Trái tim
Có phải những cuộc chiến tranh, xâm lấn, cướp bóc,… xảy ra trong nhân loại đều xuất phát từ sự hiểu biết không đúng mực, tham lam, sân hận, si mê, hoài nghi, kiêu mạn và việc tự lừa mình, dối người?
Quả thật là tôi không đành lòng khi nhìn thấy một số người vì quyền lợi, địa vị, vai trò,… cá nhân mà khơi gợi sự tự hào ảo tưởng trong lòng người dân, những lời hứa hẹn về quyền lợi, vật chất mà mãi mãi những người dân nghèo không thể có được,… rồi đẩy người dân vào những cuộc giết chóc, hận thù, máu và nước mắt. Tôi sẵn sàng từ bỏ mạng sống của tự thân chứ sẽ không bao giờ từ bỏ việc ngăn chặn những việc làm xấu xa, gian trá,… của một số ít người với tham vọng bá chủ mà đẩy nhân loại vào những cuộc chiến sống còn phi nghĩa.
Tôi thấy gì nơi những kho vũ khí giết người, bom hạt nhân, tên lửa, chiến hạm,…?
Đó là tiền của, máu, xác thịt người, thành tựu khoa học, giá trị thặng dư của toàn nhân loại. Lẽ ra giá trị thặng dư của nhân loại tạo ra nhằm xây dựng một thế giới hòa bình, văn minh, tiến bộ. Nhưng giá trị thặng dư đó lại bị một số ít người chất chứa tham vọng bá chủ toàn cầu sử dụng sai mục đích nhằm giết người, xâm lược, tạo chiến tranh, gây thù hận.
Tham vọng độc chiếm biển đông của Trung Quốc. Mục đích tranh giành lãnh hải trên biển Đông nhằm vào trữ lượng dầu mỏ, khoáng sản dồi dào,… có trong lòng biển và thềm lục địa phải chăng chỉ là một phần của kế sách bá quyền của thành phần lãnh đạo Trung Quốc?
Nguyên nhân sâu kín ẩn trong việc thể hiện ý đồ độc chiếm biển Đông là do lòng người dân lao động, người nghèo của đất nước Trung Quốc đang rối loạn, việc phân tầng giàu nghèo ngày càng lớn, việc tham nhũng, hối lộ,… của không ít nhân vật có danh tiếng, địa vị, tầm ảnh hưởng lớn trên chính trường đã khiến người dân không còn tin vào khả năng quản lý của tầng lớp lãnh đạo, câu hỏi “Giai cấp thống trị đang sống cho người dân hay vì quyền lợi, vai trò, vị trí gia đình, dòng tộc và các thành phần ăn trên, ngồi trước?” được người dân đặt ra. Những lực lượng đối lập đã xây dựng những tổ chức chống đối nhà cầm quyền, đòi quyền tự trị, ly khai,…
Giới lãnh đạo vì chưa tìm ra được giải pháp thỏa đáng, hữu hiệu giải quyết vấn đề nội tại trong nước đã đưa ra kế hoạch “độc chiếm biển Đông” nhằm chuyển hướng chú tâm của người dân vào việc tranh giành lãnh hải với các nước quanh khu vực biển Đông.
Việc tạo ra xung đột, tranh chấp,… nhằm mục đích làm cho người dân nghèo quên đi nỗi lo nơi cuộc sống đói nghèo, vất vả, khắc khổ. Khi việc tranh chấp vượt mức tạo ra chiến loạn thì chính người dân với niềm tự hào dân tộc sẽ ra chiến trường và chết, giới lãnh đạo chẳng mất gì.
Nếu may mắn thì giới lãnh đạo giành giật, mở rộng được lãnh thổ, hải phận và dân số của Trung Quốc có thể sẽ được giảm thiểu, góp phần hóa giải áp lực dân số đang đè nặng lên công tác quản lý ở thành phần lãnh đạo.
Phải chăng giới lãnh đạo Trung Quốc đang dùng “Chuyển dịch di tâm đại pháp” nhằm che mắt người dân và khi cần thiết sẽ đánh một nước cờ “Cờ bí thí tốt”?
Xuyên suốt lịch sử Trung Hoa, số phận của người dân thường luôn là con cờ trên tay giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa chăng?
Có lẽ nào nhân loại sẽ lại viết trang sử đẫm máu người Trung Hoa và người dân các nước trong khu vực biển Đông?
Còn gì nữa?
Hãy xét lại tình hình tranh chấp biển Đông của giới lãnh đạo Trung Quốc hiện nay với bối cảnh xã hội thời Tần Thủy Hoàng gồm thâu 6 nước.
Vào cuối thời Xuân Thu - Chiến Quốc, Hàn - Ngụy - Sở - Tần - Tề - Triệu - Yên là 7 nước lớn. Về sau, Tần Thủy Hoàng lộ rõ dã tâm thôn tính các nước chư hầu. Vì thế chính sách của các nước là tạo ra những liên kết nhằm chống lại mối đe dọa từ nước Tần. Đây là chính sách Hợp tung do Tô Tần, một chính trị gia, người đã đề xuất giải pháp chống lại sự bành trướng bạo ngược của Tần Thủy Hoàng. Ban đầu, chính sách Hợp tung tỏ ra rất hiệu quả. Nhưng về sau, Trương Nghi, một mưu sĩ nước Tần đã đề xuất chính sách Liên hoành nhằm phá vỡ liên minh của 6 nước lớn đương thời. Chính sách Hợp tung được vua Tần vận dụng thành công, sau cùng đã phá vỡ những gắn kết ô hợp, mong manh dựa trên cơ sở quyền lợi của mỗi nước. Dựa vào “Lợi mê lòng người” các chính trị gia của nước Tần đã phá vỡ tổ hợp liên minh 6 nước bằng vào chính sách chiêu dụ các nước nhỏ quay sang liên kết với Tần nhằm có được sự bảo hộ, quyền lợi, uy thế “Cáo mượn oai hùm”,… Nhà Tần đã linh động, uyển chuyển dùng chính sách Liên hoành mà từng bước thôn tính, đánh bại các nước còn lại.
Sang thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên (TCN), vua Tần dùng chiến thuật “Viễn giao cận công” - giao hảo với nước xa, tấn công nước gần, lấn đất các nước tiếp giáp như Hàn, Ngụy, Triệu, Sở nhưng ôn hòa với Tề. Các nước chư hầu có đôi lúc liên minh theo thuyết "Hợp tung" để chống Tần nhưng ràng buộc lỏng lẻo, Thêm nữa, nhiều vị vua chư hầu không thấy được lợi ích thiết thực của liên minh chống Tần mà bị nhà Tần lung lạc. Bởi “mờ mắt” trước lợi ích nhỏ cho nên mắc mưu vua Tần, dần dần trở thành nạn nhân trong quá trình xâm lấn của nước Tần. Nước Tề là nước thụ động nhất và ít tham gia vào liên minh chống Tần.
Kết quả là sau khi diệt nhà Chu năm 249 TCN, Tần tiếp tục thôn tính các nước khác. Đất đai, lãnh thổ các nước liền kề bị chiếm. Cuối cùng, Tần dùng sức mạnh quân sự lần lượt diệt hết 6 nước phía đông.
Năm 230 TCN, Tần chiếm Hàn.
Năm 225 TCN, Tần chiếm Ngụy.
Năm 223 TCN, Tần chiếm Sở.
Năm 222 TCN, Tần chiếm Yên và Triệu.
Năm 221 TCN, Tần chiếm Tề.
Khi đánh giá vấn đề tranh chấp biển Đông trên góc nhìn toàn cảnh, tổng thể, khách quan,… nhân loại sẽ nhận ra không có nhiều khác biệt lớn so với việc thôn tính các nước chư hầu của Tần Thủy Hoàng ở thời Chiến Quốc.
Có chăng là sự khác biệt về quy mô, mức độ, sự ngang ngược, ngạo mạn đến tráo trở của giới lãnh đạo Trung Hoa?
Sự manh động và cuồng ngạo của giới lãnh đạo Trung Hoa thể hiện rõ ở hành động xem thường công luận của nhân loại, xung đột trực diện cả với Nga, Nhật, Hàn Quốc, Philipin, Inđônêxia, Việt Nam,…
Để phá vỡ liên minh các nước, giới lãnh đạo Trung Hoa “ném” cho Campuchia một số “mối lợi” nhằm chia rẽ khối đoàn kết trong nội bộ các nước Asian.
Giới lãnh đạo Trung Hoa lại gia tăng sức ép kinh tế, hợp tác,… nhằm chèn ép, ngăn chặn, hạn chế các nước trong cộng đồng quốc tế, Liên Hiệp Quốc can thiệp vào vấn đề biển Đông. Việc làm trên nhằm tạo điều kiện cho giới lãnh đạo Trung Hoa chủ động thao túng, xâm chiếm, thôn tính đất đai, lãnh hải các nước trong khu vực biển Đông.
Tiếp đến, có không tham vọng bá quyền trên phạm vi thế giới của giới lãnh đạo Trung Hoa?
Hiển nhiên là việc làm ngông cuồng, sai trái của giới lãnh đạo Trung Hoa sẽ chạm đến rất nhiều sự phản đối của các nước trong khu vực và thế giới.
Có không khả năng leo thang chiến tranh khu vực biển Đông và trở thành Thế chiến thứ 3?
Phải chăng máu, nước mắt, hận thù, đau khổ,… ở con người lại được gieo rắc do nơi lòng tham và sự ngạo mạn, ngông cuồng và việc bế tắc trong việc quản lý đất nước, con người của giới lãnh đạo Trung Hoa?
Có không ý đồ “Điều chỉnh dân số Trung Hoa” trên diện rộng và “danh chánh, ngôn thuận”, một việc làm vô đạo, trái đức, bất nhân, bất nghĩa?
Phải chăng giới lãnh đạo Trung Hoa đang muốn “hợp thức hóa” việc leo thang chiến tranh, xung đột nhằm thôn tính, mở rộng lãnh thổ, vùng biển bằng vào việc khuyến khích ngư dân Trung Hoa xâm phạm vào hải phận của các nước tranh chấp?
Giới lãnh đạo Trung Quốc đã “thâm độc” lôi kéo người dân vào vấn đề tranh chấp biển Đông, những con cờ thí cho ván cờ đua tranh quyền lực. Đây là việc làm vụng về đến người mù cũng dễ dàng nhận biết khi họ dừng lặng, lắng nghe, nhìn nhận lại việc làm “Xua ngư dân Trung Hoa xâm phạm vào hải phận nước khác đánh bắt hải sản, tôm cá,…”.
Việc làm sai trái này được giới lãnh đạo Trung Quốc cổ động, khuyến khích qua hành động cho hải quân yểm trợ ngư dân đánh bắt hải sản “lấn biển”.
Ngư dân đi đánh bắt hải sản phải chăng mang lại nguồn lợi khổng lồ đến mức cả hải quân cùng tham gia?
Mục đích sâu xa của việc làm trái với công ước quốc tế về lãnh hải của giới lãnh đạo Trung Quốc đang nhằm vào điều gì?
Giới lãnh đạo Trung Quốc đang gây dựng lòng tham và kích thích thái độ sống ngang ngược, ngông cuồng,… trong ngư dân. Việc tham lam, ngạo mạn,… sẽ khiến ngư dân ngày càng “lấn biển”.
Giới lãnh đạo Trung Quốc cứ lặng lẽ chờ đợi sự phản kháng từ các nước tranh chấp. Những cuộc xung đột, va chạm giữa các ngư dân trên biển Đông sẽ khiến một số ngư dân Trung Quốc thiệt mạng. Đây là điều mà giới lãnh đạo Trung Quốc chờ đợi, là cái cớ để giới lãnh đạo Trung Quốc hợp pháp việc thôn tính “lấn biển”.
Nếu chờ đợi mãi mà không thấy sự phản kháng quyết liệt từ các quốc gia tranh chấp, liệu giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, trái đức có thực hiện “Tội ác thâm độc” giết không ít ngư dân Trung Hoa rồi đưa vào hải phận các nước tranh chấp với ý đồ “Di thi giá họa” - đem xác chết đặt vào nhà người rồi cáo buộc “giết người, đền mạng”, nhằm gây rối, khuấy động chiến tranh?
Quả thật, với những việc làm mà giới lãnh đạo Trung Quốc từng bước triển khai trên biển Đông, tôi thật không có lập luận, cách lý giải nào khác hơn để tin rằng giới lãnh đạo Trung Quốc đang vì dân, vì nước mà thực thi việc xâm lấn, thôn tính các nước lân cận, chạm đến công luận nhân loại và cả việc xua người dân vào chỗ chết.
Rất hy vọng bộ sách tôi trình bày sẽ được dịch thuật sang nhiều thứ tiếng để mọi người cùng góp ý, sửa sai, giúp tôi cùng nhân loại nhận ra mục đích thật sự của việc tranh chấp biển Đông của giới lãnh đạo Trung Hoa.
Tôi không hy vọng những giả định tôi đặt ra về vấn đề biển Đông có tính chuẩn xác, là lẽ thật. Bởi lẽ… Thật rất thâm độc, tàn khốc! Đáng sợ thay lòng tham con người!
Tôi cũng mong mỏi người dân Trung Hoa hãy nên tỉnh táo, sáng suốt đánh giá lại vấn đề tranh chấp biển Đông. Đừng mù quáng ở nơi lòng tham và rơi vào quỷ kế “hại người, hại mình” của giới lãnh đạo Trung Quốc để rồi trở thành “con chốt thí” cũng như việc biến dân tộc, nền văn hóa truyền thống, lâu đời của đất nước Trung Hoa thành một “vết nhơ khó thể gột rửa” trong lòng nhân loại. Những mong người Trung Hoa đừng tạo công phẫn trong nhân loại vì bạn sẽ mất tất cả khi thực hiện việc làm bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, trái đức, đánh mất giá trị con người.
Rất mong người Trung Hoa hãy “xét lại” nền văn hiến hơn 4000 năm truyền thống mà có thái độ và cách hành xử của một đấng trượng phu có sự hiểu biết sáng rõ, khách quan và chuẩn mực. Cám ơn!
(Còn tiếp)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét