Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Vì ta cần nhau - Tôi cần một bàn tay nắm lấy 1 bàn tay (P.6)

Phải chăng người Trung Hoa đã chấp nhận việc bán rẻ
giá trị, khí tiết dân tộc?
Hẳn là giới lãnh đạo Trung Quốc khi thực hiện ý đồ, hành vi ngang ngược trên biển Đông đã không thực hiện việc trưng cầu dân ý.
Hành vi mà người Trung Hoa cũng như người Đài Loan đang thể hiện trên biển Đông là hành vi ngang ngược, ngông cuồng, tráo trở. Đó là điều không thể bàn cãi, không thể biện minh.
Bởi lẽ họ đang vi phạm Công ước quốc tế về Luật Biển năm 1982 và là tội đồ đầu tiên tạo ra phải ứng dây chuyền gây xáo trộn, làm biển Đông dậy sóng.
Chính giới lãnh đạo Trung Quốc và Đài Loan đã tạo ra ngòi nổ có nguy cơ tạo ra Thế chiến thứ III đẩy nhân loại vào đau khổ, tang thương, thù hận. Máu và nước mắt con người sẽ lại đổ xuống cho những cuộc chiến sống còn.
Người dân Trung Hoa đã bị họ gạt bỏ ra khỏi ván cờ tranh giành bá quyền khi họ chuẩn bị cho cuộc tranh chấp ngang ngược trên biển Đông.
Người dân Trung Hoa và Đài Loan cũng quên mất vai trò của mình trong việc ngăn chặn việc làm sai trái của giới lãnh đạo. Có lẽ họ cảm nhận họ rất nhỏ bé trước tham vọng của giới lãnh đạo. Họ đã sai khi vô tình đồng thuận việc làm sai trái của giới lãnh đạo. Lẽ ra, họ nên quả cảm hơn trong việc ngăn chặn việc làm sai trái của giới lãnh đạo. Vì lẽ với những người Trung Hoa có sự hiểu biết khách quan, sáng rõ, đúng mực thì họ sẽ dễ dàng nhận ra giới thống trị của họ đã hoàn toàn sai khi tạo ra những tranh chấp vô lý trên biển Đông. Việc làm đó chứa đựng sự bất nhân, bất nghĩa, vô đạo và trái đức.
Nếu việc làm vượt mức của giới lãnh đạo Trung Hoa khiến cho công luận thế giới lên tiếng thì có lẽ vết nhơ lịch sử này người Trung Hoa không dễ xóa nhòa và tham vọng của giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ bị chặn đứng ngay lập tức.
Tuy nhiên, khi đó nhân loại sẽ có sự nhìn nhận “Dân tộc Trung Hoa, dân tộc Đài Loan là những dân tộc tham lam, là những kẻ cướp ngang ngược”.
Phải chăng lịch sử hào hùng của đất nước Trung Hoa, khí tiết dân tộc của một nền văn hóa lâu đời, đáng ngưỡng mộ của đất nước Trung Hoa sẽ bị hủy trong tay của một nhóm người lãnh đạo phạm sai lầm?
Tôi tự hỏi “Người Trung Hoa có muốn giữ lại những nét đẹp huy hoàng trong cái nhìn của nhân loại?”.
Thật chưa muộn cho việc sửa sai nên chăng người Trung Hoa tự sửa sai trước khi công luận thế giới lên tiếng. Người Trung Hoa hãy tự nhìn nhận lại vấn đề. Hẳn là tôi đã không nói sai, bẻ cong sự thật.
Tôi đã đến để giúp bạn dù vậy tôi cũng gây ra chút oán thừa trong lòng bạn. Tôi chấp nhận trả giá để rồi bạn an tâm rằng “Không ai nợ ai”.
            Trước nguy cơ chiến loạn xảy ra, các Tổ chức, cộng đồng quốc tế đã ra mặt hòa giải. Họ đặt vấn đề Tranh chấp biển Đông lên trên chiếc bàn chính trị - ngoại giao để tìm ra hướng giải quyết. Họ kêu gọi các bên kiềm chế và mỗi bên trình bày quan điểm rõ ràng về vấn đề ranh giới trên biển Đông nhưng họ không thể có một Tiếng nói đạt đủ trọng lượng cần thiết. Vì lẽ họ thực sự không biết rạch ròi về ranh giới biển của các quốc gia trong khu vực biển Đông. Thế nên giải pháp tùy thuận được họ sử dụng, gió chiều nào xoay theo chiều ấy. Cũng như phần lớn nhận thức của nhân loại đương thời “Chân lý nằm trong tay kẻ mạnh” các Tổ chức hòa giải quốc tế vì thế cũng không thể hiện rõ lập trường của chính mình vì họ cảm thấy họ không đủ mạnh để trấn áp những quốc gia có thái độ, cách hành xử sai trái, ngang ngược. Thêm nữa, họ đã phạm vào ít nhất 3 sai lầm quan trọng.
Sai lầm thứ nhất là dù rằng họ không rành rõ về ranh giới lãnh hải các nước trong khu vực biển Đông nhưng vẫn còn đó những mảnh vẽ, bản đồ và trên cả là Công ước về Luật Biển năm 1982.
Hãy nên nhớ rằng đây là công ước đã được quốc tế công nhận, lẽ nào Công ước quốc tế về Luật Biển năm 1982 chỉ còn là những mảnh giấy vô giá trị?
Điều này đồng nghĩa với việc ranh giới các vùng miền, các quốc gia, các dân tộc hiện tại cũng chỉ là những mảnh giấy vẽ không giá trị. Với nhận thức như thế thì hẳn là ranh giới các nước trên thế giới sẽ được xác định lại bằng máu, mạng sống con người.
Phải chăng việc sắp xếp lại ranh giới các nước trên phạm vi thế giới này chính là Thế chiến thứ III?
Sai lầm thứ hai là họ tự nhận vai trò của họ rất nhỏ bé vì họ nghĩ quyền lực của họ có giới hạn và hiện tại không đủ mạnh. Thế nên, khi tham gia vào biển Đông họ chỉ nhận trách nhiệm hòa giải. Nếu việc làm thành tựu thì có chút Tiếng nói còn bằng không hoàn thành thì rời đi vì dẫu sao đó cũng là “Chuyện của thiên hạ”. Đó thật sự là sự sai lầm. Họ đã sai khi tiếp cận vấn đề biển Đông. Lẽ ra họ phải đến với vai trò Chấm dứt tranh chấp trên biển Đông chứ không chỉ là tác nhân hòa giải.
Nếu đứng ở góc nhìn sáng rõ hơn họ sẽ nhận ra “Họ đủ mạnh để hoàn thành tốt vấn đề đó”. Lẽ ra, họ phải xác định thật chuẩn mực vấn đề “Nếu không giải quyết tốt vấn đề biển Đông cũng như những vấn đề quốc tế quan trọng khác thì họ hãy rời khỏi vai trò và vị trí mà họ đang nắm giữ”.
Không chỉ vậy, nếu các tổ chức quốc tế không thể giải quyết tốt những vấn đề trọng yếu mà thế giới đang vất vả tháo gỡ thì cần phải có sự cải tiến, cải tổ hoặc là việc giải thể các Tổ chức quốc tế không có giá trị thực tiễn. Nếu việc tranh chấp biển Đông kéo dài và ngày càng gay gắt thì nguy cơ xảy ra Thế chiến thứ III là điều hoàn toàn có khả năng xảy ra.
Vậy vai trò và giá trị của Cộng đồng quốc tế là gì?
Nhân loại lập ra, xây dựng, duy trì các Tổ chức quốc tế hoạt động hẳn không nhằm vào việc trả lương, giải quyết những việc vụn vặt và nhằm vào việc thừa nhận “Chân lý nằm trong tay kẻ mạnh”.
Sai lầm thứ ba của các Tổ chức quốc tế khi tiếp cận vấn đề biển Đông là không mang theo Công luận của nhân loại và thăm dò ý kiến người dân ở các nước trong khu vực tranh chấp. Khi họ mang theo công luận của nhân loại thì sức mạnh của họ là vô đối. Không có bất kỳ quốc gia nào đủ mạnh để chống lại khối đoàn kết nhân loại. Vấn đề biển Đông cũng như các vấn đề lớn của thế giới sẽ giải quyết dễ dàng hơn mà không phải chứa đựng đầy máu và nước mắt con người. Bởi lẽ vấn đề đã được giải quyết bằng sự hiểu biết, bằng giá trị con người và bằng Tiếng nói của nhân loại cũng như là Tiếng nói của người dân ở mỗi quốc gia.
            …
Vấn đề biển Đông còn mang lại cho các nước có công nghệ sản xuất vũ khí tiên tiến, hàng loạt thu về nguồn tiền của, giá trị thặng dư dồi dào, khổng lồ.
Bởi lẽ có rất nhiều hợp đồng mua bán vũ khí béo bở mà người dân ở các nước không biết gì và nhân loại dường như thờ ơ chẳng quan tâm. Khi chiến loạn xảy ra thì họ lại bán thêm được nhiều vũ khí.
Phải chăng cho dù các quốc gia ở khu vực tranh chấp bị hủy hoại nặng nề thì đó là “Chuyện của thiên hạ”?
Vấn đề là giới thống trị ở các quốc gia bán vũ khí có thật nhiều tiền cho việc đầu tư phát triển các loại vũ khí tối tân nhằm giết được nhiều đồng loại hơn nữa.
Khi việc tranh chấp trên biển Đông xảy ra, người dân các nước trong khu vực cũng đã bị giới chính trị quên bỏ mà không thông qua việc Trưng cầu dân ý. Người dân các nước và nhân loại sẽ chết vì sự vô tâm, sự tự ti về thân phận hèn mọn, thấp cổ, bé miệng.
            Phải chăng người dân, nhân loại đã bị vất ra khỏi cuộc chơi của các “Ông lớn” và sẽ chịu đựng nhiều thiệt thòi khi chiến loạn xảy ra?
Quân đội các nước sẽ lại trở thành những cỗ máy giết người vô cảm. Thân xác người dân, quân đội các bên tham chiến sẽ chất thành núi. Sẽ có một vài viên tướng lãnh không may nằm lại nơi chiến trường trong bối cảnh con người sống trong sự thực dụng và ích kỷ ở thời điểm hiện tại.
Còn giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa,… thì dường như là họ đã đứng ngoài những cuộc bắn giết, chiến loạn. Quả thật, đây là trò chơi không công bằng.
            Đáng tiếc là người dân các nước và nhân loại đã và đang chấp nhận trò chơi đó. Bởi lẽ nhân loại đang bị cuốn vào vòng xoáy của chủ nghĩa thực dụng, tính ích kỷ trong mỗi con người đang được nuôi lớn.
Mỗi người kiến tạo cho riêng mình một vỏ ốc, ẩn thân vào đó, tự nghĩ đã an toàn, chuyện bên ngoài là “Chuyện của thiên hạ”.
Cho đến khi chiến loạn xảy ra thì con cháu, anh em, dòng tộc, láng giềng,… hoặc chính họ bị đẩy ra chiến trường và chết không toàn thây.
Đôi khi họ rút sâu hơn vào trong vỏ ốc nhưng với sức công phá của vô số vũ khí tiên tiến, có sức hủy diệt như bom hạt nhân, tên lửa,… thì chiếc vỏ ốc trở nên quá mong manh, dễ vỡ.
Khi vỏ ốc của chủ nghĩa thực dụng vỡ ra thì sẽ phơi bày ra một xác người nhỏ bé với nội tâm cạn cợt, yếu đuối và hèn hạ. Rồi cũng xong một kiếp người sống trong mặc cảm, tự ti, bạc nhược. Một con người ảo tưởng sống với sự hạnh phúc, sự an toàn giả tạm, ích kỷ tách mình ra khỏi khối đồng nhất nhân loại mặc cho đồng loại sống trong khổ đau, thù hận, trong lòng khấp khởi vui mừng vì ý nghĩ an toàn trong chiếc vỏ ốc chủ nghĩa thực dụng đầy khổ đau, man trá.
Lối sống luôn trói con người trong “cơm áo, gạo tiền”, địa vị, danh lợi, quyền lực,...
Việc trình bày liên quan đến vấn đề tranh chấp biển Đông của tôi là không nhằm vào việc kêu gọi lòng tự hào dân tộc ở mỗi quốc gia, dân tộc.
Tôi muốn kêu gọi sự thức tỉnh tình yêu thương chân thật trong mỗi con người và “Chúng ta là đồng loại”. Dù thừa nhận hay không thừa nhận thì con người dù mang trên người màu da, sắc tộc, tôn giáo nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng là đồng loại.
Đã là đồng loại mà giết hại, bóc lột, áp bức,… lẫn nhau thì đó không thể là các hành xử đúng mực của một con người có hiểu biết trong kỷ nguyên hiện đại, văn minh và tiến bộ.
Vì sao tôi trình bày vấn đề con người hiện nay đang trở nên nhỏ bé, bạc nhược hơn và việc họ tự “trốn chạy” ra khỏi những vấn đề sống còn của nhân loại và cả chính họ?
Tôi đã từng thăm dò cục bộ một số người hiện diện trong giới trí thức, tư sản, công nhân, nông dân, bác sĩ, kỹ sư, công chức, nhân viên an ninh, người dân,… ở một quốc gia trong khu vực tranh chấp. Gần như họ rất thờ ơ, không có sự quan tâm đúng mực, không có thái độ, lập trường, chính kiến rõ ràng,… về những mối nguy có khả năng dẫn đến việc bùng nổ xung đột trên khu vực biển Đông, Trung Đông,...
Tin rằng:
Nếu việc làm sai trái của giới lãnh đạo Trung Quốc bị Công luận nhân loại lên tiếng thì hẳn là người Trung Hoa sẽ không đứng về phía việc làm sai trái của giới lãnh đạo Trung Quốc.
Với sự hiểu biết khách quan, họ rõ biết nếu giới lãnh đạo Trung Quốc có “Lấn biển, lấn đất” thì họ sẽ không có nhiều lợi ích, chén cơm mà họ đang kiếm có do nơi sức lao động của chính tự thân. Rõ biết về vấn đề tranh chấp trên biển Đông người Trung Hoa sẽ không đồng thuận cũng như chấp nhận việc hi sinh mạng sống tự thân và dòng tộc nhằm bảo vệ thành phần người đã biến người Trung Hoa trở thành tội đồ chiến tranh, chôn vùi khí tiết dân tộc Trung Hoa,…

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét