Lật Tẩy Quân Bài Chủ
Bài Chủ là nhân loại, là người dân cũng như các thành phần xã hội khác ngoài thành phần chính trị. Vì là Quân Bài Chủ nên sức mạnh của quân bài này là vô đối, thật không có đối thủ xứng tầm.
Đáng tiếc đây lại là quân bài ô hợp gồm rất nhiều thành phần khác nhau nông dân, công nhân, doanh nghiệp, trí thức, giảng viên, bác sĩ, kỹ sư,... gồm nhiều quốc gia, dân tộc, sắc tộc, tôn giáo khác nhau.
Về sự hiểu biết, trình độ của thành phần các quân bài là không đồng. Do vậy cách hành xử của các thành phần quân bài này cũng khác nhau.
Dù rằng giữa các thành phần này luôn tồn tại mối liên kết không thể tách rời nhưng vì tâm phân biệt, đố kỵ hoài nghi nên liên kết lỏng lẻo, không có tiếng nói chung thế nên sức mạnh của quân bài này trở nên suy giảm nghiêm trọng.
Dưới sức ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dụng ích kỷ ở bối cảnh xã hội hiện tại, các thành phần quân bài này tự trói vào tư duy “sống chết mặc bây, đừng chạm đến ta là được”, nước sông không phạm nước giếng thì mong rằng nước giếng chẳng động đến nước sông,... mỗi thành phần tự tách ra khỏi khối đồng nhất của Quân Bài Chủ, tự thủ bàng quang.
Vì sự tự ti, bạc nhược, chỉ biết sống cho riêng mình ở các thành phần quân bài nên Quân Bài Chủ bỗng chốc trở thành Quân Bài Tự Ti.
Sự sai lầm mang tính truyền thống của các thành phần xã hội ở khối đồng nhất nhân loại là đã từ lâu các thành phần này đã thoái thác trách nhiệm cùng với thành phần chính trị vạch ra những phương hướng, giải pháp phát triển, xây dựng hoàn thiện xã hội con người.
Vì sự lơi là đó mà các thành phần xã hội khác thành phần chính trị đã mất hẳn tiếng nói trên chính trường bỏ mặc chính trường và việc quản lý cho thành phần chính trị.
Điều đáng tiếc là khi thành phần chính trị phạm sai lầm thì các thành phần xã hội lãnh đủ vì lẽ “môi hở thì răng lạnh”. Quả thật, nếu tranh chấp biển Đông leo thang thành chiến tranh thì ai sẽ ra chiến trường cầm súng chiến đấu để rồi đến chết sẽ được ghi công.
Rõ thật là các thành phần khác ngoài thành phần chính trị sẽ được tổng động viên vào quân đội ra chiến trường để tranh giành một “món đồ” dường như không thuộc về họ.
Tin rằng phần lớn thây chết trên chiến trường cũng như do nơi tên bay, đạn lạc là người dân thường và các thành phần xã hội khác thành phần chính trị.
Nếu chiến loạn xảy ra thì tôi tin rằng “Thật khó có thể tìm được xác của thành phần chính khách thuộc giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa Trung Quốc cũng như giới lãnh đạo vô đạo, trái đức ở các nước.
Còn tìm xác nguyên thủ quốc gia họ trên biển Đông. Thôi bạn đừng có mơ!
Tại sao mạng sống của họ cao quý đến vậy mà mạng sống của các thành phần khác lại nhỏ nhoi, hèn hạ?
Họ tham lam, ngông cuồng làm kẻ cướp đất, cướp biển sao lại đẩy người dân và những thành phần xã hội khác chết thay, còn họ ngồi không hưởng lợi”?
Nếu vậy chỉ có người dân các nước rơi vào cuộc tranh chấp mới là thành phần của Quân Bài Chủ.
Nhân loại hay nói cách khác là người dân các nước ngoài cuộc tranh chấp sẽ đứng ngoài cuộc chơi.
Không hẳn vậy. Chiến loạn - đã có chiến tranh tất có loạn lạc Thế chiến I, II cũng chỉ khởi nguồn ở một vài nước và lan rộng ra phạm vi thế giới.
Tranh chấp biển Đông nếu xảy ra sẽ kéo theo nào những Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Nga, Mỹ, Đài Loan, Việt Nam, Philipin, Inđnêxia, Cộng đồng quốc tế,... kéo theo một hệ lụy bản đồ ranh giới các nước sẽ bị lòng tham của giới chính trị đòi vẽ lại.
Trung Đông vẫn là một miệng núi lửa sục sôi đang chực chờ trào tung dung nham nóng chảy với đầy xác thân người, máu và nước mắt.
Nợ công châu Âu không thể đòi trên bàn đàm phán đành chơi theo kiểu xã hội đen. Châu Phi đói nghèo, bệnh tật và kéo theo bạo loạn,...
Có nơi nào an toàn cho những người sống ích kỷ, tự tách rời khối đồng nhất nhân loại?
Trong số thành phần của Quân Bài Chủ cũng có những Quân Bài Nói Thẳng, Nói Thật nhưng số lượng quả thật là không nhiều và thiếu liên kết. Vì thế số quân bài này thường bị quân bài thuộc giới chính trị bóp chết từ trong trứng nước.
Đây là sai lầm của quân bài thuộc giới chính trị. Tự mình kém cỏi chẳng biết, lẽ ra khi được chỉ rõ điểm sai lầm phải nhận thức sửa sai chứ có đâu bưng bít, ém nhẹm, che giấu cái kém, cái dở. Chặt tay người ngay để rồi tự làm mù mắt mình.
Thật đáng thương xót! Vội quên dân là gốc, dân là nước. Nước có thể đẩy thuyền nhưng nước cũng dễ dàng lật thuyền. Dẫu là thánh nhân còn có lỗi lầm, đâu thể chỉ khoác lên vai chiếc áo chính trị là có thể trở thành con người toàn thiện, toàn bích. Có câu nhiều tay vỗ nên kêu nếu không biết dựa vào sức dân thì dù cho học rộng, hiểu nhiều thì cũng chỉ là con hoang giữa chợ.
Trong số đông các thành phần khác ngoài thành phần chính trị cũng không ít người hiểu biết. Nếu biết lắng nghe hẳn giới chính trị cũng tìm ra được kế sách vẹn toàn giải quyết vấn đề tranh chấp biển Đông.
Điều quan trọng nhất của nhân loại ở thời điểm hiện tại là hợp nhất lại thành một khối vững chắc. Gia cố sự tự tin bằng sự hiểu biết khách quan, sáng rõ. Khôi phục sức mạnh vô đối vốn có và trở thành Quân Bài Chủ Với Đầy Đủ Thực Lực.
Quân Bài Đa Biến - Quân Bài Chết là một quân bài nhỏ trong Quân Bài Chủ. Dù vậy đây là Quân Bài Trí Tuệ, là quân bài dùng sự khách quan, sáng rõ trình bày lại mọi việc, về tương quan lực lượng, mưu tính, dã tâm,... của các thế lực tranh chấp trên biển Đông. Bằng vào việc nói thẳng, nói thật về cục diện của Ván Bài Biển Đông, sẵn sàng dùng mạng sống để hợp nhất nhân loại thành một khối đồng nhất, mong mỏi xã hội con người sống trong thương yêu chân thành, sống hài hòa bình yên.
Quả thật, nếu quyển sách Trung Hoa, Còn Mãi Một Tình Yêu được in ấn, dịch thuật truyền đến tay giới lãnh đạo Trung Quốc và rộng khắp nhân loại thì tin rằng giới lãnh đạo Trung Quốc không dám có thêm hành động nào vọng động trên biển Đông. Đây là đao thứ nhất mà Vô Ưu ra tay với giới lãnh đạo Trung Quốc. Với 1 đao này thì sẽ ngay lập tức tách rời liên kết giữa giới lãnh đạo Trung Quốc và người dân Trung Hoa. Đây là liên kết vốn rất mong manh do sự độc tài bất nhân, bất nghĩa của giới lãnh đạo Trung Quốc.
Các lực lượng đối lập và người dân sẽ quay lưng không ủng hộ việc làm của giới chính trị có tâm địa xấu xa. Dù là người dân hay là bất kỳ ai trong xã hội ở bất kỳ đất nước nào cũng đều mong có cuộc sống bình yên, êm ấm. Chẳng có mấy ai ôm mộng cướp đoạt của người như giới chính trị bất nhân, bất nghĩa tham lam, tàn độc.
Thế nên việc cần làm là phải phân định rạch ròi giới lãnh đạo Trung Quốc hay người dân Trung Hoa. Việc làm sai trái của chính khách Trung Quốc sẽ không thể buộc người Trung Quốc kham lãnh.
Thoạt nhìn, đây có vẻ là đòn phản gián, ly gián nhưng thực ra đó chính là Thật tướng kế. Chỉ bằng một việc rộng truyền sách Trung Hoa, Còn Mãi Một Tình yêu thì Quân Bài Cuồng Tố sẽ gần như đánh mất thực lực.
Đao thứ 2 là truyền trao bộ sách Sự Hiểu Biết Làm Thay Đổi Nhận Thức, Giá Trị Con Người đến với giới lãnh đạo Trung Quốc cùng nhân loại. Dù rằng nhận liên tiếp 2 đao rất đắng lòng nhưng tin rằng người Trung Quốc sẽ phải cảm ơn Vô Ưu vạch ra con đường giúp họ an định xã hội, giải trừ các cuộc đấu tranh đòi ly khai, tự trị ở các vùng. Vì mối ân tình này tin rằng hãy còn lâu người Trung Quốc mới có ý định chạm đến Việt Nam.
Cũng thông qua bộ sách này thì bộ mặt vênh váo, giả nhân, giả nghĩa của giới lãnh đạo ở các cường quốc nơi Quân Bài Cơ Hội sẽ phơi bày, mong rằng với sự khách quan sáng suốt về sau họ sẽ có lòng tự trọng, cân nhắc với những việc cần làm.
Với đao thứ 2 thì chiến tranh, bạo loạn trên phạm vi thế giới sẽ đẩy lùi, những kho vũ khí, vũ khí hạt nhân sẽ được tháo gỡ hoàn toàn. Điều quan trọng nhất là nhân loại đã có sự hiểu biết sáng rõ, khách quan về sự sai lầm tạo ra vũ khí hủy diệt và họ đồng lòng lên tiếng.
Thế giới tâm linh cũng được nhân loại nhìn nhận đúng mực hơn và sẽ có không ít người tìm về con đường giải thoát hoàn toàn. Nếu bộ sách được ủng hộ trao truyền đúng mực thì xã hội con người tự an định. Đây là kỳ chiêu Bất Chiến Tự Nhiên Thành.
Đao thứ 3 là đao mà Vô Ưu sẽ cân phân nặng nhẹ khi đi đến và bỏ thây nơi Tử Cấm Thành. Sự cân phân nặng nhẹ này không vì Vô Ưu mà là vì người Trung Quốc. Vô Ưu không dễ chết vô nghĩa nơi Tử Cấm Thành. Khi đó giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ bị đánh rơi khỏi vũ đài chính trị và không có gì ngạc nhiên khi đất nước Trung Hoa sẽ bị “chia 5, xẻ 7”.
Việc làm này đối với Vô Ưu mà nói là dễ như việc “úp bàn tay, ngửa bàn tay” nhưng Vô Ưu không đành lòng nhìn máu rơi, thây đổ.
Điều đáng sợ nhất là Vô Ưu là Quân Bài Chết muốn đối phó với Quân Bài Chết thì người chết còn nói là khó thể đối phó huống hồ là người sống. Đối đầu với Quân Bài Chết là cầm chắc thiệt thân. Vậy mới nói dân mà không sợ chết sẽ tạo ra mối nguy uy hiếp ngược lại nhà cầm quyền.
Đáng tiếc là kế hoạch “Mượn trời qua biển” của Vô Ưu bị một thành phần người không hiểu chuyện vô tình gây cản trở đường đến Tử Cấm Thành vào tháng 6 năm 2013.
...
Với những gì tôi đã trình bày tin rằng cũng được mọi người nhìn nhận có ít nhiều sự hiểu biết. Có lẽ tôi cũng chưa điên tới mức tự dưng hủy hoại thân mạng và tôi cũng không cho phép mình chết vô nghĩa dù cho nơi Tử Cấm Thành hay bất kỳ nơi đâu. Vô Ưu đổi mạng vì những quyển sách thì hẳn là bộ sách có điều kỳ đặc.
Thực ra Vô Ưu chẳng tham chết chỉ vì lòng người đa đoan muôn lối nên xem như lần cuối cùng là người tôi sẽ chết cho quê hương.
(Còn tiếp)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét