biết do sống trong một môi trường gần như là lọc lừa, giả dối hoàn toàn; càng cố bao biện, bưng bít thì con người càng rơi sâu vào sự man trá, lừa mình, dối người không cùng tận,…
Và… sau cùng con người được gì nơi sự dối gian, giả trá, lọc lừa,… không cùng tận trong xã hội?
Những mất mát, lo toan vây kín đời người, vô số nỗi buồn không biết tên, sự hụt hẫng nơi tình cảm bán mua, một tâm hồn chai sạn cảm giác yêu thương, … sự ích kỷ, thực dụng thăng hoa ngay trong đời sống cá nhân, gia đình, xã hội. Sống sót, cố gắng gom góp, hưởng thụ … rồi chết trong nuối tiếc, giận hờn và oán trách…
Khi mọi thứ vượt giới hạn, rối như tơ vò thì sẽ có một gã khờ nào đó ngồi chết lặng rồi nhận ra 1 sự dối lừa, 2 sự dối lừa, 3 sự dối lừa,… Sau khi lần ra mọi đầu dây, mối nhợ gã khờ tự nói với lòng “Thì ra bản chất của mọi vấn đề nơi xã hội là sự dối lừa, là không đáng tin”. Nhưng gã khờ vốn không là người kín miệng thế là gã đi rêu rao cho mọi người cùng biết; có những điều gã khờ nói đúng khiến mọi người suy ngẫm và nghĩ đến việc tự đổi thay và một tất yếu nơi cuộc sống là xã hội loài người cần đổi thay, không thể sống trong dối lừa, giả trá mãi. Và … nếu những nhà quản lý xã hội, những nhà lãnh đạo đất nước cũng như thế giới không sớm thức thời để đổi thay cách thức quản lý xã hội dựa trên sự dối lừa, giả trá, ngụy tạo giá trị,… thì việc bị đào thải khỏi xã hội là điều hoàn toàn tự nhiên, đúng mực. Khi con người không sống bằng sự thành tín và bị nhận diện thì sẽ không còn người ủng hộ, tôn trọng nữa. Niềm tin không còn thì có tồn tại, có sống thì cũng là đồ thừa, là phế vật đáng bỏ đi của con người.
Nhìn lại lịch sử thăng trầm ở các nước từ lâu xa mỗi người sẽ tự có câu trả lời. Hy Lạp, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Tư, Italy, Pháp, Đức, Mỹ, Anh, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha,… tất cả đã từng là những đế chế hùng mạnh và không ít trong số đó đã từng lụn bại, tan rã hoặc đang ngụp lặn trong bối cảnh xã hội hiện tại. Đó là do nơi niềm tin bị đánh cắp. Khi niềm tin không còn thì một tất yếu lịch sử sẽ diễn ra - Sự đổi thay. Và … sự đổi thay cũng có 5 ngõ, 7 đường.
…
Tại sao ta không thể sống bình thản, an nhiên, tự tại, là chính mình?
Tại sao ta phải dựa giẫm, nương nhờ người khác mà không tự đứng trên đôi chân của mình một cách vững vàng?
Sống vì sự thật mà không cúi mọp trước những dối lừa, giả trá. Như những đứa trẻ sống hồn nhiên, chân thành, đồng điệu cùng những người bạn để cuộc sống có nhiều niềm vui và thảnh thơi. Khối đoàn kết, sự an toàn có nơi sự hiểu biết của nhân loại, của những người bạn chân thành,… chứ không phải ở nơi những cam kết suông, không nhiều giá trị. Hãy nên nhớ rằng nơi lối sống thực dụng có câu “Người không vì mình trời tru, đất diệt”!
Đừng dùng ngôn từ đãi bôi “Nâng lên một tầm cao mới” vì sẽ không ai biết tầm cao mới là ở nơi đâu? Tầm cao mới nó không có thật vì thế nó chỉ có giá trị nơi cửa miệng của một vài người hay nói cách khác nó không có giá trị nào cả và đôi khi nó sẽ khiến người khác dè bĩu, khinh miệt. Hãy thật sống khách quan, có hiểu biết! Nếu không thể lãng tránh, lẩn trốn một vấn đề nào đó thì hãy quả cảm, bình thản đối mặt vấn đề và giải quyết vấn đề một cách đúng mực, dựa vào lẽ phải, sự thật cùng sự hiểu biết tổng thể, khách quan.
…
Lời thật dễ gây mất lòng người nhưng thuốc đắng mới dã tật.
Lẽ ra, có những chuyện nên tế nhị, nói nhỏ cùng nhau nhưng vì giới lãnh đạo đóng cửa, không nghe lời góp ý thế nên tôi phải trò chuyện cùng mọi người. Tin rằng những lời bàn ra, nói vào sẽ khiến các nhà quản lý xét đến những điều tôi đã trình bày và có một sự tìm hiểu đúng mực về những điều tôi đã viết.
VÔ ƯU

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét