Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Khủng hoảng nợ công Châu Âu biến thể của sự tan rã Liên Bang Xô Viết


Chủ nghĩa thực dụng kiểu mẫu Phương Tây.
Liên bang Xô Viết tan rã, nhân loại đã nhận định không thực sự đúng về nguyên nhân của sự tan rã.
Sự tan rã đó không xuất phát từ bên ngoài mà nguyên nhân chính xuất phát từ nội tại của Liên Bang Xô Viết. Sự phát triển cực thịnh, mất cân đối, không bền vững và tư dục của lòng người là nguyên nhân của sự đổ vỡ.
Liên Xô đã định hướng xây dựng đất nước theo đường lối chủ nghĩa cộng sản. Tài sản, của cải được quốc hữu hóa. Người lao động làm việc trong các hợp tác xã, các xí nghiệp, công ty quốc doanh. Phát triển nền kinh tế quốc dân.
Ngay trong những thời điểm khó khăn nhất người dân và giới lãnh đạo Liên Xô có cùng chung tiếng nói, rất đoàn kết để vượt qua khó khăn.
Sau khi vượt qua giai đoạn khó khăn, kinh tế phát triển giàu mạnh, chính trị ổn định, người dân có đời sống no đủ thì lòng tư dục của con người trong các thành phần kinh tế, chính trị, người lao động tăng lên dẫn đến những chia rẽ, toan tính.
Điều này xảy ra cũng là lẽ thường tình - Con người thường thì nghèo khó, hoạn nạn có nhau nhưng đến khi sang giàu thì dễ thay đổi, trở mặt. Thế nên mới có câu “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”.
Ngay khi giới lãnh đạo Liên Xô muốn chuyển thời kì quá độ chủ nghĩa xã hội lên chủ nghĩa cộng sản thì nội tại các thành phần kinh tế, chính trị, người lao động có những phân tranh sau:
- Thành phần lao động làm trong các nhà máy, xí nghiệp, hợp tác xã của Nhà nước nhận ra dù mình làm việc tích cực hay tiêu cực thì lượng vật chất mình nhận được cũng không tăng thêm vậy nên không cần cống hiến sức lao động, thong thả mà làm.
- Các thành phần kinh tế cũng như giới chính trị nhận thấy mình không nhận đúng với đồng lương tương ứng công sức mình bỏ ra. Lợi dụng sự vô tư của người lao động họ gom góp lượng tài sản, của cải vào túi riêng dẫn đến thâm hụt ngân sách Nhà nước, làm ngành kinh tế chựng lại rồi tụt dốc vì thiếu hụt nguồn vốn tái đầu tư.
Nhà nước phải gánh vác cả một lượng lớn thành phần lao động biếng lười. Một lực lượng nhà quản lý không tâm huyết, chỉ biết lo cho bản thân thì việc tan rã một Liên Bang Xô Viết hùng mạnh, cường thịnh chỉ là vấn đề thời gian - Sớm hay muộn?
Trong vấn đề phát triển về kinh tế, chính trị, xã hội,… Nhân loại thường quên một vấn đề mấu chốt đảm bảo cho sự tồn tại, ổn định của mọi việc lại chính là yếu tố con người.
Vậy nên chăng nhân loại cần nhìn nhận mọi vấn đề ở góc nhìn tương đối và đặt vấn đề con người lại làm trung tâm của việc phát triển mọi vấn đề kinh tế, chính trị, giáo dục, tôn giáo, văn hóa,…?
Tại sao tôi đặt vấn đề khủng hoảng nợ công Châu Âu là biến thể của sự tan rã Liên Bang Xô Viết?
 Thật vậy điểm khác biệt chỉ là các nước Châu Âu theo thể chế chủ nghĩa tư bản.
Châu Âu sau thời gian phát triển đạt đến mức cực thịnh thì chựng lại rồi ổn định. Nhưng sự ổn định này nhanh chóng bị phá vỡ do tư dục của con người.
Lòng tham của con người thiếu hiểu biết, biết đến bao giờ là đủ?
Giới chính trị, lãnh đạo vì lợi ích thành phần chính trị đã đưa ra những chính sách có lợi cho giới chính trị về lương thưởng.
Nhằm đảm bảo ngân sách quốc gia giới chính trị tạo điều kiện phát triển kinh tế nhưng người lao động đã không mặn mà với việc lao vào sản xuất. Họ cảm thấy việc lao động cần phải có chuẩn mực, cần có mức lương hợp lý để chi tiêu và thư giản.
Thành phần kinh tế chán ngán với lực lượng lao động mà theo họ đánh giá là làm ít mà muốn hưởng nhiều. Giới kinh tế cũng không muốn phải đóng thuế nhà nước - Giới chính trị với những số tiền khổng lồ mà theo giới kinh tế tư bản nhận định là bọn “ăn không, ngồi rồi”.
Thế là giới kinh tế thành lập ra các công ty đa quốc gia, để mang vốn sang những nước nghèo đầu tư nhằm đảm bảo lợi nhuận kinh tế, hạn chế việc nộp ngân sách nhà nước.
Kết quả người dân thất nghiệp, ngân sách nhà nước suy giảm. Giới chính trị phải vay vốn nước ngoài nhằm tái đầu tư kinh tế, công nghiệp,…
Nhưng việc phải chi lương công nhân viên chức, các thành phần trong bộ máy chính quyền, các khoản trợ cấp hưu trí, thất nghiệp,… lãi suất tiền vay đã khiến ngành kinh tế các nước Châu Âu càng thêm rệu rã.
Chủ nghĩa thực dụng Phương Tây thể hiện rõ ở các nước đang lâm vào tình trạng nợ công và cả ở cộng đồng các quốc gia cứu trợ.
Cụ thể là các thành phần kinh tế, chính trị, xã hội, người dân vẫn đòi hỏi nhà nước phải đảm bảo quyền lợi cho họ. Nếu thỏa mãn được quyền lợi của họ thì đảng phái lãnh đạo đó tồn tại. Nếu không người dân sẽ bầu lại người lãnh đạo mới. Bởi lẽ người dân không thể chấp nhận việc chi tiêu quá mức của giới chính trị. Việc phân chia quyền lợi kinh tế không hợp lý giữa các thành phần xã hội khác nhau.
Giới kinh tế thì không quan tâm đến việc thâm hụt ngân sách nhà nước vì họ đã là những tập đoàn đa quốc gia. Giới kinh tế hoàn toàn có khả năng giúp đất nước họ vượt qua khủng hoảng nhưng vấn đề đặt ra là “Họ sẽ được gì?”.
Các quan chức chính phủ thì lại không thể chấp nhận chính sách “Thắt lưng buộc bụng” bởi vì “Ăn quen, nhịn không quen”.
Thêm vào đó các gói viện trợ, giải cứu nền kinh tế các nước rơi vào khủng hoảng của cộng đồng các quốc gia cứu trợ cũng đòi hỏi “Họ sẽ được gì?”.
Đó là những nguyên nhân góp phần tạo ra hiện tượng khủng hoảng nợ công ở Châu Âu.
Tiếp theo quốc gia nào sẽ đi vào “Vết xe đổ” của các nước trong khối EU?
Khủng hoảng nợ công ở Châu Âu, phải chăng đây là biến thể của sự tan rã Liên Bang Xô Viết và chủ nghĩa thực dụng đã và đang bóp chết các nền kinh tế phát triển đạt mức bảo hòa và tụt dốc?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét