Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Xuất gia - Tại sao không? (P.2)

Điều giá trị nhất mà chúng sinh nẻo vô hình giúp tôi tường tận. Đó chính là việc họ đã vô tình giúp tôi phá vỡ kiến chấp tin sâu khoa học về việc “Chết là hết”. Từ đó tôi nhận thức sáng rõ “Con người không dễ chết là hết”, có sự luân hồi, có các cõi giới hữu hình, vô hình tồn tại xen lẫn vào nhau trên cùng một nơi,…
Về sau, do chưa đủ duyên làm người xuất gia tôi đã xin thầy rời chùa. Tôi lại dấn thân vào đời và những khi rảnh rỗi lại tham cứu kinh sách, ngồi thiền. Lâu về sau, cái biết của tôi dần khai mở và đến một ngày tôi chợt bừng tỉnh mộng, tự biết lưới sinh tử luân hồi tôi đã xé toan.
Khi chạm đến cái biết khách quan, tổng thể, sáng rõ tôi nhận thức được rằng “Hiện tại, tôi chưa thể trở nên là một Tăng bảo nâng cao ngọn đuốc chánh pháp mà Phật Thích Ca từng một phen lao nhọc phổ truyền”.
Tôi cần nên làm sáng rõ lại ngọn đuốc chánh pháp bằng việc chỉ ra hàng loạt những sai lầm đang tồn tại nơi đạo Phật ngày nay. Nếu khoác y áo cà sa để làm việc này tin rằng đa số người học Phật và giới Tăng bảo cạn nghĩ, hẹp hòi sẽ cáo buộc “Tôi là phản đồ của đạo Phật”. Do vậy nên tôi sẽ đi trong phi đạo thành tựu Phật đạo trước khi trở thành một vị Sa di.
Mai này, tôi có xuất gia, có làm một vị Tăng bảo không?
Tùy duyên. Có lẽ khi tôi biết đủ với nội dung của blog doavouu và quyết định việc dừng lại. Khi mọi việc liên quan đến con đường chánh pháp đã sáng rõ, thông suốt thì việc lo hậu sự cho mình ở một ngôi chùa hẻo lánh là một chọn lựa không tồi.
Một ngày nào đó, nếu tôi chọn lựa hóa thân làm người xuất gia thì có lẽ là duyên trần của tôi đã đến lúc tận. Tôi sẽ làm một kẻ tu hành lẩn trốn mọi bon chen của đời sống và cả việc truyền pháp. Có thể xem như đó là một sự trốn chạy lặng thầm của Vô Ưu, tôi sẽ riêng hưởng niềm an lạc. Với tôi pháp Phật khi ấy chỉ còn là sự tùy duyên.
Tại sao tôi xác định việc vào chùa xuất gia của cá nhân chỉ là hiện tượng trốn chạy, lẩn tránh cuộc sống mà không là việc rộng truyền và nâng cao ngọn đuốc chánh pháp sáng rõ?
 Vì lẽ với cách phổ truyền chánh pháp đúng mực bằng cách chỉ ra những sai lầm tồn lưu nơi tự viện, chùa chiềng và cả những người xuất gia thì tôi sẽ tạo ra sự chống trái, tranh luận nơi những người học Phật. Có lẽ việc làm đó dễ thường gây ra việc dậy sóng nơi chốn tòng lâm, có thể tôi bỗng chốc trở thành kẻ phá hoại đạo Phật. Vậy nên im lặng, ẩn nhẫn, lui về sau nhận chén cơm thừa của bá tánh sẽ là chọn lựa của kẻ đã đặt thân ra ngoài thế sự với những tranh giành hơn thua, được mất, thành bại,…
Những điều tôi trình bày nơi blog doavouu có lẽ đã đủ để người đời nhận diện được giá trị đúng mực, sáng rõ của chánh pháp. Vấn đề còn lại chỉ là chữ duyên giữa mọi người, người học Phật chân chính với nội dung của blog Một thoáng phương Đông. Vì vậy một khi tôi khoác y áo cà sa sẽ đánh dấu sự dừng lại, sự yên nghỉ của một người biết đứng lui về sau.
Người học Phật ngày nay thật không dễ dàng nhận ra 2 chọn lựa có sự khác biệt rõ rệt ở quyết định xuất gia.
- Một là việc dấn thân rộng truyền hoằng dương chánh pháp. Nỗ lực tham học pháp Phật, ăn cơm của đàn na tín thí không uổng phí, hổ thẹn...
- Hai là việc trốn đời, lánh vào đạo. Chấp nhận làm người vô sự, vô vi, làm kẻ ăn bám hạng sang của xã hội.
Người học Phật chân chính ngày nay phần nhiều quyết liệt xuất gia là do nghĩ rằng sẽ được chân truyền pháp hành, chóng tiến tu, đạt được sự giải thoát hoàn toàn ngay nơi hiện đời. Họ tin rằng pháp hành ở những người xuất gia có chứa đựng điều kỳ đặc, khả dụng,… Thêm nữa, việc “cắt ái, ly gia” kết hợp với pháp hành chân truyền từ sư thầy sẽ giúp họ vãng sinh cực lạc.
Tuy nhiên, nếu khi chính thức “Cắt ái, ly gia” làm một sa di và nhận ra pháp hành nơi chùa chiềng không có sự cao siêu, kỳ đặc thì có không một sự bẽ bàng, hối tiếc.
Khi đó, việc không rõ chọn lựa lối đi nơi con đường xuất gia sẽ khiến những người học Phật với tâm nguyện chân chính ban đầu bối rối về sau. Thông thường những người học Phật mập mờ lối đi dễ sa ngã vào lợi dưỡng, lợi danh và tham đắm.
Tôi muốn nhắn gửi đến bạn điều gì?
Hãy thật sự chính chắn, sáng suốt trước những chọn lựa mang tính quyết định cho cả cuộc đời mình! Nếu tường tận, sáng rõ lối đi về sau thì dù ở đời hay trong đạo đều an lạc, tự tại. Bằng ngược lại khi không đủ đầy cái biết để chọn lựa thì dù tại gia hay xuất gia cũng đều có những hối tiếc, hụt hẫng giăng giăng.
Nếu vì móng cầu pháp hành kỳ đặc nhằm chóng giải thoát hoàn toàn có ở những vị thầy xuất gia thì đó sẽ là một tư duy, nhận thức sai lầm. Thật sự pháp hành của người xuất gia cũng chỉ quẩn quanh việc cúng cơm, niệm Phật, tụng kinh, trì chú, ngồi thiền,… và việc rời xa những chộn rộn nơi cuộc sống đời thường.
Bạn cũng đừng vội cả tin việc ít lo nghĩ về cuộc sống bon chen giúp bạn mau chóng đạt sự giải thoát hoàn toàn. Vì chính sự an lạc, thong dong của một kiếp sống nhàn hạ, ít va chạm khổ não sẽ gây ra sự chướng ngại con đường tiến tu của bạn bởi do việc tạo ra sự an lạc, tự tại giả.
Một kinh nghiệm cá nhân của tôi là tôi đạt được đóa vô ưu ngay khi ở đời thường. Và… Phật Thích Ca thành đạo khi ngồi thiền định nơi cội bồ đề chứ không nương gá vào một ngôi chùa xa hoa, tráng lệ.
Vậy nên quyết định xuất gia nhằm đáp tạ ơn Phật hay chỉ là sự trốn chạy khổ não, trốn chạy trách nhiệm bản thân cần phải được xác định đúng mực, rõ ràng ngay từ lúc khởi đầu.
Tôi là người rất nóng lòng mong cầu được xuất gia học Phật và tôi đã từng nhận ra sự vụng về, nông nổi của tự thân. Vì lẽ đó tôi mong rằng bạn đừng mắc phải sai lầm tương tự. Nếu thật sự đủ duyên thì việc xuất gia vào chùa tu học không hẳn là một chọn lựa tồi. Chúc bạn sớm “minh tâm, kiến tánh” để ra sức đáp đền ơn Phật và không cô phụ y áo, vật phẩm cúng dường của đàn na tín thí.
Tuy nhiên, nếu chưa thật sự đủ duyên thì bạn hãy thư thả, đừng quá vội vàng mà hối tiếc về sau.
Những năm gần đây xã hội lâm vào tình cảnh rối ren, hỗn độn do đời sống thực dụng gây ra. Vật chất quyết định ý thức con người khiến tình người ấm lạnh vô thường. Đã có không ít người chán ngán tư duy của trường phái duy vật - khoa học “Chết là hêt”, niềm tin duy tâm khôi phục, “sự tồn tại của thế giới tâm linh có hay không?” là câu hỏi không ngừng nảy nở, lan tỏa trong tái tư duy, nhận thức ở con người. Đặt biệt là ở tầng lớp trí thức nhiều hiểu biết và cũng nhiều hoài nghi, nhất là khi niềm tin vào duy vật bị phá vỡ. Một số lượng giới trí thức không nhỏ đã từ bỏ mọi thứ công danh, sự nghiệp, việc làm,… và cả vợ trẻ, con thơ để xuất gia tu học. Một số người xuất gia nhằm trốn chạy bon chen, khổ não đời thường. Số khác móng cầu học được pháp hành chân chính mau chóng ra khỏi luân hồi…
Có không ít giới trí thức học cao, hiểu rộng, có năng lực từ bỏ việc đời, chuyên tâm học đạo. Có lẽ điều này sẽ gây tổn thất cho xã hội không ít. Không chỉ vậy! Nếu không có định hướng chuẩn mực ban đầu thì người trí thức xuất gia học Phật sẽ nuối tiếc, ân hận về sau.
Trong số những người tôi quen biết cũng đã có một trí thức “Cắt ái, ly gia” vì mong cầu sẽ có được pháp hành chân truyền. Khi đó, tôi không có duyên được trao đổi cùng anh ấy. Anh ấy vốn là một trưởng phòng kỹ thuật của ngành điện lực có năng lực của huyện. Và cuộc đời ai lại chẳng có lúc thăng trầm, lúc ấy giống như tôi anh cũng tìm hiểu đạo Phật và rồi niềm thôi thúc mong cầu đạt đạo anh ấy đã từ bỏ tất cả - gia đình, công việc, địa vị xã hội,…
Tin rằng nếu đặt một câu hỏi với những người dũng mãnh xuất gia như thế câu hỏi “Anh có hối hận không khi quyết định xuất gia?” thì câu trả lời ở thời hiện tại và ngay lập tức sẽ là “Không”.
Quả thật, học Phật, tìm cách thoát ra mỗi khổ não, cả việc sinh tử luân hồi là điều tốt, đâu thể có sự nuối tiếc, ân hận. Nhưng…
Thực ra, nếu một mai việc vướng bận y áo cà sa cùng những ràng buộc nơi tự viện khiến người học Phật không thể tròn đạo hiếu, không vẹn nghĩa vợ chồng, không tròn trách nhiệm bổn phận làm cha, làm mẹ đối với con cái,… thì liệu có không sự ân hận dằn xé nội tâm?
Nhất là khi những âu lo, phiền muộn do không vẹn đạo đời khiến người xuất gia nóng vội không thể thông suốt pháp Phật. Ngoài ra, việc nuối tiếc không học được pháp hành chuẩn mực (do cạn nghĩ khi xuất gia sẽ được chân truyền) hoặc do chọn nhầm minh sư sẽ gây ra sự não hại thân tâm người học Phật.
Thậm chí ngay cả khi tỏ ngộ phần nào chánh pháp Phật Thích Ca thì liệu lòng người xuất gia có an lạc khi nghĩ đến cha mẹ, đến những đứa con thơ mà ta đã từng lạnh lùng dứt áo bỏ đi?
Đừng vội khỏa lấp “Đó là nghiệp của người”. “Ai đã tạo ra những đứa trẻ thơ?” mà bảo rằng “Là nghiệp của người ở lại”.
Thế nên, khi không thông suốt, sáng rõ thì sự ân hận, nuối tiếc sẽ gây não hại người xuất gia nông nổi, vội vàng.
Sẽ chẳng có phép hành chân truyền kỳ đặc nào ẩn giấu nơi tấm áo cà sa cũng như ở chùa chiềng, tự viện,…
Sống ở đời tùy thuận theo chánh pháp, học điều buông bỏ, giảm thiểu tham đắm, học hỏi kinh sách Phật dịch giải liễu nghĩa thì pháp hành người học Phật sẽ tự thông suốt, thấu đáo.
Tôi vì không muốn sự thôi thúc, nóng lòng đạt pháp ở người học Phật mà bao phen nhiều lời. Quả thật là tôi đã quá đa sự. Nhưng vì mắt thấy người học Phật cạn nghĩ vội “cắt ái, ly gia” từ bỏ mẹ cha già yếu, vợ dại, con thơ nên lòng cảm thấy bất nhẫn đành vụng về mở lời cảnh tỉnh.
Việc xuất gia hãy lấy yếu tố đủ duyên làm trọng. Đừng vội vàng, nông nổi mà người học Phật sẽ rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, đạo đời đều không trọn và sự dằn vặt ân hận, nuối tiếc khi ra quyết định không đúng thời, hợp lẽ.
Trong bối cảnh hiện tại việc xuất gia không hẳn sẽ đảm bảo được niềm kỳ vọng về sự tiến tu, vượt thoát luân hồi, đạt sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn. Có chăng việc xuất gia sẽ phần nào đảm bảo việc hậu sự cho những kẻ chùn tâm, thoái chí nẻo đời và việc dối láo “minh tâm, kiến tánh” ở không ít vị Tăng bảo tham đắm hư danh, lợi dưỡng sẽ khiến đạo Phật ngày mai bị rẻ rún, khinh thường (nếu không có một cách thay đổi tư duy, nhận thức nơi người học Phật).
Làm một người xuất gia hay một cư sĩ tại gia học Phật là một quyết định trọng đại, là một bước ngoặt quan trọng của cả đời người. Do vậy mỗi người hãy tự đánh giá, nhận định và tùy thuận đưa ra quyết định phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của cá nhân cùng gia đình.

Trân trọng!

5 nhận xét:

  1. La Tuan kính . bài viết sáng tỏ . không trắng thì chẵng có đen . không khỗ thì chẵng cắt khỗ . không căn lành thì chẵng có ác tánh . .vạn sự tùy duyên
    nam mô a Di Đà Phật................
    đầu năm chúc bạn được Vạn Phúc

    Trả lờiXóa
  2. Chào La Tuan, dùng chữ Kính vì ....
    Giữ Lữa trời , treo cao trong gió
    Ngọn bút tà ..... định rõ thị phi.
    Dọn đường ....Trao cho người tìm đạo .
    Sinh Tữ luân hồi ....Lòng người khõi ngại nghi

    Khen cho trời đất ,.... khéo vẽ bày
    Hạ . thu . đông tận...dọn xuân sang
    Trời treo , én liệng , rung dàn nhạc
    mai vàng khoe sắc ....tiễn đông tàn

    Lặng nghe ....gió thì thầm ...xuân chúc
    Bình an ....cho mọi nẽo.... nước nhà
    Xuân không chết ...chĩ hồn xuân chết
    Từ khi ........Ngộ tõ...... đạo đất trời

    Xin tặng bạn La Tuấn

    Trả lờiXóa
  3. chanh phap k suy vong boi bi tam cua Phat

    Trả lờiXóa
  4. Bài viết nào của Bạn cũng rất sâu sắc và thấm đẫm nghĩa tình , xin trân trọng .

    -ĐH-

    Trả lờiXóa
  5. Cám ơn những người bạn đã đồng hành và chia sẻ! Chúc mọi người luôn khỏe mạnh, tâm an!

    Trả lờiXóa