Điểm nhấn quan trọng (1)
Có vẻ như thật khôi hài khi tôi cho rằng chỉ cần vài bài viết Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay được chuyển ngữ, dịch thuật ra nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau như Hoa ngữ, Pháp ngữ, Anh ngữ,… thì vấn đề tranh chấp biển Đông sẽ được giải quyết triệt để đến tận gốc rễ.
Tuy nhiên, đó lại chính là giá trị thật của chuỗi bài viết Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay. Không chỉ vậy! Nếu nội dung bài viết được sớm rộng truyền và lan tỏa trong lòng nhân loại thì phần lớn vấn đề vướng mắc mà xã hội loài người đang gặp nhiều khó khăn khắc phục cũng sẽ được tháo gỡ dễ dàng.
Vì sao lại có một điều kỳ diệu tựa như là phép màu như thế nơi nội dung bài viết Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay?
Vì lẽ khi bài viết được lan rộng vào sự hiểu biết, nhận thức, tư duy nhân loại thì con người sẽ sống thật với giá trị nơi phần người của con người được hiển lộ.
Sự ngụy tạo, giả trá nơi giới lãnh đạo, thành phần đại diện tri thức nhân loại sẽ được bóc trần. Điều này giúp cho giới quản lý xã hội, quản lý đất nước buộc phải sống thật với giá trị ban đầu, giá trị gốc vốn có của bộ phận quản lý xã hội. Sự cửa quyền, quan liêu, tham nhũng, hoang phí,… sẽ được ngăn ngừa triệt để. Sự lũng đoạn, việc tùy tiện thao túng xã hội ở một thành phần người bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, trái đức sẽ bị chặn đứng hoàn toàn khi sự hiểu biết của con người đạt cột mốc tổng thể, khách quan, sáng rõ và đúng mực.
Và những thành phần xã hội khác ngoài thành phần chính trị một khi có đủ đầy sự hiểu biết tổng thể, khách quan, đúng mực sẽ tự nhận thức được vai trò, trách nhiệm, giá trị của sự tồn tại tự thân. Lúc bấy giờ sự mặc cảm tự ti, thấp hèn, bạc nhược ở con người sẽ được gỡ bỏ khỏi tư duy, nhận thức và con người (nói chung) sẽ quả cảm góp lời cùng chung tay xây dựng xã hội loài người tiến vào kỷ nguyên văn minh, tiến bộ, bình đẳng, hài hòa,…
Việc gắn kết giữa người với người, giữa các quốc gia, dân tộc sẽ góp phần đẩy lùi chiến tranh, giết chóc, bạo loạn, thiên tai, dịch bệnh, đói nghèo, hàng loạt các cuộc khủng hoảng toàn diện đã, đang nhấn chìm nhân loại trong sự đau khổ, hận thù, nghi kỵ, vụ lợi, đê hèn, giả trá,...
Khi có đủ hiểu biết về bản chất sự sống, nguồn gốc tự thân,… thì nhận thức, tư duy con người sẽ không bị chi phối hoàn toàn bởi lòng tham, si mê, sân hận,… Chủ nghĩa thực dụng tàn độc, man trá, ích kỷ, xấu xa nơi nhân loại sẽ từng bước bị đẩy lùi, chặn đứng. Xã hội loài người tự khắc trở nên tốt đẹp, an bình, ổn định bởi lẽ con người đã sống đúng mực nơi giá trị phần người của con người.
…
Có một sự thật là bài viết Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay không chỉ vì việc giải trừ vấn đề tranh chấp biển Đông mà ra đời. Giá trị của bài viết là rút ngắn khoảng cách tư duy, nhận thức giữa người với người, giữa người dân và giới lãnh đạo đất nước, giữa các dân tộc, các quốc gia, các vùng miền lãnh thổ khác nhau.
Tôi không chỉ vì việc đánh bật giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, trái đức Trung Quốc ra khỏi vũ đài chính trị nhằm giải trừ vấn đề tranh chấp biển Đông mà viết bài Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay. Tôi muốn mọi việc trở nên rõ ràng, minh bạch, “thà trắng, thà đen” những mong giúp nhân loại dễ dàng nhận diện đúng mực hiện trạng, bản chất vấn đề và đồng lòng ra sức sửa sai những mối nguy hại tiềm ẩn nơi xã hội loài người kịp lúc.
Cụ thể là bạn thấy gì nơi giải pháp đóng cửa chính phủ Mỹ do khủng hoảng nợ công trầm trọng, vượt mức?
Niềm tin ở mọi thành phần xã hội đã từng trông chờ vào sự sáng suốt, đúng mực ở giới chính khách Mỹ gần như không còn trong lòng người dân Mỹ. Tuy nhiên, giải pháp đóng cửa chính phủ Mỹ cũng không thể giải quyết triệt để vấn đề niềm tin, sự kỳ vọng, khủng hoảng nợ công,… Chính phủ Mỹ đã buộc phải mở cửa trở lại trong sự tạm bợ, chấp vá, hoang mang.
Và tôi tin rằng vẫn chưa có một giải pháp hữu hiệu, khả thi, toàn diện, trọn vẹn nào được vạch ra kịp thời nhằm khắc phục hiện trạng khủng hoảng xã hội, khủng hoảng con người nơi đất Mỹ.
Nước Mỹ danh vọng, hào hoa,… giấc mơ đổi đời của những kẻ chăn cừu đang vật lộn với muôn vàn khó khăn, khủng hoảng chồng chất, liên hoàn.
…
Tại sao không có một lối thoát thực sự cho một quốc gia từng tự hào, phô diễn chứa đựng nền văn minh, tiến bộ, hiện đại, là biểu tượng phát triển toàn diện nhất của nhân loại (ít nhất là đến thời điểm hiện tại)?
(Dù rằng có rất nhiều quốc gia khác hệ thống chính trị đố kỵ, tị hiềm không thừa nhận sự tiến bộ, văn minh, hiện đại hiện diện nơi nước Mỹ. Việc làm nhằm ôm giữ niềm tự tôn, sự không tụt hậu, che đậy thực lực yếu kém trước mắt người dân, dân tộc nhằm thêu dệt niềm tự hào ảo tưởng, dễ bề thao túng lòng người. Đáng tiếc là lời nói, việc làm đã có nhiều sai biệt. Dù trước mặt không thừa nhận chỗ vượt bậc nơi đất Mỹ nhưng sau lưng lại quy thuận, theo về. Ra sức “đưa đẩy” con cháu sang Mỹ dệt giấc mơ Mỹ trong lòng dòng tộc, giống nòi. Dường như đã có một sự chối bỏ cội nguồn, tổ tiên nơi những kẻ che đậy lối sống hai lòng, ăn ở hai mặt).
Quay lại vấn đề về việc có không lối thoát sáng rõ cho sự phát triển nơi nước Mỹ. Thật vậy sẽ không có lối thoát cho người Mỹ bằng vào những giải pháp vụng về, non kém. Bởi lẽ mọi giải pháp hiện tại đều mang tính cục bộ, nửa vời. Những giải pháp dựa trên lòng tham, sự thực dụng, ích kỷ, si mê, mù quáng, hoài nghi lẫn nhau thì sao có thể giúp nước Mỹ (nói riêng), nhân loại (nói chung) thoát ra hàng loạt cuộc khủng hoảng triền miên, bất tận.
Rồi sẽ đến quốc gia nào nơi Châu Âu phơi bày sự đổ nát, lụn bại. Có rất nhiều, rất nhiều quốc gia Châu Âu ngụp lặn trong các khoản vay tới hạn. Cộng hòa Síp, Hy Lạp,… đã tan hoang. Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Thổ Nhĩ Kỳ, Italy , Pháp,… đang rúng động. Đức đang ra sức che đậy quả bom kinh tế hẹn giờ phát nổ.
Hy Lạp , Italy ,… đã rao bán đền, cung điện, đảo quý, đất đai nhằm cứu vãn việc bội chi.
Nhưng liệu một giải pháp kém cỏi trên có ý nghĩa, có giá trị gì khi lòng tham của con người ở mọi thành phần xã hội, nhất là nơi giới chính khách không ngừng nâng cấp?
Hơn nữa, đền đài, cung điện, đảo quý,… là tài sản dân tộc chứ nào phải tài sản tư của giới chính trị mà họ tùy tiện rao bán, chào hàng.
Nếu việc tùy tiện bán tài sản đất nước được hợp thức hóa thì mai này các quốc gia lâm vào khủng hoảng kinh tế còn gì để bán khi mà sự khủng hoảng chỉ vừa mới bắt đầu, việc quan liêu, hoang phí chưa từng được ngăn chặn hiệu quả,…?
Tại sao giới chính khách các nước tùy tiện bán mua tài sản quốc gia mà các thành phần xã hội khác, người dân không có lấy một tiếng nói để biết rằng họ có tồn tại cho công cuộc xây dựng, định hướng phát triển đất nước?
Đó là kết quả của sự bạc nhược, tự ti, yếu đuối, đánh mất giá trị con người nơi mọi thành phần xã hội kể cả giới quản lý xã hội. Gần như tất cả đã tự mặc định, tự trói nhận thức, tư duy vào thân phận “Thấp cổ, bé miệng”, hèn kém, nhu nhược. Thêm vào đó là lối sống thực dụng ích kỷ xấu xa và lòng tham không đáy đã xâm thực gần như toàn bộ xã hội loài người.
…
Đừng chỉ nhìn về Phương Tây, nước Mỹ - nơi đang “đắm chìm” khủng hoảng nợ công, khủng hoảng kinh tế,… Hãy quay về nơi đất nước mà bạn đã sinh ra, lớn lên bạn sẽ nhận diện được những mối nguy không dễ tháo gỡ. Những mối nguy thực thụ đang được che đậy, ém nhẹm kín kẽ, tinh vi và khi nhốt mình trong lòng tham, sự thực dụng ích kỷ con người sẽ không dễ dàng nhận diện, phát hiện.
Các khoản vay nước ngoài, khoản vay ODA đang đến hạn. 2013, 2014,… 2018, 2020 người Việt Nam phải trả lãi, trả vốn gốc. Và … với sự tự tin có thừa các khoản vay luôn trong tầm kiểm soát liệu người Việt có an toàn trước cơn bão khủng hoảng nợ công?
Người dân, các thành phần xã hội ngoài thành phần chính trị dường như đã đánh mất giá trị hoàn toàn trong vấn đề điều tiết, quản lý xã hội, họ vẫn hy vọng, trông chờ sự an toàn vốn không còn sáng rõ, khả thi. Giới quản lý đất nước thì ra sức che đậy, ngụy tạo sự an toàn nhằm nắm giữ chiếc ghế quyền lực cho đến hết nhiệm kỳ. Việc về sau là việc của thiên hạ và cũng không quá khó để giải trình sự quản lý yếu kém, năng lực hạn chế cùng với việc đổ lỗi cho người.
Đến như Mỹ, Châu Âu, Nhật, Trung Quốc,… giàu mạnh là vậy còn vỡ nợ, nợ công ngoài tầm kiểm soát thì các nhà quản lý trong nước không thể thoát ra khủng hoảng là lẽ đương nhiên, từ từ rồi khắc phục.
Kết quả là giới chính trị cũng đâu mất mát gì? Có chăng là người dân, người lao động phải “gồng mình” trả nợ nước ngoài chứ các thành phần xã hội khác đâu thể tạo ra giá trị thặng dư, tiền của để xây dựng, phát triển đất nước cũng như phải trả nợ?
Nếu người lao động không còn đủ sức “gồng gánh” việc lạm phát, nợ công, bội chi ngân sách,… thì bạo loạn, đấu tranh lật đổ chính quyền, hất cẳng nhà quản lý là chọn lựa cuối cùng thường được sử dụng. Việc đổ vỡ hình thái xã hội con người là điểm đến ở mỗi quốc gia trong hiện trạng các thành phần xã hội đánh mất sự gắn kết, sống với lòng tham, sự thực dụng,…
Việc bội chi ngân sách luôn lũy tiến tăng hàng năm, lạm phát leo thang, tham nhũng khủng, thường xuyên, việc dùng tiền sai trái gây thất thoát những khoản tiền công cực lớn,… lối thoát cho khủng hoảng nợ công nơi Việt Nam vốn mịt mờ sẽ càng thêm ảm đạm, thê thảm.
Việc gia nhập WTO sẽ khiến Việt Nam mất đi những khoản thuế nhập khẩu khủng sẽ góp phần làm rệu rã ngân sách nhà nước Việt Nam .
Các khoản thuế, phí gia tăng “nhằm bù lỗ” sẽ tiếp tục “gõ” vào đầu người dân Việt và thành phần lao động công nhân, nông dân sẽ gánh đủ các khoản thuế tiêu dùng. Người dân Việt sẽ tiếp tục im lặng, gắng gượng chịu đựng cho đến khi cùng đường thì vùng vẫy, giãy dụa. Và đây là dấu hiệu báo trước cho sự đổ nát, tan hoang.
Hãy cứ im lặng, giữ sự an toàn cho cá nhân, gia đình, dòng tộc. Hãy ra sức góp nhặt, tích lũy tài sản, tiền của nhằm an toàn hậu sự và thầm mong bão khủng hoảng sẽ đến chậm, trôi vào một tương lai xa xa.
Nhưng 2014, 2015… 2018, 2019,… dường như thời gian không còn đủ dài cho ta kịp nhắm mắt, nằm xuống bỏ lại một đống đổ nát, hoang tàn cho thế hệ tương lai. Sự ích kỷ, lòng tham, sự thực dụng,… dường như không đủ đảm bảo cho sự an toàn, cá nhân, dòng tộc.
Dệt giấc mơ Mỹ, Phương Tây,… sống đời sống lưu vong liệu có kịp lúc, đúng thời và an toàn trong bối cảnh xã hội hiện tại?
Dân số Mỹ với hơn 300 triệu người và có hàng trăm ngàn triệu công chức nơi hệ thống quản lý. Dù vậy mà ngân sách quốc gia Mỹ giàu mạnh không còn đủ khả năng chi lương công chức và phải đưa ra giải pháp đóng cửa chính phủ tạm thời.
Còn Việt Nam thì sao?
Với 80 triệu dân và có đến hơn 2 triệu công chức chưa kể đến hệ thống quân đội, lực lượng an ninh không chuyên. Cứ 40 người Việt thì có 1 công chức nhà nước. Và tin rằng có không đến 30 người lao động trực tiếp tạo ra sản phẩm vật chất, hàng hóa nhằm nuôi sống 1 số lượng không ít những thành phần không lao động tạo ra của cải vật chất tồn tại nơi hệ thống công quyền cồng kềnh, giới kinh tế, thành phần tôn giáo, hệ thống giáo dục, lực lượng khoa học, quốc phòng, an ninh,…
Thử hỏi “Sức lao động của người lao động Việt mạnh mẽ đến nhường nào, họ đã bị bóc lột và khả năng chịu đựng ra sao?”.
Cũng như nước bạn Trung Quốc tin rằng Việt Nam là một trong những nước có hệ thống quản lý cồng kềnh, kém hiệu quả nhất nhì thế giới.
Tại sao tôi lại có thể đưa ra nhận định táo bạo, dễ đụng chạm niềm tự hào dân tộc đến vậy?
Vì lẽ với 1 công chức trên 40 đầu người mà người Việt vẫn thường xuyên nghe báo cáo lực lượng mỏng, cần thêm người, xin bổ sung thêm ngân sách, quỹ dự phòng,...
Với hiện trạng trên thật khó biết lực lượng công chức cần bao nhiêu người mới là đủ, ngân sách lương công không rõ bao nhiêu là vừa, là chuẩn? Và người lao động phải “gánh” thêm bao nhiêu thành phần ăn theo, vụ lợi, cơ hội trên vai?
Vậy chẳng rõ năng lực của công chức Việt ở tầm mức nào? Nếu không nói là hệ thống công quyền cồng kềnh, kém hiệu quả thì biện giải như thế nào cho lọt tai và đúng mực?
Nếu phản biện là việc phân bố lực lượng công chức không đồng điệu, chưa đúng người, đúng việc, chỗ thừa, chỗ thiếu,… thì vai trò quản lý, điều tiết cán bộ công quyền của giới quản lý thượng tầng có giá trị, có ý nghĩa gì? Chẳng phải sẽ kéo theo năng lực giới lãnh đạo cấp cao cũng kém cỏi, cùng không hiệu quả?
Thi thoảng nghe giảm biên chế, cắt giảm chi tiêu nhưng “bóp” chỗ này lại “phình” ở chỗ kia. Cắt giảm 1 công chức nơi này thì bổ sung 2, 3 công chức không rõ năng lực ở nơi khác. Một vòng lẩn quẩn bao đời nơi hệ thống công quyền ở các nước Xã Hội Chủ Nghĩa, Tư Bản Chủ Nghĩa do nơi năng lực, nhận thức, tư duy con người chưa được phát huy đúng mực. Nhất là khi con người nơi hệ thống công quyền ngày càng trở nên biếng lười, thụ động, đánh mất giá trị con người.
Gần đây, việc cải cách giáo dục đang được chăm bẫm với những dự án, những giải pháp được thêu dệt là tổng thể, khả thi, căng cơ, toàn diện nhằm vẽ ra cái bánh vẽ phải chăng cũng chỉ nhằm vào việc rút tiền ngân sách quốc gia là chính?
Còn giá trị thật của việc cải cách giáo dục với quy mô lớn liệu có khác gì những cuộc cải cách giáo dục của vài mươi năm về trước?
Kết quả của cuộc cải cách giáo dục của hơn 20 năm về trước là gì?
Phải chăng là sự hỗn độn, rối ren, tối mắt của nền giáo dục ngày nay, là giá trị, nhân cách, đạo đức con người bị đánh mất, là ý thức hệ con người sống trong lòng tham, lối sống thực dụng, sự ích kỷ, tự ti, bạc nhược, thấp hèn, con người không còn giá trị con người,…?
Nếu những điều tôi trình bày là sai trái, không đúng thực tế thì tôi rất trông chờ sự phản biện khách quan nhằm đánh thức sự mê lầm trong tôi. Nếu tôi thật sự sai thì tôi sẽ gửi đến nhân loại lời xin lỗi chân thành và sẵn sàng chịu hoàn toàn trách nhiệm. Tôi vẫn tin rằng tôi đủ năng lực chịu trách nhiệm về những việc đã làm và sẽ ra sức sửa sai khi thật sự đã làm sai.
(Còn tiếp)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét