Con người đang định hướng xây dựng Kỷ Nguyên Văn Minh, Tiến Bộ, Bình Đẳng thế nên dân chủ sẽ đi ngược lại định hướng phát triển chung của nhân loại vì thế thôi bỏ đi.
Như lời đã nói, tôi chỉ cần một cuộc sống tự do, bình yên. Tôi yêu hòa bình, yêu mọi người và mong mỏi một cuộc sống bình đẳng. Học thuyết về dân chủ tôi đã không còn cần đến vì tôi biết rõ giá trị của nó. Nó không hề và mãi mãi không tồn tại khi con người luôn nói về nó bằng một lối nói khoa trương, bằng ngôn từ lừa mị.
Hãy nhìn lại lịch sử loài người! Bạn đừng đi quá xa sẽ bị lạc lối. Ôi thôi! Bạn đã đi quá xa rồi. Tiếc thay! Tôi chỉ muốn bạn dừng lại nơi xã hội loài người thời phong kiến, thời chiếm hữu nô lệ, nơi biểu hiện rõ nhất của chế độ quân chủ nơi nhân loại. Bạn đã vượt qua rồi nhưng không sao chúng ta hãy tiếp tục lùi xa vào quá khứ.
Dừng lại thôi. Chúng ta đã đến nơi phát khởi xã hội loài người. Bạn đã về thời tiền sử sơ khai, nơi xã hội loài người bắt đầu.
Thời đó loài người nào đâu biết gì?
Họ gắn kết nhau vì bữa đói, bữa no, hợp tác để sống sót thôi mà. Cái gì là dân chủ, quân chủ họ không cần biết và cũng không ai nói với họ về điều đó. Dù vậy họ cũng sống có phần hài hòa, bình đẳng đấy thôi. Họ không biết đến khái niệm văn minh, đạo đức, lễ nghĩa nhưng họ vẫn biết yêu thương, giúp đỡ, chia sẻ, sống hòa đồng cùng nhau.
Phải chăng có ý vị của dân chủ?
Nhưng không đó không là dân chủ, đó là tự chủ, tự nhiên vậy. Thế thôi ở thời tiền sử sơ khai bạn chỉ có thể ghi nhận những điều đó. Rồi xã hội loài người ngày càng thêm phức tạp, rối rắm. Một phần do lòng tham, một phần do yếu tố sống còn của thời đại và một phần quyết định, quan trọng hơn đó là do một số con người nhận ra mình khôn lanh, thông minh hơn đồng loại.
Xã hội bắt đầu phân chia, phân tầng và sự tự chủ, tự nhiên mất dần từ đó… Cho đến khi con người tự nhốt mình vào sự hiểu biết cục bộ, chủ quan, phiến diện,… khi mọi thứ được chuyên biệt hóa,… khi việc dạy và học trở thành một công cụ của con người dùng vào mục đích điều tiết xã hội, quản lý đất nước (Tính cục bộ) chứ không phải việc dạy và học thuận theo mục đích, giá trị ban đầu của nó. Đó là việc dạy và học nhằm vào việc học hỏi sự hiểu biết khách quan, tổng thể, đúng mực, sáng rõ. Học để làm người chứ không nhằm vào việc nuôi dưỡng, tăng trưởng lòng tham đắm, si mê, sân hận, học để trở nên biếng lười,… nuôi vỗ phần con trong mỗi con người…
Giới thiệu đôi nét về cuộc hành trình đi ngược thời gian để bạn rõ biết bạn đang đi tìm điều gì nơi lịch sử loài người. Bạn đang đi tìm thông tin để chứng thực cho sự hiểu biết khách quan, đúng mực của nhân loại và trong lòng bạn.
Vì thế bạn đừng “táy máy” bắt lấy một con khủng long bạo chúa mang về thời hiện tại rồi nói với tôi rằng “Đó là kỷ vật, là quà tặng của một chuyến đi”.
Khi đó, tôi sẽ nói “Bạn đã ngụy biện. Bạn đang che giấu, khỏa lấp lòng tham trong bạn. Tôi biết trong bạn có lòng tham. Tôi rõ biết nó có tồn tại trong bạn cũng như trong tôi. Dù vậy tôi biết mối nguy ẩn chứa trong lòng tham. Thế nên tôi rào đón để bạn không phạm phải lỗi lầm tương tự khi cùng tôi đi ngược dòng lịch sử loài người.
Và lòng tham thường hay đi kèm với sự mù quáng. Khi bạn làm việc chịu sự chi phối của lòng tham và khi không hoàn toàn hiểu biết rõ việc mình làm thì bạn sẽ gặp rủi ro nhiều hơn là phần lợi. Bạn hãy nhớ lấy điều đó! Tôi không muốn bạn thiệt thân vì sự ngu ngốc của riêng tôi”...
Thế thôi, chúng ta hãy quay về thời phong kiến, chế độ chiếm hữu nô lệ, nơi mà tôi muốn bạn dừng lại trước đó. Đó là cột mốc huy hoàng của khái niệm quân chủ nơi loài người. Quyền lực tập trung trong tay một vị vua, một lãnh chúa cùng thế lực của tầng lớp thống trị.
Sơ khai sự ra đời của vị vua hay vị lãnh chúa ở xã hội loài người là vì ta cần nhau. Dưới tài năng lãnh đạo của người đứng đầu đất nước ngày một phồn thịnh, ấm no. Nhưng lâu về sau lòng tham, thói quen sống hưởng thụ, phóng túng đã giết chết sự sáng suốt, khách quan của những người lãnh đạo.
Gom góp quyền lực rồi tiến dần đến bạo quyền, ngang ngược, sa đọa. Tam cung, lục viện, những cuộc ăn chơi dâm loạn, trác táng… Minh quân không còn chỉ thấy nhan nhãn những hôn quân vô đạo, trái đức. Lòng người phẫn nộ đấu tranh. Để bảo vệ ngai vàng những vị vua bất nhân vô đạo ra lệnh quân đội giết chết những người chống đối cùng cả dòng tộc họ hàng và gọi nhóm người đứng lên đấu tranh giành quyền được sống an ổn là quân phản nghịch, quân nổi loạn,…
Quân đội từ lâu xa đã là một cỗ máy giết người, giết đồng loại, ăn cơm chúa phải múa tối ngày, phải giết người dân, những người đã từng đóng góp tiền của xây dựng đất nước cũng như trả lương cho quân đội. Từ lâu xa quân đội đã bị trói chặt vào nghĩa vụ thiêng liêng - Trung với chúa dù cho chúa có bạo tàn, dâm loạn vô độ.
Thoát chết sau những cuộc nổi dậy của người dân vị vua càng thêm bạo ngược, củng cố quyền lực, quân đội nhằm tạo ra lá chắn bảo vệ Vương vị. Sự độc tài, cực đoan, bảo thủ, cố chấp và hoài nghi được đẩy lên cao độ… Giết, giết, giết tất cả những mối nguy tiềm ẩn và thà giết lầm hơn bỏ sót, diệt cỏ phải diệt tận gốc, tru di tam tộc, cửu tộc được áp dụng.
Lòng người oán thán, cơ trời khó dung kẻ ác tâm. Những cuộc nổi dậy ngày càng nhiều, máu và mạng người đổ xuống vô số.
Và rồi có những cuộc nổi dậy thành công, việc trừng phạt kẻ thủ ác không kém phần tàn khốc. Thay người lãnh đạo, một vị vua mới ra đời, một thiết chế xã hội phong kiến mới được thành lập.
Chỉ sau một thời gian kế vị truyền ngôi thì xã hội loài người lại xuất hiện một bá vương bá đạo, bạo tàn hơn trước. Quyền lực, tài sản, tiền bạc, của báu,… có một ma lực nuốt chết sự hiểu biết của con người.
Tham đắm, si mê, sân hận, hoài nghi, bạo tàn,… lại là cánh cửa dẫn những vị bá vương vô đạo vào địa ngục. Cái giá đánh đổi con đường vào địa ngục của các bá vương không hề nhỏ lại có vô số mạng người ném vào cuộc nổi dậy đẫm máu.
Cứ thế… cứ thế, lịch sử loài người biết đến vô số hà sa những chế độ phong kiến bất công, tàn bạo đến nghiệt ngã. Và loài người bắt đầu trưởng thành hơn khi nhận ra quyền lực tập trung trong tay của một người thật rất nguy hại. Bởi lẽ khi người đứng đầu đó bạo quyền, độc tài, cực đoan,… thì xã hội loài người lâm nguy.
Chế độ phong kiến được nội soi, phân tích và khái niệm vị vua làm chủ - quân chủ được con người thời bấy giờ cân đo, đong đếm. Sau rất nhiều cuộc chiến thảm khốc con người quyết định xóa bỏ chế độ quân chủ dựng lên học thuyết dân làm chủ - dân chủ. Chế độ Tư bản chủ nghĩa (TBCN) ra đời dựa trên học thuyết dân chủ được cho rằng “Sự tiến bộ của loài người”.
Nhưng nếu dân làm chủ thì đâu cần người lãnh đạo, những người dẫn dắt cho cuộc đấu tranh không lẽ làm công không mà chẳng được gì?
Dẫu sao đất nước vẫn cần có người điều hành, quản lý vì thế quyền lực được chia cho một nhóm người gồm 2 hay nhiều tổ chức khác nhau để duy trì cái gọi là dân chủ - Một cái bánh vẽ không có thật. Và 2 hay nhiều tổ chức trên thay phiên giành giựt lấy vai trò lãnh đạo mang tiếng là vì dân. Đó là những đảng phái chính trị nơi các nước TBCN.
Lòng tham là đầu mối của sự tranh giành, khổ đau, thù hận và sự chống đối. Có quyền lực trong tay dại gì không sử dụng. Mượn thế tạo thời hay mượn thời tạo thế những nhà lãnh đạo nhanh chóng trở thành những nhà tư sản tài phiệt, việc giàu mau chóng luôn chứa sự bất nhân, đựng của phi nghĩa,… lòng dân phẫn nộ, phản kháng, chống đối biểu tình,…
Trí khôn của những kẻ giàu bao giờ cũng không thừa. Không xong rồi … vơ vét sức dân thì sớm muộn gì dân cũng lật đổ. Thôi thì đi xâm chiếm, cướp của nhà người hẳn sẽ an toàn hơn. Một phần đánh tan sự căm phẫn trong dân, một phần ta vẫn thêm giàu mạnh.
Bằng vào cách nào để dân hợp tác và đồng thuận với việc làm tàn ác, bất nhân?
Lòng tham con người, ta phải dựa vào lòng tham con người mà phân định thời cuộc, kiểm soát tình hình. Lòng người ai mà không tham, ta giàu có là vậy mà có bao giờ ta lại nghĩ rằng “Thôi ta không tham nữa”.
Thế là một vài mối lợi nhỏ được ném ra và nghĩa vụ thiêng liêng đã trói quân đội vào những cuộc chinh phạt, xâm chiếm. CNTB lột xác thành đế quốc, thành chủ nghĩa phát xít không có tình người. Xâm chiếm, cướp bóc, vơ vét,… đó là cách nhanh nhất để các nước tư bản trở nên cường thịnh, giàu có. Để che lấp tội ác, lòng tham, thể hiện bộ mặt văn minh, hiện đại giả dối cụm từ khai hóa, khai sáng các nước nghèo ra đời.
Nhưng lòng tham không đáy của bè lũ cướp nước và tay sai đã khiến lòng người dân thuộc địa, người dân các nước bị xâm chiếm nổi loạn đòi quyền sống, đòi sự công bằng nơi xã hội. Thế là con người lại lao vào bắn giết, đâm chém lẫn nhau.
Đã có những cuộc kháng chiến thành công. Giành lại mảnh đất của chính mình từ tay những kẻ xâm chiếm và bỏ ra mạng sống rất nhiều đồng đội, con người ở nơi những cuộc tàn sát, thảm sát người ta gọi đó là sự thành công, là thắng lợi.
Nhưng rồi họ ngỡ ngàng không biết sẽ xây dựng đất nước theo định hướng nào?
Quân chủ thì không ổn rồi, người dân sẽ chống đối.
Vậy dân chủ nhưng dân chủ theo đường lối TBCN thì cũng có điều không ổn, chẳng lẽ lại rủ nhau đi cướp của, giết người?
Nhưng nền dân chủ đã được chọn và chỉnh sửa lại cho phù hợp. Không thể đa đảng vì giai cấp vô sản chẳng thể cạnh tranh được vai trò lãnh đạo với giai cấp tư sản, thương nhân lắm của nhiều tiền.
Với tính cục bộ, bảo thủ của những người nông dân, công nhân chiếm đa số trong thành phần vùng lên giành lấy tự do, độc lập học thuyết Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN), Đảng Cộng Sản ra đời với khuôn mẫu độc đảng, chỉ duy nhất một đảng lãnh đạo. Ban đầu, bản vẽ của XHCN là hoàn hảo như mơ. Con người bình đẳng hướng nhân loại đến một thế giới đại đồng - Dân chủ. Định hướng như mơ của Đảng Quốc Tế Vô Sản khiến các nước TBCN chột dạ và dẫn đến cuộc đối kháng trường kỳ của 2 hệ thống chính trị được coi là tiến bộ nhất của nhân loại - XHCN và TBCN.
Đi xa mới biết sức ngựa cũng như tài của người cưỡi ngựa. Lý thuyết về CNXH đẹp là vậy nhưng đáng tiếc là người thiết kế bản vẽ lại non tay, người kiến trúc sư vụng về đã không thổi được phần hồn vào bức tranh, nét vẽ đánh mất mối liên kết.
Bức tranh chỉ còn là những mảnh ghép vụn rời. Bởi do hạn hẹp tri thức, tin nhận chủ nghĩa vô thần mà người kiến trúc sư đã buộc mọi người rời xa phần tâm linh vốn có nơi cuộc sống, tin sâu “Chết là hết” đã nhấn chìm, tạo ra sự sụp đổ chuỗi hệ thống XHCN trên phạm vi toàn thế giới trong thời gian rất ngắn nơi một thể chế chính trị, chỉ vẻn vẹn mấy mươi năm.
Chết là hết đã nuôi lớn lòng tham con người trong mọi thành phần, tầng lớp xã hội.
Một đất nước được dựng xây bằng lòng tham và nền tảng tình người đã chết, sự gắn kết con người đã mất thì đất nước đó sao có thể tồn tại? Xã hội chủ nghĩa hiện tại còn lại gì?
Chỉ còn vài nước đeo đuổi XHCN bằng biến tướng của TBCN đương thời, chỉ còn lại độc đảng là dấu hiện để nhận biết XHCN.
Một vài nước định hướng XHCN theo hình thức cha truyền, con nối mà vẫn tự hào cùng niềm tin dân chủ. Với cách vận hành xã hội loài người như hiện nay, vận hành điều tiết xã hội bằng lòng tham, sự thực dụng ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội thì một số nước XHCN độc đảng còn lại cũng sẽ mau chóng chia rẽ thành đa đảng mà thôi.
Lý thuyết về thế giới đại đồng theo lý luận khoa học, duy vật biện chứng và chủ nghĩa vô thần đã không thể chuyển hóa thành hiện thực. Các nước TBCN vui mừng khi chuỗi hệ thống XHCN sụp đổ và vội quên lòng tham, khoa học, sự hiểu biết nửa vời, tính thực dụng ích kỷ cũng đang xô đổ hệ thống TBCN vào hàng loạt cuộc khủng hoảng triền miên, lòng người bấn loạn, xã hội rối ren.
Dân chủ kiểu TBCN hay kiểu XHCN sẽ tồn tại?
Dân chủ TBCN và dân chủ xã hội chủ nghĩa có khác biệt gì?
Tôi không nói về sự khác biệt. Tôi nói về sự giống nhau của dân chủ giữa TBCN và XHCN. Đó là dân chủ không có thật.
Không có bất kỳ một tổ chức, một người lãnh đạo nào thật sự nhận thức được rằng “Họ là kẻ làm thuê, họ sống là vì bạn, vì người dân”. Trước hết họ phải vì họ cũng như chính bạn phải sống vì bạn.
Đừng tỏ vẻ cao thượng “Tôi sống vì người tôi yêu” bởi lẽ sẽ không có điều đó và nếu có thì cũng chỉ là một phút giây nông nổi, dại khờ chứ không là cả quãng đời của bạn. Đôi khi bạn tỏ ra hối tiếc vì những điều mình đã đánh đổi yêu thương.
Có đúng như thế không?
Thế nên dân chủ chỉ là một lá bài để ngửa và lá bài để ngửa thì không có nhiều giá trị thật ngoài sự cơ xảo, lọc lừa. Tuy nhiên, nơi cuộc sống mọi thứ đều tương đối bạn phải chấp nhận điều đó. Và muốn biết những người lãnh đạo có sống vì dân tộc, vì đất nước hay không thì bạn hãy nhìn cách sống của họ. Chỉ một chút xíu tinh ý thôi, bạn có thể nhận ra nơi cách sống của một con người bạn sẽ biết về điều họ nghĩ.
Thật phiền phức và mệt óc à?
Bạn đã quen lối sống hưởng thụ, ích kỷ đến biếng lười. Thôi được chúng ta tiếp tục. Hãy nhìn dáng dấp của những người đứng đầu đất nước của bạn. Hình dáng họ khiến bạn có thể hiểu về họ. Hoặc là bạn hãy nhìn vào gia sản của họ trước và sau khi ngồi lên chiếc ghế quyền lực.
Bạn thấy gì?
Họ là những nhà quản lý, điều hành đất nước, họ rất bận rộn với điều đó và đồng lương của họ không thể phút chốc biến họ thành những nhà tài phiệt với gia sản kết xù,… Họ không là, chưa từng là một nhà kinh doanh tài giỏi, thành đạt.
Bạn hãy nhớ về điều đó. Khi nhận ra chân tướng sự thật bạn đừng quá thất vọng, đừng quá bi quan, cũng đừng nổi loạn. Hãy bình thản sống cho riêng mình, sống vui cùng gia đình, tránh xa những va chạm không đáng có.
Bạn cũng đừng bị cuốn vào những trò chơi dối gian của những người mà bạn đã hoài nghi và bạn càng không nên quẳng mình cùng gia đình rơi vào một cuộc đấu tranh, giành giật nào đó.
Và nếu có thể hãy nhớ rằng nếu có thể điều đó đồng nghĩa với việc bạn không nhất thiết phải làm và chỉ làm khi bạn thấy điều đó thật cần thiết thì bạn hãy truyền trao chút ít hiểu biết này đến những người thân, những người mà bạn biết. Đó là gợi ý giúp họ rời xa điên đảo, đứng ra ngoài những cuộc chơi dối lừa, gian trá, họ tự biết khi nào sẽ không ủng hộ những người sống dối gian, giả tạo.
…(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét