Có một linh hồn giàu có đang dưng dưng tự đắc vì sự thịnh vượng của gia tộc. Tình cờ linh hồn giàu có gặp một linh hồn nghèo khó co ro, ủ rủ bên vệ đường. Bất chợt lòng thương hại trỗi lên gã nhà giàu bắt chuyện:
- Chết là hết rồi. Anh bạn buồn khổ mà làm gì?
Linh hồn nghèo khó thành thật:
- Tui sống cả đời lao động vất vả, mệt nhoài. Tay làm, hàm nhai. Kết quả là cho đến khi chết đi chẳng để lại cho người thân được món gì có giá trị cả. Ngoại trừ thằng con ngoan hiền, hiếu thảo,…
Linh hồn quý tộc cười nhạo:
- Đó là trò đùa của số phận. Ta thì cả đời ít khi làm động đến móng tay. Chỉ cần vài cú áp - phe là tiền đầy kho, tình đầy túi. Của ngon, vật lạ ta ăn không thiếu món gì nhưng ta thấy cũng thường thôi. Ta chết đi còn để lại cho con cháu một núi gia sản khổng lồ, dư dả cho chúng ăn chơi hoang phí, trác táng,…
Linh hồn nghèo khó ra chiều buồn bã, bất lực và đâm chiêu suy nghĩ. Hồi lâu, gã bật cười sung sướng, gã nhà giàu thấy lạ hỏi:
- Anh ngộ ra điều gì mà ra chiều vui thế?
Linh hồn nghèo khó nói:
- À… thì ra là tui làm được nhiêu, ăn nhiêu. Sống không hoang phí và nuôi dạy được con nên người. Vậy nên xem như tui cũng sống một cuộc đời đáng sống, có ý nghĩa.
Linh hồn nhà giàu nghe vậy thì kết luận:
- Xem ra anh sống cũng có ích.
Sau đó, linh hồn giàu có trở nên tư lự. Gã nghĩ đến khối tài sản kết xù mà gã tích lũy, gom góp cả đời mà gã chưa từng trọn hưởng. Gã cảm thấy sự mất mát, bị lỗ vốn. Gã nghĩ đến lũ cháu con vô tích sự đang ra sức ăn chơi sa đọa, trụy lạc hủy hoại gia tài của gã. Đúng là lũ phá gia chi tử.
Linh hồn nhà giàu nghĩ đến đấy lòng buồn não nề. Thấy vậy, linh hồn nghèo khó cởi mở:
- Chết là hết rồi. Anh bạn buồn khổ mà làm gì?
Linh hồn nhà giàu trách:
- Chết là hết rồi. Vậy tôi và anh hiện là cái giống gì?
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét