Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Nguyên nhân có được đóa Vô Ưu

            
            Có thể bạn sẽ không tin tôi đạt được sự tỏ ngộ như thế. Tôi mượn câu chuyện kể của đức Phật mà nói lại:
Một người khôn ngoan, có hiểu biết không bao giờ khinh thường bốn vật bé nhỏ. Đó là một vương tử bé, một con rắn nhỏ, một đốm lửa hồng và một nhà tu trẻ. Vị vương tử tuy bé nhưng cũng có vương tính của một đức vua, không thể xem thường. Một con rắn nhỏ có thể làm ta mất mạng trong chốc lát. Một đốm lửa hồng có thể thiêu rụi cả một khu rừng hay một thành phố lớn. Nhà tu trẻ cũng có thể đạt đến quả vị giác ngộ hoàn toàn.
Một người khôn ngoan không bao giờ khinh thường một vương tử bé, một con rắn nhỏ, một đốm lửa hồng và một nhà tu trẻ. Còn tôi thì chưa được là nhà tu trẻ.
Tôi tự nhận sự hiểu biết về đạo nông cạn so với các bậc hiền Thánh chỉ như là hạt bụi so với vô số hạt bụi tồn tại trong vũ trụ. Nhưng tôi có chút may mắn, tôi sinh ra trong một gia đình khó khăn, những khó khăn về vật chất. Nhất là về tinh thần khiến tôi rất nhiều phiền muộn, khổ não. Tôi sớm có ý định thoát ra khỏi khổ đau. Cho đến khi tôi buông bỏ mọi thứ về chùa sống cuộc sống không lo nghĩ. Khi đó, tôi vẫn mang theo kiến chấp của khoa học và chủ nghĩa duy vật. Tôi không tin có một thế giới khác - Thế giới cõi vô hình. Tôi chỉ trốn tránh những phiền muộn lo toan, vớ vẫn trong đời đi tìm sự an lạc trong tự tâm. Tôi cũng cầu nguyện mong chư Phật gia hộ sớm đạt được sự an lạc và thuận lợi xuất gia. Cho đến khi gặp và trò chuyện với phần còn lại của thế giới. Lần đầu tiên gặp mặt ngắn ngủi, tôi cứ nghĩ mình mỏi mệt, chưa ngủ nhưng sinh ra ảo giác. Lần thứ hai, tôi gặp phần còn lại của thế giới, được dịp ngồi trò chuyện lâu hơn. Đến sáng, tôi đem việc hỏi lại sư thầy. Quả thật là có nhiều việc trùng khớp khiến tôi không thể không tin nhận về sự tồn tại của một thế giới khác song song với thế giới của sự vật, hiện tượng. Niềm tin sâu vào kinh điển Phật tăng lên, tôi hành trì và đạt được ít nhiều sự tỏ ngộ.
Tôi không muốn gieo vào lòng người sự mê tín. Tôi chỉ muốn nói rằng thật sự có một thế giới khác tồn tại mà ta không nhìn thấy được. Cho dù khoa học và nhân loại không thừa nhận thì sự thật vẫn là sự thật.
Có thể bạn sẽ thách thức tôi hãy chứng minh điều đó.
Tôi chỉ có thể hỏi lại “Sao bạn không chứng minh cho mọi người rõ thế giới vô hình không hề tồn tại?”.
Nói thêm về khoa học. Khoa học chỉ là một cậu học trò yếu kém học theo thế giới tự nhiên. Là kẻ cắp vụng về nhưng lại khéo che đậy bằng câu nói: “Ta là người đầu tiên làm ra được. Đó là sản phẩm trí tuệ của ta”.
Sao không tự hỏi trí tuệ ở đâu mà có?
Nếu vẫn u mê trả lời do thông minh, ham học hỏi, chịu khó nghiên cứu tìm tòi và phát minh.
Tôi sẽ lại hỏi “Không có bộ não, con người còn trí tuệ không?”.
Thật là vừa ăn cướp vừa la làng! Tôi nhìn thấy vừa buồn cười nhưng cũng thật lòng khen khoa học cũng khá giỏi khá hay, góp phần làm xã hội phát triển. Nhưng khoa học lại sai lầm khi chối bỏ sự tồn tại của duy tâm.
Lại một câu hỏi khác được đặt ra “Tại sao Phật phải gặp rất nhiều khó khăn trải qua thời gian dài, nhiều đời, nhiều kiếp tu hành mới đạt được sự giải thoát, giác ngộ hoàn toàn?”.
Còn tôi sao lại mau chóng đạt được sự vô ưu?
Lẽ nào, tôi tài giỏi hơn Phật?
Thật là...!
Ai dám đảm bảo rằng tôi chỉ vừa mới tìm đạo?
Tôi cũng không từng nói đạt được sự giác ngộ giải thoát cao tột. Tôi chỉ có được đóa vô ưu.
Hơn nữa, tôi cũng gặp không ít  khó khăn để có được sự tỏ ngộ. Xét lại bối cảnh tìm đạo của tôi và Phật có nhiều điểm khác nhau nhưng cùng có điểm chung là mong muốn thoát ly, xa lìa sự khổ.
Phật thì xuất thân trong gia đình quyền quý, vương giả thuộc thành phần Sát đế lợi. Người nhận thấy những khổ đau của con người qua việc thấy những hờn giận, tranh đua, ganh ghét, si mê,... của những người trong hoàng tộc. Thấy được sự sinh lão bệnh tử của những người dân nghèo khó. Người cảm thấy chán ngán sự xa hoa, thừa mứa, tạm bợ của cuộc sống hoàng cung. Người muốn thoát ra khỏi vòng tròn sinh lão bệnh tử đã trói chặt đời người. Người muốn những người dân nghèo thoát khổ, có đời sống ấm no, an lạc. Nhưng Người cũng nhận ra vật chất cũng không giúp ích cho con người thoát khổ thể hiện rõ ở những con người trong hoàng tộc, giàu có quyền quý là vậy mà vẫn lẩn quẩn trong những nỗi khổ về sự hơn thua, tranh giành và được mất,... Người mới lên đường tìm đạo. Phật còn gặp một sự khó khăn lớn hơn nhiều - Đó là giáo lý kinh điển ngày đó đã từ lâu trói buộc con người phải quy thuận một Đấng quyền năng, ép ngặt con người mất hết sức phản kháng. Để phá bỏ cái định kiến lâu đời này chỉ có trí tuệ Phật mới có thể làm được.
Tôi thì lại khác. Xuất thân trong gia đình đông anh em. Cuộc sống có phần khó khăn khiến cho những xung đột trong gia đình xảy ra thường xuyên. Tôi lại ít được va chạm cuộc sống, không có chỗ để giải tỏa những ưu phiền. Tôi sớm có ý thức thoát ly xa rời sự khổ. Qua kinh Phật, tôi được biết trong cuộc sống có rất nhiều sự khổ khác nhau nhưng cội rễ sự khổ thì chỉ có một. Tôi nhận ra quả thật đúng như vậy. Pháp giải thoát của Phật đã sẵn có, lại được thử thách nên việc đạt được đóa vô ưu có phần mau chóng, dễ dàng hơn. Điều này phù hợp với câu Phật thuyết “Phiền não tức Bồ đề”.
Tại sao?
Tại vì ngay trong phiền não mà tôi có ý định thoát ly, xa lìa. Khi được Phật chỉ bày nhận ra phiền não, nguyên nhân gây ra phiền não, cách diệt trừ. Đến khi tôi đạt được sự chấm dứt phiền não thì nhận ra phiền não chính là cội gốc Bồ đề.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét