Gần như xuyên suốt nội dung của blog doavouu ở cả hai nẻo đạo đời tôi vẫn thường trình bày về sự tồn tại của một con đường chánh pháp. Dường như tôi cũng khẳng định rằng chỉ có việc phổ truyền con đường chánh pháp đã được làm sống lại sáng rõ mới là cứu cánh, là lối thoát cho xã hội con người, là tương lai tươi sáng của nhân loại.
Và… cơ hồ như tôi đã mặc định con đường chánh pháp cứu cánh đó được ẩn tàng trong Tam Tạng giáo điển có nơi đạo Phật.
Việc mặc định đạo Phật ẩn chứa con đường chánh pháp có công năng giải cứu xã hội loài người ra khỏi tình cảnh hỗn độn, rối ren, điên đảo hiện nay của tôi có rơi vào sự cực đoan, cục bộ, chủ quan, phiến diện hay không?
Tại sao tôi lại lấy đạo Phật làm nền tảng cho những luận chứng đã trình bày nơi nội dung blog?
Phải chăng tôi có sự ưu ái đặc biệt với đạo Phật do sự hẹp kém tầm nhìn cũng như sự chủ quan, thiên kiến nơi nhận thức, tư duy cùng sự hiểu biết?
…
Nếu khách quan một chút thì mọi người sẽ nhận ra tôi không có sự ưu ái, bảo hộ đặc biệt với đạo Phật. Thậm chí với tôi đạo Phật hiện chỉ là một con bệnh ngặt nghèo, khốn khổ, nguy hại và tôi đã không ngần ngại mổ xẻ, loại bỏ ung nhọt, độc tố ẩn sâu, được che đậy sau lớp vỏ bọc hào nhoáng, đẹp đẽ, bóng mượt nơi đạo Phật.
Và… hôm nay, tôi sẽ lại chỉ ra tử huyệt của đạo Phật. Ưu điểm vượt trội, thù thắng, vô thượng của đạo Phật so với các tôn giáo khác cũng đồng thời là yếu điểm chết người của đạo Phật chỉ gói gọn trong 2 từ Vô ngã. Chính vô ngã đã khiến giáo pháp của Phật Thích Ca vượt lên mọi giáo lý của các tôn giáo hàng đầu thế giới cũng như mọi học thuyết tiến bộ của nhân loại đương thời.
Tuy nhiên, để trình bày rành rõ về Vô ngã - Tử huyệt đạo Phật thì lại là vấn đề tốn không ít luận chứng xác thực, là vấn đề khiến Vô Ưu phải nhiều lời.
Tại sao tôi chọn giáo pháp đạo Phật làm căn bản, làm nền tảng cho việc trình bày mọi vấn đề?
Tại sao tôi không dựa vào giáo lý của Công giáo, Hồi giáo,… để làm điểm tựa cho việc trình bày được khách quan, việc làm khả dĩ sẽ lôi kéo được nhiều người đồng thuận, ủng hộ hơn bởi lẽ dẫu sao thì Công giáo, Hồi giáo với số tín đồ đông đảo, vượt trội, có sự tín ngưỡng, thuần phục hơn?
Việc tôi làm nhằm hiển bày sự thật chứ không nhằm vào việc lôi kéo, gom góp nhiều hơn người tin nhận. Với tôi, muốn hiển bày sự thật thì việc làm cần đúng mực, khách quan, càng không nên giở thủ đoạn “Dùng tay che trời”.
Số tín đồ Công giáo, Hồi giáo vượt trội hơn đạo Phật, điều này không đồng nghĩa với giáo lý của 2 tôn giáo này chứa đựng chân lý về chánh pháp. Sở dĩ 2 tôn giáo này có tín đồ đông đảo là vì 2 hệ thống tôn giáo này được tổ chức tốt, chính quy và bài bản chứ không do sự thông suốt, sáng rõ của giáo lý.
Nếu muốn tìm hiểu sự tận cùng của tôn giáo, thế giới tâm linh, về minh triết,… thì hãy đặt những tôn giáo có gốc tích hoặc đang thịnh hành ở phương Tây hiện nay ra ngoài nguồn tài liệu chính cần mổ xẻ, những tôn giáo mang âm hưởng phương Tây chỉ nên xem như là một tài liệu tham khảo, tôn giáo đối chứng nhằm tránh rối mắt khi nghiên cứu về tôn giáo.
Tại sao?
Tại vì phương Tây không là chiếc nôi ra đời các tôn giáo lớn. Với phương Tây tôn giáo chỉ được sử dụng như một công cụ điều tiết xã hội. Tôn giáo một khi được sử dụng vào mục đích của các nhà quản lý xã hội, bị con người lợi dụng thì sự khách quan, tính đúng mực đã không còn.
Công giáo, Ki tô giáo, Anh giáo, Tin Lành,… là những tôn giáo được con người sử dụng bằng vào sự toan tính, mưu mô. Con người đã chiếm dụng các loại hình tôn giáo trên và ra sức tổ chức nhằm vào mục đích nắm bắt phần tư tưởng, tinh thần con người. Với ý đồ, dụng tâm cai trị, thao túng,… Công giáo nghiễm nhiên trở thành một tôn giáo có số tín đồ đông đảo nhất thế giới. Chính ý đồ dùng Công giáo thống trị tư tưởng con người giới quản lý xã hội La Mã, phương Tây đã ra sức tận diệt các tôn giáo khác trên mọi miền đất mà họ xâm lược, cướp về.
Nếu thận trọng một chút để tránh mắc sai lầm đáng tiếc khi đưa ra nhận định thì hãy xét lại giáo lý nơi Công giáo, Ki tô giáo, Anh giáo,… bạn sẽ dễ dàng nhận ra những khoảng trống về giáo lý có nơi Thánh kinh. Đây là bản photo góp nhặt giáo lý có chủ ý từ kinh gốc Do Thái giáo.
Không chỉ vậy. Khác với tư duy cứng nhắc, sai lầm “Chết là hết” ở giới khoa học cùng trường phái duy vật chủ quan giáo lý của kinh Thánh nơi Công giáo sẽ phơi bày sự yếu đuối, kém cỏi của con người nơi cuộc sống, họ không thể tự chủ vì lẽ đó họ chỉ có thể cầu nguyện, nương tựa vào những Đấng vô hình. Con người đánh mất tự chủ dễ thường chỉ có thể sống bằng niềm tin và hy vọng.
Hồi giáo với số tín đồ đông đảo đứng thứ 2 dân số thế giới cũng với kịch bản tương tự và chút ít sai khác. Về khả năng tổ chức hệ thống Hồi giáo có phần kém cạnh so với người anh em Công giáo nhưng bù lại Hồi giáo đã từng thể hiện là một đế chế chuyên xâm chiếm thuộc địa kết hợp với việc tận diệt các tôn giáo bản địa, việc đồng hóa Hồi giáo trên diện rộng, lâu dài đã góp phần tạo ra chuỗi hệ thống Hồi giáo trên toàn thế giới.
Giới hạn phụ nữ đến trường, thực hiện dân trí thấp xã hội góp phần gầy dựng đức tin mãnh liệt nơi tín đồ Hồi giáo. Giáo lý Hồi giáo có phần khắt khe hơn Công giáo về đức tin - Phục tùng chân chủ - Thánh Ala , nhà tiên tri Mohamet,… Và… việc kế thừa đức tin một cách nghiêm túc, cứng nhắc ngay khi từ tấm bé đã góp phần duy trì số tín đồ đông đảo vào hàng thứ 2 trên thế giới ở Hồi giáo.
Hồi giáo đảm bảo sự tin nhận của con người cũng dựa vào tôn giáo gốc, Do Thái giáo ở các vùng lãnh thổ với đa số tộc người Ả rập. Cuộc sống rất khắc nghiệt, khó khăn một thời trên vùng đất khô cằn, đầy cát, nắng và gió con người cần một đức tin để tồn tại và Thánh Ala đã thỏa mãn điều kiện đó.
Vì thừa nhận có một Đấng quyền năng tối cao bằng vào một niềm tin không điều kiện cả Công giáo, Hồi giáo mặc nhiên thừa nhận con người là rất nhỏ bé trước các Đấng quyền năng. Lễ lạy, cầu nguyện và phục vụ toàn tâm là những gì con người có thể làm trước các Đấng quyền năng. Và… sau đó con người sẽ sống bằng niềm tin và hy vọng.
Không có một con đường nào thể hiện có sự giải thoát cho con người, không có lý thuyết về sự giải thoát con người nơi giáo lý kinh điển Công giáo, Hồi giáo. Có chăng chỉ là sự quy thuận, phục tùng tuyệt đối và cầu may việc hợp thể. Đó là kịch bản toàn tập có trong giáo lý Hồi giáo, Công giáo.
Và… trong giáo lý, kinh điển của Hồi giáo, Công giáo không hề đề cập đến sự giải thoát hoàn toàn cho con người, vấn đề này đã không còn là sự khiếm khuyết nơi giáo lý, kinh điển mà đây chính thật là sự giới hạn tri thức về thế giới tâm linh cũng như mối quan hệ tương tác không thể tách rời giữa thế giới tâm linh và đời thực.
Người phương Tây cổ xưa vốn có lối sống thiên lệch về vật chất, họ không cần đến sự hiểu biết rốt ráo về thế giới tâm linh. Sự nông cạn, hời hợt trong tư duy, nhận thức về thế giới tâm linh ở người phương Tây cổ nên Công giáo, Hồi giáo đã thỏa mãn điều kiện cần của họ. Về sau, giới quản lý xã hội phương Tây đã sử dụng tôn giáo như là một công cụ sắc bén, hữu dụng nhằm vào việc quản lý con người và xã hội.
Sự cuồng tín, tín tâm quy thuận là tất cả những gì mà giới quản lý xã hội cần có ở nơi giá trị tôn giáo. Công giáo, Hồi giáo,… đã được chọn vì tính ưu việt - Sự thức thời.
…
Tại sao đến thời điểm hiện tại con người vẫn tin vào điều đó, vẫn sống bằng niềm tin và hy vọng?
Vì nếu không tin vào điều đó thì sẽ tin vào điều gì, “Chết là hết” theo trường phái duy vật chủ quan và khoa học ư? Dường như không phải vậy. Do tính cực đoan và “Điểm chết” của tư duy cùng sự trói cột đức tin - niềm tin vô lối, không điều kiện mà tín đồ của 2 hệ thống tôn giáo - Công giáo, Hồi giáo chưa chủ động cởi trói chính mình.
Vì chưa có cơ sở sáng rõ để thoát ra niềm tin vô lối, đức tin mù quáng nên thôi thì cứ dựa Thánh Ala, Chúa Jesu dẫu sao cũng còn có điểm để tựa nhất là khi ta chưa đủ tự tin, quả cảm đứng lên và bước đi bằng sự hiểu biết của trí tuệ khách quan và đôi chân của chính mình.
Tựa vào đạo Phật ư? Thật hoang đường! Chẳng phải tín đồ đạo Phật cũng đang mê mờ lối đi, tín đồ đạo Phật cũng đang khắc khoải sống bằng niềm tin và hy vọng - Phật Di Lặc hạ sinh. E hèm! Nào có khác gì chúng tôi đang chờ Đấng Massiah ở bên này.
…
Không sao cả. Thời gian sẽ dần trôi. Sự hiểu biết của con người cũng sẽ lớn dần lên, sự hòa trộn phương Đông, phương Tây rồi sẽ có lúc con người mở lòng ra sống bằng vào sự hiểu biết khách quan, sáng rõ và đúng mực.
…
Đã loại trừ yếu tố phương Tây khi nghiên cứu về tôn giáo, tín ngưỡng, tâm linh, minh triết,… tôi sẽ tiếp tục.
Ấn Độ, Trung Hoa là 2 chiếc nôi tri thức vượt trội của người phương Đông. Ở đây sẽ dẫn đến sự chọn lựa đòi hỏi sự khách quan, đúng mực và tôi đã chọn lựa đạo Phật với nguồn gốc Ấn Độ làm chìa khóa khai mở sự hiểu biết của chính mình.
Trung Hoa vốn có nguồn tri thức cổ đồ sộ, phong phú và vô cùng đa dạng.
Tại sao tôi lại không chọn Trung Hoa làm điểm tựa cho sự hiểu biết khách quan, toàn diện?
Tôi không đi chợ để mua hàng nên không cần đến sự đa dạng, phong phú đến rối mắt, mụ mẫm đầu óc ở những gian hàng Trung Hoa. Tôi thừa nhận tri thức cổ của Trung Hoa là vô cùng đồ sộ nhưng đích đến tôi cần là một giáo lý, kinh điển hoặc tri thức chứa đựng sự đúng mực, khách quan, sáng rõ.
Khối kiến thức tổng hợp của nền tri thức Trung Hoa cổ đã không thỏa được điều kiện đó. Đích đến của tri thức cổ Trung Hoa không có điểm kết về sự tồn tại hay mất đi của con người giữa sự sống và cái chết không thật sự rõ ràng, cụ thể. Kết quả là một sự hỗ lốn, hỗn tạp kiến thức không đến đâu, về đâu. Thật không có điểm để tựa!
Thần đạo Trung Hoa cùng đạo thờ cúng ông bà tổ tiên đầy hương khói, bùa chú, huyễn thuật, nghi lễ, phúng tụng rườm rà,… khiến người người tối mắt, mụ mẫm tâm hồn. Phần nhiều rơi vào sự mê tín viễn vong.
…
Về sau Phật giáo du nhập Trung Hoa đã gặt hái được những kết quả, sự thành công nhất định. Nhưng người Trung Hoa vốn có khả năng sáng tạo khôn cùng đã từng bước làm nhạt nhòa, mai một sự đúng mực, sáng rõ của con đường chánh pháp có nơi giáo lý đạo Phật.
Do tâm ý phân biệt, lòng tự tôn hẹp hòi, cạn cợt và sự không tỏ ngộ giá trị thật có nơi đạo Phật cùng với tính cách sáng tạo “hoa lá cành”,… người Trung Hoa cổ đã vẽ vời ra cõi Tiên tiêu diêu, tự tại đối trọng với Thường lạc ngã tịnh nơi Niết bàn của đạo Phật.
Sự pha trộn hòa vào nhau giữa đạo Phật, đạo Lão, Thần đạo Trung Hoa cùng đạo thờ cúng tổ tiên bản địa đã từng bước thật sự hủy hoại đạo Phật.
Đạo Phật Trung Hoa ngày nay mang danh nghĩa Phật giáo Đại thừa nhưng kỳ thực hành vi cốt lõi là Phật giáo Tiểu thừa chỉ biết làm lợi cho Tăng nhân, ni sư,… hành vi thiên lệch về phước báo cho Tam bảo, hương khói ngút ngàn, lợi dưỡng, hám danh vô độ. Việc xây chùa, dựng tháp, tạc tượng,… chỉ nhằm vào lợi ích cá nhân. Thật sự chẳng có công đức, về lâu dài phước báu sẽ hoàn không.
Các ngôi chùa, tự viện danh tiếng, hùng vĩ được trùng tu, xây mới, được cổ phần hóa nhằm chia chác những thùng tiền mang danh nghĩa Tam bảo, Phước điền, Công đức đặt nhan nhãn vướng cả lối đi. Đây không phải là đạo Phật, đây chỉ là một công cụ kiếm tiền của một thành phần người có dã tâm làm những kẻ ăn bám hạng sang của xã hội.
(Còn tiếp)
.jpg)
đó cũng là nỗi nhức nhối của tôi khi chứng kiến cảnh người ta vin vào danh nghĩa đạo Phật để vơ vét cho bản thân, bày ra vô số trò mê tín, lừa gạt làm mịt mờ chánh pháp, mỗi lần tôi thấy xây dựng chùa to Phật lớn thì lại cảm thấy vô cùng đau xót. Tôi không quy y nên không hẳn là Phật tử nhưng tôi nghe Phật, tin Phật, hướng đến sự buông bỏ sân si, vậy mà những người tự xưng là con Phật lại sa đà mê tín, van xin, cầu khẩn, cúng sao, giải hạn, .... họ quên mất việc tất cả phải dựa vào chính mình, nhân là chúng ta gieo, quả chúng ta sẽ gặt chứ chẳng có ai ban bố để mà phải cầu xin.
Trả lờiXóa