Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Khoa học bệnh hoạn

Tôi đi lần tìm hình ảnh cho bài viết “Khai quang, điểm nhãn” thì được “mãn nhãn” với những bức hình nghệ thuật liên quan đến đạo Phật. Thế là tôi có ý tưởng viết bài “Đạo Phật dơ bẩn”, lại đi tìm những hình ảnh liên quan thì tình cờ tôi nhặt được một nghiên cứu khoa học được coi là nghiêm túc nhưng rất chi là dở hơi, bệnh hoạn.
Đã vậy tôi sẽ thử viết ít lời phản biện cho đề tài nghiên cứu khoa học được đề cập có vẻ rất nghiêm túc này. Không rõ khi có dịp đọc được những phản biện vụng của tôi giới khoa học, học giả nhiều hiểu biết, những chuyên gia nghiên cứu sẽ đối đáp ra sao.
Phải chăng giới khoa học đã bế tắc đề tài, bí lối nghiên cứu khoa học?
Có vẻ như họ - giới khoa học đang cố giãy dụa và chứng thực sự tồn tại của họ bằng những đề tài nghiên cứu mang tính chuyên sâu,… Những dự án khảo cứu đa dạng, linh hoạt, phong phú nhằm vào việc khoe mẽ sự học vấn, cái hiểu biết uyên thâm lẫn tầm nhìn ở một tầm cao mới của giới đại diện tri thức nhân loại.
Đáng tiếc là có những công trình nghiên cứu sâu sát mang danh nghĩa khoa học được xem là tầm cao mới, là tiến bộ, là sáng kiến đột phá,… đối với giới trí thức, học giả, chuyên gia, những nhà quản lý xã hội… thì với không ít người đó chỉ là sự vô nghĩa, kém cỏi, tụt hậu, hoàn toàn không có giá trị thực tiễn cho xã hội loài người.
Thậm chí với những kẻ không nhiều hiểu biết, tri thức nông nổi nhưng trực tính thì họ sẽ thể hiện sự khinh miệt giới khoa học, học giả là những tri thức giấy chỉ giỏi ngụy tạo sự hiểu biết sâu rộng nhưng lại không thể che đậy sự cạn cợt tư duy, sức hiểu cùng sự non nớt nội tâm, sự mục rỗng tâm hồn…
Thật sự không nên tùy tiện xúc phạm người. Vậy nên tôi cần phải có dẫn chứng xác đáng cho những lời đã nói.
Đề tài nghiên cứu khoa học Ngắm Ngực Trần Phụ Nữ Sẽ Giúp Tăng Sức Khỏe, Tuổi Thọ ở Người Đàn Ông là một dẫn chứng cụ thể điển hình.
Theo Frankfurt, một nhóm chuyên gia người Đức, bác sĩ Keren Weatherby cùng đồng sự đã thực hiện cuộc nghiên cứu trên kéo dài 5 năm với 200 tình nguyện viên và được khảo cứu ở 3 bệnh viện tiêu chuẩn Đức. Sau đó, giới chuyên gia đưa ra nhận định “Nếu nhìn ngực phụ nữ mỗi ngày từ 5 - 10 phút thì sức khỏe của người đàn ông sẽ tốt hơn và sống thọ thêm những 5 năm”.
Có thể nói đây là một cuộc nghiên cứu rất nghiêm túc và đã có tiên liệu đề tài nghiên cứu này sẽ được công bố trên Tập san Journal of Medicine ở New England.
Tuy nhiên, trước mắt thì chuyên đề nghiên cứu này đã trở thành đề tài sôi nổi trên cộng đồng mạng gồm cả giới trẻ lẫn giới không còn trẻ.
Nhóm nghiên cứu đã đưa ra những cơ sở rất khoa học để biện chứng về tính đúng mực của đề tài. Cụ thể là ham muốn tình dục sẽ kích thích lưu thông máu giúp sức khỏe tổng quát của người đàn ông được cải thiện tích cực. Từ đó vị bác sĩ khẳng định người đàn ông nhìn ngắm ngực phụ nữ mỗi ngày sẽ tăng thêm 5 năm tuổi thọ. Và… có lẽ kết thúc một chuyên đề khảo cứu y học sâu sát trên sẽ kèm theo lời khuyến cáo nóng bỏng, trơ trẽn đầy tính dục.
Trên đây là tóm lược một cuộc khảo cứu có tính chính quy và bài bản của nhóm chuyên gia người Đức và cũng có không ít người tán thán công trình nghiên cứu vượt tầm chuyên sâu này.
Còn đây là phản biện của kẻ học không đến nơi, đến chốn.
- Dường như uống rượu hợp lý, chừng mực cũng có cùng công dụng với nghiên cứu khoa học của giới chuyên gia người Đức. Vậy đâu cần đến những cuộc khảo cứu to tát mang tầm vóc khoa học bằng phương cách nhìn ngực trần phụ nữ.
Không chỉ vậy, phải chăng việc uống rượu hợp lý sẽ nên dùng hơn cách của vị bác sĩ người Đức phổ truyền?
Vì sao?
Vì vật phi lễ bất kiến - Người chánh trực, đứng đắn, đúng mực không nhìn những vật không hợp lễ. Lẽ nào ngay cả điều đơn giản, dễ hiểu này mà giới học giả người Đức không thấu rõ.
Phải chăng tôi nói rằng nhìn ngực trần phụ nữ là phi lễ?
Tôi không nói điều đó. Nhìn ngực trần phụ nữ có lễ, có phi lễ. Nhìn ngực trần có lễ là chỗ vợ chồng, giữa những người bạn đời với nhau. Còn nhìn phi lễ là nhìn của nhà người. Nhìn phi lễ là biểu hiện của sự túng dục, tham dâm, khát ái,…
Vậy khảo cứu của giới khoa học người Đức sẽ là có lễ hay phi lễ? Làm sao tôi có thể nhận biết mà vội nhận định “Đó là cái nhìn phi lễ”?
Dù là cuộc khảo cứu áp dụng bằng vào cách nhìn có lễ nhưng khi giới chuyên gia đưa ra những lời khẳng định vội vàng, nông cạn thì cái nhìn có lễ đã mau chóng trở thành cái nhìn phi lễ. Hơn nữa, tin rằng các nhà nghiên cứu đã dùng cái nhìn phi lễ cho cuộc khảo cứu này. Vậy nên có thể xem đây là một nghiên cứu khoa học bệnh hoạn, dở hơi, không có giá trị.
Dường như cuộc khảo cứu mang tính nghiêm túc trên bộc lộ sự héo hắt tâm hồn, sự bế tắc tâm thức cùng với sự buông thả bản tánh nơi những người chuyên gia.
Có lẽ con người vốn mang đầy lòng tham dục, dù cố gắng che đậy nhưng không thể kìm nén và đành thông qua một việc làm mang tính khoa học để “danh chánh, ngôn thuận”, hợp thức hóa việc nhìn trộm của người hay là sự học của giới chuyên gia thật sự hẹp kém, cạn cợt,...?
Khi nghiên cứu khoa học trên được thừa nhận tính khả dụng và phổ truyền thì sẽ có những kịch bản sau đây:
- Những vị đại gia lắm của nhiều tiền sẽ sưu tầm thật nhiều cô gái đẹp chỉ nhằm vào việc ngắm ngực để sống lâu.
- Một ông cụ 70, 80 tuổi yêu cầu con cháu được ngắm ngực trần phụ nữ mọi ngày để sống thọ cùng con cháu. Tin rằng đây sẽ là cái nhìn phi lễ vì sẽ khó có thể nhìn ngực trần cụ bà 70, 80 mà đảm bảo được việc tăng cường sinh lực, tuổi thọ ở ông cụ.
- Những cậu choi choi tận dụng thời cơ chiêm ngưỡng ngực trần mọi lúc, mọi nơi nhằm thọ thêm ngày nào, lợi thêm ngày nấy.
- Những cô gái trẻ cá tính sẽ vận trang phục phơi bày nhiều hơn phần xác thịt và tự tin khẳng định “họ đang góp phần nâng cao tuổi thọ cho nửa còn lại thế giới”.
Phải chăng đó là giá trị của một nghiên cứu chuyên sâu của giới khoa học người Đức?
Dường như đây chỉ là chuyện bé tẹo mà sao tôi lại làm lớn chuyện? Đây chỉ là một khảo cứu nhỏ của một nhóm khoa học gia rất nhỏ người Đức, nó không đủ tầm để cáo buộc bằng một tiêu đề giật gân Khoa học bệnh hoạn.
Cũng không hẳn là việc bé tẹo vì đây là kết quả nghiên cứu nghiêm túc của những nhà khoa học và kết quả đã được thừa nhận cùng công bố. Đã không có những phản biện tích cực, đúng mực từ các học giả, các nhà khoa học, các chuyên gia, đại diện tri thức xã hội,… nhằm “tháo gỡ” một đề tài nghiên cứu sai lầm cùng dở hơi.
Nếu phản biện “Đó đề tài khoa học dở hơi, bệnh hoạn” của tôi là chuẩn mực thì sẽ kéo theo một hệ lụy giới học giả, nghiên cứu, chuyên gia khoa học và đại diện tri thức nhân loại (nói chung) đều có sự hiểu biết kém cỏi, tư duy nông cạn, sức sống nội tâm cạn cợt cùng với tâm hồn bị đọa đày.
Vì sao?
Vì họ đã để một đề tài khoa học dở hơi, bệnh hoạn ra đời và tồn tại. Dường như vấn đề đã không còn bé khi sự việc đã chạm đến giới trí thức, học giả nói chung mà không còn riêng là vấn đề của người Đức.
Đại diện tri thức của nhân loại mà còn tụt hậu, kém cỏi đến vậy thì xã hội con người còn trông mong gì cho tương lai?
Được biết vị bác sĩ Keren Weatherby là một phụ nữ, vậy liệu có không việc chăm lo đến tuổi thọ cho giới nữ dựa trên cơ sở khoa học?
Sẽ lại có một đề tài mang tính đối trọng và cũng dựa trên cơ sở tình dục, vậy để tăng tuổi thọ của giới nữ thì “đối tượng” trần ở cơ thể của người đàn ông sẽ là gì?
Phải chăng đề tài đối ứng tôi giả lập đặt ra không hẳn là thiếu logic, nhất là khi đề tài nghiên cứu khoa học bị bí lối và con người đang tham đắm lối sống thực dụng, hưởng thụ?
- Không chỉ vậy. Khảo cứu khoa học nhìn ngực trần phụ nữ ở trên đã dựa trên sự chủ quan, cảm tính nên phạm phải không ít những sai lầm.
Chỉ dựa vào vài năm khảo cứu với lượng người ít ỏi cùng với những thông số cục bộ, đơn điệu như nhịp tim, huyết áp, sự hứng khởi thần kinh mà đã vội khẳng định sự cải thiện sức khỏe, tuổi thọ ở người đàn ông là một sự sai lầm không thể biện giải.
- Làm sao có thể dùng một cuộc khảo cứu vài năm để khẳng định tính hiệu quả, hữu dụng cho cả một đời người và cả tuổi thọ con người?
Thêm nữa, thông số khảo sát chỉ là sức khỏe cơ tim, huyết áp, tinh thần,… gián tiếp liên tưởng đến thông số tuổi thọ còn thông số sức khỏe tình dục liệu có đảm bảo an toàn, không chịu tác dụng phụ đáng tiếc?
Cụ thể là việc nhìn ngực trần mỗi ngày 5 - 10 phút chỉ dừng lại ở việc nhìn hay có cả việc thọ dụng?
- Nếu việc nhìn ngực trần kết hợp cùng với việc thọ dụng thì có lẽ sức khỏe, tuổi thọ của những người nhìn và thọ dụng ngực trần sẽ suy giảm nghiêm trọng cùng với việc chết sớm. Bởi do nếu mỗi ngày mỗi thọ dụng tình dục thì con người sẽ mau chóng suy kiệt tinh lực, khí lực, trí lực,… kết quả là hình thể chóng suy hoại, người năng thọ dục sẽ sớm chết. Đây là sự thật luôn đúng. Kết quả này sẽ hoàn toàn trái ngược với kết quả khảo cứu của giới chuyên gia, học giả,…
Nếu chỉ là việc nhìn ngực trần để kích thích tuần hoàn máu, ổn định nhịp tim,… nhằm gia tăng tuổi thọ thì chỉ sau một thời gian sẽ tạo ra tâm lý nhàm chán, thừa mứa sự hứng khởi, tắt lịm sự hưng phấn, là dấu vết của chứng lãnh cảm tình dục, gây ra căn bệnh bất lực, vô sinh ở người no nê việc nhìn. Thật sự việc dùng liệu pháp tâm lý theo kiểu “Thị ơi! Thị rơi bị bà. Bà để bà ngửi chứ bà không ăn” để cải thiện sức khỏe, tuổi thọ sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng gây ra căn bệnh bất lực, hiếm muộn ở người đàn ông. Nhất là khi việc sử dụng liệu pháp tâm lý dở hơi, bệnh hoạn kéo dài. Kết quả là khi con người bị trơ cảm xúc, lịm tắt sự hưng phấn thì tác dụng kích thích tuần hoàn máu, ổn định nhịp tim, điều hòa hơi thở,… sẽ bị vô hiệu.
Phải chăng khi đó liệu pháp tâm lý nhìn ngực trần phụ nữ nhằm cải thiện sức khỏe, tuổi thọ ở người đàn ông sẽ trở nên trơ trẽn, lố bịch, dở hơi, nghèo nàn,…?
Tương ưng với phản biện về sự trơ tình dục, hứng khởi giới tính khi việc lạm dụng thưởng lãm ngực trần tôi vừa trình bày sẽ là một giả định đã, đang diễn ra nơi xã hội loài người.
Con người ngày nay dưới sự hỗ trợ của khoa học chủ quan cùng tri thức giới tính nửa vời tăng trưởng việc sinh con ở các gia đình trẻ ngày nay được quy hoạch, tính toán chỉnh chu, có chọn lựa điểm rơi kinh tế thích hợp. Kết quả của việc lạm dụng các biện pháp tránh thai đã dẫn đến tình trạng hiếm muộn ở không ít gia đình trẻ.
Việc no đủ tình dục, việc nhàm chán xác thịt người bạn đời, những thói quen thừa mứa,… dẫn đến sự hứng khởi, hưng phấn không còn như buổi đầu gây ra sự ức chế tâm lý lẫn sự giảm thiểu tính năng động của các tế bào sinh dục, hoạt lực sinh lý không còn mãnh liệt. Dù rằng sự hứng khởi, hưng phấn không hoàn toàn lịm tắt như tính hiệu quả sinh dục đã mất đi, có một trạng thái trơ tình dục âm thầm khiến việc sinh con ở những gia đình từng áp dụng các biện pháp ngừa thai lâu dài bị chướng ngại. Việc sinh con bị trì trệ, việc khó có thai gây ra áp lực tâm lý ngược bức bách những người trong cuộc vào trạng thái mong cầu cùng sự đánh mất niềm tin. Những sự ức chế tâm lý này nếu không sớm tháo gỡ thì những người trong cuộc sẽ rơi vào bệnh lý vô sinh, bất lực thật sự.
Việc lạm dụng các biện pháp tránh thai, việc trơ xúc cảm giới tính do sự quen thuộc, thường xuyên, những ức chế tâm lý,… và cả những tác động từ môi trường, điều kiện sống sẽ ảnh hưởng đến việc di truyền giống nòi. Nếu con người không có sự thay đổi đúng mực về mặt tư duy, nhận thức thì những thế hệ về sau sẽ rơi vào hội chứng vô sinh, bất lực, hiếm muộn bởi do có sự luân hồi và ký ức của tâm ý sự sống sau khi chết có tồn tại.
Đây chỉ tạm là giả định chứ không là kết luận cục bộ của cá nhân tôi. Tính đúng mực, chuẩn xác của giả định đành trông chờ vào các cuộc khảo cứu của giới chuyên gia khoa học. Nếu khách quan bạn có thể tự nhìn nhận, đánh giá vấn đề bằng vào cái hiểu biết không dính mắc sự cục bộ, chủ quan, phiến diện vốn có nơi bạn.
Tôi viết bài Khoa học bệnh hoạn nhằm vào mục đích gì?
Tôi sẽ chỉ ra những sai lầm ngớ ngẩn, non nớt, kém cỏi của đại diện tri thức nhân loại khi tầm nhìn của giới học giả, chuyên gia, nhà khoa học, nghiên cứu, thành phần quản lý xã hội,… bị rơi vào tính cục bộ, chủ quan, tự giới hạn.
Và… hiển nhiên hiện tại không chỉ có đề tài khảo cứu Ngắm Ngực Trần Phụ Nữ Sẽ Giúp Tăng Sức Khỏe, Tuổi Thọ ở Người Đàn Ông là đề tài khoa học bệnh hoạn, dở hơi, lố bịch duy nhất tồn tại trong hệ tri thức nhân loại.
Đại diện cho tri thức nhân loại với tầng lớp học giả, chuyên gia, giới chuyên gia, thành phần khoa học, các nhà quản lý xã hội,… đều đã lâm trọng bệnh ở sự tự phụ hơn người, sự vượt trội tri thức nửa vời cùng tư duy, tầm nhìn sâu rộng nhưng kỳ thực là rất giới hạn, hẹp kém.

Hy vọng những sai lầm không thể bào chữa, không dễ khỏa lấp ở giới khoa học, chuyên gia, học giả… một khi được phơi bày sẽ giúp cho thành phần đại diện cho tri thức nhân loại thức tỉnh, rời xa sự mê muội, nghẽn lối sự hiểu biết... Mong rằng việc tan rã “uy phong, thanh thế” của giới đại diện tri thức nhân loại giúp họ và mọi người nhận thức rõ vai trò, giá trị đúng mực của chính họ trong công cuộc định hướng và xây dựng xã hội con người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét