Trong một giấc ngủ chập chờn, tôi đã gặp và trò chuyện cùng Binladen.
Tôi:
- Chào ông Binladen! Sau khi ông chết 2, 3 ngày thì tôi mới được biết. Hôm nay, tôi lại tình cờ gặp ông. Tôi có vài điều muốn hỏi, ông có đồng ý trả lời không?
Binladen:
- Được. Ông đã quan tâm thì ta tiếc gì mà không trả lời.
Tôi:
- Ông được gì sau những năm tháng vẫy vùng khiến muôn người khiếp sợ?
Binladen:
- Ông có sợ ta không?
Tôi:
- Việc gì tôi phải sợ ông.
Binladen:
- Ta biết. Ông đâu có sợ ta và cũng có rất nhiều người không từng sợ ta. Thực ra ta cũng như mọi người - Ta có những người thân yêu cha mẹ, anh em, vợ con và những người thân,… Ta có cả những người ganh ghét, thù hằn. Ta cũng biết có rất nhiều người không cần biết ta là ai. Nhưng ta lại được khoác lên mình chiếc áo trùm khủng bố, cuồng sát khét tiếng và chỉ có những người khoác cho ta chiếc áo đó mới thật sự khiếp sợ Binladen.
Tôi:
- Tại sao ông phải giết rất nhiều người? Xua cả những người bạn, người thân vào chỗ chết, không ít người dân vô tội chết do sự cuồng sát, lạm sát của ông. Ông có thú vui giết người sao?
Binladen:
- Thú vui giết người? Người dân vô tội? Nếu có thể làm một người thường dân vô tội thì ta sẽ làm một người dân như thế.
Binladen dừng lại một lúc sau mới tiếp lời:
- Ta hối tiếc! Cả cuộc đời ta đã bị lợi dụng. Ta đã vô tri ném mạng sống và cả gia đình của ta vào trong thù hận, mất mát và khổ đau.
Tôi buộc miệng hỏi:
- Cả đời ông bị lợi dụng?
Binladen đáp:
- Không sai. Lúc ta chưa là trùm khủng bố khét tiếng thì ta đã bị người khác lợi dụng. Khi ta nổi tiếng với vai trò thủ lĩnh khủng bố, ta vẫn bị lợi dụng. Cho đến khi ta chết, người ta vẫn còn lợi dụng cái chết của ta.
Tôi:
- Ông có thể trình bày rõ hơn không?
Binladen:
- Lúc còn trẻ ta đã được đưa đi huấn luyện với mục đích phục vụ trong quân đội. Nói đúng hơn là phục vụ cho chiến tranh, giết người. Khi nhận ra, ta không muốn bị lợi dụng, bỏ trốn thì không được. Ta chống đối lại thì bị gọi là quân phiến loạn. Nhằm để đảm bảo cho sự tồn tại, ta đã phản kháng và chẳng lâu sau ta được khoác trên mình chiếc áo trùm khủng bố.
Tôi:
- Thế khi ông đã trở thành thủ lĩnh Binladen, ai có thể lợi dụng ông?
Binladen thở dài:
- Ông thật cả nghĩ. Ta buộc phải leo lên lưng hổ thì đâu thể tùy tiện bước xuống. Khi làm trùm khủng bố, quả thật có nhiều việc ta không thể là chủ. Có những việc ta làm chỉ để củng cố vị thế lãnh đạo nhằm bảo toàn mạng sống của ta và người thân. Trong cuộc sống, có ai mà không sợ chết. Con giun, cái kiến còn tham sống nữa là… Nhưng cuối cùng ta vẫn bị chết thảm. Khi ta chết rồi người khác vẫn còn lợi dụng danh tiếng và cái chết của ta.
Tôi:
- Ông đùa à?
Binladen hỏi:
- Ông nghĩ sao? Ai sẽ được hưởng lợi từ cái chết của ta? Nhân loại được gì khi ta chết? Thật nhầm lẫn! Ta chết là chủ nghĩa khủng bố bị tiêu diệt? Hay là cái chết của ta sẽ khiến cho chủ nghĩa khủng bố trở nên đa biến và khó lường. Nhiều kẻ sẽ lợi dụng cái chết của ta để củng cố vai trò lãnh đạo. Trong đó có cả giới chính khách lẫn những tên khủng bố cuồng tín cực đoan. Sẽ có nhiều thủ hạ của ta nhân danh báo thù cho thủ lĩnh Binladen mà dấy lên những cuộc tắm máu loài người. Nhân loại sẽ lại sống lo sợ trong sự mất mát, đau thương, chiến tranh và thù hận.
Cả tôi và Binladen đều im lặng.
Một lúc sau, Binladen lại lên tiếng: Thật ra ta không đáng chết. Lẽ ra phe chống khủng bố và ta nên ngồi lại thỏa hiệp, thương lượng trong hòa bình.
Tôi:
- Thỏa hiệp với tội ác?
Binladen:
- Ông đã sai rồi, ông nói xem. Phải chăng giết người là tội ác? Hay chân lý nằm trong tay kẻ mạnh? Nếu ông thừa nhận chân lý nằm trong tay kẻ mạnh thì tự ông cũng lầm lạc. Ông có thấy những con sư tử chúa, những con khỉ đầu chó thủ lãnh và rất nhiều loài mãnh thú hung tợn khác,… Chúng đã dùng sức mạnh để giành giật vị trí đầu đàn và cố giữ vị trí thống trị đó. Nhưng đến lúc già yếu thì chúng vẫn lầm lũi, trốn chạy khi chạm phải những đồng loại trẻ, khỏe và hung tợn hơn. Chân lý thực sự không nằm trong tay kẻ mạnh, ông nên hiểu rõ điều đó.
Tôi:
- Tôi thật sự bất ngờ! Những điều tôi nghe về Binladen rất khác với những gì tôi được nghe ông nói. Ông cứ như là một con người khác, ông rất sâu sắc. Có phải ông đã về hợp thể với Đấng quyền năng mà ông tôn thờ?
Binladen:
- Ông lại sai rồi. Tôi đang ở Địa ngục. Ngày tôi bị giết, Đức giáo chủ đã đến và hỏi “Con có điều gì hối tiếc?”. Tôi đã trả lời “Con sống vì đạo, chết vì đạo nên không có gì hối tiếc”. Nhưng con không can tâm, con căm hận những người đã giết chết con. Con nguyền rủa họ, con sẽ báo thù. Rồi tôi chợt nhớ ra và hỏi “Giáo chủ! Ngài đến để đưa con về với Thiên đàng, về với Thánh Ala phải không?”. Giáo chủ điềm đạm “Con không thể lên Thiên đàng. Trong lòng con tràn đầy tham dục, hận thù, con không thể về Thiên đàng làm nhiễm ô cõi nước của Thánh Ala”. Tôi đã bàng hoàng gượng hỏi “Nhưng Thánh kinh răn dạy con thánh chiến, tử vì đạo”. Giáo chủ tiếp lời “Con đã ngộ nhận kinh Thánh. Giáo lý, kinh điển răn dạy hạn chế sát sinh loài vật thì có lý nào khuyến khích tín đồ sát hại đồng loại và những người vô tội. Cõi Thiên đàng không được tạo dựng bằng máu và nước mắt của muôn loài. Khi ta nhập thế, loài người còn thiếu hiểu biết, man rợ, nhiều thú tính. Ta kêu gọi thánh chiến, tử vì đạo chỉ nhằm mục đích bảo vệ dân tộc ta trước sự tàn ác của những chủng người khác. Nhưng ngày nay mọi chuyện đã thay đổi con người đã có nhiều hiểu biết, biết sống yêu thương. Chỉ có một số người hiếu chiến, khát máu mới gieo rắc chiến tranh và thù hận. Con lầm lạc, ngộ nhận kinh Thánh, tin lời những kẻ cuồng tín, hiếu sát thì Thánh Ala không thể tiếp dẫn con. Con phải xuống Địa ngục gột rửa lỗi lầm, dứt trừ tham dục, hận thù thì cổng Thiên đàng sẽ rộng mở đón con”.
Tôi nhận ra Binladen đã thay đổi cách xưng danh.
Binladen lại nói:
- Thế đấy! Tôi lầm lạc cả đời, đến lúc nhận rõ mọi việc thì đã muộn. Nếu tôi có thể chọn lựa thì tôi chỉ mong có thể làm một người dân bình thường vô tội. Còn bây giờ tôi phải gột rửa những tối tăm, hận thù và những tội lỗi tôi đã gây ra.
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét