Phật Giáo
Ở góc nhìn tổng thể, Vô Ưu sẽ có những nhìn nhận khách quan về các tôn giáo có nguồn gốc Phật giáo.
Mật tông:
Có phần thiên lệch về phần tâm linh, người tu Mật tông tiếp cận với cõi giới vô hình bằng các chú thuật, nhờ tha lực cõi giới vô hình mà tin sâu vào sự giác ngộ giải thoát.
Nhìn nhận ở mức độ tương đối Mật tông cơ hồ có nét giống Hồi giáo.
Tịnh độ tông:
Xây dựng niềm tin cho Phật tử về cõi Tây Phương cực lạc của Phật A Di Đà. Lập ra kiến giải người tu tịnh độ hành trì tự lực tu hành, tin sâu lời nguyện của Phật A Di Đà, khi vãng sinh sẽ được tiếp dẫn về cõi Tây Phương. Điều này đồng nghĩa với việc người tu tịnh độ ngoài tự lực của bản thân còn được tha lực tiếp dẫn.
Nhìn nhận ở mức độ tương đối Tịnh độ tông cơ hồ có nét giống Kito giáo.
Thiền tông:
Không cầu tha lực, tự lực hành trì, chú trọng thiền định, giữ tâm thanh tĩnh.
Nhìn nhận ở mức độ tương đối cơ hồ có nét giống Lão giáo.
Gần đây xuất hiện vài tôn giáo dựa vào kiến giải Phật Di Lặc sẽ hạ sinh trong tương lai đã khai tông, lập giáo thờ Phật Di Lạc.
Nhìn nhận ở mức độ tương đối cơ hồ có nét giống Kito giáo thời kỳ buổi đầu lập giáo, dựa vào lời tiên tri của kinh Phật.
Tuy nhiên, tôi nhận định những tôn giáo này có phần trá ngụy. Có thể việc khai tông, lập giáo chỉ nhằm mục đích lợi dưỡng hoặc có ẩn chứa mưu đồ khác.
Tôi rất hy vọng bạn nhận thức rõ mục đích của bạn và chuyển mục tiêu về hành trì theo chánh pháp.
Dù vậy, đã có sự khác biệt của các tôn giáo có nguồn gốc từ Phật giáo với các tôn giáo thuộc về Thần giáo. Đó là các tôn giáo thuộc về Phật giáo có lưu giữ Tam Tạng Kinh của Phật Thích Ca.
Trong Tam Tạng Kinh có ẩn chứa sự hiểu biết giác ngộ giúp chúng sinh trong 3 cõi thoát khỏi luân hồi, giải thoát hoàn toàn. Người học Phật nên tự nhận biết tìm về cõi Phật là dựa vào trí tuệ - Sự hiểu biết về giác ngộ, về sự giải thoát hoàn toàn.
Nếu người học Phật chỉ dựa vào niềm tin, định lực thì cơ hồ còn thiếu. Vì thiếu sự hiểu biết về giải thoát hoàn toàn chính là thiếu chánh định. Khi nhận biết được chánh định thì hãy sống với cái biết đó. Ngay đó chính là cõi Phật.
Lại nói về sự suy vong của Phật giáo Ấn Độ và Trung Quốc:
Ấn Độ:
Sau khi Phật nhập diệt một khoảng thời gian lâu xa thì giáo lý kinh điển của Phật đã không còn giữ được chân giá trị ngay tại Ấn Độ. Bởi vì tư tưởng của Phật giáo cũng bất tranh, bất bạo động.
Hơn nữa, những vị Tổ về sau thân phận, sự hiểu biết và đạo pháp không uyên thâm bằng Phật nên không thể giữ sự hưng thịnh của Phật giáo ngay tại nơi Phật sinh ra.
Điểm mấu chốt của kinh điển của Phật là phá ngã. Phá tiểu ngã hòa vào đại ngã, phá đại ngã hòa vào vô ngã. Điều này không phải dễ thực hiện.
Trong khi tư dục, lòng tham của con người thì lại rất lớn, giới thống trị và giới Bà la môn cùng với các tôn giáo khác ở Ấn Độ thời đó.
Đặc biệt là Hồi Giáo đã triệt hạ Phật giáo để thu gom lợi dưỡng và giành lấy quyền chi phối tinh thần con người thông qua yếu tố tâm linh.
Phật giáo đã suy vong ngay chính tại nơi được khai sinh.
Thực tế thì đạo Phật đã có sự chia tông, rẽ giáo từ trước đó do tư dục của con người, do cái tôi trong những người học Phật chưa phá bỏ được. Mỗi mỗi người học Phật đều cho rằng pháp môn hành trì của bản thân là cao tột, tranh hơn luận thắng. Gây sự chia rẽ cho người tu học.
Những bậc chân tu, thực học chán ngán sự chia rẽ tông giáo đã bỏ vào những động đá sâu trên dãy Hymãlạpsơn. Đây là những dấu hiệu của đạo Phật rơi vào thời kỳ Mạt pháp.
Trung Quốc:
Tổ Bồ Đề Đạt Ma nhận thấy nhân duyên giáo hóa Phật pháp ở tại Ấn Độ đã không còn tương hợp đã xuống thuyền sang Trung Quốc.
Tổ Bồ Đề gặp vua Lương Võ Đế nhưng không hợp căn cơ, nhận biết người học Phật ở Trung Hoa rơi vào kiến giải, lạm bàn. Tổ Đạt Ma bỏ vào núi, chín năm ngó vách.
Sau gặp Nhị Tổ Huệ Khả, căn cơ khế hợp, dùng một câu nói đưa Nhị Tổ đạt được chánh định. Khai sáng pháp môn tâm truyền tâm.
Trải qua năm đời tổ đến đời Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn, Phật giáo được rộng truyền khắp Trung Quốc nhưng lại mất đi chân giá trị vì người tu học vướng vào kiến chấp, luận giải mê mờ. Người học Phật lại tranh danh, đoạt lợi, dưới mắt không người.
Cụ thể, khi Lục Tổ Huệ Năng đền cầu Ngũ Tổ học pháp thì đã bị đồng môn khinh rẻ vì ông là người hạ liệt, ít học.
Tuy nhiên, đạo giải thoát không quý trình độ học vấn mà là ở tâm và căn cơ người cầu pháp, Lục Tổ đắc pháp, nhưng khi nhận lấy y bát phải trốn đi cho thấy đã có sự tranh giành về địa vị trong Phật giáo. Lục Tổ là người ít học, song lại có pháp khí đại thừa. Lục Tổ Huệ Năng là người làm bừng sáng pháp môn đốn ngộ.
Về sau thiền tông chia ra làm năm dòng thiền khác nhau, tùy cơ mà dùng pháp giúp người tu học đạt được sự giác ngộ giải thoát.
Nhưng đây cũng chính là đầu mối họa chia tông, rẽ giáo của Phật giáo. Những người được truyền thừa về sau không phải ai cũng đắc pháp dẫn đến tranh giành Phật tử, thu gom lợi dưỡng. Dẫn đến đạo pháp suy vi, người tu học rơi vào kiến giải, lạm bàn gây ngộ nhận cho người sơ cơ tham học, việc truyền pháp bị lạc lối - Lấy ngọn bỏ gốc.
Lại nói về Phật Thích Ca:
Từ xưa đến nay, trong nhân loại chỉ có Phật Thích Ca là người khiến Vô Ưu phải vừa đáng kinh sợ, vừa đáng kính phục. Lý giải vấn đề này, tôi sẽ tỏ bày:
Phật là người đã từ bỏ vương quyền, vợ con để tìm đạo giải thoát, cứu khổ muôn loài. Đây là một việc làm rất dũng mãnh bởi lẽ đạo lớn không tìm được thì Phật sẽ trở thành con người bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất hiếu.
Phật có cái nhìn rất toàn diện, hiểu biết cùng tột. Khi lánh đời, tìm đạo thì Người mặc y phục tối màu, thể hiện sự xa rời đời, học đạo. Đến khi đạt đạo giải thoát, Người nhận ra cần phải rộng truyền đạo pháp sâu rộng đến mọi người, mọi tầng lớp trong xã hội. Người đã chuyển thể từ y phục sẫm màu sang y phục sáng màu - Màu vàng để tạo ấn tượng đẹp, bắt mắt về một giáo đoàn những người tu đạo giải thoát đến với tất cả mọi người trong xã hội.
Điều này góp phần cho mọi người chú ý học hỏi giáo lý, giáo pháp về đạo giải thoát.
Câu chuyện Phật vừa sinh ra đã bước đi bảy bước hiện ra bảy đóa sen rực rỡ và một tay chỉ trời, một tay chỉ đất rồi cất tiếng nói “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” - Trong cõi trời đất chỉ có ta là tôn quý hơn cả. Duy chỉ có trí tuệ Phật mới nói được câu nói này.
Có thể xem đây là một câu Slogon đầu tiên của nhân loại. Câu nói thể hiện chỉ có cái ngã của Phật là cao quý, to lớn và trùm khắp hơn cả.
Đã có rất nhiều người tìm hiểu Phật giáo cạn nghĩ vội trách “Phật đã nói dối vì Phật đã phá bỏ cái ngã rồi mà sao còn tự cao, tự đại?”.
Họ đã lầm lạc! Phật thật sự đã phá cái ngã thành vô ngã vì thế cái ngã của Phật là cái vô ngã, là tâm, là đạo. Thử hỏi có cái gì không tồn tại trong tâm, trong đạo, trong cái vô ngã. Thế nên cái vô ngã là cao quý, to lớn cùng cực.
Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn cũng chính là một pháp môn giải thoát của Đức Phật. Khi bạn tìm ra huyền nghĩa trong câu nói này thì xem ra bạn đã lĩnh hội được đạo giải thoát.
Trong kinh Phật có rất nhiều điều Phật thuyết mà khi đối chiếu với đời sống hiện tại, tôi thật sự giật mình kinh sợ.
Phật thuyết “Về sau con người tham lam, sân hận, si mê đến mức có thể dùng lá cây, ngọn cỏ để đoạt mạng người và cũng chính do sự tham lam, sân hận, si mê,… mà tuổi thọ con người sẽ giảm xuống. Con người sinh ra và chết đi trong vòng mười ngày, ba ngày sau khi sinh là đã có thể sinh con,...”.
Bạn sẽ thấy thật vô lý, tôi cũng thấy vậy. Cho đến khi tôi nhìn ở góc nhìn tổng thể, không chấp chặt câu từ và thời gian thì sự việc lại khác.
Quả thật người đời nay đâu cần đến vũ khí để giết người.
Những chiếc máy bay dân dụng, tòa nhà chọc trời, xe điện ngầm, sữa, thức ăn, uống,… phải chăng đã được dùng để giết người khi con người tham đắm, u mê, sân hận?
Tuổi thọ con người thực sự đang nâng lên hay giảm đi khi xét trên phạm vi thế giới và những đứa trẻ phải chăng đã dậy thì, phát dục sớm hơn so với những thế hệ trước?
Cõi giới A Di Đà cũng cho tôi nhận biết cái nhìn thấu đáo, cùng tột của Phật Thích Ca. Khi hoàng hậu Vi Đề Hi chứng kiến cảnh con bà - Vua A Xà Thế bức tử cha mình - Vua Tần Bà Sa La, bà đã rất tuyệt vọng, cố tìm đến gặp Phật. Phật nhận biết rõ tình cảnh của bà Vi Đề Hi, biết rằng có khuyên giải thế nào thì cũng không xoa dịu, không làm nguôi ngoai, không thể an định tinh thần của hoàng hậu. Phật đã thuyết về cõi A Di Đà tuyệt đẹp, là nơi không có khổ não bức hại. Việc làm này đã giúp hoàng hậu Vi Đề Hi gắng gượng tinh thần, sống hành trì tu học để vãng sinh về cõi A Di Đà.
Cõi A Di Đà là thật có và bạn chỉ có thể về đến cõi Phật này bằng niềm tin và sự hiểu biết giác ngộ, giải thoát hoàn toàn.
Phật Di Lặc ra đời cùng với từ bi hỷ xả. Đây cũng là một pháp môn của Đức Phật. Đó là con đường mà nhân loại phải bước đi nếu loài người muốn tồn tại. Sự chênh lệch giàu nghèo giữa các nước trên thế giới, giữa người với người trong mỗi quốc gia là quá lớn. Điều này ẩn chứa những bất ổn xã hội, loạn lạc, chiến tranh xảy ra là điều rất khó tránh khỏi.
Trên thực tế cả người giàu lẫn người nghèo đều đang có những bấn loạn nội tâm. Người giàu đang mải mê tham đắm, tích góp tài sản nhưng vàng bạc đầy nhà làm sao giữ nổi và giữ để làm gì. Con cái hư đốn, trụy lạc.
Thế nên bạn giữ tài sản lại cho ai?
Con bạn không phải là kẻ vô dụng, bất tài. Con cháu có phúc phận của con cháu. Người nghèo khó tất bậc trong cuộc sống, nỗi lo cơm áo gạo tiền, lao tâm, khổ trí. Vậy thì bạn càng nên phải bố thí.
Bạn sẽ hỏi:
- Tôi có gì để bố thí?
Tôi sẽ trả lời:
- Bạn có cái gì thì bố thí cái đó. Bạn có nỗi lo cơm áo gạo tiền, sự lao tâm, khổ trí,... Bạn bố thí tất cả những thứ đó đi. Bạn còn sống là còn phải làm nhưng bạn hãy quên nỗi lo đi, quên sự lao tâm, khổ trí đi. Bạn giữ chúng làm gì chỉ khiến bạn thêm bạc nhược và hèn kém. Dù muốn hay không thì bạn vẫn phải làm và sống. Than vãn kể khổ thì có ích gì. Nếu nhân duyên chưa đến thì khi bạn phải chết đói ngay trước mặt, tôi cũng không đưa cho bạn cái bánh mì mà tôi đang cầm trên tay.
- Bạn còn gì nữa?
Bạn còn có nụ cười. Bạn hãy bố thí nụ cười, hãy giữ nụ cười trên môi tinh thần bạn sẽ phấn chấn. Bạn, những người thân yêu của bạn sẽ vơi bớt những khổ đau và mọi người sẽ gần với bạn hơn.
...
Những quốc gia giàu có, có cần phải giúp đỡ các nước nghèo đói mà không toan tính, vụ lợi?
Bạn sẽ không làm khác được vì sự bất ổn của các nước nghèo đói sẽ gây biến động đến toàn thế giới. Sự đói nghèo khiến con người coi thường mạng sống sẽ nhập cư bằng mọi hình thức vào nước bạn sẽ gây rối loạn xã hội làm tăng tỷ lệ thất nghiệp, tệ nạn xã hội, băng nhóm, cướp giật, bạo loạn khắp nơi.
Bạn sẽ không thể kiểm soát được biên giới và ngăn chặn được việc nhập cư trái phép. Bạn có thể bắn giết vài người nhưng không thể giết hết tất cả. Bạn sẽ phải bắn những người mà họ phải nuốt cỏ khô, nhai dép cao su, nhặt phân bò ăn cho đỡ đói,...
Những người bạn nước nghèo, bạn phải tự lực tự cường, phải tự xây dựng lại cuộc sống. Việc trốn chạy sang nước khác tiềm ẩn nhiều rủi ro, mất người thân là điều khó tránh khỏi và đất nước bạn lại càng chìm sâu vào nghèo đói. Dân tộc bạn cần bạn để xây dựng lại cuộc sống, người thân của bạn cũng không muốn mất bạn. Sự đoàn kết dân tộc và nhân loại sẽ là một phép màu.
Hãy tin vào điều đó!
Từ bi hỷ xả là hãy biết sống yêu thương, đồng cảm với nỗi đau của những người khốn khổ nghèo. Giúp họ bạn sẽ có nhiều niềm vui, hãy quên đi những việc tốt đã làm được. Vì khi đó bạn sẽ làm thêm được nhiều việc có ích hơn, bạn sẽ có nhiều niềm vui hơn.
Nếu không dính mắc tâm trí bạn sẽ được thảnh thơi, thanh thản, bạn sẽ gần với đạo. Khi đạt được chánh định bạn sẽ là đạo, là Phật, là Bồ tát thể nhập Niết bàn - Thường lạc ngã tịnh.
Chỉ khi bạn đạt được chữ xả thì bạn mới có thể làm mọi việc một cách chân thành, không toan tính, vụ lợi. Khi đó bạn thật sự lớn lao và vĩ đại.
Còn rất nhiều điều mà Phật thuyết ra tương hợp với cuộc sống nhưng tôi không thể trình bày hết được và vì một lý do khác nữa.
Tôi lại mượn một câu chuyện Phật đã kể:
Một buổi chiều từ rừng về, Phật cầm trong tay một nắm lá Simsapa. Người đưa nắm lá lên và hỏi các vị khất sĩ:
- Các vị khất sĩ! Lá trong tay tôi nhiều hay lá trong rừng nhiều?
Các vị khất sĩ đáp:
- Lá trong tay Phật thì ít mà lá trong rừng thì nhiều.
Phật nói:
- Cũng như thế đó, các vị khất sĩ! Những điều tôi biết do sự thực chứng thì nhiều, nhưng những điều tôi dạy cho quý vị thì ít.
- Tại sao lại như vậy?
Tôi chỉ muốn trình bày cho quý vị những gì thực sự lợi ích cho công trình tu tập của quý vị mà thôi…
Sở dĩ, Phật hái nắm lá Simsapa và hỏi câu hỏi dường như vô nghĩa “Lá trong tay tôi nhiều hay lá trong rừng nhiều” là vì ở thời điểm đó có nhiều người tu học khởi hỏi những câu hỏi siêu hình không có lợi ích gì cho việc giác ngộ giải thoát.
Phật muốn cảnh tỉnh những người tu học thời đó về mục đích thực sự của họ khi tìm đến đạo Phật.
Tiếp đó, Phật đã kể câu chuyện về một người bị trúng tên độc.
Ví như có một người bị trúng một mũi tên có tẩm thuốc độc. Khi người thầy thuốc muốn nhổ mũi tên ra, bôi thuốc để trừ độc. Nhưng người bị thương đã không cho người thầy thuốc đụng vào vết thương.
Người ấy nói:
- Khoan đã, trước hết tôi muốn biết ai là kẻ đã bắn mũi tên này? Tên họ người đó là gì? Mấy tuổi? Ở đâu? Làm nghề gì? Thuộc giai cấp nào? Tại sao lại bắn tôi? Tôi cũng muốn biết: Loại cung đã bắn ra mũi tên này là loại cung nào? Trên mũi tên đó có tẩm chất độc loại gì? Lấy từ đâu?...
Người bị thương đó sẽ chết trước khi anh ta tìm ra được hết những câu trả lời.
Bạn cũng vậy! Nếu bạn cứ u mê tìm hiểu những vấn đề không có lợi gì cho sự liễu thoát sinh tử, cho sự dứt trừ khổ đau. Bạn sẽ phải trầm luân trong muôn muôn kiếp.
Vũ trụ là hữu biên hay vô biên, là hữu hạn hay vô hạn, sự hiểu biết này có giúp bạn được sự an lạc, giải thoát không?
Tuy nhiên, khi bạn đạt được đạo ta chưa từng sống thì bạn sẽ rõ biết vạn pháp.
Bạn sẽ không tìm thấy rất nhiều điều tôi đã trình bày trong quyển sách “Hãy là đường xưa mây trắng bay…” ở bất kỳ quyển kinh sách nào. Vì đó chính là những chiếc lá trong cánh rừng Simsapa - Nơi Phật đã từng hái một nắm lá để xóa tan những câu hỏi siêu hình không lợi ích cho người tu hành thời đó.
Vậy tại sao tôi làm điều này?
Ngày nay, tri thức con người đã được nâng cao. Bạn không chỉ sống bằng niềm tin, bạn cần sự hiểu biết để củng cố, khẳng định lại tính xác thực của sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn, con đường Phật đã đi.
Hơn nữa, tâm phân biệt của con người đã tách rời đời đạo. Người làm việc trái đạo thời nhiều. Xã hội đang ngấm ngầm những bất ổn, rối ren. Lòng người đa đoan, bấn loạn,…
Tôi thể theo bi nguyện của Phật Thích Ca giúp nhân loại hợp nhất đời đạo - Góp phần giúp bạn nhận ra đạo, sống tùy thuận theo đạo để bảo toàn sự sống trên trái đất. Thế nên tôi phải mạo muội hái vài chiếc lá Simsapa.
Bạn đừng hỏi bất kỳ ai những điều bạn hoài nghi là đúng hay sai?
Cho dù đó là bậc chân tu thực thụ vì lẽ những bậc chân tu thường chán ngán sự đời, lánh vào đạo mà nội dung quyển sách tôi trình bày chuyện đời không ít.
Chuyện đời cũng chính là vài chiếc lá trong số những chiếc lá Simsapa tôi đã hái mang về. Thế nên bạn chỉ có thể tìm câu trả lời ngay trong tự tâm.
.jpg)
Còn phân chia quốc gia, lãnh thổ, văn hoá, tôn giáo vùng miền.... còn tranh chấp liên miên, loài người khó từ bỏ vẫn mải miết chạy theo đến hơi thở cuối cùng.Tấm chân tình La Tuấn thật đáng quý.
Trả lờiXóa