Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Vì ta cần nhau - Tôi cần 1 bàn tay nắm lấy 1 bàn tay (P.9)

Điểm nhấn quan trọng (2)
Có người nói với tôi rằng “Giới chính trị, thành phần quản lý xã hội, quản lý đất nước tài giỏi và khôn lắm. Họ biết cả đấy, đừng coi thường họ”.
Thật vậy! Nếu họ không tài giỏi, khôn khéo thì đâu dễ gì thao túng, lũng đoạn toàn nhân loại. Họ biết triệt hạ hoàn toàn tôn giáo khi cần hoặc là họ sẽ chuyển đổi tôn giáo thành công cụ quản lý xã hội khi lòng người bấn loạn, hoang mang. Họ biết dùng ngành kinh tế - dịch vụ, các khoản thuế, phí để che đậy việc bóc lột sức dân một cách danh chính, ngôn thuận và kín kẽ. Vạn nhất việc bóc lột sức dân vượt mức thì 1 vài điều chỉnh các khoản thuế phí và hạn chế mức chiếm dụng giá trị thặng dư ảo có nơi ngành kinh tế, dịch vụ sẽ xoa dịu lòng dân. Họ nghiễm nhiên trở thành người hùng, có đầy đủ tài đức, thương dân như con và ngành kinh tế, dịch vụ sẽ phải đưa đầu chịu báng. Họ biết điều tiết, khống chế các ngành khoa học - công nghiệp - nông nghiệp - giáo dục để gom góp tiền của cho đất nước và phục vụ chủ yếu cho túi tham của chính họ. Họ nắm bắt, gọt dũa tư tưởng của mọi thành phần xã hội, người dân vào khuôn mẫu mà họ dễ dàng thao túng, lũng đoạn nhất thông qua hàng loạt chế tài, hình luật, án phạt, sự giáo dục trói buộc chủ quan…
Sau cùng, họ dựa vào sự tự ti, yếu đuối, bạc nhược luôn có trong nhận thức, tư duy con người. Nhất là lòng tham, lối sống thực dụng, ích kỷ của phần lớn con người hiện đại để sống như những kẻ cả, “ăn trên, ngồi trước”, một số sống vô tích sự dù rằng luôn được loài người tán dương, coi trọng.
Tuy nhiên, những tài vặt, khôn lõi có nơi lòng tham, sự thực dụng, cục bộ cá nhân ở giới quản lý, thành phần lãnh đạo không thể giúp họ điều tiết, quản lý tốt xã hội, đất nước đạt đến sự hài hòa, ổn định, an toàn.
Nhất là khi sự hiểu biết con người không ngừng nâng lên, đã dần có sự tương đồng tri thức giữa người với người. Bấy giờ, những yếu kém về tư duy, sự hạn chế năng lực cũng như những giả trá, sai trái, khuất tất được che đậy tinh vi, kín kẽ ở giới quản lý đất nước sẽ bộc lộ sáng rõ, các thành phần xã hội sẽ quả cảm cất lên tiếng nói đúng lúc đặt giới chính trị về đúng vai trò, vị trí, giá trị của họ hoặc không tiếp tục ủng hộ tiền của, sức người cho thành phần người bất nghĩa, bất nhân, kém đức, vô đạo.
Nếu giới lãnh đạo, thành phần quản lý xã hội ở mỗi nước cũng như ở quy mô thế giới có đủ thực tài, có tài năng thật sự thì xã hội con người ngày nay ở các nước, các châu lục, các vùng miền lãnh thổ đâu còn mãi ngụp lặn trong chiến tranh, giết chóc, tranh giành,… với đầy dẫy những khủng hoảng nhân đạo, nợ công, kinh tế, giáo dục, con người, tiền tệ, thiên nhiên, khí hậu,…
Phải chăng đã không có một nhà quản lý xã hội, một thành phần lãnh đạo quốc gia, quốc tế nào vạch ra được một lối đi sáng rõ, an toàn, đúng mực cho xã hội loài người?
Rêu rao con người đã văn minh, hiện đại, tiến bộ, nhiều hiểu biết nhưng phải chăng chiến loạn, việc giết chóc, tàn sát, thảm sát đồng loại ở con người ngày càng tinh vi, trắng trợn, man rợ, ghê rợn và thú tính hơn thời con người còn sơ khai, mông muội, kém hiểu biết ngày xưa?
Sự tiến bộ, tăng trưởng phần người ở con người hiện đang ở đâu, thể hiện ra sao?
Có chăng là con người - những con người tự phụ thông minh, nhiều hiểu biết sẽ sử dụng phần tri thức hơn người để bóc lột, chèn ép, đè nén những người có trình độ nhận thức hẹp kém hơn?
Đó đâu phải là phần người nơi con người hiển lộ. Có lẽ đó chỉ là dấu hiệu nhận biết phần con nơi con người đang tăng trưởng không ngừng và đầy man trá vì lẽ phần con nơi loài vật không từng tàn độc đến vậy.
Thế đấy! Đừng vội tự ti, bạc nhược sự hiểu biết của bản thân, chớ vội khẳng định giới lãnh đạo, thành phần quản lý xã hội đầy tài giỏi, khôn ngoan, biết cả. Vì lẽ nếu biết cả thì họ sẽ không nhấn chìm xã hội con người vào vũng lầy rối ren, hỗn độn, tối đen, không hề có lối thoát cho tương lai nhân loại.
Hãy nhìn cách hành xử của giới quản lý để kịp thời góp lời khi cần thiết, đừng vội chối bỏ sự tồn tại, giá trị con người của chính mình.
Thật không thể giao cả vận mệnh dân tộc, đất nước, nhân loại cho một nhóm thành phần người có sự hiểu biết chưa đạt mức tổng thể, khách quan, đúng mực, sáng rõ.
Vì lẽ chút tài giỏi cùng sự kém đức, không biết sống vì người, nhất là khi tư duy, nhận thức, giá trị tự thân của giới quản lý xã hội bị trói buộc nơi lòng tham không đáy, sự thực dụng, ích kỷ, muôn vàn thói tật xấu xa xâm thực thì nhân loại (nói chung), mỗi đất nước, mỗi vùng miền (nói riêng) làm sao có được sự yên bình, ổn định, hài hòa phát triển?
Giới lãnh đạo, thành phần quản lý xã hội không thật sự tài giỏi, biết cả như nhận định của bạn. Họ cũng là con người vì thế họ vẫn thường phạm những sai lầm, thiếu xót,...
Trên thực tế, giới lãnh đạo, thành phần xã hội liệu có biết gì về sự tồn tại của thế giới tâm linh?
Với việc không rõ biết về thế giới tâm linh tại sao họ có toàn quyền sinh sát cho việc tồn vong của hệ thống tôn giáo trên phạm vi trong nước cũng như toàn thế giới?
Thêm nữa, họ có rõ biết bản chất của sự sống, nguyên nhân của sự tồn tại của chính họ, giá trị của tự thân.
Chết là hết, là không còn gì cả hay chỉ là một sự luân chuyển, đổi thay?
Họ gần như không biết gì về cội nguồn, nguyên nhân tồn tại và giá trị của chính họ thì đâu thể miễn cưỡng tán dương họ biết cả.
Không nắm bắt, thấu hiểu sự vận hành vũ trụ, sự sống, sự vận hành xã hội con người thì thành phần quản lý xã hội sao có thể điều tiết, quản lý xã hội một cách đúng mực, hợp lý?
Tầm nhìn hẹp kém, thiển cận,… tầm nhìn 10 năm không thấy được 100 năm, tầm nhìn 100 năm không nhận diện được 1000 năm và ngược lại thì những điều tiết, quản lý chủ quan, cục bộ có giá trị, có ý nghĩa gì?
Sự non kém nhận thức, tư duy, tầm nhìn sẽ dễ dàng đánh mất giá trị con người. Khi đó giới lãnh đạo, thành phần quản lý sẽ phơi bày hình hài, chân dung của con người bị lòng tham, sự thực dụng chi phối hoàn toàn. Một giới lãnh đạo bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, kém đức,… là đại diện tri thức nhân loại, dân tộc ra sức quản lý, điều tiết xã hội, đất nước bằng vào tham vọng, si mê, mù quáng thì khó có thể nói là điềm phúc lạc cho dân tộc, cho nhân loại.
Tin rằng, phần lớn giới lãnh đạo, thành phần quản lý xã hội hiện tại rất mù mờ về cách quản lý, xây dựng xã hội con người.
Trên thực tế chỉ có 2 cách thức chính để xây dựng xã hội con người. Đó không phải là hai hệ thống xã hội cơ bản hiện tại, là Tư Bản Chủ Nghĩa (TBCN) và Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN). Vì lẽ giá trị, tên gọi hình thái xã hội không quyết định tương lai xã hội con người. XHCN, TBCN vốn có giá trị vô nghĩa trong thời điểm hiện tại. Giá trị thực của việc xây dựng xã hội con người phần nhiều là do giới lãnh đạo, thành phần quản lý có lối sống, cách nghĩ suy “Sống vì ai?” chứ không phải vì đảng phái nào đang thống trị.
Vậy 2 đường lối xây dựng xã hội con người là gì?
Đường lối 1 là xây dựng xã hội bằng sự ngu muội tri thức, kém cỏi hiểu biết để dễ bề cai trị, thao túng, lũng đoạn. Đó là đường lối ngu dân, là cách thức mà hoàng đế bạo tàn - Tần Thủy Hoàng đã từng áp dụng ở Trung Quốc và đạt được những thành công nhất định.
Ngày nay, các nước Hồi giáo thủ cựu, cực đoan hay Bắc Triều Tiên đang vận hành theo cách thức này. Tất nhiên, là với cách thức xây dựng xã hội theo cách thức này thì xã hội con người sẽ ngày càng trượt dộc, trì trệ, kém phát triển. Người dân sẽ khốn cùng, túng quẩn và với góc nhìn hạn hẹp thì chỉ có thể nhận thấy thành phần quản lý, giới thống trị sẽ được phần hơn, phần lợi.
Và với sự xây dựng xã hội theo đường lối ngu dân, chối bỏ sự hiểu biết thì tính mong manh, dễ vỡ của xã hội con người sẽ không khó nhận diện. Chiến tranh, bạo loạn, giết chóc, xâm phạm lãnh thổ, cướp bóc, tranh chấp dễ thường xảy ra và con người dùng máu, mạng sống con người để giải quyết vấn đề, “Mạnh được, yếu thua”.
Trong bối cảnh hiện tại thì đường lối xây dựng xã hội bằng cách thức ngu dân đã lạc hậu, lỗi thời, không còn phù hợp.
Đường lối 2 là xây dựng xã hội bằng vào sự hiểu biết, tri thức không ngừng cập nhật. Phần lớn các nước trên thế giới đang định hướng xây dựng đất nước theo đường lối này.
Điều đáng tiếc là sự hiểu biết nhân loại ngày nay dù được cập nhật, nâng cấp không ngừng nhưng chưa đạt đến mức tổng thể, khách quan, đúng mực. Vì thế chính do sự hiểu biết nửa với về cội nguồn sự sống, con người mà định hướng xây dựng xã hội loài người bằng vào lòng tham, sự thực dụng man trá,… Vì thế cơ hồ như con người đang dùng sự hiểu biết để lừa gạt nhau mà sống, tranh giành phần lợi, phần hơn về cho bản thân. Do vậy nên chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh, khủng hoảng con người, khủng hoảng xã hội,… được nuôi giữ, liên tục bùng phát nơi xã hội loài người và nhấn chìm nhân loại vào giết chóc, hận thù, đau khổ,… đã bao đời nay, hết lần này đến lần khác.
Cũng chính do sự hiểu biết chỉ đạt mức nửa vời mà giá trị con người ngày càng mai một, mất chất. Lẽ ra con người ngày càng hiểu biết, ngày càng văn minh thì các hình luật, chế tài,… sẽ cắt giảm, dẹp bỏ. Nhưng trên thực tế thì xã hội con người ngày càng được gia cố hệ thống pháp luật, án phạt, chế tài thêm phức tạp, rườm rà, rối rắm,… là dấu hiệu để biết chất lượng phần người trong con người đang đi xuống, phần con nơi con người đang tăng trưởng rất nhanh.
Tại sao nhân loại lại xây dựng xã hội con người ngày càng giống xã hội muôn loài? Sự hiểu biết, tri thức con người đã trôi tuột về đâu? Nếu cứ định hướng xây dựng xã hội loài người theo khuynh hướng hiện tại thì phải chăng mai này có lẽ sẽ khó phân biệt con người với loài vật?...
Cũng do bởi sự hiểu biết không đạt mức tổng thể, khách quan, tương đồng,… mà xã hội con người ở các nước trở nên khó điều tiết, quản lý vì mỗi thành phần xã hội đều có tư tâm, dụng ý riêng. Tất cả đều ích kỷ, tham đắm gom góp tư lợi thì xã hội đổ nát, hoang tàn chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn. Đơn cử như việc đóng cửa chính phủ Mỹ là minh chứng xác thực cho sự phân rã, đánh mất gần như hoàn toàn sự gắn kết giữa các thành phần xã hội và yếu tố niềm tin giữa người với người đã không còn.
Cũng do bởi sự hiểu biết nửa vời mà giới lãnh đạo thành phần quản lý ra sức củng cồ quyền lực, khả năng chi phối xã hội bằng hệ thống công quyền, chế tài, hình luật, án phạt,… cũng như việc gây thù, chuốc oán, tạo chiến tranh, bạo loạn,… nhằm che đậy những đổ nát, rệu rã bên trong thành phần quản lý đất nước, quản lý xã hội. Thể hiện việc “Túng làm càn”.
Phải chăng chính sự hiểu biết nửa vời đã không giúp giới lãnh đạo, thành phần quản lý nhận thức, tư duy được rằng “Khi con người có đủ đầy hiểu biết thì xã hội con người tự yên bình, ổn định, an toàn chứ không cần phải dựa vào những can thiệp, điều tiết chủ quan, yếu kém của thành phần quản lý?
Phải chăng chính lòng tham, sự đam mê quyền lực mà giới lãnh đạo, thành phần quản lý ngăn cản, hạn chế sự hiểu biết, năng lực tư duy ở người dân cùng mọi thành phần lãnh đạo?
Nhưng cũng chính do tham vọng và sự kém hiểu biết mà giới lãnh đạo, thành phần quản lý xã hội đã đẩy người dân, đất nước, nhân loại vào đường cùng, ngõ cụt.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét