Từ độ người rời xa phố thị
Chân mây tịch mịch một am tranh
Ghẹo nguyệt cùng trăng cho có bạn
Thi thơ, đàn khảy với điểu cầm
Thoáng chốc 10 năm dài có lẻ
Càn khôn chợt mở, trí liễu thần
Dang tay gom cả bầu nhật nguyệt
Nhắp ngụm Trường giang, cạn đáy sông

Lều tranh, Am cỏ tâm thanh vắng
Trả lờiXóaNhớ về phố thị lòng xôn xao
Nhật nguyệt đang ôm rơi hư ảo
Càn không đóng lại, trí liễu nhào!
Xa xa chuông vọng choàng tỉnh mộng
Trường giang cạn đáy người qua sông...
V.V
(vui thôi nhé vì tác giả trang blog này uyên bác, mong học hỏi thêm).
Tôi muốn tìm đường qua sông nhưng khổ nỗi không đủ duyên gặp chân sư, cứ tự tìm trong kho tàng trí tuệ qua Google, lại thêm tham, sân, si còn nhiều nên thành góp nhặt kiến thức nửa mùa, gặp trang blog này coi như chiếc đò qua sông chẳng biết có bị đắm đò không, khà khà...nhưng blog hay, cứ chèo đò cái đã tính sau, tiền phí không mất tội gì chẳng đi... lúc nào trèo không nổi mong bạn cho cái phao đến cứu... he he...
Trả lờiXóa